TÌNH CA NHA TRANG

tranthoainguyen

Mặt trời nhô biển cười reo nước
Một ngày bình yên trên mặt đất!
Người tắm óng ánh hồng nắng mai,
Anh cũng hồn nhiên lăn trên cát.

Nha Trang! Nha Trang! Ngày yêu Em
Anh sống trong huyền nhiệm thiên thiên.
Anh nằm nghiêng nắng hồng cát mịn,
Vũ trụ xanh vòng ngực êm đềm.

Anh khẻ hát Nha Trang bốn mùa,
Mây gió trời Em dẫu nắng mưa,
Tình yêu như sóng hôn bờ…mãi mãi,
Anh và Em và biển thiên thu.

Ơi Nha Trang! Biển hát tình ca
Anh mơ thấy Em xanh mây gió khánh hòa.
Anh nằm ôm cát hồn hoa biển,
Sóng vỗ tình Em ngàn đời thiết tha!

TRẦN THOẠI NGUYÊN

THI SĨ

Thuở mê hoa
Hồn tôi như cánh bướm
Vàng đêm chập chờn thơ
Vàng đêm miên man mộng tưởng.

Thời gian xanh màu lá cây
Nỗi buồn có khuôn mặt đẹp
Trên đỉnh hồn thơ say
Tôi hiện về từ tiền kiếp
Lời yêu thương reo trong máu
Hạt chân lý khát khao hồn
Sự sống như hoa báu
Nở trên cành thu đông.

Những lầu đài rêu phong
Những con đường mòn sáo
Bia mộ dựng kín những cánh đồng
Tôi sống cô đơn từng ngày hư ảo
Nắng lên nắng tắt sau vườn
Mắt lá chong buồn
Đêm trắng
Mắt lệ sương.
Tàn khuya núi đá vô ngôn
Bướm tiền duyên về đậu
Ôm mảnh cô hồn
Tôi gối đầu trăng sao say sáng tạo.

Hỡi nàng thơ diễm ảo
Nàng là hoa sóng sắc hương trời
Hoa tình yêu ánh sáng tinh khôi
Nghìn thu không lỗi hẹn
Rót mộng cứu vớt hồn đời
Giữa mùa khói sương hư huyễn
Cho tôi còn niềm vui
Niềm tin yêu con người.

Gió thổi qua mùa hư không
Lá vặn gân lá máu đông
Hoa tàn kiệt.
Mặt đất rung lên cơn hủy diệt
Cõi người cơm áo điêu linh
Điêu khắc thành sầu đáy huyệt
Cõi người xương máu điêu linh
Tật khuyết những linh hồn!

Mây bay về vô biên
Gọi tên tôi Trần Thoại Nguyên
Thảng thốt hồn bướm dậy
Thơ bay lên bay lên…

Ôi! Một thoáng đời thôi!
Nghìn sau im lặng mãi mãi.
Trên đỉnh hồn thơ tôi
Một đóa hoa gửi lại.

TRẦN THOẠI NGUYÊN

HUYỀN NGÔN THƠ

Tặng BÙI GIÁNG

Đập đổ tan mọi thần tượng
Cho cây đời trổ hoa ngát hương.
Cho tôi sống hồn nhiên ngất ngưỡng
Ca hát Tự Do trên những con đường.

Tôi đi giữa lòng cuộc đời
Không hội đoàn băng nhóm.
Cánh cửa hồn thơ tôi
Mở ra những chân trời huyền diệu mộng!

Hạt cát vàng lấp lánh thế gian
Đóa hoa nghiêng chao trời đất mơ màng.
Vô biên xanh tay cầm khoảnh khắc
Chớp mắt sáng lừng vĩnh cửu mang mang!

Ồ gái đẹp thiên hương bất tuyệt!
Cõi tồn lưu gọi Mẹ của vĩnh hằng.
Tình yêu phụng hiến trăng là nguyệt
Khép mở nghìn trùng …cánh sao băng!

Tôi sáng tạo tôi là Thượng Đế!
Không thần thánh ai giữa lòng cuộc đời
Thơ tôi là bạn tri kỷ
Của Con Người  vạn thuở muôn nơi!

