GIỮA RỪNG GIÀ CÁT TIÊN

tranthoainguyen

Vào rừng sâu,lạc lối
Cây rừng già ngàn năm
Vạch lá tìm nguồn cội
Thấy mình vẻ vô tăm!

Rễ cắm lòng đất sâu
Chim ngàn năm về đậu.
Sụp lạy Ngài cổ thụ
Thương đời người phù du!

Giữa rừng già Cát Tiên
Trong lòng Mẹ Thiên Nhiên
Làm ngoan đồng Lão Tử
Cùng trăng chơi vạn miền.

TRẦN THOẠI NGUYÊN

MÙA ĐÔNG QUẢNG NGÃI

tranthoainguyen

Tháng Chạp tôi về quê với Mẹ
Trời mùa đông Quảng Ngãi không mưa
Nắng ấm bàn chân mẹ nhẹ bước
Mà thương quá đỗi con đường xưa!

Làng trên xóm dưới tre cau quạnh
Bốn mươi năm ngóng đợi u hoài
Tôi gõ cửu đình:Không thần thánh,
Mẹ tôi già đâu còn tương lai!

Tôi điêu linh khóc mẹ lầm than!
Mẹ tôi ơi hỡi trời Việt Nam
Mùa đông Quảng Ngãi đồng khô nước
Lúa thì con gái lệ chứa chan!

Tháng Chạp tôi về quê bên Mẹ
Ăn mày chút kỷ niệm ấu thơ
Vườn quê cây lá xanh tình bạn
Chim gọi mùa vui hương thoảng mơ!

TRẦN THOẠI NGUYÊN

Trong nắng chiều phai

tranthoainguyen

Nắng chiều thoi thóp vàng nghiêng bãi
Tôi một mình tôi bóng đổ dài.
Thương nhớ người ơi thương nhớ hão,
Đời buồn theo những nhánh thu phai!

Tôi đi về mây trắng hai tay
Gió gọi thầm tôi trăng viễn khơi.
Có ai hò hẹn ngoài vộ tận
Lòng khắc khoải chờ trong nắng phai!

Ôi! Những chiều nắng úa tàn xiêu
Trên đỉnh hồn tôi quá hoang liêu
Chim ngậm thơ buồn phun lả chả
Những dòng tinh huyết nhuộm cành yêu!

Lối em về sương tím chiều buông
Tôi một mình tôi mỏi mắt trông.
Ôi một thuở yêu người ảo mộng
Ôi một thuở dương gian bạc lòng!

Nắng chiều lả ngọn sầu chót vót
Tôi lặng mình tôi phơi đỉnh hồn.
Cây lá cô đơn màu nắng quái,
Em có về khoác áo hoáng hôn?!

TRẦN THOẠI NGUYÊN

Đêm trăng leo lên mái chùa

tranthoainguyen

Ngồi trong vườn nguyệt lộ
Hôn một màu trăng non
Nghe lòng mình cười rộ
Chạy băng đồi vô ngôn

Ồ. Hồn tràn mộng trắng
Tôi ôm trăng không màu
Tôi ngút xuống biển dạng
Tôi dại khờ mắt nâu

Ngắt một bông trắng lau
Hương thắm giọt máu đào
Đêm bừng lên nguyệt thẹn
Tôi nằm dài xanh xao

Chim về ngủ ôm trăng,
Ngô đồng rơi chánh điện.
Tôi ngồi giữa Phật đàng
Làm thơ như thánh hiện.

Máu ràn rụa tây hiên
Ồ. Máu băng ngực điên!
Tôi tĩnh mịch trang thơ
Hồn bay theo nhang khói

Chim chết giữa điện thờ
Tôi rớt xuống điện thờ.

(Chùa BẢO LỘC, Thu 1970)

Trần Thoại Nguyên

ĐÊM SÀI GÒN NHỚ EM

tranthoainguyen

Đêm Sài Gòn một mình anh
Mặc phố người đèn sáng lung linh.
Không có em phố buồn hoang vắng,
Đêm Sài Gòn. Ôi! Quá mông mênh!

Anh nghe gió nói thì thầm
Màu cô đơn sương trắng lặng câm.
Tay gầy guộc vàng theo khói thuốc
Đêm Sài Gòn mắt ngó xa xăm…

Anh ngồi đếm tiếng thời gian
Nụ hôn tình dài theo tháng năm.
Hồn anh kín sao trời thương nhớ
Đêm Sài Gòn nỗi nhớ vàng tâm!

Anh khẽ hát tình ca biển nhớ
Gọi tên em tuyết trắng ngân vang.
Chân lặng lẽ một mình hiên phố
Đêm Sài Gòn phố cũ lang thang.

Đêm Sài Gòn rượu uống không say
Bóng hình em sóng sánh ly đầy.
Thành phố ngủ riêng mình anh thức,
Đêm Sài Gòn rượu uống không say…

TRẦN THOẠI NGUYÊN

MƯA THÁNG SÁU

tranthoainguyen

Mưa Sài gòn như cô gái làm duyên
Anh xao xuyến hứng giọt mưa tháng sáu
Em bây giờ ở đâu hỡi em yêu dấu
Cơn mưa đầu mùa giăng nỗi nhớ ngoài hiên
Anh thấy trong từng hạt mưa lấp lánh khuôn mặt em
Anh hôn gió bờ môi em hồng ngọt mật
Trái tim anh đặt trên kẻ tay vạn vật
Dâng tặng em yêu theo từng hạt mưa bay
Cơn mưa đầu mùa mát lòng dạ mê say
Thơ anh ngân khúc cho em mưa tháng sáu!
Ô. Mưa trong nắng Sài gòn tóc em bay huyền ảo
Anh suốt đời là thi sĩ của hồn em!

