Nắng

tranvanle

Sau mấy ngày mưa, nắng túa về
Từng ngày ào ạt đuổi mưa đi
Mưa ra biển lớn làm dông bão
Bão phá tan tành một nước Phi…

Đây sướng thì kia đau khổ quá
Cũng là tác phẩm của Trời sao
Đây thì hạnh phúc, kia đau đớn
Một nước Népal đổ cái nhào?

Trời bảo Trời thương nhân loại khắp
Mở ra Kinh Thánh thấy đau lòng…
Lắng tai nghe tiếng chuông từng sáng
Hai chữ Bình An một ước mong!

Dưới bóng Chùa to, dưới Giáo Đường
Gặp Thầy, Thầy nhủ phải yêu thương
Gặp Cha, Cha phán nên san sớt
Không gặp ai…thì thấy cảnh hoang!

Sợ rồi nắng tới lửa rừng reo
Nắng bốc mồ hôi của kẻ nghèo
Kiếm được miếng cơm nhai đắng miệng
Dòng dòng xe cộ bụi bay theo…

Có người than thở: đời vô nghĩa
Cũng có người ôm riết cuộc đời
Chỉ chắp tay khi quỳ trước Phật
Xin mình ra khỏi chỗ mưa rơi…

Đời – cõi ta bà – nơi tục lụy
Buồn – Vui, nhân chứng những trang Thơ!
…và thêm những tiếng chuông chiều, sớm
Nhật mộ hương quan (*) khiến thẩn thờ!

Trần Vấn Lệ

Bài Thơ Đầu Tuần Có Ngày Lễ Mẹ

tranvanle

Ngày đầu tuần, tuần này bớt nóng.
Sáng lắm rồi mà nắng vẫn chưa lên.
Trăng đêm Rằm buổi sáng còn duyên
– duyên con gái tuổi mười lăm xinh quá!

Cali của tôi mênh mang mùa Hạ,
em là mùa Xuân bát ngát trong hồn.
Trăng đêm Rằm nhớ mặt trái soan,
là em, đó, duy nhất nàng yêu quý!

Tôi làm thơ giống như người kim chỉ,
vẻ vời em từng tấm áo thời gian.
Mười tháng Năm đây, Ngày Của Mẹ Huy Hoàng,
em vui nhé, nồng nàn, tráng lệ!

Trời buổi sáng thơm thơm mùi quế,
quế Bồng Miêu, quế tỉnh Quảng Nam mình,
ở nơi này mỗi bà Mẹ khi sinh,
mỗi ông Cha phải trồng một cây quế…

Phong tục Thượng Du Ông Bà hay kể,
tôi đưa vào thơ để vinh danh em
– muôn ngàn năm em tròn trịa trái tim,
muôn ngàn năm em là vườn Nguyệt Quế!

Sáng hôm nay, vầng trăng chưa xế,
trăng đầu tuần, tôi gọi trăng-bình-minh.
Không biết chừng nao tôi gọi em bằng mình…
lúc đó chắc thơ-không-có-tuổi!

Em dễ thương ơi, có nghe tôi nói,
hay bụm môi cười…anh nói chuyện trong mơ?
Cũng tại sáng hôm nay trăng vẫn chưa mờ…
Cũng tại sáng ngày xưa gặp em bên cửa sổ…

Tôi nhớ em ôi lòng tôi quá nhớ,
bài thơ đầu ngày tôi viết thế, hoài thôi.
Viết để nghe em khúc khích em cười,
viết để nghe tôi nói được câu vàng đá…

Trần Vấn Lệ

Tháng Tư Ngày Cuối Tháng

tranvanle

Ngày cuối tháng Tư, ngày cuối tháng.  Tôi nâng tờ lịch thấy rưng rưng.  Trời ơi tôi yếu hèn như vậy…ai có nhìn tôi chắc não lòng?

Ngày cuối tháng Tư, ngày mất dạy, không còn đuờng chạy thì ngồi yên / để nghe lệnh xuống:  Đi Vào Đó!  Trời ạ hôm nay…đã thái bình?

