Giấc mơ cỏ dại.

tranthitrucha

Có phải em là Tịnh Thảo không ?
Ôi! Thầy… Hoàng tử…

Đã từ lâu anh không còn đợi ai
Mùa đông đã vắng tiếng mưa dài
Mùa thu áo trắng tìm đâu nữa
Mộng cũ ơ hờ theo gió bay …

Anh nhớ ngôi trường Phan Châu Trinh và con đường Quang Trung rợp bóng cây xanh đi qua đường Lê Lợi đầy phượng vỹ ngày đó lắm Thảo à. Bây giờ ngôi trường và con đường có còn như xưa không em?
Con đường vẫn như ngày cũ nhưng ngôi trường thì không còn nữa anh à !
Vì sao hở em ?
Nó gần đổ nát rồi, người ta đã xây dựng một ngôi trường mới khang trang hơn đối diện với ngôi trường cũ…
Vậy sao?!… Vậy mà anh vẫn mơ một ngày nào đó về thăm lại ngôi trường cũ. Anh nhớ lắm!
Anh nhớ ngôi trường hay nhớ kí ức tuổi thơ?
Anh nhớ ngôi trường, nhớ bãi cỏ xanh ven triền sông quê ngoại của em. Ttrong giấc mơ anh vẫn thường nhìn thấy một ngôi nhà trên cỏ…
Hoàng tử ơi, em cũng nhớ về những ngày tháng cũ!….

Một bầy con gái bu quanh gốc mận trong khu vườn đầy nắng, nhỏ Niên đeo tòn ten trên cây mận nói với xuống:
Nè, nhỏ nào chạy vào bếp lấy cái rổ to to hứng mận, chứ ta đôi xuống dập hết còn đâu mà ăn. Nhớ lấy muối ớt luôn.
Con Tịnh Thảo vào lấy chứ ai, nó rành đường đi nước bước nhà nhỏ Niên quá mà.
Ơ!… Sao lại ta mà không là đứa khác.
Nhỏ Niên nó chấm mày làm chị dâu nó, mày phải tập làm quen với bếp núc nhà nó là vừa…
Thôi ta không thèm ăn mận đâu, kệ tụi bây. Thảo phụng phịu gần khóc, nhỏ Niên từ trên cây hét toáng:
Tụi bây nhiều chuyện quá, ta tụt xuống là tụi bây nhịn nghen.
Nhỏ Hằng giở màn năn nỉ thật đểu:
Thôi Thảo à, nhà mi hy sinh vì mận đi, tổ quốc sẽ ghi công mi.
Những chùm mận lủng lẳng trên tay nhỏ Niên thật hấp dẫn, cả bọn nuốt ực nước miếng, Thảo đành ngậm đắng đi vào bếp nhà nhỏ Niên. Anh Sang đã đứng đó tự bao giờ, chìa cho Thảo cái rổ và đĩa muối ớt, anh cười với Thư thật hiền:
Anh tìm sẵn cho Thảo rồi đây. Nói với các bạn ăn lẹ rồi vào học chứ thầy gần đến rồi đó!
Dạ!… mà anh Sang nè, thầy là bạn anh hở? Thầy dạy có dễ hiểu và có hiền không?
Yên chí đi nhóc, đó là một Hoàng tử, ngày xưa học toán giỏi nhất lớp anh nhưng anh nói trước không hiền đâu, hiền làm sao dạy nổi mấy cô.
Hoàng tử? Sao lại là Hoàng tử ?
Vì thầy thuộc dòng họ vua chúa , tên thầy là Bảo Yên, ngang vai với con vua Bảo Đại… Hiểu chưa?
Nhưng sao Hoàng tử mà phải dạy kèm?
Lo học đi, đừng thắc mắc nhiều mau già đó nhóc, thời thế thế thời thời phải thế.
Thảo tròn xoe mắt nhìn anh Sang không hiểu anh nói gì, nhưng ở ngoài vườn tiếng bọn nó chát chúa vang vang:
Đó, ta nói có sai, hắn vào trong đó là bị ông anh quý tử của nhỏ Niên bắt cóc rồi. Thảo ơi là Thảo, nhà mi ở đâu, hú ba hồn chín vía hiện về ngay.
Anh Sang tủm tỉm cười còn Thảo thì nóng ran hai má , vội vàng cầm rổ chạy ra, vấp phải cục đá té cái ạch, đau thấu trời xanh, bọn nó cười nghiêng ngã:
Niên ơi là Niên! Sao nhà mi lại chọn chi con nhỏ hậu đậu nhất bọn làm chị dâu hở Niên?
Thảo vừa đau vừa xấu hổ oà lên khóc tức tưởi. Nhỏ Niên tuột từ trên cây xuống nạt:
Im hết, tụi bây ăn hiếp hắn vừa thôi.
Anh Sang cũng bước ra vườn, tay cầm bông gòn và chai thuốc đỏ, giọng lo lắng:
Có sao không Thảo? Chảy máu đầu gối rồi kìa, để anh bôi thuốc cho.
Thảo hoảng hồn. Úi ! Úi, không được đâu.
Cả bọn cười ồ
Nó là con ma xấu hổ, anh để em bôi thuốc cho nó và anh chịu khó trèo lên hái mận cho nó ăn là nó hết đau liền.
Anh Sang lắc đầu: “Tui hết biết mấy cô luôn”. Nói vậy nhưng anh vẫn thoăn thoắt trèo lên. Anh lúc nào cũng chìu em gái và lũ bạn của nó mà.

Thầy đến bằng chiếc xe đạp cà tàng, dáng cao gầy, khuôn mặt nghiêm nghị lạnh băng. Nhỏ Hằng nói nhỏ với Anh Thư :
Thầy là Hoàng tử đó, mi coi thử có bà con gì với cái họ dài lòng thòng “Công Tằng Tôn Nữ Anh Thư” của mi không “?
Im mầy, Thầy cùng vai vế với ông nội ta đó !
Hihi… Vậy mi phải gọi thầy là” ông nội Thầy”.
Giọng thầy thật ấm nhưng rõ , dứt khoát:
Chương trình Toán lớp 12 hơi nặng, các em cố gắng học đều để học hết chương trình sớm , sau đó chúng ta sẽ tập trung giải đề thi.
Nhỏ Tuyết láu táu:
Gì mà căng dữ vậy thầy, mới ngày đầu tiên, cho giao lưu đi thầy.
Thầy thản nhiên như không nghe tiếng mè nheo, cầm viên phấn trắng tiến về phía bảng đen và bắt đầu thao thao bất tuyệt. Cả bọn lắc đầu ngán ngẩm.

Mùa hè oi nồng, nắng rát bỏng, ve râm ran trên cành mận nghe muốn điếc tai và nhưng đề toán khô khốc thật khó thương, Thảo rên rĩ:
Thầy ơi, thư giãn một chút đi thầy, bọn em stress rồi.
Thầy đôi viên phấn vụn ra ngoài cửa sổ và cười thật hiền:
Niên vào mượn cây đàn của anh Sang, thầy sẽ đàn cho các em nghe bài hát thầy mới viết.
Hoan hô thầy Hoàng tử!
Nhưng nghe xong l phải học trở lại nghiêm túc nha!
Nhỏ Tuyết lắc đầu:
Thầy nghiêm túc phát… sợ!
Tiếng đàn guitar dìu dặt thật da diết quyện với giọng ca của thầy thật ấm..
Thảo như bị thôi miên…
Tiếng nhỏ Tuyết vang lên
Thầy ơi , thầy bắt mất hồn Tịnh Thảo rồi.
Thảo vùng chạy ra khỏi ngôi nhà của Niên, ánh mắt anh Sang buồn bã nhìn theo…

Buổi sáng trời mưa tầm tã. Gần thi rồi,Thảo không dám đến nhà nhỏ Niên từ hôm đó, sợ khuôn mặt lạnh lùng với đôi môi mín chặt của Niên, sợ ánh mắt buồn buồn của anh Sang nên Thảo trốn biệt ở nhà tự ôn bài. Những bài giải tích hóc búa, phải chi có thầy Hoàng tử… Mưa mùa hè mà dầm dề như mùa đông, suốt hai ngày không dứt . Nhà Thảo ở gần sông, từ cửa sổ của căn gác gỗ Thảo nhìn thấy mặt sông bình yên trắng mờ trong mưa. Có tiếng gọi trước cổng nhà. Trời mưa mà ai đến lúc này? Thảo cầm chiếc dù chạy ra :
Ôi Thầy!… Sao thầy biết nhà em ?
Gần đến ngày thi rồi mà sao em không đến học hở Thảo?
Tại vì…
Thầy hiểu… Thôi thầy sẽ đến đây dạy riêng cho Thảo vậy.
Ơ… Thầy…
Thầy biết Thảo mất căn bản về toán giải tích, thầy sẽ dạy lại phần cơ bản cho Thảo.
Thầy đã nói là làm. Khi nắng vàng rơi rớt trên bãi cỏ triền sông, khi mưa giông ào ào kéo về như thác lũ, thầy vẫn đến đều đặn mỗi chiều. Và khi đã dạy, thầy say sưa giảng giải, lạnh lùng, nghiêm khắc, mặc cho Thảo mệt mõi mè nheo:
Đau đầu quá thầy ơi, cho giải lao đi thầy!
Ráng học cho xong, rồi thầy sẽ đàn cho Thảo nghe.
Dạ!..
Thảo ngoan lắm!
Mắt thầy nhìn Thảo thật lạ.

Thầy ơi, cho Thảo hỏi thầy một câu thôi:
Thầy nghe đây, em hỏi gì cứ hỏi, nhưng không được dài dòng lôi thôi nha:
Thầy có phải là Hoàng tử không?
Vì sao em hỏi vậy?
Vì… Thầy hứa đừng cười Thảo nha.
Thầy hứa .
Vì lúc nhỏ Thảo thích làm công chúa lắm. Ai cũng trêu chọc Thảo, chỉ có ba gọi Thảo là “công chúa của ba”.
Thầy là Bảo Yên, ngang vai vế với con vua Bảo Đại. Thầy là cháu đời thứ năm của vua Minh Mạng.
Ôi!… Sợ bệ hạ quá ! nô tỳ có lỡ dại nói gì phạm thượng bệ hạ xá tội ha ?
Không phải ai trong dòng họ Hoàng tộc cũng có thể làm vua đâu em à.
Thầy mất mẹ từ năm lên hai tuổi, sống với ba và mẹ kế, còn bất hạnh hơn những người ngoài hoàng tộc.
Thảo lặng người !

Ngày cuối cùng của buổi học, thầy và Thảo cùng trầm ngâm. Thầy tập trung giảng nốt những bài toán khó, Thảo chăm chú lắng nghe, nhưng dường như không hiểu gì. Thầy nhìn Thảo lắc đầu:
Thảo đừng nói gì lúc này hết, thầy cũng vậy, hãy tập trung thi thật tốt, điều gì đến rồi sẽ đến Thảo nha.
Dạ…
Thầy biết là Thảo ngoan mà!.

Những ngày chờ đợi kết quả thật căng thẳng, chán nản. Thầy dỗ dành, động viên Thảo như trẻ con:
Đừng lo, thầy tin là Thảo sẽ thi đỗ mà .
Thầy xót xa nhìn Thảo gầy rộc và xanh mét vì lo âu.
Thầy à, Thảo muốn về thăm ngoại một thời gian
Nhà ngoại ở đâu?
Đi đến cuối con sông này là nhà ngoại
Ngoại ô thành phố ?
Dạ, gần chiếc cầu gãy, nhà ngoại cũng nằm bên sông.
Để thầy đưa Thảo về đó .
Con đường đi về quê ngoại có những bãi cỏ xanh ngút ngát, những chú trâu hiền lành gặm ngon lành từng vạt nắng chiều, những cánh cò trắng hồn nhiên đi lại trên lưng trâu thật yên bình.
Tuyệt vời Thảo à, ước gì mình có một ngôi nhà trên cỏ.
Để làm gì hở thầy?
Thầy nhìn vào mắt Thảo thật lâu… rồi lắc đầu
Em còn nhỏ quá Thảo ơi!… Thầy không nỡ… Thầy sắp đi thật xa, không biết có còn gặp lại?
Đất dưới chân như lún sâu đến tận cùng, Thảo oà khóc:
Thầy ơi!… Đừng đi
Thảo nghe thầy nói nè.
Thảo đừng gọi thầy nữa, vì từ bây giờ anh không còn dạy Thảo và anh sẽ ở bên cạnh để dỗ dành nên Thảo phải mạnh mẽ hơn, Thảo phải sống thật hạnh phúc thì anh mới yên lòng.
Thảo nói trong tiếng khóc:
Em hiểu rồi, anh thuộc về dòng họ Hoàng tộc, còn em chỉ là cô Tấm nghèo hèn, em phải ở lại với ruộng đồng, cây cỏ, với dòng sông…
Đừng nói vậy đau lòng lắm Thảo. Nếu là Hoàng tử anh cũng sẵn sàng quỳ xuống chân một cô Tấm ngoan hiền như em. Em biết điều đó không hở Thảo?
Hoàng tử ơi.
Vậy mà anh đi biền biệt!…

Anh về gom nắng hư hao
Dây tơ hồng úa
Trăm năm tình lỡ
Nghẹn ngào những giấc mơ…
Giấc mơ cứ trở về trong anh , lãng đãng như sương như khói…
Anh đưa Thảo băng qua những đồng cỏ xanh ngút ngàn dẫn vào con đường làng quanh co…
Em ghét tên của em lắm Hoàng tử à, nghe sao yếu đuối, hèn mọn quá!
Em khờ khạo quá Thảo à, em tưởng đá cứng rắn lắm sao ? nước chảy đá cũng mòn và nước cũng chẳng mạnh mẽ gì, nước cũng trôi đi và hoá thành mây. Còn cỏ có một sức sống bền bĩ. Người ta có vùi dập, có đốt cháy thì đến mùa xuân cỏ vẫn hồi sinh trở lại.
Em không thích sống dai dẳng vậy đâu Hoàng tử à.

Bây giờ nơi anh ở là mấy giờ rồi hở anh?
Năm giờ chiều em à, có gì không em? Sao em cứ hỏi hoài về thời gian vậy?
Vì em muốn tưởng tượng ra nơi anh ở như thế nào. Buổi chiều ở đó đang nắng hay mưa? Chắc trời lạnh lắm hở anh?
Nắng ở đây hiếm hoi lắm em à! Tuyết đang rơi, may mà anh đi làm về kịp, nếu không sẽ không thấy đường lái xe về nhà đó em.
Anh ăn tối chưa ? Nàng có nấu cho anh những món anh thích không?
Nàng cũng vừa lái xe về sau anh năm phút, ăn uống đơn giản thôi em à! Nàng làm việc cả ngày cũng mệt lắm rồi!
Em hiểu . Anh cố gắng chăm sóc nàng và các con thật tốt nha anh.
Tịnh Thảo ơi, em vẫn hồn hậu như ngày xưa!

Hoàng tử! chiều nay gió thật lạnh nhưng em vẫn lang thang bên bờ sông với những cơn ho rát buốt, em thèm được khóc như một đứa trẻ …
Chẳng hiểu như thế này là em đã tự làm mình đau hay ai làm em đau?!…
Em là ai hở anh ? Sao suốt cuộc đời này em cứ mãi miết đi tìm một cái ta u buồn của chính em!
Lễ hội đã tan, Hoàng tử trở về cung, chàng chẳng đi tìm cô Tấm tội nghiệp làm gì, chiếc hài đỏ nàng vội vàng bỏ lại nằm chơ vơ trên cỏ…
Tịnh Thảo ơi, trái tim anh nhói đau khi đọc những dòng em viết !…

Hoàng tử à, bây giờ là 3 giờ chiều thì bên đó là mấy giờ?
Anh đã thắc mắc vì sao em cứ hỏi hoài câu đó?
Vì em lãng đãng hay quên, mà lại muốn biết về thời gian và không gian nơi anh đang sống. Như bây giờ đây em phải khó nhọc hình dung ra anh đang làm gì, nghĩ gì, vui hay buồn, thanh thản hay bất an?
Anh nói rằng anh hết buồn rồi và cảm giác trống rỗng thật đáng sợ? Cảm giác đó thường xuyên có trong em anh à! Đó là cảm giác của sự cô độc, chông chênh… Ta sống trong ngôi nhà của cùng với những người thân vậy mà sao như ta đang sống một mình trên hoang đảo?!…Cảm giác đơn độc như Robinson đang khó nhọc nhóm lửa trong cơn mưa?!… Và nước mắt cay nồng!… Gió se sắt lạnh và nắng cũng nhạt nhoà u buồn… Trời đã bắt đầu sang đông rồi anh à, em muốn anh thức dậy và nói cười với em, Hoàng tử à, như có lần anh đã nói: “Anh sẽ làm bất cứ điều gì cho Tịnh Thảo cười “. Sao bây giờ anh không làm điều đó như anh đã hứa?