Mưa Sài gòn như cô gái làm duyên
Mưa bất chợt mưa bóng mây mưa trong nắng
Em đến bên anh chăng mà nôn nao phố vắng
Cây lá lung linh đường xao xác hơi may?
Người yêu ơi! Lòng anh đẹp tựa cung điện lầu đài
Đón em về xanh lời thề mưa tháng sáu!
Hãy về bên anh hỡi em yêu dấu
Cơn mưa đầu mùa mát da thịt thơm tho
Giọt hạnh phúc lăn tròn trên gò má ngây thơ
Anh xin dâng trọn hồn vui mưa tháng sáu!
Ô. Mưa trong nắng Sài gòn tóc em bay huyền ảo
Anh suốt đời là thi sĩ của hồn em!

Mưa Sài gòn như cô gái làm duyên
Mưa nũng nịu! Ơi mưa giọt dài giọt vắn!
Mặt đất anh hoang tàn từ độ em xa vắng
Đời anh buồn như cây lá héo vàng khô
Em về bên anh gầy dựng lại giấc mơ
Tắm gội linh hồn cùng mưa tháng sáu!
Vườn Tình Yêu mãi xanh phép mầu,hỡi em yêu dấu!
Khoảnh khắc- Vĩnh hằng trong từng hạt mưa bay
Cơn mưa đầu mùa xin tay nắm chặt bàn tay
Anh dìu em vào mộng cùng mưa tháng sáu!
Ô. Mưa trong nắng Sài gòn tóc em bay huyền ảo
Anh suốt đời là thi sĩ của hồn em!

TRẦN THOẠI NGUYÊN

SỐNG CẢM ƠN ĐỜI TRONG TỪNG KHOẢNH KHẮC

tranthoainguyen

Đời đẹp mong manh! Quá vô thường!
Trái tim ta hỡi! Đập nhịp yêu thương!
Cảm ơn đất trời trong từng khoảnh khắc
Ta hiện hữu giữa lòng bàn tay âm dương!

Nầy gió nầy hoa nầy trăng sao
Và em yêu và cát bụi chiêm bao!
Cảm ơn đời một thoáng vui xanh vĩnh cửu
Giây phút hiện tiền quý giá biết bao!

Hãy vui sống khi ta còn có thể
Hít thở nói cười trên mặt đất cỏ rêu
Dẫu khổ đau có khiến ta nhỏ lệ
Cảm ơn đời vì cuộc sống thật đáng yêu!

Ôi phép lạ thuở trần gian lấp lánh
Nhu giọt sương mai,ánh trăng giải nhiệm màu!
Trong cát bụi có điềm linh thánh
Cảm ơn người ta-sống-với-trong-nhau!

Cuộc sống diệu kỳ! Ta mến thương!
Vô biên xanh khoảnh khắc vô thường!
Cảm ơn vạn hữu hàng hàng thế giới
Hạnh Phúc vô ngần reo trong máu xương!

TRẦN THOẠI NGUYÊN

HOA THẠCH THẢO

tranthoainguyen

Em trao cho anh
Nhành hoa thạch thảo
Cánh tím mong manh
Hồn anh điên đảo!

Ôi ! Thuở ban đầu
Ngày ta gặp nhau
Trái tim rạng rỡ
Nụ cười mắt trao…

Mai vàng mùa xuân
Phượng hồng mùa hạ
Đường xanh nổi nhớ
Tình nồng giấc mơ!

Trăng vàng rừng thu
Cây lá tương tư
Em về nhỏ nhẹ
Bên anh : Nàng thơ!

Em trao cho anh
Nhành hoa thạch thảo
Canh tím mong manh
Tình yêu hư ảo!

Anh lặng nhìn hoa
Bóng em mờ xa!
Hương mùa thạch thảo
Thu hát tình ca!

TRẦN THOẠI NGUYÊN

MELBOURNE,NẮNG MẬT ONG

tranthoainguyen

Melbourne một sáng trời hoa nắng
Nắng ngọt ngào thơm má môi em
Anh nhẹ bước giữa không gian thanh tĩnh
Hoa lá êm đềm xanh tiếng chim!

Trời đất se se lạnh heo may
Amh nhớ em ngắm hoa vàng lay
Trời Melbourne lắm mây nhiều nắng
Thế gian nồng nàn trong nắm tay!

Ôi! Nắng dịu dàng. Nắng mật ong
Trời Melbourne trải nhạc xuống lòng!
Anh về sống lại thời trai trẻ
Đà Lạt xuân hồng nắng mật ong!

TRẦN THOẠI NGUYÊN

SONATA TÌNH YÊU

tranthoainguyen

Chiều…Rót nhạc vào hồn…Em đến!
Vườn cỏ xanh điểm áo tuyết trắng bông.
Nụ cười reo theo bàn chân bước
Tóc hương bay thơm gió thiên đường.

Lầu thủy tạ sông mơ mộng quá!
Chỗ em ngồi lừng sang trăng sao.
Anh uống cạn chén tình chưa đã
Da thịt nồng nàn tựa chiêm bao!

Quàng vai em lẩy bẩy môi hôn,
Dưới ánh trăng xanh biếc đôi hồn.
Dưới gầm tay chúng mình thời gian gãy đổ
Không gian đan bằng nhạc yêu đương!

Đêm Văn Thánh xanh màu tiền kiếp
Cây lá ngây ngô hát nhạc tình.
Anh sợ gió khuya tan hồ điệp
Đời thực buồn! Vỡ mộng thiên thanh!


TRẦN THOẠI NGUYÊN