Ngày cuối tháng Tư, ngày chó đẻ, máu tràn trên cả mặt cờ kia.  Đưa tay lên ngực, còn chi nữa, những tấm huy chương cuống đã lìa!

Ngày cuối tháng Tư, ngày nhớ lại…Má già như tấm lịch cong queo, chị buồn không muốn nâng tà áo, anh mất tích rồi, ôi mến yêu!

Ngày cuối tháng Tư, ngày lãng thúi, bà Ba bán bún ngó lên trời, tay làm Thánh Giá rồi tiu nghỉu, cái mặt như là cái bánh trôi!

Ngày cuối tháng Tư, ngày hết tháng, nếu thêm ngày nữa cũng thêm buồn.  Bốn mươi năm sống như không sống, không một ngày nào lệ chẳng tuôn!

Đù Mẹ tháng Tư, ngày mất nết, tôi là Thầy Giáo thế này sao?  Tôi là Lính Trận mà như rác.  Nhục tới đời mô, thế kỷ nào?

Đù Mẹ tháng Tư, đù Mẹ nó, chửi hoài không rụng lá cờ dơ.  Phải chi đừng có trên đời nhỉ, lạnh buốt, thà rơi như giọt mưa!

 

Trần Vấn Lệ

Sắp Tới Lễ Phục Sinh

tranvanle

Sắp tới Lễ Phục Sinh, nhớ quá thời dạy học, xa học trò, xa lớp, xa cái mặt sân xanh…

Sân xanh cỏ long lanh / sương bình minh mỗi sáng, học trò đôi ba bạn / nhặt mù sương như chim…

Rồi buổi sáng lặng, im, khi học trò vào lớp. Hồi chuông rơi xuống đất / nổi lên những dấu hài…

Tôi đang nghĩ tới ai / mà dấu hài lấp lánh? Mấy hôm nay trời tạnh, Lễ Phục Sinh nhớ ơi…

Nay, đời đã đổi đời. Học trò hết nghỉ Lễ, ngôi trường hết vắng vẻ. Tôi, cũng hết làm Thầy…

Mặt sân cỏ đâu đây, sương mờ và cỏ lợt, học trò tôi thuở trước, gót bùn ai rửa chân?

Quả thật tôi bâng khuâng / từ ngày vào Cải Tạo. Quả thật tôi rướm máu. Dấu hài xưa, nhớ, lem…

Chúa thì có Phục Sinh, người thì thôi, tàn tạ. Em ơi, Thầy nhớ quá / áo dài em gió bay…

Thôi, không có một ngày / người trở về ngơ ngẩn. Những chiếc áo dài trắng, cái mặt sân trường xanh…

Tôi cất bước đi quanh. Đi quanh cây Thánh Giá. Có tiếng chim rất lạ, nghe như là tuyết tan…

Trần Vấn Lệ

Mai Chúa Nhật

tranvanle

Bạn tôi nói quán cà phê đó ngon
Mai Chúa Nhật hai đứa mình tới đó
Bạn tôi già mà giống như đứa nhỏ
Một câu mời hai tiếng “đó” giòn tan!

Bạn tôi làm tôi nhớ thuở Việt Nam
Thời đi dạy học trò vui thiệt
Đứa nhỏ nào tóc trên đầu cũng xanh biếc
Và đầu Thầy tóc cũng …rất là đen!

Bạn tôi nói một câu rất là quen
Bao nhiêu chuyện đã quên, bỗng nhớ
Nhớ ngày vào lính xếp hàng ngồi trên cỏ
Như cái thời mình còn là học trò…

Nhớ những ngày mình mất tự do
Làm cúi mặt, mặc trời mưa hay nắng
Với chế độ biết rằng “không ở đặng”
Sống ngày nào thì hận đến muôn năm!

Bạn tôi gặp đây không phải bạn thân
Quen giữa đuờng mà cuối đời xa xứ
Tôi hỏi bạn tôi: “Tại sao ông không tự tử?”
Bạn tôi cười ruồi: “Tôi cũng giống ông thôi!”