Ôi Tịnh Thảo !
Bình minh của em là bóng đêm của anh.
Dường như chúng ta đã sống ở hai thế giới khác nhau.
Chẳng khác gì âm dương cách trở.
Biết làm sao bây giờ hở em ?!…

Hoàng tử yêu thương!
Bây giờ là đêm, em không ngủ được.
Làm sao em có thể vượt qua bóng đêm cô độc này hở anh?
Anh đã hao gầy trong nỗi buồn nào đó mà em vẫn chưa biết được, cuộc đời anh như khép kín trước em, vậy mà em vẫn yêu anh đến rát buốt …
Phải chăng đó là định mệnh!
Định mệnh thật khắc nghiệt khi để anh và em gặp lại nhau ở cuối con đường mây bay, không phải là con đường trên mặt đất.
Những giọt nước mắt của anh trong cơn say là những giọt nước mắt đẹp nhất mà anh chắt lọc nó từ tâm hồn anh … Cho em được trân trọng nắm giữ nó trong sâu thẳm nhất của trái tim em…Hình như ta đã đi tìm nhau từ tiền kiếp Hoàng tử à! Trong giấc mơ trinh nguyên của thời con gái bóng dáng chàng hoàng tử Bảo Yên đã hiển hiện tự thưở nào
Anh và em gặp lại nhau trong giấc mơ và chia tay vội vã trong bóng đêm chập chờn, để rồi khi bình minh thức giấc ta trở về với những lo toan của cuộc sống đời thường…
Chúng ta đã tìm đến nhau trong nỗi cô độc tâm tưởng và chia sẻ tất cả buồn vui của một kí ức tràn ngập yêu thương. Ta đã bình yên và hạnh phúc trong thế giới riêng của ta . Tâm hồn ta đã bay lên với những với những hoài vọng tinh khôi… Vậy mà ta vẫn không thoát khỏi cội rễ đời thường đã bám sâu từ mặt đất .
Chúng ta đều đã đi qua một đoạn đường quá dài, ở đó ta vướng vào những món nợ của cuộc đời mà ta chẳng bao giờ trả hết, một mái nhà và những người thân… Ta mắc nợ họ và biết ơn họ vì họ đã cho ta một chốn về ấm áp… Có phải không anh ?
Dù chỉ là cõi tạm ở chốn nhân gian thì ta cũng từng gắn bó và yêu thương …
Nhiều lần em đã tự hỏi rằng ta có quyền sống cho niềm đam mê của riêng mình hay không?!… Lúc nào em cũng cố kiềm nén cảm xúc của chính em để sống cho người thân… Cho đến khi gặp lại anh thì em quên tất cả… Những lúc giật mình nhìn lại, em sợ chính em,
Bảo Yên thương yêu !
Em biết làm gì bây giờ ?!
Ngoài trốn chạy anh…
Dù điều đó làm đau buồn suốt quãng đời còn lại của em!…

Anh van xin em, đừng rời bỏ anh, anh không chịu nổi đâu Tịnh Thảo ơi!…

Anh thương yêu
Lần cuối viết cho anh thật nhiều muộn phiền và đắng đót!
Em chuẩn bị vào bệnh viện và lại đối đầu với một cuộc phẫu thuật. Em đã trải qua nhiều cuộc phẫu thuật nguy hiểm mà không hiểu vì sao em vẫn vượt qua, vẫn tồn tại trên cuộc đời này với những đớn đau dằn vặt cả thể xác lẫn tâm hồn.
Không biết phải bắt đầu từ đâu, sao anh lại tìm gặp em và nói những lời yêu thương, khi chúng ta đã đi gần hết con đường…
Phải chi anh đừng nhớ về kí ức, anh đừng khóc vì tuyệt vọng, anh đừng gởi cho em những bài ca với giai điệu da diết, đầy khắc khoải về thân phận con người…
Chúng ta là những kẻ bất hạnh ! Dường như chúng ta không có quyền được sống, chúng ta chỉ tồn tại… Tự do, tình yêu, hạnh phúc, đam mê về nghệ thuật thi ca nhạc hoạ… đều bị kiềm chế đến mức dồn nén để lúc nào ta cũng như kẻ mộng du hoang tưởng lang thang trong bóng đêm cô độc…
Đó là lí do mà có lúc em hỏi anh: Em là người hay là ma ?!…
Anh thương yêu
Cô bé đó như một thiên thần! Em ngỡ ngàng trước vẻ đẹp thánh thiện của nó. Không biết các nàng công chúa trong triều Nguyễn ngày xưa có đẹp như nó không?!… Nó đã thừa hưởng tất cả những ưu điểm của anh và nàng. Em như sững sờ trước vẻ đẹp của nó. Và nó đã xử xự rất thông minh, khôn khéo. Con là Miên Thảo, thì ra ba đã đặt tên con trùng với tên cô, điều đó chứng tỏ rằng ba con dù có ở đâu , sống với ai cũng không nguôi nhớ thương cô… Nhưng ở đây lạnh lắm cô à, gia đình con cần có ba…
Nó đáng yêu hơn là đáng trách, Nó yêu anh và muốn anh là của nó và gia đình nó. Đó là điều hoàn toàn chính đáng anh à! Thế hệ nó lớn lên may mắn hơn thế hệ chúng ta nên nó rạch ròi và sòng phẳng, hơn nữa nó vẫn hoàn toàn còn là đứa trẻ, vậy nên chúng ta không có quyền đánh mất niềm tin thơ trẻ. Anh và em cách nhau nửa vòng trái đất, sẽ không bao giờ gặp lại, dù chỉ là cuộc gặp gỡ trong thế giới ảo mong manh này.
Thôi đành vậy! Vĩnh biệt anh! Hoàng tử u buồn!
Em trở về với thân phận cô Tấm, một cô Tấm không bao giờ trở thành hoàng hậu, không bao giờ trả thù một cách độc ác, cay nghiệt như cô Tấm trong giấc mơ cổ tích. Em sẽ mãi mãi là cô Tấm hiền lành sống an nhiên sống với cây cỏ, ruộng đồng, dòng sông…

Tịnh Thảo ơi, vậy là thêm một lần anh mất em.
Hãy tha thứ cho bất hạnh của cuộc đời anh, vì đã không giữ em được, làm sao được?!

Tôi đã mơ về ngôi nhà trong cỏ
Ánh bình minh mời gọi tiếng chim về
Áng mây trắng bồng bềnh trong nắng ấm
Những giọt sương long lanh trên đầu ngọn cỏ
Có tiếng em lay thật khẽ:
Dậy đi anh!
Đón ngày mới cùng em

Khi bóng chiều nhuộm hoàng hôn tím thẫm
Chúng tôi nhìn đàn chim bay về tổ
Những cơn gió heo may se sắt đi qua
Tôi ấp ủ em trong vòng tay ấm
và ru em bằng lời ca của cỏ

Rồi một ngày giông gió
Tôi giật mình thức giấc
Không còn bình minh
Không còn bóng chiều
Không còn em
Chỉ còn chút nắng hư hao
Những sợi tơ hồng héo úa
Và một giấc mơ nghẹn ngào
Trong bóng đêm thăm thẳm …
Trần thị Trúc Hạ

Cười ra nước mắt….

tranthitrucha

Tôi tự nhận mình là kẻ lãng đãng, lãng xẹt, lãng nhách…
vậy mà tôi cứ bị trách cứ hoài vì những lí do không tên không tuổi.

Mỗi ngày tôi vẫn đi ké xe chàng đến trường và về nhà, chỉ trừ ngày thứ bảy tự lái xe vì ngày đó chàng không đi làm. Đó là ngày tôi cảm thấy thích thú nhất, vì tôi cảm thấy tự tin đến trường bằng đôi chân , đôi tay, đôi mắt …của chính mình. Tôi sẽ không bị “luộc” tay lái lụa ! Xin đừng cười vì tôi tự tin quá đáng. Tôi chỉ mới bị CA hỏi thăm một lần vì vượt đèn đỏ khi chở 3 chị Bờm đi chơi !Ngày đó chàng đã đe doạ tôi đến xanh mặt xanh mày : ” CA sẽ đến trường em báo cho BGH biết cô giáo mà không tuân thủ luật lệ giao thông !…”
Rồi mọi chuyện cũng qua đi vì có một cô bạn thân đứng ra lo hết và tôi lấy được bằng lái xe về , nhẹ nhõm !…

Nhưng chuyện xui xẻo khác lại đến !
Môt sáng thứ bảy tôi vội vàng trèo lên xe, cũng đầy đủ và cẩn thận các thao tác khởi động , vậy mà một anh chàng khác cũng vội vã như tôi, ” Hôn ” cái đầu xe của tôi đến móp vào, rồi chạy biến !
Tôi tấp xe vào lề đường, đau lòng nhìn đầu xe bị móp và rùng mình nghĩ thầm : ” Nó đã chịu trận thay mình, tội nghiệp nó !” . Trễ giờ rồi , đến trường cho kịp , tới đâu thì tới !…
Buổi trưa trở về nhà sau 5 giờ lên lớp mệt lả !…
Cả nhà đang chờ tôi bên mân cơm nóng sốt, nhưng đầu óc tôi làm việc dữ dội để đối phó với chàng . Tôi nhai cơm như nhai rơm . Và chờ chàng ăn xong mới hỏi thật khẽ khàng:
-Anh ăn xong chưa ?
-Xong rồi.
-Anh ăn thêm trái cây không ?
-Không

-Anh nè !
-Gì đó ?
-…Nếu có hai cái đầu bị móp, cái đầu xe và cái đầu của em, anh chọn cái nào ?
Chàng đứng phắt dậy và chạy vụt ra đường tìm chiếc xe.
Trưa hôm đó, chàng không nghĩ ngơi và đến bảo hiểm đến chiều mới lái xe về, lạnh lùng như cây cà rem:
-Em quên bật xi nhanh khi đưa đầu xe ra phải không?
-Có mà ! Tại thằng đó đi ẩu, tông vào em …
-Khó tin em được

Rồi tiếp đến vụ thứ hai…
Đám cưới một đồng nghiệp trẻ mới về trường.
Tôi muốn đưa đón bạn mình trên xe cho ấm áp , vui vẻ…
Bạn bè tôi áo váy tha thướt mà phải găng tay, khẩu trang, khăn choàng qua chân …như những người theo đạo Hồi…
Đám cưới tan, vẫn chưa muốn về, vào ” Đảo xanh” ăn kem và tám tiếp…
Lên xe về vẫn chưa hết chuyện, tài xế cũng tham gia tám rất hăng….và quên kéo thắng tay…Vậy mà rồ ga xe vẫn chạy. Đưa từng bạn về nhà. Còn hai người bạn cuối cùng trên xe …mùi khét xông lên không chịu nỗi… Dừng xe lại . Chúa ơi! xe bốc khói…Cả tài xế lẫn bạn …run lẩy bẩy…
Đành gọi điện thoại cho người thân !…
Chàng đến !… sợ chàng hơn sợ chết .
Hai người bạn còn lại lẳng lặng gọi taxi về nhà.
Chàng vào một quán ăn trên phố xin một xô nước dội vào, bốc khói mù mịt..
Lợi dụng làn khói , tôi lấy xe máy dông thẳng về nhà, để lại hiện trường cho chàng tự do muốn làm gì thì làm…
Về nhà, đóng cửa phòng, đắp mền kín mít , bệnh rồi , cấm ai làm phiền !…
Khuya, mới nghe tiếng chân chàng đi lên cầu thang thình thịch…
Mấy ngày sau chàng không cười không nói.
Chờ nụ cười trên môi chàng như chờ mặt trời trong mùa đông.
Rồi mưa cũng phải dứt, mây cũng tan, trời cũng tạnh
Trời bắt đầu xanh, nắng ấm dần…
Chàng hỏi :
-Làm sao quên kéo thắng tay mà xe vẫn chạy được giỏi vậy ?
-Nỏ biết …bánh xe vẫn cứ lăn …hơi nặng …cứ thế rồ ga…
-Adidaphat…Chạy thêm chút nữa, ba người thành thịt nướng…Làm ơn làm phước tập trung khi lái xe dùm tôi một chút.
-Anh sợ cháy xe hay sợ cháy em ?
-Sợ cả hai.
-Nè anh ! Xe cộ là để di chuyển…Con người là để yêu thương…
-Còn lí sự cùi nữa hở?
Thôi im lặng cho nó lành !

Mấy ngày thời tiết mưa nắng thất thường.
Tôi cũng quên quên nhớ nhớ
Buổi sáng chàng đi làm bảo mở tủ lấy quần áo . Tìm hoài chìa khoá tủ không ra, chạy lẩn quẩn từ phòng ngủ ra phòng khách , xuống nhà bếp …rồi chạy ngược lên lại. Quái ! chìa khoá mới thấy đây giờ biến đâu mất. Chàng trễ giờ làm hét toáng lên :
-Chìa khoá tủ để đâu mà cử chạy lòng vòng hoài vậy ?
-Anh la quá , em sợ quên mất tiêu là để ở đâu rồi
-Trời ạ! cái gì đây?
Chùm chìa khoá !… Để ngay trên bàn trang điểm.

Cả đời không có được một món trang sức nào quí giá ! Bao nhiêu vòng vàng, nhẫn cưới me cho làm của hồi môn bán tuốt để mua nhà sau khi cưới. Ông anh trai đi Nam phi thương đứa em gái duy nhất đem về cho chiếc nhẫn kim cương…để đi đâu đeo cho nó oai!…Vậy mà, cất kĩ quá, tìm hoài không thấy. Chàng gặng hỏi :
-Chiếc nhẫn đâu rồi, sao lâu nay không thấy đeo ?
-Mất tiêu rồi !
-Trời đất, sao mất ? mất ở đâu ? mất lúc nào ?
-Cũng không nhớ, cất kĩ quá giờ tìm hoài không ra, lục tung hết rồi…
Chàng lắc đầu ngao ngán :
-Bó tay với em !

Buổi tối trời mưa tầm tả, chàng đi làm về trễ , vừa bước chân vào đã hét toáng lên:
-Sao em ở nhà mà không đóng cửa sổ lại để mưa tạt ướt hết nhà cửa thế này ?
-Em quên !
-Quên gì quên lạ quên lùng, mưa rầm rầm mà không thấy, em đang ở mặt đất hay đang ở trên mây?
-Nè anh! em mà chết chắc anh buồn lắm .
-Sao buồn?
-Thì không có ai để anh la nên anh buồn chứ sao nữa.
Chàng nói tỉnh bơ như trái mơ:
-Buồn …thì tôi tới bàn thờ tôi la !…
Chúa ơi !
Lỗi của con , lỗi của con mọi đàng …nhưng con cười ra nước mắt !…

TRẦN THỊ TRÚC HẠ

Kí ức Nha Trang

tranthitrucha

Tôi rời Đà nẵng trong buổi sáng mưa dầm ướt át để chạy phía trời nắng ấm. Đó là Nha Trang! Vùng đất xa lạ có gì quyến rũ mà cứ đọng mãi trong tôi những kí ức khó quên?!….

