Nắng mùa thu

truongdinhtuan

Hương khuynh diệp ấy là em
Thơm lừng sắc lá xanh mềm tuổi thơ
Vì đâu mà gió lơ ngơ
Bước chim run rẩy trên bờ nắng phơi

Cỏ sân trường ấy là tôi
Hình như mới chớm thốt lời đón đưa
Một bên nắng một bên mưa
Mùa thu ở giữa nên chưa biết buồn

Để hôm xa lạ phố phường
Tìm nhau ta lạc con đường tuổi hoa
Lòng như nắng mới hôm qua
Vàng phai quấn quít bay tà tiểu thư

trương đình tuấn

Buồn chi ga núi

 

truongdinhtuan

về đâu hai đường thẳng song song
đừng, ảo ảnh đùn mây nghi ngút
đừng, nhớ thêm khói chiều ga núi
{bay lên từ đâu mấy ngón tay}

ta ngồi tựa vào vách dĩ vãng
đá nghìn năm dựng cuối chân trời
em có còn thương thân ngựa ngã
ở bên rừng gọi nắng mai ơi

toa tàu rỗng cũng không chứa hết
những hoàng hôn tím lịm hoàng hôn
gùi sao hết nỗi ngày mường mán
chờ mưa rừng đếm giọt mưa xa

chẳng còn hành trang mà chất chứa
hồn như bộ lạc nằm chiêm bao
chảy về đâu cũng khe với suối
em có còn thương cỏ lao đao

trương đình tuấn

Phượng đầu câu thơ

truongdinhtuan

lạ cách biệt mấy phương trời
ai lên tiếng gọi ta đồi người sông
vui ngồi lên bữa chợ đông
tôi cầm tôi sẽ cầm lòng cho ai

dây nhùng mềm lạc dằng dai
buộc chi là lụa vào bài thơ xưa
con trăng khôi phục lại mùa
chỉ là con sóng cợt đùa thâm tâm

quen gần gũi mấy mưa dầm
tự bày yến tiệc trầm ngâm một mình
đương thánh thót rồi bặt im
là thiên thu hót tiếng chim lạ kỳ

tương tri chi lạ cố tri
cổ thi dở lại man di trở màu
người xưa đâu ngày xưa đâu
còn nguyên vị bữa phượng đầu câu thơ ?

truongdinhtuan

Bên phượng hồng bên câu thơ

truongdinhtuan

Khi về ngang qua đó
Quế còn nhớ hương trầm?
Ngắt chùm hoa nở đỏ
Đường bỏ ngõ trăm năm

Tình thơm trang cổ tích
Nắng óng mật chạy vòng
Vàng phai mòn mê lộ
Tay nào vẫy sóng sông

Khi đứng lại bên cầu
Nhói màu thương dĩ vãng
Quay ngoảnh lại giang đầu
trôi đau lòng hoa nắng

Gửi người cao ngọn núi
Bên vai anh phượng hồng
Gửi người xanh biển rộng
Bên vai anh câu thơ

Khi về ngang qua đó
Không cầm được lòng mình
Ghé ngồi bên quán cũ
Thả mấy dòng thinh không


trương đình tuấn

HOÀN HỒN CỎ XANH

truongdinhtuan

trước thiền môn đứng tụng thơ
phật cười, ngươi vẫn lơ mơ cõi hồng
tâm còn mắc cạn dòng sông
thôi về tiếp tục bế bồng thi ca

mai thành một nhánh xương hoa
trổ trên sa mạc làm quà cho ai
tươi lên đôi chút tuyệt tài
rơi tay tuyệt sắc một vài lung linh

xuống núi gặp người tụng tình
người khoe mấy hạt răng xinh cười trừ
anh còn vọng chốn sa mù
thôi về tiếp tục đứ đừ làm thơ

mai thành lau cỏ phất phơ
cờ kiêu hãnh trắng ngọn chờ chiều hôm
tay hồng ngón dã thảo thơm
mở ra trời lạ hoàn hồn cỏ xanh

TRƯƠNG ĐÌNH TUẤN

Lá me Sài Gòn

truongdinhtuan

nhốt em trong lá nguyên màu
mở ra xem thuở ban đầu long lanh

lá me xanh mắt diễm tình
lao đao mới biết chính mình bị giam
bị giam hương chữ thơm trang
mở ra xem cõi dung nhan tuyệt trù

lá me xanh chiều thiên thu
buồn dưng quán lạ mịt mù chiều nay

ghế xưa bàn cũ an bày
ly café đá lá bay vỉa hè

sài gòn mà thiếu hàng me
như anh thiếu bóng em che hiên đời…

TRƯƠNG ĐÌNH TUẤN

LỤC BÁT CHO CẶP CHÂN MÀY

truongdinhtuan

thôi em đừng có nhíu mày
mà nghe trĩu cả mây bay hoàng thành
trăm hoàng hôn vạn bình minh
cách nhau diễm lệ thiên tình bao nhiêu

hãy cong lên nhịp thiên kiều
đưa nhau qua khúc mưa chiều nắng mai
cho say khướt cuộc trần ai
đáy ly hồ hải bóng đài đền nghiêng

thôi đừng có nhíu ưu phiền
hãy cong xuống dựng một miền cỏ non
ta xây gác tía lầu son
mai mời em ngự chon von đỉnh trời

TRƯƠNG ĐÌNH TUẤN

NỬA VỜI

truongdinhtuan

nửa vời dan díu cuộc chơi
ai dè khói lửa tơi bời ái khanh
mai xa hoang phế hoàng thành
ngửa tay sót lại chút tình mỵ nương

suối sông chảy sẽ đoạn trường
khúc vui diễm lệ khúc buồn thiên kim
đường ngôi rẽ lệch đường tim
tóc mai mấy sợi nổi chìm phong ba

nửa vời dan díu tình ca
môi linh diệu nở loài hoa ngạo đời
mai xa thắp ngọn khói trời
tàn canh gió lạnh thở lời nắng mưa
nửa vời nhập cuộc te tua
câu thơ cắn xé mút mùa còn đau

TRƯƠNG ĐÌNH TUẤN

TIẾNG CHIM THIÊN CỔ BỘI PHẦN LÍU LO

truongdinhtuan

khi đang chạy trật đường rầy
xiêu hồn lạc phách sa lầy tay em
động lòng hãy vớt tôi lên
làm rêu meo mốc bám thềm linh thiêng

trầm luân từ độ trống chiêng
luân hồi chuông gọi mấy miền biên cương
biết đâu mà gọi mười phương
trần ai thấm giọt lệ hường chưa khô

khi đang xuống ruộng lên bờ
lạc đường cá lội dưới hồ thu ba
động lòng hãy dắt tôi qua
nhịp cầu tiền kiếp mưa xa mưa gần

đầu non cuối mộng một lần
tiếng chim thiên cổ bội phần líu lo

TRƯƠNG ĐÌNH TUẤN

Từ bi bất ngờ

truongdinhtuan

có chi vui có chi buồn
mà luân lưu chảy suối nguồn một bên
dốc mòn gùi xuống gùi lên
một bên nắng cuối một bên mưa đầu

có chi thương có chi đau
chực hờ dấu lá vào sâu đá mòn
có chi hết có chi còn
trói vào nhau sợi khói vờn vây quanh

có chi vàng có chi xanh
quạnh hiu náo động một nhành có chi
hay là từ độ nhu mì
thả buông mấy ngón từ bi bất ngờ

TRƯƠNG ĐÌNH TUẤN