Sáng Thứ Bảy hai đứa tôi cùng ngồi
Ở một quán cà phê có hành lang chật chội
Ai cũng hút thuốc nên hành lang đầy khói
Lòng tôi cũng đầy hư ảo ngày mai…

Mai Chúa Nhật, bạn tôi nhắc lại lần thứ hai:
“Mình đến đó, một quán cà phê nhiều gió
Mặc sức thả hồn cho hoa cho cỏ
Mặc sức ngắm nhìn hoa đỏ hoa vàng…”

Hai đứa tôi chia tay ở parking
Bạn tôi về Irvine, tôi về Los Angeles
Một ngày cuối tuần chấm hết
Trời rất xanh. Nhớ quá quê nhà…

Trần Vấn Lệ

Nếp Gấp Thời Gian

tranvanle

Tôi rùng mình nghe gai ốc mọc,
lòng đại dương cũng thế này thôi?
Con chim hót trong bụi gai có lúc
thấy rõ mình những giọt máu rơi rơi…

Tôi rùng mình không nghe gì nữa
ngoài tiếng than của lũ côn trùng.
Đêm nguyệt tận hay là trăng đã vỡ?
Ba mươi tháng Tư là thế đó, Non Sông!

Chưa bao giờ bình yên thê thảm…
như ngày “người ta” giải phóng Quê Hương!
Người lính chết bên đường không có gì che mặt.
Trời mù sương, còn đó, chút mù sương…

Tôi rùng mình nghe tim mình quặn.
Nghĩ mà thương cây cội trên rừng.
Chỗ tựa lưng bây giờ đạn gắm.
Gót giày saut để dấu vết não nùng…

Đàn quạ bay. Đàn quạ bay. Tứ tán.
Những cô bé không điểm không trang.
Cái valise chừ là bao lát.
Những chiếc gối đầu. Đây. Đó. Đảo hoang…

Tôi thấy rõ đâu là Địa Ngục.
Buồn. Ngẩn ngơ. Mình đánh mất Thiên Đường?
Đánh dấu hỏi sau câu thơ gãy khúc,
tôi gục đầu. Nhắm mắt. Tàn nhang!

Trần Vấn Lệ

Bốn Mươi Năm Sau

tranvanle

Bốn mươi năm sau / còn gì trong nắng? còn gì trong mưa? Còn những bài thơ / ràn rụa nước mắt!

Bốn mươi năm trước, ai bước qua đây, chặng cuối chông gai / bao người ngả quỵ?

Non nửa Thế Kỷ: Đại Hàn văn minh, Thái Lan trở mình, Mã Lai cường thịnh…

Dân mình câm nín, toan tính chuyện gì? Chân mây đen sì, bóng thuyền vỡ nát…

Hỡi ơi bài hát / nối vòng tay nhau…Hỡi ơi ca dao, máu đào, nước lả!

Chúng ta đi quá / cả tuổi trời cho. Chúng ta nằm co / bốn ngàn năm sử…

Bốn mươi năm đó, chút chớ bao nhiêu! Mắt Mẹ buồn hiu. Mặt Ba héo úa…

Em tuốt cọng lúa / chảy máu bàn tay. Anh một chàng trai / bờ vai gánh gãy…

Bốn mươi năm ấy / thành cổ tích không? Hỡi môi ai hồng, hỡi lòng ai bạc…

Nối tay cùng hát / bát ngát buồn ơi / bát ngát buồn ơi / bát ngát buồn ơi!

Hãy xé giùm tôi / bài thơ mới viết. Những lời hơn thiệt / thả đi gió bay…

Trần Vấn Lệ

Thương Quá Một Bài Thơ

tranvanle

( tặng một nhà thơ luôn khẳng định mình không hề là một nhà thơ )

Có người lên núi kiếm bùa mê
rồi lại tay không ngược trở về.
Trên quãng đường đi dài thẳm thẳm,
hỏi thầm: Làm thế để làm chi?