Mùa hè năm đó tôi 18 tuổi, sau khi thi xong đại học, nằm lên nằm xuống, đi ra đi vào trong chờ đợi âu lo, thắc thỏm, bạn bè đứa thì vượt biên, đứa thì trốn nắng ở đâu đâu…Mẹ tôi nói :
Con sắp xếp hành lí đi Đà lạt với me!
Thật hở me? Đi chơi hở me?
Đi tìm cậu con.
Tôi mở to đôi mắt nhìn me, me tôi nói nhỏ nhưng mắt me cúi xuống thật buồn:
Là con rơi của ông ngoại me, đã thất lạc từ nhỏ, ông bà ngoại chỉ có một mình mẹ của me là con gái nên me muốn đi tìm cậu về để cậu thờ tự …
Sao me biết cậu đang ở Đà lạt?
Cậu đã viết rất nhiều thư cho me và nhờ xe khách đi ngang qua đây đôi xuống, nhiều người nhặt được đem đến cho me.
Câu chuyện của me tôi thật kì lạ nhưng chuyến đi xa đầu tiên làm tôi háo hức mà chẳng để ý gì những giọt nước mắt của mẹ lặng lẽ suốt cả chuyến đi.
Ngày đó không có những chuyến xe chạy suốt Đà nẳng – Đà lạt như bây giờ, muốn đến Đà lạt phải dừng lại ở Nha Trang một đêm, rồi sáng hôm sau sắp hàng chen lấn mua vé lên Đà lạt…
Hành trình khoảng hơn 500 cây số dài như bất tận và mệt mõi vì những kiểm soát, bắt bớ, xin xỏ…và hàng hoá thì tả phỉ lù…hình như không có gì là ngưới ta không mua bán, giấu diếm…
Tôi ngồi lặng bên cửa xe nhìn bóng chiều đang xuống dần trên biển Nha Trang, có một đôi mắt từ dãy ghế bên kia đã nhìn tôi chăm chú trong suốt chuyến đi. Xe dừng lại bến, người có đôi mắt đó đã nói chuyện với mẹ tôi thật thân tình, mẹ tôi vốn kĩ tính hay đa nghi vậy mà đã đi theo chàng đến một khách sạn nhỏ để me con trú ngụ qua đêm ” Cháu là người Nha Trang, khu nhà trọ dành cho khách ở bến xe phức tạp lắm, cô và em ở đây yên tâm hơn…Bây giờ cháu về nhà gần đây, chào cô và em!….”
Sáng hôm sau, sự việc không dễ dàng như me con tôi nghĩ, chen lấn, sắp hàng đến phiên mình thì hết vé….Bó tay!…Cả hai me con đều chán nản, thất vọng, lo lắng…Đúng là tiến thoái lưỡng nan!..Chàng đã xuất hiện như một vị cứu tinh, me tôi kể lể với chàng như kể lể với người thân, chàng cười với me tôi nhưng mắt thì không rời tôi.
Cô đừng lo, ngày mai bằng mọi giá cháu sẽ mua được vé cho cô, còn bây giờ cô và em cứ nghỉ ngơi, tham quan…Nha Trang đẹp lắm !…
Buổi chiều chàng lại đến khách sạn trò chuyện với me tôi thật lâu… không biết nói những gì mà me tôi lại dễ dàng giao tôi cho chàng chở tôi đi chơi trên chiếc xe honda 50, có lẽ sự cảm nhận của người mẹ rất nhạy từ sự chân tình, thật thà của đối phương…
Con đường dọc theo biển dài hun hút, tóc tôi tung bay trong gió, chàng dừng xe ở một ngọn đồi thoai thoải nhìn lên biệt thự Cầu Đá, biệt thự của vị vua cuối cùng nhà Nguyễn. Tôi im lặng theo chàng trèo lên các bậc đá, cả một rừng phượng vĩ đỏ rực rợp kín biệt thự, bổng dưng tôi thấy rưng rưng…Màu đỏ của phượng đã gợi nhớ đến sân trường trong ngày hạ cuối… Thời làm học trò sách vở cầm tay với những giấc mơ trinh nguyên không còn nữa, những chiếc áo dài lụa trắng sẽ cất vào ngăn kéo…Con đường phía trước sẽ ra sao?!….Chàng rút khăn tay trong túi áo trao cho tôi thật nhẹ nhàng:
Hình như em sợ tôi phải không?
Dạ…
Em có biết vì sao tôi giúp mẹ con em không?
Dạ…không…
Vì mắt em trong và ướt quá!…nhìn thấy cứ ngơ ngác và tội nghiệp lắm….tôi không đành lòng…Thôi tôi đưa em về…
Vậy mà tôi cứ hoang mang, cứ sợ sệt cho đến sáng sớm hôm sau, khi chàng đưa me con tôi lên chiếc xe du lịch màu trắng, nhìn chăm chú vào mắt tôi qua cửa kính:
Em nói số nhà em ở Đà nẵng đi, tôi sẽ ra thăm em
Sao tôi lại cố tình nói sai địa chỉ vào lúc đó để tôi không bao giờ gặp lại chàng ?!…Để rồi từ đó nỗi ân hận cứ dày vò tôi suốt những năm tháng sau này. Tôi đã phụ bạc một tấm chân tình. Tôi mắc nợ Nha Trang cho tận đến bây giờ, chỉ cần nghe đâu đó giọng nói Nha Trang cất lên thì kí ức ùa về với bâng khuâng tiếc nhớ…

Hai năm sau, anh tôi đã chọn Nha Trang để dừng chân như một sự đền bù với nhiều cung bậc: hạnh phúc, chông chênh, bình yên…Tôi không biết anh đã ngồi bên bờ sông này bao nhiêu lần trong chiều dài bất tận của thời gian hơn hai phần ba đời người cùng với những người bạn của anh ?! Và tôi tha thiết được một lần nhìn thấy họ, ngồi với họ, hoà nhập cùng họ trong nỗi buồn vui. Tôi đã nổ lực để có cuộc gặp gỡ đó bởi vì đã thầm thì mãi câu thần chú nhiệm màu ” Đi sẽ đến, gõ sẽ mở, tìm sẽ thấy”.

Tôi đã tìm thấy những gì?!….
Anh tôi đã ngồi bên những người bạn ở bến sông để chờ đợi tôi trong hoàng hôn đã chuyển dần sang bóng tối, tôi nhìn thấy họ thật thân quen, không có gì lạ lẫm, không có gì e ngại…Họ là bạn của anh, đã chia sẻ với anh trong những ngày tháng cô độc khi rời xa quê hương…Bỗng chốc những mệt nhọc của hơn 500 cây số mà tôi đi qua bay mất, tôi thật sự thấy ấm lòng!…
Chị đã ngồi ở đó cùng với anh tôi và những người bạn, đôi gọng kính trên khuôn mặt hài hoà, nhìn chị cũng bình thường, hiền lành như bao nhiêu người phụ nữ khác mà khi đi qua ta rất dễ quên…vậy mà ngôn ngữ của chị thì thật khó quên…Thật là khó khi diễn đạt!…vừa hồn nhiên vừa ương bướng, vừa chân tình vừa gai góc, vừa thiện chí vừa bất cần…Chị muốn nói gì thì nói không cần dàn dựng, không cần giữ kẻ…giữa những người đàn ông tóc trắng kiêu bạc, phiêu diêu…Họ cười với chị và nhìn chị bằng đôi mắt của những người anh bao dung nhìn đứa em ngỗ nghịch mà họ đã yêu thương, chìu chuộng…Chị uống và hút thuốc như họ và có phần hơn họ.
Hình như quán bắt đầu thưa khách, thành phố này cũng đi ngủ sớm, chị đứng dậy và nói :
” TH, chị về đây!… chị say rồi !…”
Rồi đi thật nhanh…Tôi chỉ kịp nhìn thấy đôi mắt chị sóng sánh ướt sau làn kính trắng và giọng nói nghèn nghẹn…Có cảm giác như chị đang đi về phía tận cùng của nỗi cô độc!…Tôi tiếc là sao lúc đó đã không cầm lấy tay chị và nói một điều gì đó cho chị cười…

Chao ôi Nha Trang! thành phố này thật hào phóng và mã thượng!…
Thành phố đã đón tôi trong khoảnh khắc đẹp nhất của thời con gái….và thành phố này cũng quyến rũ anh tôi bằng tiếng hát ma mị của loài chim suốt đời cứ bay vờn trên sóng biển… để anh phải chông chênh, đau buồn nhưng rồi cũng chính vùng đất hiền hoà này đã trả lại cho anh sự bình yên, một mái ấm, người vợ hiền với những đứa con ngoan…. Và những người bạn Thơ!….

Trần thị Trúc Hạ

( Viết cho anh tôi và những người bạn Nha Trang…)

Phía cuối con đường.

tranthitrucha

Con nhóc đã nghĩ về anh suốt thời thơ ấu và đến tận bây giờ!….Nhưng anh yêu thương nó với tình yêu của người anh dành cho cô em gái dịu dàng như những cơn mưa đầu mùa và ấm áp như những giọt nắng vàng ươm, đủ để cho cây lá xanh non và hoa cỏ mượt mà…
Ngày 1/4 anh gọi về cho nó
Nhóc à, em khoẻ không?
Em không được khoẻ.
Sao vậy?
Em không biết, hình như trong em luôn có một đứa trẻ trong em cứ muốn oà khóc tức tưởi, cô độc…
Nín đi nhóc , chờ anh về hãy khóc, để anh dỗ nhóc…
Anh lại xạo nữa rồi.
Thật, anh đang ngồi trên xe, khuya nay sẽ về tới thành phố và sáng mai có thể sẽ đón em trước cổng trường đại học để uống cà phê với em ở một quán nhỏ xinh đẹp gần trường em rồi, ngày mai em học mấy giờ?
Chỉ có hai giờ đầu anh à…sau đó em nghỉ cả ngày và cả ngày mai.
Ôi, vậy tốt rồi, anh sẽ đi cùng trời cuối đất với em trong thời gian đó…
Anh à, mình chỉ đi uống cà phê thôi phải không anh ?
Ha ha…em tôi!…vâng cô nhóc ạ , chỉ caphe và tôi sẽ ôm chầm cô nhóc mà hôn lên trán như ngày xưa…không có gì thay đổi.
Và em có còn là em gái của anh không?
Vẫn y chang…
Rồi chúa có phạt không anh?
Chúa nhân từ lắm nhóc à, Thiên chúa là tình yêu mà, với Giu đa chúa chỉ nói : Ngươi chỉ dâng cho ta nụ hôn này hay sao? Còn anh, anh sẽ quì trước Chúa mà xin con xin dâng lên Người nụ hôn lén này để chuộc lỗi lầm của con.
Xe đến đâu rồi anh?
Đang quẹo vào vách núi rồi nhóc à, chắc sẽ không có wifi để anh nói chuyện với nhóc nữa đâu, chờ anh nghe Nhóc…
Thượng lộ bình an anh thân yêu!…
Cuộc trò chuyện đã hết, con nhóc ngồi thừ trước những giáo trình chuẩn bị cho đợt thi tốt nghiệp. Vậy mà đầu óc con nhóc trống rỗng, lúng túng chẳng biết làm gì trước làm gì sau. Anh Hai ơi, như thế này là sao? sao trái tim em cứ mãi bất an?

Suốt đêm con nhóc chập chờn trong giấc ngủ, trái tim bệnh hoạn của nó co thắt dữ dội, Chúa ơi, xin người hãy cứu con, sao con không thấy hạnh phúc mà chỉ thấy đớn đau?!…
Buổi sáng thức dậy thật sớm, ngồi thật lâu trước bàn trang điểm, con nhóc vẫn thấy mắt nó trong vắt, má ửng hồng. Nó chọn cho mình bộ áo dài hoa vàng như nắng, chỉ có màu này là hợp với nó nhất và đó cũng là màu anh yêu thích. Nó sẽ đi bên anh như con nhóc ngày xưa vẫn lon ton bên anh trên khắp ngóc ngách ngõ hẻm, nơi nó chỉ có mỗi một việc là ghi trên bản cá độ bi da của anh và đám bạn ham chơi.
Suốt hai ngồi bên khung cửa của giảng đường, nó ghi chép như một cái máy, lời giảng bài của giảng viên trên bục giảng vang vang nhưng đầu óc nó trống rỗng, hoang vắng cho đến khi tiếng trống báo hết giờ vang lên. Nó đến bên chiếc ghế đá ở gần cổng trường chờ đợi…thời gian thật nặng nề…đành phải gọi cho anh thôi
Anh Hai đến chưa ?
Có tiếng cười quen thuộc vang lên:
Nhóc ơi, quên hôm qua là ngày cá tháng tư rồi hở nhóc?
Hình như thế giới này đang chao đảo, nếu muốn khóc thì hãy oà khóc như một đứa trẻ chứ không được gục ngã. Hãy đau đến tận cùng một lần này nửa rồi thôi.

Đêm cứ kéo dài thăm thẳm, con nhóc viết cho anh:
Anh thân yêu!
Thật sự anh là người luôn luôn đúng và chuẩn mực, lí trí trong anh thật vững vàng, đó là điều đáng khâm phục và anh đã đùa một cách thật ngoạn mục …
Em chưa bao giờ ân hận và hối tiếc, em chỉ tiếc là những điều bí mật của riêng em, em đã chôn giấu nó từ thời thơ dại…nếu còn còn giữ lại thì em còn có niềm kiêu hảnh…Hòn đá đã ném vào mặt sông yên tịnh…sao tránh khỏi sự xao động và vòng tròn lẩn quẩn…em đã đánh mất chính em và em ghét điều đó…Anh có thể cười vì anh chiến thắng!…Không sao đâu , rồi sẽ qua thôi mà, thời gian sẽ lắng lại …Dòng sông sẽ lấy lại sự tỉnh lặng và trôi về biển…

Miên ơi!
Anh xin lỗi em!…những lời em viết làm anh buồn quá!
Em trong anh vẫn là cô bé của tuổi mười ba ngày ấy nhưng hoàn cảnh đã thay đổi rồi em biết không?!….
Anh không nghĩ tình cảm của anh đáp lại em lại mang cho em nhiều đớn đau hơn hạnh phúc như vậy…Anh và em không thể sở hữu nhau trong tình yêu, thật vậy rồi, nhưng vẫn có thể trao nhau những tình cảm đẹp.
Anh cũng hiểu, anh làm em bất an. Bất an đến nỗi em phải viết cho anh những lời nặng nề. Nặng nề tới mức anh cảm thấy có tội, cái tội đã đáp lại tình cảm của em, đã lại xộc vào đời em một lần nữa, đã lại bóp nghẹt trái tim ốm yếu của em …
Thế mà, anh lại phạm vào điều mình đã tự nhắc mình, Miên ơi!
Chúng ta vẫn dành cho nhau những thương mến, những quí trọng, những điều đẹp đẽ… mà không phá vỡ cuộc sống của chúng ta bây giờ. Điều đó đâu có quá khó , phải không em! Miên ơi, anh nghĩ em làm được, anh làm được, chúng ta làm được.
Để không đánh mất nhau một lần nữa!
Được không em, cô nhóc của anh, Miên của anh, của ngày xưa và của bây giờ!

Em hiểu rồi anh Hai, em xin lỗi đã làm anh buồn, em sẽ không thế nữa. Em vẫn là cô em gái ngoan của anh Hai. Kí ức chỉ để hoài niệm vậy mà em đã ngu ngốc khoát cho nó một chiếc áo thật lung linh để rồi cứ yêu hoài chiếc áo ấy và anh Hai vẫn bảo với em rằng ta không thể nào sống bằng hư vô nhóc ạ!….anh Hai à, có lẽ em sẽ không lẫn quẫn bên chân để làm phiền anh hai nữa đâu, vì như thế buồn và chông chênh lắm. Cuộc sống không thể chỉ là những nỗi buồn ám ảnh của kí ức, cuộc sống phải được tô vẽ lên bằng những gam màu tươi sáng, nỗi nhớ chỉ là những thoáng bất chợt như một cơn gió đi qua để lại chút mùi hương dìu dịu và một chút se lòng, thắp lên cho đời thêm da diết để em vẫn còn một góc nhỏ kỉ niệm trong trẻo, tinh khôi, trọn vẹn trong tim…bye anh Hai thân yêu!.. Em trở về thế giới của em để tìm lấy bình yên !…

Thật tréo ngoe!…khi con nhóc đã tìm về thế giới bình yên của nó, thì anh lại chờ đợi tin nhắn, chờ đợi tiếng chuông điện thoại mà anh đã cài đặt bằng âm thanh quen thuộc của bản serenata nhưng dường như nó đã tắt hẳn. Và anh không thể nào tập trung cho công việc hằng ngày của mình nữa, Giấc ngủ của anh cứ như bị đánh thức liên tục vào lúc nửa đêm rồi cứ trăn trở, bâng khuâng cho đến sáng, những bữa cơm anh có cảm giác như mình đang nhai rơm, Trái tim anh đập những nhịp đập bất an, anh gầy rộc đi…Không nén được lòng, anh đành gọi cho con nhóc. Chuông đổ liên tục nhưng con nhóc không bắt máy…Và cuối cùng anh bay về thành phố cũ và đứng trước cổng trường đợi con nhóc.
Con nhóc lửng thửng ôm cặp đi ra, dáng gầy như hạc, mắt ngơ ngác buồn, anh thấy nao lòng…Có nên gặp nó không? Gặp để làm gì? Nhóc ơi, em là phần tinh khôi nhất trong tâm hồn mà anh muốn giữ lại, anh không muốn làm nhóc khổ, cuộc đời đã xua đuổi anh trôi dạt về một phía không có em,
anh biết nhóc buồn anh lắm nhưng biết làm sao khi anh đã lỡ chọn cho mình một cuộc sống bình yên với công việc và gia đình…
Thôi đành vậy nhóc ơi…Anh không có quyền gặp lại nhóc, không có quyền làm nhóc đau thêm một lần nữa, hãy để cho vết thương lành, rồi nhóc sẽ quên, có một chàng trai trẻ yêu thương nhóc chân tình và đem lại hạnh phúc cho nhóc vì nhóc xứng đáng được như thế.

