Gửi Nguyễn Thị Nga Tuyết, người bạn quê Quảng Ngãi, quen từ năm 1967, giờ đã mất ở Sài Gòn
Những lá thư nồng nàn của tuổi mười lăm
Còn mãi lang thang trên dòng kí ức
Nét chữ xưa tím nghiêng màu mực
Trên giấy học trò thương lắm mùa thi
Những lá thư một thời dẫn dắt tôi đi
Nhớ con sông xa , nhớ về người con gái
Trời rất xanh trong , trời Quảng Ngãi
Níu gió chiều Phan Thiết bâng khuâng
Những lá thư đâu còn , qua hơn bốn mươi năm
Người chắc đã có chồng, còn tôi lấy vợ
Có lúc nghĩ muộn màng về nơi xa nào đó !
Có ai còn giữ lại kỉ niệm không ?
Sống với một thời cơm áo long đong
Chuyện chữ nghĩa , văn chương trở thành xa xỉ
Nhưng sao những lá thư,riêng một góc trời bình dị
Mãi theo hoài trên từng nỗi nhớ mong
Mãi bên tôi là năm tháng xao lòng
Từ thuở học trò, đến nay hơn nửa đời bạc tóc
Cứ chập chờn , những giấc mơ biết khi nào thành hiện thực
Gió thời gian thổi lạnh chẳng đợi mùa
Hoài niệm về người bạn gái ngày xưa
Chỉ biết qua những lá thư,đến nay chẳng hề gặp mặt
Hơn bốn mươi năm, giờ biết được tin người bỏ đời xa khuất
Khói nhang buồn xứ lạ chốn nương thân
Và những lá thư xưa , còn khắc khoải nợ trần
Còn day dứt lòng tôi bao thuở
Người bạn gái ngày xưa , không bao giờ gặp nữa
Cõi người bạc mệnh phù du
Đời vẫn còn thẩn thờ
tìm về những lá thư…
TRẦN VĂN NGHĨA
(Phan rang 31/5/2013)