TRẦN THOẠI NGUYÊN

TÌNH YÊU HOA THIÊN SỨ

Trên đỉnh linh hồn anh
Có nhành Hoa Thiên sứ.
Anh thường hay tâm sự
Cùng hoa,người anh yêu.
Ôi! Xanh sớm lam chiều
Từng vàng khuya tĩnh mịch
Anh không thể giải thích
Vì sao anh yêu Em?

Vì sao anh yêu Em?

Hoa Thiên Sứ lặng im
Khẻ lay mình trong nắng.
Đóa hồn Em trong trắng
Giữa vũ trụ êm đềm
Hoa Thiên Sứ lặng im
Khẻ lay mình trong gió
Tình yêu là mệnh số
Duyên tiền định nhiệm màu
Anh sụp lạy trăng sao
Lòng yêu Em câm lặng!

Hoa Thiên Sứ nở trắng
Đóa hồn anh chơi vơi
Giữa hư huyễn đất trời
Mây ảo hóa ngũ sắc.
Anh yêu Em khoảnh khắc
Ngất ngứ cả thiên thu.
Trái tim anh đui mù
Trái tim anh rớm máu
Mà Em nào có thấu!

Hoa Thiên Sứ,Em ơi!
Ôi! dao sắc lưỡi đời
Cắt lìa cành Thiên Sứ.
Hồn anh giông bão tố
Gió xé lòng nát tan!
Mây sầu phủ thế gian
Lòng anh thành nấm mộ
Chôn tình Em nghìn đời
Hoa Thiên Sứ, Em ơi!

Hoa Thiên Sứ yêu ơi!

TRẦN THOẠI NGUYÊN

LỤC BÁT NGÀY VÀ ĐÊM

CHÉN TRÀ XANH

Sáng tinh sương chén trà xanh,
Ung dung ngồi nhắp hương tình ban mai.
Đời: xuôi ngược, mộng, đêm dài.
Buồn vui tựa gió thoảng ngoài hiên không.

TRƯA MẮC VÕNG NGỦ HIÊN HOA

Trưa xanh tiếng võng chim gù,
Gió hiu hiu.Bóng nắng mờ.Hiên không.
Cỏ hoa say giấc hương nồng,
Hai hàng mi khép bềnh bồng chiêm bao.

BÊN CẦU SÔNG HOÀNG HÔN

Chiều đi…thanh vắng bên cầu
Sương giăng loang tím mắt màu hoàng hôn.
Giòng sông dựng bóng cô hồn
Ồ. Tôi đứng xõa tóc buồn mây trôi.

TÀN KHUYA LẶNG NGHE

Tàn khuya gió gọi muôn trùng,
Cỏ hoa tinh tú ngập ngừng môi hôn.
Lặng nghe hòa nhạc càn khôn
Nghìn thu cánh mộng ru hồn chơi vơi…

TRẦN THOẠI NGUYÊN

ĐÊM TRĂNG NGỦ TRÊN ĐỒI CÙ ĐÀ LẠT

Nằm ngủ ôm vầng trăng
Đồi Cù nghiêng nghiêng mộng
Đà Lạt chảy trong thân
Tôi như rừng thông im bóng.
Em như sương trăng áo mộng
Đêm thu xưa quyến hớp hồn tôi
Mùa thu lãng du mây trời
Mùa thu gục chết bên đồi
Tôi không còn em Đà Lạt buồn rừng cây chịu tang đứng ngóng.
Vàng đêm tôi hắt hiu như tượng gà trống
Cô đơn nóc giáo đường
Trên đỉnh thiên thu gió lộng
Giữa bồng bềnh biển sương..

Nghe vỡ trái thông khô
Hồn bay theo trăng sáng
Em sầu mộng đáy hồ
Tôi sầu phơi cỏ rạng.
Mỗi người nuôi một giấc mơ
Tình trăm năm nguyệt táng
Lá rụng vàng tàn thu
Lá vàng trăng thiền quán.
Nỗi nhớ như ngựa hoang hung hãn
Như thác gầm những đêm mơ
Như suối hồ thu tương tư
Và hồn cỏ hoa phiêu lãng…

Nằm ngủ ôm vầng trăng
Đồi cỏ hoa nến thắp
Tôi như chiếc sao băng
Rơi ngoài hiên vạn pháp
Nghìn thu không nói năng
Mình tôi hơi thở gấp
Run lẩy bẩy tơ trăng
Đà Lạt trăng…trăng…trăng…

Ồ. Trăng chết lạnh cành hoang
Gương mặt Em sáng vĩnh hằng.