Miên ơi, thôi em về đi, anh sẽ đứng đây nhìn theo bóng em khuất nẻo ở phía cuối con đường, anh đã làm cho em khóc nên trái tim anh đã rỉ máu tự bây giờ!….

TRẦN THỊ TRÚC HẠ

VIÊN SỎI BUỒN

tranthitrucha

Tôi thường nghĩ về nó, thằng em trai tội nghiệp của tôi.

Nó là đứa em trong năm đứa em trai của tôi, không phải em kế cũng không phải em út và số phận của nó cũng lưng chừng, thua thiệt nhất trong gia đình.
Khi sinh nó ra, me tôi ao ước nó là đứa con gái để tôi có chị có em, có lẽ vì vậy mà nó giống như một con búp bê, da trắng, khuôn mặt tròn bầu bĩnh và đặc biệt là đôi mắt, đôi mắt nâu đen to tròn với hàng mi dài rợp. Me tôi giao nó cho chị Kiều, con cô cậu ruột với tôi, giữ nó, để đi buôn bán làm ăn. Chị ấy ru nó ngủ, đút nó ăn, tắm rửa chăm bẳm nó. Nó quấn quýt chị ấy và quên luôn me tôi… Hai năm sau mẹ tôi sinh ra đứa em trai khác, nó mới chập chững biết đi thì đã phải tự lo cho mình và nhường chị Kiều cho đứa em kế. Buồn khi mất chị ấy nên khi bắt đầu nhận thức, nó mếu máo thật tội: “Chị Kiều của người ta mà tự nhiên giành…”. Không hiểu vì sao lúc đó tôi mới tám tuổi mà đã biết thương em, tôi cõng nó trên lưng như con cóc tha con nhái lang thang khắp con đường làng rợp bóng tre xanh cùng bọn trẻ quê đầu trần chân đất…

Rồi chiến tranh ập đến, cuộc sống yên bình trong ngôi nhà có khu vườn đầy cây ăn trái cũng không còn nữa. Ba me tôi quyết định thật nhanh chóng khi mua một ngôi nhà ở thành phố và đưa bầy con lóc nhóc ra đó ở đi học, dưới sự cai quản của ông anh cả và một người bà con xa đi chợ nấu ăn. Chỉ đứa em út nhỏ nhất được ở lại cùng ba me.
Những ngày đầu khi sống trong ngôi nhà lạ lẫm ở thành phố, nó ủ rũ trong góc nhà thật tội. Nhất là những buổi chiều sau giấc ngủ trưa, nó nhớ mẹ, nhớ những món quà chiều mà không dám nói vì sợ ông anh cả, mắt nó sóng sánh nước và buồn thiu. Tôi thương em nhưng không biết làm sao vì thấy mình cũng chẳng hơn gì nó.
Rồi chúng tôi cũng lớn lên trong thiếu thốn, cả tình thương lẫn vật chất, dẫu tôi biết rằng ba me tôi đã nỗ lực hết mình để chúng tôi được ăn no, được học hành… Tôi thương đôi mắt của các em tôi khi nhìn lũ trẻ hàng xóm chán chê những món quà bánh, tôi rát lòng khi nhìn các em tôi ngóng đợi ba me vào những chiều thứ bảy…

Ngày chấm dứt chiến tranh là ngày chị em tôi càng lao đao hơn, người bà con theo chồng từ bắc về quê làm ruộng. Vậy là chị em tôi phải tự nấu cơm đi chợ, tôi lúc đó lại đang học lớp 12, chuẩn bị cho cuộc thi tốt nghiệp và thi đại học, bài vở chất chồng. Vậy là nó đảm đang công việc chợ búa bếp núc thay chị.
Tội nghiệp em tôi, cho đến bây giờ tôi vẫn không thể nào quên được, một cậu bé đến tuổi mới lớn mặt lấm tấm mụn, mép lún phún râu, phải mặc chiếc áo của chị sửa lại, vẫn còn mờ mờ vết chít ngực trước thân áo, cắp cái rá nhựa đi chợ.
Nó đến trường cũng bằng những chiếc áo đó. Có hôm nó đi học về mắt nó rưng rưng “Chị ơi, bạn em nó chọc em… coi chừng sữa chảy…”. Tôi lặng buồn, thương em chưa bao giờ có được bộ áo quần nên hồn.
Tôi ra trường rồi theo chồng về dạy học ở một vùng quê. Ngày đám cưới của tôi, nó nằm ủ rũ trong góc phòng vì bệnh, cho đến khi chụp ảnh gia đình mới phát hiện ra thiếu nó và đi tìm. Nó mắt nhắm mắt mở, gượng gạo ngồi dậy ngoan ngoãn đứng chụp ảnh gia đình cũng với chiếc áo trắng cũ có vết chít ngực mờ mờ của tôi.

Hai năm sau tôi được thuyên chuyển về thành phố, vợ chồng tôi phải về ở tạm trong căn phòng của tôi thời con gái. Vậy là tôi phải quay lại công việc nội trợ, bếp núc cho cả nhà và đi dạy. Thấy tôi vất vả, nó dẫn về một con bé gầy khô như que củi, khuôn mặt héo hắt buồn nhưng hiền lành, ít nói và chịu khó. Không có con bé đó chắc tôi cũng kiệt sức . Hai đứa nó cứ rù rì, nhỏ to như đôi chim cu. Tôi hỏi nó: “Sao em yêu con bé đó hay vậy ?”
Nó nhìn thẳng vào mắt tôi nghiêm nghị trả lời: “Vì nhà nó nghèo, ba mẹ nó bịnh hoạn hoài, ban ngày nó phải bán bánh kẹo trên ga nuôi em, tối về đi học bổ túc… Mà nó chăm học lắm đó chị .”
Ba me tôi không chấp nhận con bé đó, nhưng nó rất cương quyết: ” Con là đứa hay đau ốm và học hành không bằng anh chị em trong nhà, nên biết con chọn cô gái đó là hợp lí, cô ấy sẽ ở bên cạnh và giúp đỡ con.” Cả nhà đành phải bằng lòng và tổ chức đám cưới cho nó.

Anh em chúng tôi học hành ra trường, ai cũng giỏi giang, đỗ đạt, có công ăn việc làm ổn định, dần dần tự lập và ra riêng, nhường ngôi nhà lại cho vợ chồng nó. Mỗi chiều 30 tết, nó đều bảo vợ nó lo nấu nướng mời anh em về ngôi nhà đó gặp mặt. Chúng tôi lại có dịp ngồi lại với nhau kể về những ngày thơ ấu nghèo khó và những kỉ niệm cười ra nước mắt. Mỗi lần anh em ngồi lại với nhau lỡ có ai chọc ghẹo hay phê phán gì tôi là nó gân cổ bênh tôi chầm chập.
Nó học hành không giỏi nhưng lại có đôi tay khéo léo và cần mẫn, nó làm đủ nghề để vợ con được đầy đủ và cưu mang cả gia đình bên vợ… Rồi nó cũng thành lập được công ty thiết kế trang trí nội thất, làm chủ tịch hội đồng quản trị kiêm giám đốc. Quân của nó đầy đủ kiến trúc sư, thiết kế đồ họa, kế toán, công nhân… Nó trở nên bệ vệ , oai nghiêm với những bộ vét sang trọng giày vớ sáng láng… Những lúc gặp nó tôi đùa, nhắc lại chiếc áo có vết chít ngực của tôi ngày xưa, nó cười buồn: “Hồi nhỏ thiếu thốn đủ thứ, bây giờ sống bù lại chị à!”.
Công ty của nó làm ăn phát đạt, nó trả lại ngôi nhà cho ba me tôi bán dưỡng già, mua đất xây biệt thự. Căn biệt thự vừa xây xong thì mọi chuyện vỡ ra…

Nó đã say mê và có con với một cô gái chỉ bằng tuổi con trai nó…
Vợ nó hiền lành chẳng biết làm gì chỉ biết khóc, nhưng những bà chị em dâu thì lồng lộng ghen dùm.
Chẳng hiểu mấy bà chị em dâu của tôi làm thế nào biết tất cả đường đi nước bước mà tìm ra được “ổ nhền nhện” rồi áp tải mẹ tôi đến đó.
Mẹ tôi kể lại cho tôi nghe tất cả những việc diễn ra trong căn phòng đó với nụ cười tếu táo.
Mấy bà chị em dâu làm áp lực mẹ tôi đến đó phải làm thật hung dữ cho “con đó” sợ bỏ chạy… nếu không mấy không mấy ông con trai của me bắt chước…
Me tôi vốn quí, nể và muốn bình yên nên đã làm theo cho vừa lòng mấy nàng dâu.
Vừa nhìn thấy cô gái mẹ tôi đã lớn tiếng: “Nè, cô kia, sao cô còn trẻ đẹp mà không đi kiếm một tấm chồng cho đàng hoàng… lại đi quyến rũ con trai tôi, để nó bỏ vợ bỏ con.”
Cô gái cũng đanh đá không kém: “Bà không có quyền nói tôi, bà về nói với con trai bà, ổng nói với tôi, ổng tự do vì đã ly dị vợ rồi.”
Me tôi trợn tròn đôi mắt định cho “con bé” láo xược một bài học … thì bỗng dưng… một con bé khoảng ba tuổi có khuôn mặt bầu bĩnh và đôi mắt nâu đen với hàng mi rợp dài giống thằng con trai của bà như đúc đang chập chững bước về phía bà và trượt chân… Như một phản xạ bà chụp lấy cánh tay cô bé, nó ôm lấy cổ bà và nhảy vào long ngồi thật gọn… Mẹ tôi cứng miệng, tắt tiếng ca và cùng mấy bà chị em dâu ngậm ngùi ra về… không kèn không trống.

Hết mấy bà chị em dâu là đến mấy ông anh em trai tiếp tục quậy phá “ổ nhền nhện”.
Một buổi sáng, tôi đang dạy trên lớp, tiếng chuông điện thoại ở chế độ im lặng rung liên hồi. Tôi nhìn thấy số phone của nó và đành chạy ra lan can lớp học nghe tiếng nó hốt hoảng: “Chị ơi, chị đến cứu cô ấy và con gái em…. mấy ông nhà mình thuê côn đồ đến hành hung…”
“Trời đất, chị đang dạy. Mà chị làm gì được?”
“Dù sao có chị vẫn đỡ hơn…”
“Khó cho chị quá em ơi! Mấy bà chị dâu đã vu cho chị cái tội là bao che em, bây giờ chị can dự vào chắc cả nhà cô lập chị. Rồi con trai em nữa, nó sẽ trách chị. Em tạm thời đưa cô ấy và con bé trốn đi đâu đó một thời gian, chờ yên ắng rồi tính tiếp…”
“Dạ, thôi đành vậy! ”

Vậy là nó bỏ lại tất cả, công ty, biệt thự, những người ruột thịt… ra đi cùng cô gái ấy với hai bàn tay trắng…
Gia đình tôi cũng yên ắng được thời gian, thì con trai của nó chạy đến nhà tôi hớt hãi: “Cô ơi, ba con bỏ đi , công ty như rắn mất đầu. Hợp đồng bị người ta gạt không chịu trả tiền, lương không có trả cho công nhân viên… Họ bỏ đi làm công ty khác kéo theo khách hàng của mình… Rồi chuyện tình cảm của con cũng gặp rắc rối…”
“Rắc rối sao?”
“Cô ấy… đá con đau điếng, nói là ba anh như thế rồi anh cũng giống ba anh…”
“Trời ơi, toàn những chuyện mà cô có ba đầu sáu tay cũng không giúp con được. Để cô đưa con về nói chuyện với bà nội”.
Mẹ tôi ngồi nghe thằng cháu nội kể lể với khuôn mặt dửng dưng vô cảm, rồi thủng thẳng nói: “Ba con đã bỏ đi với hai bàn tay trắng, toàn bộ tài sản nó làm ra để lại cho hai mẹ con. Con lớn rồi, phải thay ba mà tiếp tục quản lí công việc và chăm sóc, an ủi mẹ con… Chuyện tình cảm con người không ai nói được… Bà nội cũng đã cố níu kéo rồi mà không thành. Nếu ba con như người ta, ra pháp luật đàng hoàng rồi chia tài sản thì hắn cũng không đến nỗi sống khổ sở như thế… Coi như ba con trả giá cũng đắt rồi con à! Còn chuyện của con, bà nội nghĩ cũng không có gì phải lo. Con còn trẻ, đứa này bỏ con thì con tìm đứa khác… nhường cho ba con, già rồi khó tìm…”
Tôi nín không nổi phì ra cười, mẹ tôi tỉnh bơ tủm tỉm cười theo, thằng cháu nội lắc đầu: “Bó tay với bà nội!”

Em tôi biền biệt một năm trời không tăm tích…
Cho đến một ngày tôi nhìn thấy số phone lạ trên máy, linh cảm như mách bảo…Tôi run tay bật máy.
“Chị ơi, em đây!”
“Em ở đâu? Sao đến bây giờ mới gọi cho chị? Em có khoẻ không?”
“Em bị tai nạn. Gãy chân phải bó bột. Một tuần rồi! ”
Tôi oà khóc. Em tôi rất sợ làm phiền người khác, khó khăn lắm nó mới gọi cho tôi.
“Em ở đâu? Nói đi, chị sẽ đến!”
“Thôi chị à, em ở xa , chị phải lo cho gia đình, công việc… Chị gởi cho em ít tiền trả viện phí là được rồi.”
“Em làm ăn, sinh sống thế nào?”
“Em làm cho công ty đứa bạn ngày xưa em giúp nó. Giờ cái chân bó bột chắc em phải ngồi không một tháng. Chị nhớ đừng cho ai biết, nhất là me , sợ me lo buồn…”

Tôi kể lại cho me tôi nghe, me tôi khóc tức tưởi : ” Sao con ngu quá con ơi?… Ai hành con? “. Rồi mẹ lục hết số tiền dành dụm được đưa cho tôi: “Con giấu đi, đừng cho bọn nó biết, thêm vào mà gởi từ từ cho em, đừng gởi hết một lần.”
Hai tháng sau nó gọi: “Em tháo băng bột và chống gậy chập chững đi làm bằng xe thồ được rồi, chị đừng gởi tiền cho em nữa.”
Cái thằng! Nó luôn muốn đi bằng đôi chân của chính nó, dù là đôi chân đau…

Rồi những chiều 30 tết anh em tôi lại tụ tập bên nhau trong ngôi nhà to rộng của anh tôi. Ngôi nhà cũ chúng tôi sống bên nhau trong thời thơ ấu nghèo khổ đã bán đi lấy tiền thuốc thang cho ba me tôi lúc tuổi già. Trong căn nhà tiện nghi, sang trọng, thức ăn đầy ắp món ngon vật lạ, các nàng dâu đi lại cười nói rạng rỡ, anh em trai tôi quây bên chiếu bạc sát phạt nhau, mẹ tôi lặng lẽ ngồi bên vợ nó ủ rũ muộn phiền… Tôi ứa nước mắt, không muốn cho mọi người thấy, tôi chạy ra lan can và nhìn về phía biển…
Cuộc đời đúng là dâu bể! Anh em tôi từ một con sông đã rẽ ra nhiều nhánh, có những nhánh sông thênh thang trôi về biển nhưng cũng có những nhánh sông đã trôi đi trong khó nhọc, lạc lối giữa những bãi bờ…
Những tảng đá lô nhô trên biển kia, rồi một ngày nào đó cũng bị bào mòn bởi thời gian, mưa nắng khắc nghiệt… Em tôi rồi cũng sẽ bị bào mòn bởi sự khắc nghiệt của cuộc đời để biến thành viên sỏi u buồn, cô độc…

TRẦN THỊ TRÚC HẠ

CON SÔNG TUỔI NHỎ

tranthitrucha

Buổi chiều thả nắng xuống sân trường, những chiếc lá bàng úa đỏ lả tả rơi theo từng cơn gió, đám chồi non mới nhú lên đêm qua lóng lánh sau cơn mưa, bầu trời cao xanh ngát nhưng nắng vẫn u buồn. Thuỳ bổng nhớ về con sông Thanh Thuỷ với rừng dương liễu bên kia bờ của quê ngoại, con sông tưởng chừng như vói tay qua là tới, vậy mà chưa lần nào Thuỳ bơi qua khỏi bờ sông bên kia. Một vài chú chim sẻ lướt qua sân trường rồi bay mất, những sợi tóc mai của Thuỳ lấm tấm mồ hôi sau một giờ giảng bài trên lớp, một câu hát nhói đau vọng về từ miền kí ức
“Tóc mai sợi vắn sợi dài
Lấy nhau chẳng đặng thương hoài ngàn năm….”
Ngày xưa sao lại có những lời hát tha thiết quá?!….Dường như anh đã quên tất cả sau chuyến đi lênh đênh ngoài đại dương và những bến bờ tấp nập của thành phố nước ngoài đầy hoa lệ. Chỉ còn Thuỳ vẫn đứng đây với dòng sông, mái trường và những kỉ niệm đong đầy…Hằng ngày Thuỳ vẫn đến ngôi trường cũ dạy học cho những đứa trẻ nông thôn đầu trần chân đất để rồi miên man trong nỗi nhớ.