Người đi lên núi, đi và thở,
cứ nhủ lòng: Lên núi để chơi.
Ngồi tựa gốc cây nhìn khắp núi,
ngó lên trời thấy đám mây trôi…

Người đi lên núi giống như mây,
đi đứng ngồi…là động tác bay.
Bay có khi dừng khi vắng gió,
có khi buồn quá tấp vào cây…

Người đi lên núi…như nai lạc
xuống lũng sâu mờ mịt khói sương
rồi nhấc chân lên…rồi lỡ buớc…
rồi thôi chẳng biết chỗ đâu đường!

Người sinh ra ở trong trời đất,
cứ cựa quậy hoài: sao có ta?
Câu đáp chỉ là cơn gió thoảng,
đôi khi là tiếng giọt mưa sa!

Người đi lên núi khi về lại,
đứng trước cửa nhà bỗng ngẩn ngơ:
Ai mới qua đây hoa cúc nở,
vàng ơi thương quá một bài thơ!

Trần Vấn Lệ

Ngày Nguyên Đán

tranvanle

Sáng đầu năm không nắng. Tôi đi dạo vườn hoa. Một con bướm bay qua. Hoa nở chào con bướm…
Hoa nở cùng một hướng – hướng Đông, hướng mặt trời. Con bướm thì đi chơi, mặt trời chắc còn ngủ?
Bầy chim trên cây lựu / ngắm nghía những mầm non, đẹp như mẹ với con / vờn nhau và ríu rít.
Chuông Chùa ngân tha thiết. Chuông Nhà Thờ vang vang. Mây và sương dần tan. Nhà hàng xóm mở cửa.
Một mặt trời rực rỡ / từ trong nhà hiện ra. Cô hàng xóm như hoa / nở giữa vườn nhân thế…
Tôi nghĩ ba ngàn bể / cũng một lòng như tôi: những đóa sen mỉm cười hứa với đời Thương Mến!
Thêm con bướm bay đến. Thêm chuồn chuồn…và thêm / những con chim không quên / đường tìm hoa hút mật!
Đẹp ơi hummingbird! Đẹp ơi con chuồn chuồn. Trên nhành hoa giọt sương / từng mặt trời lấp lánh…

Trần Vấn Lệ

Ngó Lên Trời Còn Thấy Bóng Trăng

 

tranvanle

Tết Việt Nam là Tết Việt Nam. Người đi làm vẫn cứ đi làm. Sáng sáng dậy thắp nhang bàn Phật, chiều tối về ngắm chút hoàng hôn…

Bốn mươi năm quê người đất khách. Nghe tiếng chim kêu chẳng biết kêu gì. Tháng mùa Đông nhìn đâu cũng tuyết. Tết nằm trên tờ lịch vân vê!

Bốn mươi năm có nhiều người mất. Có nhiều nhà thêm cháu thêm con. Đường đi tới là đường đại lộ, đường trở về đâu nữa Quê Hương?

Bốn mươi năm phi trường có lúc cũng rộn ràng kẻ ở người đi. Ai tha thiết thì về thăm xứ sở, nhét tấm lòng trong chiếc valise!

Những người về, những người lớn tuổi, hồi thanh xuân phát biểu tưng bừng. Đi cho lắm thì chân cũng mỏi, biết đâu về có chỗ ngả lưng?

Lá cờ bay lá cờ bay trên phố. Tết Việt Nam xin phép Mỹ treo cờ. Rồi mai mốt hết Xuân tới Hạ, lề đường còn…chỉ cỏ và hoa!

Tết Việt Nam là Tết Việt Nam, người ta đi thăm nghĩa trang, đi tới Chùa, tới Nhà Thờ làm Lễ. Cúi đầu nghe từng hồi chuông vang…

Tết Việt Nam đi lang thang trong tuyết, tôi nhặt lên vài hạt lệ đóng băng, thở vào đó hơi tàn tuổi tạ, ngó lên trời còn thấy bóng trăng…

Trần Vấn Lệ