TRẦN THOẠI NGUYÊN

ĐÀ LẠT 3

Em xa rồi! Đà Lạt tôi bơ vơ quá
Hồn tôi bay lạnh khắp hoa sương
Bạn tôi về đâu chiều mấy nẻo mưa phùn!
Còn ai đứng đợi gọi chào tôi thiên sứ!
Đà Lạt tôi ơi! Dáng hoa chiều tình tự
Lầu đài ai u uẩn những linh hồn.
Những con đường nằm góa bụa lạnh hư không,
Gió xa vắng rưng lệ buồn thiên cổ.
Đà Lạt tôi ơi! Trời mây treo nổi nhớ
Đêm trăng huyền hồ ru thác hát tình thơ
Tôi yêu Em trong một phút tình cờ,
Ai đâu biết đã từ nghìn thu ước hẹn
Đà Lạt tôi ơi! Trời mù sương quyến luyến
Trời ảo hoa lồng hồng má môi tiên.
Tôi yêu Em lãng đãng một hồn điên
Đà Lat tôi ơi ! Làm sao tôi hiểu!
Ôi! Mưa nắng và cây đời kỳ diệu
Tôi dại khờ tôi tóc trắng yêu Em!

TRẦN THOẠI NGUYÊN

ĐÀ LẠT 2

Đà Lạt tôi ơi men rượu say chếnh choáng
Hoa dã quỳ vàng mùa thắp lửa tình yêu
Đồi cỏ xanh xanh mãi đến muôn chiều
Tôi chết đuối giữa hai bờ thực ảo!
Có đôi lần suốt tuần tôi không cơm cháo
Chiếc thân gầy lau sậy hồn trong veo
Chân run run từ đỉnh núi xuống lưng đèo
Uống sương gió trăng sao và mộng mị!
Đà Lạt tôi ơi! Chiếc gương thần huyền bí
Đôi tình nhân soi thấy tơ hồng điều
Rừng Ái Ân đêm phụng hiến Thung Lũng Tình Yêu
Đêm cắm trại trong mơ trăng xanh huyền thoại!
Hồn tôi tẩm bao mùa hương hoa cỏ dại
Trăng Đồi Cù bát ngát lụa vàng bay
Hồ Xuân Hương,Than Thở,Tuyền Lâm ơi!
Mây và nước cùng rừng thông xanh lồng bóng.
Thành phố ngủ trong khói sương như huyễn mộng
Như chiêm bao! Năm tháng cũ mơ màng
Cà phê Tùng khuya khoắt về lặng bước lang thang
Phiến trăng Em cầm đánh rơi vào hồn sỏi đá!

Trần Thoại Nguyên

ĐÀ LẠT TÔI

Tặng PHẠM CÔNG THIỆN ngày xưa

và ĐỖ TƯ NGHĨA bây giờ.

Trời có mùa thu bay bay mây trắng
Tôi có mùa thu tóc trắng bay bay.
Cây lá xanh ơi! Tôi về buổi chiều nay
Đôi mắt còn nguyên màu thơ dại!
Đà Lạt tôi ơi một đời mê mải
Những con dốc trữ tình khuya bóng trăng in
Ngàn thông xanh xưa dang cánh tay hiền
Tôi một mình cứ ngu ngơ như kẻ lạ!
Bờ lá cỏ gót chân Em hồng sáng quá!
Sương long lanh cười tựa mắt ai vui.
Thưở yêu Em lòng trong trắng nắng mai tươi
Tiếng chim hót trên cành hoa anh đào bung cánh.
Bầy chim én lượn bay rợp trời xuân hạnh
Thông xanh reo theo bước nhỏ Em về
Giữa điện thờ đôi mắt sáng tựa sao khuê
Khắp không gian ngân vang lời yêu mến!
Đà Lạt tôi ơi! Trời mù sương quyến luyến
Trời ảo hoa lồng hồng má môi tiên
Tôi yêu Em lãng đãng một hồn điên
Tôi yêu Em sống mộng mơ quên ngày tháng!