Kí ức vương vấn như mới hôm qua, dòng sông vẫn còn đó như một nhân chứng già nua cho tuổi nhỏ chúng ta. Dòng sông là bãi chiến trường cho Dũng, cho anh em Thuỳ và bọn nhóc xóm rừng, xóm chợ. Thuỳ đã ngồi đây suốt buổi chiều canh giữ áo quần cho bọn anh đánh giặc giả để rồi bật khóc ngon lành khi nhìn thấy phe anh thua trận bắt làm tù binh và bị bọn xóm rừng hành hạ. Thuỳ đã cứu bọn anh bằng cách chạy vào túp lều ở cuối rừng dương gọi ông Cửu Tín bụng phệ đến can thiệp ” Ông bắt chúng mày ông làm thịt hết”. Tiếng hét của ông đã bọn xóm rừng phải dừng ngay những hình phạt man rợ để trốn thoát. Ánh mắt anh thật trìu mến nhìn em biết ơn ” Không có Thuỳ chắc bọn nó đánh bọn anh chết mất”. Rồi những viên kẹo ngọt ngào anh đền công, những con thú bằng đất sét lấy từ trong lò gạch bên bờ sông, được chính đôi tay khéo léo của anh làm nên.

Dũng ơi! có thể nào quên được, cũng trên dòng sông này, người ta đưa xác má anh từ bên kia bờ sông về chôn cất trong rừng dương liễu, làm sao có thể quên được dãi khăn tang trên tóc và những giọt nước mắt đớn đau của người con trai khóc mẹ. Má của anh là người phụ nữ suốt đời tần tảo trên cánh đồng nuôi con và chung thuỷ đợi chờ chồng. Em vẫn còn nhớ bàn tay chai sạn rám nắng của má vuốt lên tóc em ” Làm con gái má nghe Thuỳ!” Điều đó đã không thực hiện được. Dũng ơi! vì sao? Định mệnh- duyên số, em căm ghét những tiếng đó vì nó không nói lên điều gì ngoài sự bất lực. Không có duyên số, không có định mệnh mà chỉ có ý chí và sự tất yếu khắc nghiệt.
..
Chiều ngày ấy, một buổi chiều nhạt nắng,những giọt nắng vàng hiếm hoi còn rơi rớt lại trên những ngọn dừa cao ngất, nước sông dâng cao, những đợt sóng lăn tăn trôi dạt vào bờ, gió dịu dàng mơn man những khóm lục bình tím ngát. Anh vẫn ngồi lặng bên bờ sông, dãi khăn tang trên tóc và nỗi đau mất mẹ dâng đầy trong đôi mắt đỏ hoe.
Thuỳ!.. sáng mai anh đi rồi
Dạ…
Thuỳ cúi đầu di di những ngón chân trên cỏ. Sáng mai anh đi rồi, điệp khúc đó thật buồn, cứ như tiếng một tiếng khóc…Anh đi rồi sẽ không ai lang thang với Thuỳ trên cánh đồng đầy hoa dại, ai sẽ bênh vực Thuỳ mỗi khi bị anh trai ăn hiếp, ai sẽ giảng cho Thuỳ những bài toán khó…Rồi đây tất cả những nơi nào anh đi qua chỉ còn lại những dấu chân.
Bãi cỏ xanh còn đó
Bầy chim sẻ đã bay về đâu?
Chiều tắt hẳn nắng, gió từ mặt sông thổi lên se lạnh, ngững chiếc thuyền nan xuôi nước trên sông, mắt Thuỳ ướt đẫm, bàn tay Thuỳ ấm mềm trong tay anh.
Chiều sắp tối rồi, để anh đưa Thuỳ về kẻo lạnh.
Thuỳ ngoan ngoãn đi theo anh, rừng dương liễu tối thẩm, gió thì thầm một âm điệu trầm buồn. Đến cổng nhà, Dũng dừng lại, anh cúi xuống nhìn sâu vào mắt Thuỳ.
Vào nhà đi Thuỳ, nhớ thắp nhang lên mộ má giúp anh nhé! Thuỳ ngước nhìn anh, đôi chân ngập ngừng, quyến luyến. Dũng vẫn đứng ở cổng , dáng cao gầy, ánh mắt thật buồn và quá đỗi thiết tha. Chính ánh mắt đó đã đi theo Thuỳ suốt cả cuộc đời sau này.

Dũng theo người chú về thành phố được một năm thì chiến tranh ập đến quê hương khốc liệt, trường học không thầy cô giáo, cổng trường im ỉm khoá, lớp học đổ nát chỉ còn bầy chim sẻ chiêm chiếp đếm sầu trên mái ngói loang lỗ. Cây phượng ở cuối sân trường ghim đầy những mảnh đại bác, nhựa chảy ra như nhuốm máu. Đêm đêm trong giấc ngủ chập chờn, anh em Thuỳ bị đánh thức dậy núp hầm vì tiếng đại bác thật gần, ba me Thuỳ sợ con cái thất học nên gởi con cái về thành phố để học tiếp. Thế là anh em Thuỳ cũng giống như Dũng bỏ quê hương, bỏ mái trường, dòng sông, bạn bè và những người thân thuộc để đến thành phố đầy ánh sáng, nhưng thành phố không có dòng sông dâng nước lên mỗi chiều lộng gió, không có những con đường làng quanh co rợp bóng tre xanh, không có những sợi khói lam chiều lan toả trên cánh đồng trong bóng chiều hoàng hôn…Thuỳ nhớ quê nhà đến rát lòng và thường hay lén ra sau nhà ngồi khóc một mình. Những giọt nắng vàng lấp lánh trên tầng lầu cao ngất làm Thuỳ nhớ đến những giọt nắng rơi rớt trên hàng dừa ở quê nhà. Anh ở đâu rồi hở Dũng ? Chúng ta cùng ở trong một thành phố mà sao lạc mất nhau?!…

Đầu mùa thu năm đó, anh em Thuỳ xin vào học ở một trường trung học tư thục, điều diệu kì đã đến, Thuỳ đã gặp lại anh tại ngôi trường này, không thể nào tả hết niềm vui hạnh ngộ. Dũng bây giờ thật rắn rỏi, lịch thiệp và Thuỳ cũng dịu dàng trong áo dài lụa trắng và tiếng guốc khua vang…Rồi những chiều hẹn hò đưa đón, ánh mắt trao nhau trên lan can đầy nắng thiết tha, nồng nàn…Chúng ta đã có những ngày tháng tươi đẹp của thời học trò hoa mộng phải không anh?!…Những bức thư tình vội vàng trao nhau trong hoàng hôn tắt vội…và những dấu chân luống cuống anh theo em về trong giờ tan học…Cuộc sống có bao giờ dừng lại, dù chúng ta đang sống trong thời khắc đẹp nhất của đời người!…

Có ai ngờ ngày chấm dứt chiến tranh là ngày chúng ta mất nhau mãi mãi…
Ba anh trở về với chức vụ quan trọng ở thành phố. Niềm vui lớn làm anh hoàn toàn đổi khác, một khoảng cách mơ hồ nào đó làm anh cứ xa dần….Thuỳ nhớ anh từ lúc bình minh vừa thức giấc cho đến khi bóng tối của nỗi đợi chờ vây quanh. Thuỳ ngồi lặng trong những buổi sáng mùa đông mưa gió đầy trời và đi miên man trong ráng chiều tím thẩm với những bước chân hụt hẫng như cố tìm lại những dấu chân đã mất…Và cuối cùng cũng chẳng biết đi đâu ? về đâu? đành trở về trong căn phòng nhỏ đơn độc của mình úp mặt vào gối khóc lặng lẽ. Bức thư cuối cùng của anh là những giọt buồn cay đắng
” Thuỳ yêu thương của anh!
Đêm nay anh cơ hồ như có sự biến động dữ dội nào đó làm cho đất trời nỗi gió, đó là cơn gió chuyển mùa. Thuỳ ơi!…làm sao nói hết được nỗi day dứt cũng như làm sao hiểu biển kia yên tỉnh mà ngăn cản đường về của những cơn sóng.
Anh dối Thuỳ rồi ư !…Anh muốn quên đi tất cả, nhưng chuyện bây giờ như sóng dội vào lòng, dữ dội, ồn ào và tan loãng…biết nói sao đây?!….nói gì rồi cũng buồn, cũng đau…nhưng cũng đành phải nói, như có lần anh đã nói ” Hạnh phúc tôi, tôi lại đi tìm ở đâu ra ! nếu không từ trong nỗi khổ đau và day dứt khôn nguôi.
Thuỳ! tuổi thơ của anh và em đã đong đầy như ánh nắng trên cánh đồng bên con sông quê mình, vậy mà giờ đây anh phải nói với em lời chia tay trong sự dày vò tâm can. “Lâu đài tình yêu tôi dựng trên mặt đất, nhưng riêng tôi phải ngủ bụi nằm bờ! Tôi bắt chiếc cầu của hồn tôi say đắm nhất, cầu gãy rồi tôi với đá chơ vơ”.
Thuỳ yêu thương ! anh muốn gọi như thế thật nhiều và thật lâu…nhưng Thuỳ ơi, hãy tha lỗi cho anh. Với anh, em luôn thành thật và yếu đuối. Sự thành thật đáng để trân trọng và sự yếu đuối đáng để yêu thương !…Vậy mà anh đã không xứng đáng với em, không vì em. Thuỳ ơi!…hiểu cho anh, mỗi câu chuyện có một lịch sử của nó…Em biết rồi đó, anh là một đứa trẻ mồ côi, luôn khao khát một mái ấm gia đình có bóng dáng của người thân, má đã nằm xuống, anh trở thành kẻ ăn nhờ ở đậu, ba trở về như một sự bù đắp… Thế nhưng bi kịch cũng bắt đầu từ đây…
Ba anh đã hứa với người đồng đội của mình trước khi nhắm mắt… cưu mang đứa con gái duy nhất của bác ấy như con gái và sẽ thành con dâu của ba.. Chiến tranh đã đi qua mà nỗi đau của chiến tranh thì cứ mãi mãi ở lại…Thuỳ ơi!…Nếu còn sống má sẽ không bao giờ để anh mất em…má đã yêu thương em biết dường nào!…
Hãy quên anh đi, nếu có thể thì em hãy xem như anh không còn tồn tại để em đỡ đau buồn nhưng anh xin em, đừng mất niềm tin vào cuộc sống, đó là ân huệ cuối cùng em dành cho anh…”
Thuỳ đã gục đầu khóc ướt đẫm vai áo của anh trai mình, anh đã xoa đầu vỗ về Thuỳ như những ngày Thuỳ còn bé dại.
– Đừng khóc nữa em gái của anh, con đường phía trước còn dài lắm, em phải đứng dậy đi tiếp…
Những ngày sau đó anh đưa đám bạn vui nhộn của anh về đàn hát trong khu vườn đầy tiếng chim. Thuỳ vẫn ngồi lặng lẽ, thờ ơ bên khung cửa sổ ..Những người bạn của anh, ai cũng thương Thuỳ như em gái, họ cười đùa, trêu chọc Thuỳ , chỉ có một người rất ít nói, lặng lẽ nhìn Thuỳ với ánh mắt thật lạ
– Nếu anh có một người yêu như Thuỳ…anh hứa sẽ không bao giờ để người yêu khóc…
Và Thuỳ đã đau, cơn đau dữ dội lúc nửa đêm về sáng, phải đưa vào bệnh viện cấp cứu, rồi Thuỳ chìm vào cơn mê trong phẩu thuật…Khi Thuỳ chập chờn tỉnh dậy, thấy mình như bồng bềnh trong đám mây trắng xoá …nghe tiếng thầm thì : ” Cô bé đã qua cơn nguy kịch, khoảng vài tiếng nữa sẽ tỉnh …nhưng có điều cũng cần nói cho gia đình biết…là cô bé sẽ không còn có khả năng làm mẹ…Khối u đã nhiểm trùng …phải cắt bỏ tất cả…Tội nghiệp cô bé xinh quá…”
Thuỳ mở choàng mắt trong tiếng khóc oà của mẹ…Ba đứng bên cạnh cầm tay Thuỳ, mắt đỏ hoe:
– Con đau lắm phải không con, có ba me bên cạnh con rồi, con đừng sợ gì hết nghe con…
Con hãy hít vào thật sâu và thở ra thật chậm….hít vào là đón nhận sự thanh thản, bình yên, thở ra là trút bỏ tất cả ưu phiền, đau đớn con à…
Thuỳ nhẹ như chiếc lá, tập chập chửng đi lại trong nhà như đứa trẻ…Anh trai cũng không còn đưa bạn bè về đàn hát nữa, khu vườn rợp bóng cây ủ rủ buồn trong nắng, đàn chim sẻ vẫn trở về ríu rít đếm sầu trên mái ngói…thỉnh thoảng tiếng đàn lạc lỏng của anh trai vọng lại những âm điệu thật buồn…Một buổi trưa vắng Thuỳ chập chờn trong giấc ngủ mê mệt của thuốc giảm đau, giật mình thức giấc vì tiếng anh trai thật gắt gỏng:
– Cậu về đi…Em gái mình đã đau nhiều rồi, mình không muốn ai làm em mình đau nữa…
– Cậu là bạn mình mà cậu không hiểu, mình yêu Thuỳ , mình không giống Dũng, mình chấp nhận tất cả và muốn đem lại hạnh phúc cho Thuỳ…
Mình hiểu và cám ơn cậu …nhưng cậu phải nhớ cậu là con trai duy nhất của gia đình cậu, cậu không làm khổ Thuỳ thì gia đình cậu cũng làm khổ Thuỳ, em gái mình không còn sức để chịu đựng thêm nổi đau nào nữa, mình van cậu đấy…
Thuỳ ngồi lặng trong bóng chiều im vắng, vậy là hết, cuộc sống như đã chấm dứt rồi sao?…
Anh trai đem một đống sách vở luyện thi về dỗ dành Thuỳ
– Anh sẽ cùng học với em để thi vào trường sư phạm, ngày xưa em nói với anh, em thích làm cô giáo để dạy cho trẻ em nghèo thất học ở quê mình, em nhớ không?
Thuỳ cúi đầu rưng rưng
Thuỳ à, cuộc sống còn có nhiều niềm vui, nhiều hạnh phúc, nhiều mơ ước…ở phía trước…Em đừng ngoái đầu nhìn lại phía sau nữa nghe em…
Dạ…em sẽ nghe lời anh!…
Thuỳ đã đứng dậy và đi về phía trước.
Niềm vui của Thuỳ là bục giảng, giáo án, tiếng cười hồn nhiên và ánh mắt trong veo của học trò…Cuộc sống thật bình lặng đã đi qua mỗi ngày ….
Vậy mà anh lại trở về.
Anh đứng trước cổng trường trong giờ tan học, không còn là anh ngày xưa nữa, mái tóc bồng bềnh như mây, dáng dấp lãng tử rắn rỏi đâu mất rồi. Chỉ còn lại ánh mắt mệt mõi ưu phiền, làn da xanh như màu lá.
-Thuỳ!…
Thuỳ đứng lặng, tiếng ồn ào náo nhiệt của học trò trong giờ tan trường che giấu nỗi bối rối của Thuỳ. Có phải là anh không?!…Trong giấc mơ Thuỳ vẫn mơ thấy anh nhưng không giống như anh bây giờ.
– Sao anh trở về?
– Để gặp em…có thể là lần cuối cùng…
– Sao vậy hở anh?
– Sau đó anh sẽ vào lại đó để xạ trị…xin em tha thứ cho anh, anh chỉ có lỗi với mình em thôi.
Thuỳ oà khóc tức tưởi
– Em có bao giờ giận hờn, oán trách gì anh đâu, đó là số phận mà, coi như chúng ta không có duyên nợ…mà sao đến nỗi này hở anh? em vẫn thường cầu mong cho anh bình an và hạnh phúc.
– Thời gian của anh còn lại ít lắm Thuỳ à, con anh còn nhỏ dại nhưng đã có ba và cô ấy chăm sóc, anh chỉ còn nợ em thôi, món nợ này anh không trả được cho em ở kiếp này.
– Anh đừng nói điều đó nữa…em không chịu nổi đâu…
– Hằng năm anh vẫn về trong ngày giỗ má, anh đã đứng trước ngôi trường này nhìn em từ xa không biết bao nhiêu lần, thấy em tươi cười với học trò lòng anh nhói buốt, nụ cười của em thật hiền nhưng vẫn đượm buồn…

Buổi chiều , anh đưa Thuỳ về thăm mộ má anh, ngôi mộ đầy cỏ may nằm bên sông, rừng dương liễu ngày xưa không còn nữa, người ta đã đón sạch, chỉ còn trơ trụi những gốc dương già nhú lên những mần non yếu ớt. Anh thắp nhang trên mộ và thì thầm trò chuyện cùng má.
Má ơi, con đưa Thuỳ đến thắp hương cho má lần cuối, ngày xưa má đã yêu thương Thuỳ và mong Thuỳ lớn lên sẽ làm con gái má, vậy mà ba và con đã không làm theo lời ước nguyện của má. Bây giờ má đã nằm yên trong lòng đất, còn con và Thuỳ mỗi đứa một nơi. Con ao ước được về nằm cạnh má bên con sông này. Con sông đã chứng những nhọc nhằn, vất vả của những năm tháng má vò võ nuôi con một mình và cũng chứng kiến tuổi thơ của con và Thuỳ. Dòng nước con và Thuỳ đã tắm thời thơ dại đó đã trôi về biển rồi má à…cho nên con muốn về nằm lại đây cùng má để nhớ hoài về những ngày tháng cũ.
Anh cầm lấy bàn tay của Thuỳ, tay em vẫn mềm, mắt em vẫn ướt, nhưng tan nát hết rồi Thuỳ ơi, con người sinh ra là để nhận chịu thương đau, càng thương yêu bao nhiêu thì càng đau đớn bấy nhiêu. Ngay trong sự sống con người đã phải chuẩn bị cho cái chết, anh không hề sợ cái chết, cái chết chỉ là sự trở về thôi em à…Cám ơn em đã tha thứ và trở về thăm má cùng anh, em bao giờ cũng hồn hậu, bao dung nhưng anh thì chưa bao giờ anh tha thứ cho chính anh.

TRẦN THỊ TRÚC HẠ

DẤU CHÂN SA DI.

tranthitrucha

Anh ngồi lặng bên nàng trên đồi thông lộng gió, Nàng thật nhỏ bé, đáng yêu trong dáng ngồi bó gối, mắt nàng đen thẳm sóng sánh nước, ngước nhìn anh như van nài, anh không chịu nổi đôi mắt đó nên quay đi hướng khác, giọng nàng nhẹ buồn như tiếng thở dài của gió: Anh tha lỗi cho em…em đã quá yếu lòng trong những ngày không có anh… Trái tim anh nhói buốt. Ôi Sa Di yếu đuối của anh!…anh muốn ôm nàng vào lòng và quên đi tất cả nhưng vòng tay anh đã chai cứng mất rồi. Anh rời bỏ thành phố biển đầy nắng ấm của quê hương tuổi thơ anh để về cao nguyên lạnh lẽo này vì nàng. Ngày anh chọn nhiệm sở lên đường mẹ anh đã khóc ” Sao con lại tự làm khổ mình thế hở con? Trường Đại học đã nhận con ở lại giảng dạy, ba mẹ già yếu…biết người ta có thương con thật tình ?….” Anh ôm hôn mẹ, rồi dứt khoát bước đi…
Thành phố cao nguyên đã đón anh trong giá buốt, một năm trời đăng đẳng anh sống trong nỗi nhớ và chờ đợi “Anh về trước, ba em sẽ lo công việc cho anh, một năm sẽ qua nhanh thôi mà anh yêu, em là con gái duy nhất, em không thể sống xa gia đình…”Nơi đẹp nhất là nơi người yêu ta sinh ra. Phải chi anh và nàng cùng tuổi cùng lớp, để lúc nào anh cũng bên cạnh nàng, thì làm gì có phút yếu lòng oan nghiệt đó Sa Di ơi!…chim đã bay về núi nhưng những dấu chân chim đã in dấu nơi nào?!…
Những bài ca anh viết cho em hát, những bức tranh anh phác hoạ chân dung em, những con đường anh đưa em đi qua, những vui buồn anh kể cho em nghe…rồi đây phải xoá đi tất cả…Thôi về đi em !…
Cứ đi đừng nhớ lúc hẹn hò
Dấu trái tim dưới tầng lá lạnh
Như cánh hoa khô bụi mờ nhân ảnh
Chỉ còn chút nhớ mong thôi
Gởi trong biển chiều bọt sóng ra khơi
Gởi trong gió mùi hương thầm lặng
Gởi trong mùa đông vàng tươi giọt nắng…

Sa Di ngồi một mình trong quán cà phê Thuỷ Tạ nhìn theo bóng anh quấn quýt với người con gái mặc áo dài tím thẫm đi khuất theo hướng nhà thờ con gà bên kia bờ hồ. Anh đã chọn cô gái có khuôn mặt nhân từ như Đức Mẹ Maria và chấp nhận rửa tội để theo đạo của nàng như một sự giải thoát và lãng quên. Anh chẳng có tội tình gì? Cô gái đó cũng chẳng giành giật gì của nàng? Cuộc đời là sự lựa chọn, ta sẽ sống với sự lựa chọn của chính ta…mà sao trái tim nàng vẫn quặn thắt đớn đau!…Thành phố cao nguyên này quá nhỏ bé để nàng và anh không nhìn thấy nhau mỗi ngày, dù anh đã làm đơn xin nghỉ việc ở viện thiết kế, công ty mà ba nàng làm giám đốc đã đề nghị anh về làm việc. ” Anh đừng thuyên chuyển sang đi nơi khác, ba em nói viện thiết kế rất cần kĩ sư giỏi có năng lực như anh, ba sẽ tạo điều kiện cho anh thăng tiến…” Thôi em à, anh sẽ không thể nào tập trung để làm được việc gì ở đây đâu, nơi mà anh và em cứ gặp nhau mỗi ngày nhưng phải cố tránh né nhau, nỗi đau cũng cần có thời gian và khoảng cách cho nó lắng lại…
Nàng lặng người và đau đớn nhận ra mình cứ đi từ sai lầm này sang sai lầm khác…Anh thừa sức bước đi bằng đôi chân của chính mình, nàng đã làm tổn thương lòng tự trọng của chàng trai tài hoa mà nàng đã từng ngưỡng mộ và say đắm.
Ta đã yêu chàng hay chỉ yêu tài năng của chàng ?!…
Ánh mắt nâu đen với hàng mi rợp buồn của chàng sẽ không còn dịu dàng nhìn ta nữa, vòng tay ấm áp mà chàng thường ôm ta từ phía sau để nghe nhịp đập của trái tim chàng rộn rã đã thuộc về người con gái khác và đôi tay tài hoa của chàng sẽ không còn rung lên những giai điệu ngọt ngào dìu tiếng hát của nàng bay lên trước bao nhiêu con mắt ghen tị của những cô sinh viên ngày đó…Sa Di ơi! sẽ không còn gì nữa, anh đã thuộc về người con gái khác.
Ta sẽ không còn hò hẹn nhau
Không còn chụm đầu quanh một bài ca mới
Tưởng như vẫn còn là giấc chiêm bao
Vậy mà gặp nhau chúng mình luôn bối rối….

Anh à! em muốn mở một quán bar cà phê ca nhạc, anh giúp em tập lại một số ca khúc và trang trí nha anh.
Trời đất, công việc ở công ty thiết kế xây dựng không đủ việc cho em làm sao mà còn mở bar hở em?
Em muốn được hát trở lại anh à, em nhớ ánh đèn sân khấu..
Ôi Sa Di! trời ban cho em tiếng hát và bắt em phải chịu nỗi đa đoan. Giúp em tập lại những ca khúc thì được nhưng trang trí thì sao em lại nhờ anh, anh chàng kiến trúc sư sáng giá chồng em ở đâu, sao bắt anh múa rìu qua mắt thợ?
Anh ấy và em không có những quan điểm đồng nhất về thẩm mỹ nên cứ mâu thuẩn hoài.
Đó là sự bổ sung cho nhau chứ không phải mâu thuẩn đâu em, đừng làm khó anh Sa Di à!…
Nàng cúi đầu và rưng rưng nước mắt
Chúng ta giống nhau quá nên không đến được với nhau….Em vẫn chưa quen được với ý nghĩ là chúng ta đã mãi mãi mất nhau…
Anh cảm thấy thắt lòng và trái tim lại đập những nhịp đập đớn đau. Anh tìm đến quán rượu bên bờ hồ nhập bọn cùng với những người bạn trong nhóm kiến trúc và xây dựng lãng tử uống thật say và đàn hát cho đến tận khuya rồi bạn bè đưa anh về nhà. Vợ anh vẫn chong đèn chờ đợi, nàng lặng lẽ chăm sóc anh, lau mặt cho anh bằng nước ấm, đắp chăn cho anh ngủ, chẳng bao giờ nàng giận hờn, trách cứ anh. Nàng có trái tim bao dung của mẹ! Nhưng buổi sáng thức dậy, không thấy nàng bên cạnh, anh hoảng hốt đi tìm và thấy nàng chắp tay quì dưới chân Đức Mẹ, mắt nàng thâm quầng và ướt đẫm nước mắt…Anh quì xuống bên cạnh và ôm nàng vào lòng
Sao em khóc? Anh đã làm gì để em buồn?
Đêm qua, trong cơn mơ anh đã ôm em vào lòng và gọi tên Sa Di…Sao anh yêu Sa Di nhiều đến vậy mà không cưới cô ấy lại cưới em?
Ôi vợ hiền của anh! Em là hình ảnh của mẹ, anh có lỗi với mẹ, với em. Suốt cuộc đời này anh mắc nợ mẹ và em…
Chúa ơi! lỗi không phải của con mà là lỗi của con mọi đàng…Xin người tha thứ cho con.
Rồi những khi chiều xuống anh lại tiếp tục tìm đến quán rượu bên bờ hồ với bạn uống cho thật say, càng say càng buồn. Thành phố cao nguyên này quá chật hẹp để anh cứ ngày ngày gặp nàng trên con dốc đầy sương
Những lúc gặp em
Trái tim dịu dàng và nhói buốt
Như cốc bia vàng tươi ngầu bọt
Uống trọn cả đời cay.

Anh thẩn thờ trước cổng biệt thự có bảng hiệu ” Bar café Sa Di” đã im ỉm đóng. Cây cối trong vườn rũ buồn dưới mưa lạnh. Anh chồng kiến trúc sư trong cơn ghen đã đập phá tan tành tất cả rồi bỏ đi. Sa Di lặng lẽ trả lại căn biệt thự cho ba nàng rồi cũng ra đi…Có điều gì nghẹn đắng dâng lên trong anh. Ôi Sa Di!…chắc em lại rời bỏ cao nguyên núi đồi để bay về với biển. Cội nguồn của ta cũng đã từng chia tay kẻ núi rừng, người biển cả…Mãi mãi em vẫn là Sa Di, loài chim lạc loài để lại dấu chân nhọc nhằn, đớn đau trên cát đã hoá thành sóng biển hát ru hoài những phiến đá chơ vơ. Sóng vỗ về than khóc, đá mòn dần rồi tan trong sóng cho đến khi sóng bạc đầu mà vẫn bơ vơ…

(Tb: Những dòng thơ trong truyện ngắn là của chính nhân vật muốn giấu tên.)
TRẦN THỊ TRÚC HẠ

TRĂNG YÊU THƯƠNG

tranthitruchaMùa hạ đến, hàng phượng vĩ trước cổng trường sư phạm bắt đầu lóng lánh đỏ hồng trong nắng, tiếng ve rền rĩ âm điệu buồn buồn, da diết…khu nội trú bổng trở nên xôn xao, ai nấy đều sửa soạn hành lí để trở về với gia đình sau những ngày vật lộn với bài vở. Nhiên thẩn thờ xếp hành lí vào valy, về nhà ba hay mẹ bây giờ?…có lẽ chỉ mình Nhiên là sợ những ngày hè. Thảo đứng ở cuối phòng nhìn mắt Nhiên rưng buồn, cảm thấy thương bạn đến nao lòng. Thảo muốn làm cho bạn vui và phải phải dùng sức mạnh của nhóm:
Ê, nhóm ngũ tý nghe đây, tất cả sẽ về nhà Thảo một tuần, sau đó hãy chia tay ai về nhà nấy, đồng ý giơ tay lên.
Cả bọn nhao nhao :
– Đồng ý ! đồng ý ! đứa nào không đồng ý cài số de ra khỏi nhóm.
Quê Thảo có vườn dừa xanh mát bên dòng sông nhỏ trong vắt, má Thảo lại hiền, rất chìu con gái, tha hồ cho cả bọn tung hoành…Thế là cả bọn lên đường…Và đêm trăng ở đó, Nhiên đã gặp anh…ánh mắt, nụ cười và tiếng hát…
…Đưa người ta không đưa sang sông
Sao nghe như có sóng trong lòng
Bóng chiều không thắm không vàng vọt
Sao đầy hoàng hôn trong mắt trong…
Nhiên chơi vơi trong tiếng hát và đắm chìm trong ánh mắt tối thẳm, hoang vu đó…lũ bạn nghịch ngợm rủ nhau bỏ đi tự lúc nào Nhiên cũng không hay biết. Anh dừng những ngón tay thon dài trên phím đàn và cười với Nhiên
Bạn em bỏ trốn hết rồi phải không?
…ơ!…em không biết….vì anh đó!… Anh bật cười thật to, tiếng cười cũng ấm áp như ánh mắt của anh.
Sao anh không đàn nữa?
Anh sợ em cũng bỏ trốn theo mấy nhỏ bạn của em.
Em không trốn đâu, em có thể nghe anh đàn suốt đêm cũng được.
Thật không? Suốt đời cũng được nghe!
Ha..ha..ha…hi…hi…hi… Tiếng cười của lũ bạn vang lên trong bóng cây tối mịt, giọng nhỏ Thảo vang lên sang sảng:
Chết nhỏ Nhiên, nhỏ để anh Tưởng bắt bắt mất hồn rồi…Nhiên nóng ran ở hai má, bọn nó ác thật, nỡ bỏ Nhiên một mình trốn đi, bây giờ còn trêu nữa, nước mắt tràn đầy mi, Nhiên giận dỗi bước bước ra vườn. Sau lưng Nhiên tiếng nhỏ Thảo vẫn không buông tha:
Giận rồi đó! Tại anh Tưởng tất cả, anh phải dỗ nhỏ Nhiên.
Ơ!…con nhỏ này, tại sao là anh?
Không biết, tại anh là tại anh. Tiếng cả bọn nhao nhao hùa theo, Nhiên lững thững bước đi, gió từ bờ sông đưa lên mơn man, xoa dịu những giọt nước mắt trên mi Nhiên, ánh trăng lấp lánh trên sông thật yên tĩnh, có tiếng mái chèo khua nhẹ của chiếc thuyền đi câu đêm. Nhiên ngồi xuống thảm cỏ bên bờ sông, bứt một nhánh cỏ đưa vào miệng nhấm nháp, cỏ non có mùi vị đăng đắng ở đầu lưỡi.
Hù!..
Á!…Nhiên hoảng hồn quay lại, anh đứng đó với lũ bạn nghịch ngợm. Nhỏ Thảo nhe răng cười thật dễ ghét.
Thôi, xin lỗi công chúa khóc nhè, mời công chúa về ăn cháo gà kẻo má đợi.
Thật không?
Thật chứ sao không…Ê lêu! lêu! nghe cháo gà là hết giận liền hà. Anh Tưởng thấy đó, công chúa vừa mít ướt vừa tham ăn nữa đó. Cả bọn xông vào túm lấy Nhiên kéo đi như một tên tù nhân. Má Thảo đang ngồi đợi bên nồi cháo gà bốc khoái thơm lừng, mùi húng quế, lá chanh non, hạt tiêu hoà lẫn vào nhau hấp dẫn lạ thường.
Ngồi xuống ăn đi các con, lâu lâu về đây má bồi dưỡng cho khoẻ để học chứ ở nội trú ăn uống kham khổ quá, tội nghiệp!..nhìn con Thảo như cái que tăm…
Má đừng lo, nhìn Thảo vậy chứ khoẻ lắm, sáng nào nó cũng chạy quanh sân trường ba vòng đó, hai cái ống sậy của nó mà biểu diễn thì mấy anh lác mắt hết. Má và cả bọn cười ồ, nhỏ Thảo đổ quạu
Á!…anh này bênh nhỏ Nhiên, chưa gì mà đã bênh nhau bỏ em út có má và bọn bây làm chứng nha.
Cả nhà cười vang, Nhiên xấu hổ cúi mặt, má Thảo nhẹ nhàng nhắc nhở:
Thôi , ăn đi các con, còn đi ngủ kẻo khuya rồi. Má đem tô cháo gà thơm phức cho Nhiên và nói thật dịu dàng
Má ưu tiên cho Nhiên phần ngon nhất đây, thỉnh thoảng theo Thảo về đây nghỉ ngơi nghe con, nó bảo rủ mãi mà con không chịu về với nó.
Nhiên dạ thật nhỏ, ánh mắt của anh, tiếng nói ấm áp của má và nụ cười trêu chọc của lũ bạn làm Nhiên cảm thấy lúng túng, vụng về. Đêm đó , trong căn nhà nhỏ Thảo, Nhiên thao thức không ngủ được, cảm giác lạ nhà xen lẫn tiếng đàn của anh réo rắt ngoài sân vọng vào. Lũ bạn của Nhiên ngủ thật ngon, nhìn những khuôn mặt vô tư của bọn nó Nhiên bỗng có một cảm giác thật lạ, có gì đó như muốn lao xao trong bóng đêm ” Mình đã tách ra khỏi thế giới hồn nhiên của bọn nó tự lúc nào? Tại anh…hay tại tại tiếng đàn réo rắt ngoài kia?”