Trần Thoại Nguyên

TRĂNG TRONG THƠ HÀN MẶC TỬ

TRẦN THOẠI NGUYÊN
a-red-moon-day-trilby-cole

HÀN MẶC TỬ (1912-1940) bậc tài hoa yểu mệnh,thiên tài kiệt xuất của thơ ca hiện đại Việt Nam với một hồn thơ trăng láng lai bất tuyệt rất đặc biệt,hết sức độc đáo,tôi đoan chắc rằng thơ ca nhân loại chúng sinh xưa nay không có một nhà thơ,thi nhân,thi sĩ nào có thể gùn ghè cập kè so sánh !

Ấy vậy mà trong một loại sách văn học lớp 11 của chương trình phổ thông,cái gọi là “Sách giáo viên” được xem như cẩm nang của thầy cô giáo dạy văn,vị giáo sư văn học ở ĐH  đã phán về hai câu thơ trăng độc đáo nhứt của bài thơ ĐÂY THÔN VĨ DẠ của HÀN MẶC TỬ như sau:”Có người đặc biệt ca ngợi hình ảnh nầy ở khổ thơ thứ hai “Thuyền ai đậu bến sông trăng đó.Có chở trăng về kịp tối nay?”.Đó quả là một hình ảnh thơ mộng và đẹp.Nhưng độc đáo thì không phải.”Thuyền gối bãi”,”Thuyền đậu bến”,”Thuyền chở trăng”,những hình ảnh thơ đó thực ra đã trở thành ước lệ được dùng phổ biến trong thơ ca kim cổ (thơ Đỗ Mục,Trương Kế,Nguyễn Trãi,Hồ Chí Minh,Quách Tấn,Yến Lan,Thúc Tề v.v…) ”

Tôi thật ngỡ ngàng!

Hướng dẫn NỘI DUNG và PHƯƠNG PHÁP giảng dạy “nhằm hổ trợ trực tiếp và thiết thực cho người dạy” theo lời nói đầu của “Sách giáo viên” ấy mà viết như thế về hai câu thơ trên trong bài thơ ĐÂY THÔN VĨ DẠ của HÀN MẶC TỬ,thật càng làm cho tối và rối thêm! Nhất là đối với thầy cô giáo vốn trước kia chẳng được học bài thơ nầy ở chương trình phổ thông cũng như ở trường ĐHSP ngày ấy!

Người soạn sách đã nhặt từ ra một cách tùy tiện rồi gán ghép nào “Thuyền gối bãi”,Thuyền đậu bến”,”Thuyền chở trăng” đã làm lệch đi  hình ảnh  thơ của HÀN MẶC TỬ. Do cảm nhận hình ảnh thơ với những chi tiết hiện thực cụ thể như thế nên người soạn sách đã vội phán “độc đáo thì không phải”! Câu chữ trong thơ HÀN MẶC TỬ vốn mơ hồ,chập chờn,hư ảo “Thuyền ai đậu bến sông trăng đó.Có chở trăng về kịp…”. “Thuyền ai” thật phiếm chỉ,mơ hồ không xác định,thật mông lung. “Bến sông trăng” đã là bến mộng. Đọc kĩ toàn bài thơ: “Đó” đối lập với “Đây”(Ở đây sương khói mờ nhân ảnh) đã gieo vào tâm trí người đọc về cõi mộng,cõi mơ ước chứ không chỉ là từ xác lập nơi chốn hiện thực cụ thể nào. Và tiếng gọi bi thiết,chới với “Có chở trăng về kịp…” càng thêm phi thực, hư ảo phiêu linh vô cùng. Thử hỏi các nhà thơ từng có thơ về trăng mà người soạn sách đã liệt kê ra như ở trên có tạo ra được hình ảnh thơ nào về trăng lại chập chờn mộng ảo độc đáo đến như thế,gợi cảm đến như thế Tiếp tục đọc