Chiều thứ bảy, nhóm bạn của Nhiên đã về nhà hết, chỉ còn một mình Nhiên lang thang trong sân trường im vắng, gió mùa thu hiu hắt rượt đuổi quanh những hàng cây trút lá vàng xao xác. Nhiên bỗng thấy thật đơn độc, thật sự Nhiên không có chốn để trở về trong những ngày cuối tuần như các bạn của mình, mặc dù Nhiên vẫn còn ba còn mẹ…Ngôi nhà của ba thật sang trọng nhưng thật lạnh với ánh mắt vô cảm của dì và các em, dường như không có chỗ dành cho Nhiên, các em mỗi đứa một phòng riêng với đầy đủ tiện nghi được trang trí rất tinh tế, phòng của ba và dì cũng vậy…nhưng Nhiên phải ngủ tạm ở phòng khách mỗi khi về, ba ngượng ngùng tránh né ánh mắt Nhiên. Dì và các em chỉ cười khi Nhiên cầm túi xách lên chào để về nội trú. Còn về với mẹ thì cũng vậy, chỉ khác một điều là mỗi khi Nhiên về chồng của mẹ tự nguyện ra phòng khách ngủ, và những đêm mẹ ôm Nhiên vào lòng, nước mắt mẹ ướt đẫm tóc Nhiên. Mỗi lần về nhà thấy mẹ cứ lúng ta lúng túng nhét vào valy Nhiên những món quà mà mẹ mua giấu mua diếm người chồng bằng những đồng tiền tự dành dụm lấy. Rồi lần nào đưa Nhiên ra bến xe về trường mẹ cũng nghẹn ngào trong tiếng khóc:” Gắng học nghe con, mẹ sẽ không để con khổ đâu…”Nhiên chỉ biết quay đi để tránh cho mẹ nhìn thấy những giọt nước mắt.

Nhiên dừng lại trước họp thư của trường để tìm thư mẹ, nguồn an ủi duy nhất vào chiều thứ bảy. A!…có thư …mà không phải thư của mẹ – Trương Thoại Tưởng – ĐHTH Huế, tim Nguyện đập loạn xạ …Nhiên nắm chặt lá thư như sợ nó vụt mất rồi chạy về phòng nội trú.
Huế – Những ngày mưa
Nhiên nhớ!
Những ngày nắng đã đi qua, nơi anh ở bây giờ là những cơn mưa dai dẳng kéo dài buồn da diết!…Anh nhớ đôi mắt ướt đẫm buồn của Nhiên trong đêm trăng mùa cũ…Vào học đã được ba tháng rồi mà anh vẫn ở tâm trạng ngẩn ngơ, nuối tiếc…Vì Nhiên đó, biết không?!…
Anh muốn nói với Nhiên, rất nhiều, rất khẽ, vừa nghe nhưng con chim nhỏ cũng giật mình ngoài cửa sổ bay mất. Nhiên ơi!.. Tình yêu là nỗi buồn dịu vợi, cũng là niềm vui trên nếp nhăn của ngày tháng đọng trên môi…Hạnh phúc ! đó là đỉnh cao của tình yêu,mà thượng đế đã ban tặng cho loài người tình yêu và hương hoa của thời con gái. Khi em dỗi hờn, hạnh phúc là những lời ngọt ngào rót nhẹ vào tai, phải chăng đó là ân sủng của con người mà anh đón lấy và cho em.
Anh muốn cho em như cơn mưa đầu mùa vỗ về lộc non trên cây ngô đồng trước mùa xuân ấm áp, như giấc ngủ tròn không chút mộng mị trong hồn. Nghe em! anh muốn đến với em như tình yêu của đôi uyên ương khi vầng dương thức giấc, như niềm đau và tươi cười trên khuôn mặt nhà thơ, nghĩa là em biết đó, nghĩa là tình yêu là cay đắng, ngọt ngào và hạnh phúc vinh thăng,
Anh biết em đang buồn như những gốc cây lặng lẽ trong vườn trường im vắng, năm tháng nào đã cướp mất của em những hồn hậu vô tư, anh muốn để lại trong em nỗi sầu lắng xuống. Này nhé em! anh yêu mùa thu co chút nắng vàng làm nên An Nhiên….

Trời tối thẩm tự lúc nào, hàng cây phi lao ở sân trường đang rì rào tự tình với gió, tiếng bát đũa lách cách ở phòng bên cạnh thật vui tai, Nhiên nhìn qua cửa sổ, ánh trăng chan hoà mặt đất bàng bạc , mờ ảo như sương đêm…
(Mùa hè đang đến, tự nhiên nhớ thời con gái… nên gởi truyện viết từ thời xa lắc )

TRẦN THỊ TRÚC HẠ

TRẢI LÒNG VỚI BIỂN

tranthitrucha

Tôi đã có những chuyến đi xa thật xa nhưng có lẽ chưa bao giờ tôi lại trăn trở nhiều như chuyến đi gần thật gần này: về Cù lao Chàm, ngay trên quê hương tôi. Vậy đó, ta cứ mơ về những miền đất lạ còn mảnh đất bên kia sông từ cửa sổ nhà ta có thể nhìn thấy lại trở thành nỗi khát khao, hoài vọng…
Chuyến đi thật gọn, chưa tới hai ngày, số lượng người cũng hơn hai chục người. Vậy mà thật đầy đủ, thật nồng ấm tình đồng nghiệp. Ba lô của tôi đã được một bạn thân tình dành đeo hộ: em cứ vung vẩy mà đi cho nhẹ. Trên tàu cao tốc chòng chành, tôi say sóng nghiêng ngả, cô bạn gái ôm hết vào người áo mũ, giày kính, xách tay dìu tôi lên bãi cát nằm dài. Ngước nhìn trời xanh, tôi thấy mình đang bay trên những đám mây trắng bồng bềnh. Một viên kẹo, một ly nước của bạn bè cũng làm tôi rưng rưng…
Buổi sáng trên đảo thật yên bình, trời xanh ngát, nắng vàng như mật, gió dịu dàng mơn man. Một vài chiếc thuyền nhỏ đang neo lại bến, những người dân chài đang họp chợ, toàn hải sản tươi sống mới vớt lên từ biển. Nếu không đến đây, có lẽ suốt đời tôi chỉ thấy những con nhím biển, bào ngư, ốc nón, ốc mặt trăng, ốc vú nàng… trong sách vở. Người mua kẻ bán tấp nập nhưng lạ lùng thay tất cả diễn ra trong yên bình, không một tiếng chèo kéo, giành giật, chửi bới… Ồn như cái chợ, mà sao chợ này không ồn? hay tất cả âm thanh ấy đã chìm trong tiếng sóng, chỉ còn lại ánh mắt hiền hoà, nụ cười đôn hậu của những người dân sống trên đầu sóng , ngọn gió.
Sau bữa cơm trưa, chúng tôi trải chiếu nằm lăn lóc bên nhau trong một ngôi nhà. Ở đây không có khách sạn. Vậy mà hay, chúng tôi chia sẻ với nhau tiếng cười, niềm vui. Những cô gái trẻ thích đi săn lùng kiểu ảnh lạ rồi trao đổi với nhau cười rúc rích. Ôi, tiếng cười bao giờ cũng thật đáng yêu!
Chiều dịu nắng, tàu cao tốc đưa chúng tôi ra đảo san hô. Trời! Tôi ngỡ ngàng trước làn nước biếc xanh màu ngọc bích. Chưa bao giờ tôi được nhìn thấy màu xanh này trong cuộc sống quanh tôi, màu xanh như huyền thoại!… Đeo kính bơi, tôi úp mặt nhìn xuống thành phố san hô, trí tưởng tượng phong phú của tôi tha hồ bay bổng, cung điện, lâu đài, sự sống… thế giới của san hô đã tồn tại trong thinh không.
Hoàng hôn xuống dần, thuỷ triều kéo sóng xa bờ, dã tràng bò ra kiếm thức ăn trong cát.
Dã tràng xe cát biển đông
Nhọc nhằn mà chẳng nên công cán gì.
Ai bảo dã tràng không làm nên công cán gì? Ai bảo dã tràng xây lâu đài trên cát? Ai bảo dã tràng sống trong ảo tưởng? Hãy quan sát thật kĩ để nhận ra rằng dã tràng đi tìm sự sống cho chính nó, nó hoàn toàn không có hành vi lẩn trốn khi bị đe doạ. Phải chăng con người cũng vậy, nhưng không phải ai cũng đủ kiên trì và dũng cảm trong hành trình đi tìm sự sống như dã tràng.
Tôi nhớ cô bạn thân đã nằm lại ở lòng biển trong cuộc trốn chạy tao loạn. Tuyết Trinh! Không hiểu vì sao ba mẹ cô ấy lại đặt cho con mình cái tên oan nghiệt như vậy? Mười lăm tuổi, mắt ướt, môi hồng, khuôn mặt trái xoan, áo dài lụa trắng, khăn voan tím ngát, dáng gầy như hạc, nàng thơ của tôi! Chúng tôi đang ngồi bên nhau trong lớp học, ngoan ngoãn như những con nai hiền lành lắng nghe thầy giảng bài. Vậy mà chỉ trong khoảnh khắc, âm thanh của tiếng “ầm” đó cứ vang vọng mãi trong tôi. Cổng trường nháo nhác. Chúng tôi ngơ ngác, hoảng loạn chen chúc ra khỏi cổng trường và nhường ngôi trường cho những người tỵ nạn… Kể từ đó chúng tôi mất nhau mãi mãi… Nỗi nhớ khôn nguôi cứ đưa bước chân tìm về ngôi nhà có giàn hoa tím, ba của Trinh ngồi lặng trong bóng chiều với đôi mắt thất thần “… mất hết rồi con ơi… bọn chúng bắt bác phải chứng kiến cảnh… hãm hiếp hai mẹ con nó… rồi vứt xuống biển… bác sống làm gì nữa…” Tôi hoảng sợ trốn chạy khỏi ngôi nhà đó và chợt nhận ra rằng tuổi thơ tôi đã mất… Chiều nay sao kí ức lại hiện về làm tim tôi đau nhói, bạn tôi bây giờ trôi về đâu, biển bao dung, trong lành sẽ xoá đi tất cả để trả lại bạn tôi trinh nguyên mà đầu thai kiếp khác.
Trăng lên, trăng mười sáu, vầng trăng viên mãn, chúng tôi hát bên ánh lửa bập bùng và tiếng thở rì rào của sóng. Điệu gangnam style thật rộn ràng, mời gọi. Dù thật sự thấy niềm vui trong ánh mắt, nụ cười hồn nhiên của các em, tôi tự nhủ mình đã không còn tuổi trẻ để hoà mình vào đó.
Tôi tìm một góc khuất và kí ức lại ùa về… Không phải là vầng trăng mười sáu tròn đầy như đêm nay mà là vầng trăng mong manh như vành móng tay… tiếng đàn, ánh mắt, nụ cười và lời thì thầm… Ngày xưa, thượng đế chỉ sinh ra có một người, một con người thật hoàn hảo… Rồi chính thượng đế lại đố kị với sự hoàn hảo đó, thượng đế sợ con người sẽ vượt lên chính Ngài. Thế rồi thượng đế đã tách con người ra, bắt con người phải quắt quay, đau đớn để đi tìm một nửa của mình đã mất…
Có tiếng thở dài thật khẽ kéo tôi ra khỏi vùng kí ức. Cô học trò ngày xưa bây giờ trở thành đồng nghiệp đã ngồi cạnh bên tôi tự lúc nào. Sao không ở trong đó vui chơi, ra đây làm gì? Hihi… em muốn ngồi bên cạnh cô. Ấm quá!… Thôi về đi cô, mọi người về ngủ hết rồi. Ừ! thì về! Hai cô trò nắm tay đi về trong ánh trăng khuya êm dịu, ngang qua giếng nước cổ, có cô gái đang tắm khuya. Bây giờ mà được tắm như cô gái như cô gái kia thì thật thích, cô hỉ? Cô gái đon đả: Tắm không? Tui múc nước cho. Giếng này linh lắm. Ai chưa có chồng, tắm về có chồng liền! Vậy có chồng rồi thì sao? Tui không biết! Cô học trò tinh nghịch: Chắc bị chồng bỏ. Thôi mình đừng tắm cô ơi!
Đêm! Thao thức trong tiếng sóng vỗ bờ, thật khó ngủ. Vậy mà bạn tôi ở xóm nhà chồ, sát biển nói rằng sẽ mất ngủ nếu không có tiếng sóng. Tất cả chỉ do thói quen, sự thích nghi, con người có thể thích nghi mọi hoàn cảnh. Cô bạn gái choàng tay qua tôi nói trong ngái ngủ: Ngủ đi, sao trằn trọc mãi vậy? Tôi đã bị chứng mất ngủ này từ lâu. Vui quá tôi cũng mất ngủ, buồn quá tôi cũng mất ngủ. Tôi cũng không biết tôi đang vui hay đang buồn?!… Em trai tôi , một bác sĩ giỏi, chữa cho nhiều người thoát khỏi căn bệnh này nhưng với tôi nó đầu hàng. Chị phải giữ cho mình luôn ở trạng thái quân bình, đừng suy nghĩ nhiều, bỏ bớt những vụn vặt trong cuộc sống. Nói như thánh nói. Nếu làm được như thế ta cần gì đến nhà ngươi. May mắn sao tôi cũng ngủ được trong làn gió mát dịu của biển, không điện, không muỗi… Thật tuyệt vời!
Bình minh lên! Tàu cao tốc rẽ sóng đưa chúng tôi trở về đất liền. Đảo yến mờ xa, nơi đó có những đàn chim gầy xọp chấp chới trên vách đá cheo leo, chúng đã xây tổ bằng chính chất dính từ chính cơ thể mình tiết ra, những bọt máu. Yến đã vắt kiệt sức mình làm việc ngày đêm không ngơi nghỉ để tồn tại và duy trì nòi giống. Mắt cay xè, bỗng dưng tôi thấy mình quá nhỏ bé trước loài chim mong manh. Tôi đã làm được gì? Những gì làm được quá ít, những gì chưa làm được còn lại quá nhiều mà con đường tôi đi thì đã gần hết! Ngươi sinh ra từ cát bụi ngươi phải trở về với cát bụi! Bàn chân ta đã in trên mặt đất này những dấu vết nhọc nhằn, trái tim ta đã đập những nhịp đập đớn đau, lẽ nào ta lại trở về như cát bụi vô danh!?

Tiếp tục đọc

NGUYỆN

tranthitrucha

Mười ba tuổi Nguyện gặp anh!…
Anh đứng trước giàn hoa tigon đang ra hoa trong mùa tháng giêng tây dịu dàng se se lạnh, với nụ cười thật hiền:
Anh Khải nhờ anh đến giúp bé làm báo tường…
A!…anh Nghi, em đang chờ anh đến cứu đây, anh vào đi…
Nguyện mũn mỉn, tròn vo trong chiếc áo len vàng với đôi mắt bồ câu ướt, hồn nhiên cầm tay anh dắt qua khoảng sân có hàng cây mãng cầu đang ra lá non xanh mơn mởn, còn long lanh những giọt nước mưa đêm qua. Trong phòng khách xinh xắn có ba cô bé tròn xoe mắt nhìn anh, anh muốn bật cười trước vẻ ngơ ngác, lo âu của các cô bé bị giao cho một trọng trách nặng nề của lớp mà chưa bao giờ biết đến báo chí là gì, vậy là anh phải bắt tay vào vừa làm vừa phân công cho bốn cô bé, anh trải tờ giấy rô ky trên mặt bàn, phân công cho bốn cô bé mỗi cô mỗi góc viết bài, còn anh thì bắt đầu vẽ…Phải làm khẩn trương trong một buổi sáng vì chiều nay cả anh và bốn cô bé đều phải đi học. Hì hục đến gần trưa, tờ báo tạm ổn, Nguyện bưng lên mấy ly nước lọc và một đĩa cóc dầm, me dầm, ổi dầm…trới đất, bụng đang đói mà ăn mấy thứ này vào chắc tiêu luôn…Vậy mà bốn cô bé nhai rau ráu, dòn tan…đúng là con gái , chúa ăn vặt, anh cười bảo
Thôi bốn đứa cứ tự nhiên, anh không xài được thứ này, để anh vẽ nốt đường viền của tờ báo cho xong.
Loay hoay thế nào một cô húc tay anh làm đổ bình mực tím vào giữa trang báo, cả bốn cô đều tái mặt nhìn anh, anh cười trấn an
Không sao đâu, để anh xử lý …
Anh xoá xoá, bôi bôi vệt mực biến thành cây cổ thụ màu tím với những tán lá mềm mại làm nền cho tờ báo thật sinh động, bốn cô bé nhìn anh như một vị thần có tài biến hoá. Và mùa xuân năm đó tờ báo tường của lớp được giải nhất, Nguyện là trưởng ban báo chí, đương nhiên Nguyện bước lên bục sân khấu nhận giải về cho lớp trong ngày liên hoan văn nghệ báo chí của trường. Đêm đó lần đầu tiên Nguyện biết thế nào là mất ngủ, đến gần sáng Nguyện thiếp đi và mơ thấy nụ cười và đôi tay kì diệu của anh bay lên trong giấc mơ…

Mười bốn tuổi anh Khải đưa Nguyện vào sinh hoạt trong một tổ chức thi văn đoàn, ở đó có anh…Nguyện bắt đầu tham gia những buổi dã ngoại , cắm trai, sinh hoạt ca hát và sáng tác văn thơ…Anh là ngôi sao của thi văn đoàn, anh làm thơ, sáng tác nhạc, vẽ tranh…những cuộc thi bao giờ giải nhất cũng thuộc về anh, bài ca anh viết trở thành hành khúc cho thi văn đoàn…Nguyện đã theo anh xuống biển, lên núi và những hành trình đường dài không mệt mõi …Nguyện đã hát với anh những bài ca hùng tráng, cùng anh thức những đêm lửa trại bập bùng trong tiếng sóng vỗ, cùng cười đùa với anh trong tiếng gió ngàn của núi rừng…Nhưng ánh mắt anh không bao giờ nhìn Nguyện, ánh mắt anh dành cho những chị Phụng Hoàng lớn hơn Nguyện, Nguyện chỉ là nai…Trong mắt anh, Nguyện là con bé ngốc nghếch thích ăn vặt me xoài cốc ổi…chua lè…Anh chẳng bao giờ biết được đêm đêm con bé mơ về giấc mơ rừng già có nàng công chúa nai tơ và chàng hoàng tử kiêu hùng…Anh chẳng bao giờ biết được có những buổi sáng mưa rơi, cô bé mơ ước anh xuất hiện dưới giàn hoa tigon như một phép nhiệm màu …và anh đã xuất hiện thật, trong chiếc áo mưa ướt sũng, Nguyện vội vàng chạy ra mở cổng cho anh nhưng anh chẳng thèm nhìn Nguyện mà chỉ hỏi ” Có anh Khải ở nhà không nhóc?”. Rồi sau đó chui tọt vào phòng anh Khải…bàn chuyện đại sự về Thi văn đoàn… Có những buổi chiều cô bé ngồi lặng trong ráng chiều tím thẩm của hoàng hôn trên bãi biển, ôm một đống áo quần của anh và anh Khải để hai ông tướng tha hồ vẫy vùng cùng sóng biển…như một nhiệm vụ đương nhiên…Rồi những buổi tối vầng trăng mong manh như vành móng tay, Nguyện ngồi bên cửa sổ nhìn ra khu vườn lắng nghe tiếng đàn ghi ta réo rắc cùng với tiếng hát buồn buồn da diết của anh
…Buồn đã tới rồi cả một trắng đêm khơi
Tình đã hoen màu vàng cả tóc mây ngời
Ôi, những mối giây oan đã rối mù rồi
Nơi hoang đường xa cửa đà khép ngăn em về…
Anh đang buồn…vì ai?…Nguyện cũng đã biết buồn… vì anh!…

Nguyện bước vào tuổi mười lăm, thành phố tao loạn, cổng trường đầy người tỵ nạn, Nguyện theo anh cùng thi văn đoàn giúp người tỵ nạn, cắm lều, tìm kiếm người thân thất lạc…Nguyện phơi nắng đen nhẻm, anh chụp chiếc mũ lát rộng vành lên đầu Nguyện nheo mắt nói :
Lo dưỡng da đi nhóc, lớn rồi đó biết không?
Rồi anh chạy biến đi một thời gian, Nguyện ngơ ngẩn chờ anh…

Mùa thu khai trường năm học mới, trường nam nữ nhập chung, Nguyện nhìn thấy anh đứng ở lớp cuối cấp, Nguyện đứng ở dãy đầu cấp, anh nheo mắt đưa tay lên mũi trêu Nguyện…Tổ chức thi văn đoàn bị cấm không được sinh hoạt, anh lao vào học luyện thi đại học, những giờ ra chơi Nguyện đứng trên lan can tầng hai đưa mắt tìm anh, anh ôm quyển sách dày cộm ngồi trên ghế đã dưới gốc phượng già chăm chú học chẳng biết gì đến chung quanh…
Mùa hè năm đó anh đỗ vào trường kiến trúc với số điểm thật cao…Rồi anh rời xa thành phố, Nguyện buồn hiu…càng buồn càng đẹp, đôi mắt ướt của Nguyện làm bao chàng trai lao đao…nhưng Nguyện chẳng quan tâm, chẳng ai giống anh, tài hoa như anh…Cho đến ngày đám cưới anh Khải thì anh về…với một cô gái xinh như búp bê và tiếng hát trong vắt như sơn ca…Khi cô gái cất lên tiếng hát cả hội trường lặng đi…
” Khi anh nhìn em thời gian như ngừng lại
Khi anh nhìn em nắng bỗng tràn đầy..”
Ánh mắt anh nhìn cô gái ấy như bị thôi miên và Nguyện chợt nhận ra ..anh sinh ra không phải dành cho mình..Nguyện ơi, đừng buồn, đừng nhớ, đừng chờ đợi nữa…

Nguyện chọn một chàng trai hiền lành, ít nói trong những người theo đuổi mình…rồi mặc áo cưới… ra trường…đi dạy và sinh đứa con gái đầu lòng…
Một buổi chiều, anh xuất hiện đột ngột cùng anh Khải đón Nguyện trước cổng trường. Mắt cay xè, Nguyện run chân tưởng chừng không thể bước tới, anh cười thật buồn:
Chào cô giáo, vậy là con nhóc khóc nhè đã lớn tự lúc nào mà anh không kịp thấy…
Chị ấy đâu rồi, sao anh về có một mình…
Chị ấy bỏ anh đi lấy chồng rồi …cũng như nhóc thôi…
Nguyện quay đi tránh ánh mắt của anh…em đi lấy chồng để trốn chạy nổi đau…bây giờ tưởng đã yên rồi, anh về làm gì?!…Ba anh em ngồi trong quán caphe trước cổng trường đã đóng tự lúc nào, anh và anh Khải hút thuốc liên tục, mắt Nguyện cay nồng.
Anh Nghi nè, hay anh về tìm chị Yên đi, chị ấy vẫn còn chờ anh .
Sao nhóc biết?
Chị Yên cùng sinh hoạt trong thi văn đoàn, trong những ngày buồn bã, chông chênh đó Nguyện đã tìm về với chị ở vùng quê có con sông hiền hoà, chị học sư phạm ra trường về quê dạy học và giúp đỡ gia đình chăm sóc đàn em dại mười đứa nheo nhóc, những mơ mộng của thời con gái đành khép lại, Nguyện ở với chị một tuần, chiều chiều cùng ra sông ngồi với chị nhìn con nước thuỷ triều lên xuống, dòng nước cứ trôi đi và chẳng biết trôi về đâu? Buổi sáng chị Yên đi dạy dặn Nguyện ở nhà buồn, lấy sách trên kệ đọc chờ chị về. Trời xui đất khiến thế nào để Nguyện cầm phải quyển nhật kí của chị và những dòng chữ như nhảy múa trước mắt Nguyện “….Nghi, mình đã yêu bạn và trái tim nhói đau …Bạn cứ lởn vởn hoài trong tâm trí và mình không thể nào yêu ai được…Mình sẽ chờ đợi Nghi ơi…”
Buổi chiều, Nguyện chia tay chị Yên trở về, chị đưa Nguyện đi dọc bờ sông ra đường lộ đón xe, con nước buổi chiều dâng đầy với những cụm lục bình tím ngát trôi về biển…Nguyện nghẹn ngào nói với chị
Chị yên lấy chồng đi , đừng chờ anh Nghi nữa, buồn lắm!…
Biết lấy chồng rồi có hết buồn không hở Nguyện?
Nín đi Nguyện , chị không khóc sao Nguyện lại khóc?
Chị sẽ không bao giờ biết được Nguyện cũng đau như chị. Và bây giờ Nguyện không muốn cả anh và chị Yên phải buồn, chỉ mình Nguyện buồn là đủ rồi.
Anh Nghi về thăm chị Yên đi, Anh hứa với em sẽ về thăm chị nha…
Anh Khải trầm ngâm lên tiếng
Nguyện nói đúng đó Nghi, mình về thăm Yên đi, luôn tiện rủ Yên về thành phố họp mặt bạn bè Thi văn Đoàn.
Buổi tối họp mặt bạn bè Thi văn Đoàn, nhìn chị Yên rạng ngời ngồi bên anh, Nguyện vừa vui vừa buồn…Nhưng rồi thương chị quá Nguyện cố quên đi và hoà vào tiếng hát của bạn bè….
Vậy mà anh cũng đành bỏ chị Yên lại và đi mất biệt…Ba năm sau anh trở về với người con gái khác… có khuôn mặt thánh thiện như Đức Mẹ Maria. Chị Yên trốn biệt không về thành phố tham dự buổi gặp mặt anh em Thi văn Đoàn…Một năm sau Nguyện nghe tin chị Yên lấy chồng, anh ấy dạy cùng trường với chị. Vậy cũng yên một đời, chị Yên ơi!…

Mười năm sau anh quay trở lại…Anh bây giờ là người đàn ông thành đạt trong công việc, vợ đẹp con ngoan nhưng sao ánh mắt anh mệt mõi, muộn phiền…Ngày họp mặt anh em Thi văn đoàn anh ngồi bên Nguyện, nụ cười vẫn hiền như ngày xưa, trái tim yếu đuối vừa qua phẩu thuật của Nguyện đập những nhịp đập bất an
Em sao rồi hở nhóc?
Em già rồi mà anh vẫn gọi em là nhóc.
Trong kí ức của anh, em cứ mãi là con nhóc đáng yêu…mà sao em gầy và xanh quá?…anh nhớ ngày xưa em tròn như hột mít..
Nguyện cuối đầu né tránh đôi mắt anh, chị Mai ngôi bên cạnh nói nhỏ với anh
Nguyện đã trải qua ba cơn đại phẩu đó Nghi, gia đình chạy lắm Nguyện mới vượt qua được…
Anh ôm chầm Nguyện vào lòng và xoa lên tóc ” Trời ơi, em gái tôi!… sao Khải không nói gì với anh?”

Rồi anh lại đi, chưa lần nào trở về anh thấy ray rứt như lần này, đôi mắt ướt và nụ cười buồn của Nguyện làm anh khắc khoải lo âu…Anh không có em gái nên ngay từ thời thơ dại anh đã yêu thương em gái của bạn như chính em ruột của mình, Nguyện trong anh như một nụ hồng vàng, vừa dịu dàng vừa tinh nghịch…anh trân trọng và giữ gìn tình cảm trong sáng ấy. Anh linh cảm có điều gì đó thật mong manh trong Nguyện và thấy rát lòng…
Buổi sáng mùa đông lạnh, thời tiết thật lạ, mười mấy năm trời sống ở thành phố này anh chưa bao giờ cảm nhận được cái lạnh của mùa đông, vậy mà năm nay lạnh kéo dài cả tuần không dứt, đường phố dường như vắng hiu, thưa thớt người qua lại. Anh mặc chiếc áo len vào người chuẩn bị đến nơi làm việc thì điện thoại rung lên, tiếng Khải nghẹn ngào ” Nghi ơi!…Nguyện mất rồi!… “.Anh tưởng chừng như tim mình đông lại…rồi anh lái xe ra phi trường trong vô thức…Đến lúc bồng bềnh trong đám mây trắng như bông anh mới chợt nhớ là mình chưa gọi báo cho cơ quan và cũng chưa nói gì với vợ…Kệ…tới đâu thì tới, Nguyện ơi, trễ rồi!…Anh Nghi nè, cõi niết bàn có xa không anh?…Gần lắm nhóc à, một ngày nhóc không giận hờn, oán trách, nhóc chỉ biết đến yêu thương là ngày đó nhóc đã ở cõi niết bàn rồi. Nhìn thấy mắt Nguyện sóng sánh nước nh đã đùa : “Mà ở cõi niết bàn buồn lắm nhóc à, xuống địa ngục vui hơn…Ở đó nhóc tha hồ quậy mà không bị ai chỉ trích…vì ai cũng quậy như nhau”. Ở dưới có chân dài không?…Vô tư!…chân dài miên man… Vậy tha hồ cho anh chọn ha?….Còn nhóc ? xuống đó nhiều trai đẹp lắm …tha hồ cho nhóc chọn…Em hổng thèm trai đẹp…em tìm một thằng khờ khờ…cho dễ ăn hiếp…Ha ha…em tui khôn thật…Vậy nha…hai anh em mình cùng xuống đó nghen…Hổng được thay đổi ý kiến bỏ anh một mình dưới đó…
Anh đứng lặng trước ngôi nhà của Nguyện, học trò đứng lớp lớp chen nhau chật ních, Em là cô giáo đáng yêu nhất, ai mà không yêu thương em hở Nguyện? Anh nhích dần vào gần bên trong linh cửu, di ảnh Nguyện mặc áo dài lụa vàng vẫn là đôi mắt ướt và nụ cười buồn thật sống động…Khải đến bên anh tự lúc nào…môi Khải mím chặt , mắt đỏ hoe…nhà chỉ có hai anh em, Khải lúc nào cũng dang tay bảo bọc em gái…Nghi hiểu bạn không muốn tính lãng tử của Nghi làm em gái khổ. Có những chiều anh ngồi lặng bên bờ biển xa lạ, nhớ đôi mắt nai hiền và tiếng cười giòn tan của em đến quay quắt Nguyện ơi, anh đã trốn chạy em như trốn chạy chính mình.
Con gái Nguyện mới mười ba tuổi, như một bản sao của Nguyện khi lần đầu tiên gặp anh…Con gái !…con đừng buồn giống mẹ nha con!…
Bên cạnh linh cửu, có một cậu bé nhỉnh hơn con gái một chút đang đứng cạnh người chồng hiền lành của Nguyện lạy tạ người phúng điếu…Nghi ngạc nhiên, Nguyện chỉ sinh được cô bé duy nhất, sao bây giờ có cậu bé này…Khải giải thích …Đó là cậu học trò mồ côi mà Nguyện đã giúp đỡ cưu mang , cậu bé đã xin được để tang cho cô giáo như mẹ…Nghi ngước lên cho nước mắt chảy ngược vào trong…Nguyện ơi!….suốt cuộc đời em chỉ cho mà không nhận lại…Cõi niết bàn đã ở trong trái tim em…

TRẦN THỊ TRÚC HẠ