LỜI CUỐI CHO BA

tonnuthunga

Ngày cuối năm, con nghe tin ba mất.
Vực sâu nào mở rộng dưới chân con,
Đời mênh mông con vẫy vùng xuôi ngược,
Nào hay đâu năm tháng đã phai tàn.

Con vẫn biết cuộc đời ba chiến sĩ,
ba kiên trì tranh đấu đến cùng thôi,
nhưng tự do bây giờ đâu có nữa,
nên kẻ thắng ba, ngự trị mất rồi.

Thôi ba ạ, hãy nhắm đôi mắt lại,
Hồn oan khiên không thỏa nụ môi cười,
Con phương xa không được nhìn lần cuối,
Hẹn gặp nhau vùng cát bụi mù khơi.

Thuở còn bé ba dạy con chử nghĩa,
Sống vô vi, hành xử thế trung dung,
rằng sinh ký , tử quy, con vẫn nhớ,
rằng con ngoan, học giỏi, ba mừng!

Ba hay kể: từ chiến khu về lại,
Bao gian nan, rừng rú phải xuyên qua,
Bao ánh mắt dỏi theo từng vết bước,
Nhưng Ba quyết tìm ánh sáng tự do.

Thế là ba dẫn mẹ ra đi,
Tay ẳm con còn bé nhỏ biết gì,
Nhoẽn miệng con cười, trong tay ba ấm,
Vạn dặm trường lòng vẫn sắt gan thi.

Nay ba cho con tự do của riêng mình,
Vùng quê nghèo ba ở vẫn đẹp xinh,
Con vượt trùng dương tìm đất mới,
Ba ở lại cùng tiên tổ anh linh.

Ba mất đi, lòng con héo mòn,
Đời cũng mất rồi một kẻ đấu tranh,
Ba yêu tự do, căm thù chủ nghĩa,
Chí anh hùng nên sống quá mong manh!

Tôn Nữ Thu Nga ( viết sau ngày ba mất cuối năm 1976)

HOÀI NHÂN

 

tonnuthunga

Ngậm trên môi một nỗi sầu
Em đi vào lòng tình dại
Hái bên đời cọng cỏ khâu
Vất xuống giòng sông ngần ngại

Nuôi dưỡng từng chút ngậm ngùi
Tình nho chưa vừa tay hái
Tóc dài sợi buồn nổi trôi
Gió mùa hạ về rất mới

Tay đếm những mùa thu phai
Ngóng về một phương nào đó
Hình như có cơn buồn dài
Trong lòng reo từng tiếng nhỏ

Đã quên một quãng đời hồng
Có nửa mảnh trăng đầu núi
Xuống tắm lại giòng sông xưa
Kỷ niệm từng giây bối rối

Có còn lại một chút gì
Hương xưa còn thơm mùi mật
Tình yêu như cọng rơm khô
Đã cháy nồng nàn trong mắt …

TÔN NỮ THU NGA

TÀN TRO

tonnuthunga

Trong quá khứ những tàn tro lạnh lẽo
Bay theo ta, bay mãi đến bây giờ
Dù tay em có đầy than lữa đỏ
Chẳng giúp lòng ta ấm giữa cơn mơ

Khi ta bước trên con đường cỏ dại
Hồn ta chùng theo mấy dấu chân qua
Lá vẫn reo bên tai ta rất khẽ
Nhưng hỡi em, vui chẳng đến bao giờ.

Khi em đến dẫu than tàn sưởi lạnh
Dẫu hoa mưa đã nở trắng bầu trời
Dẫu ta buồn vì những nỗi đơn côi.
Dẫu mối tình xưa ngỡ đã phôi phai

Ta ôm ấp chuổi tháng ngày ảo mộng.
Chắp cánh bay , ta qua trời biển rộng,
Chỉ vì em, em biết, chỉ vì em
Rồi ta đứng cuối chân trời hoài vọng.
Với nỗi buồn và nỗi nhớ nhung thêm.

TÔN NỮ THU NGA

Niệm khúc

Ta xuôi nguồn sông tìm mưa ngàn
Mây hồng hoang đưa tình yêu sang
Mưa nhỏ dột lòng ai kỷ niệm
U hoài vừa mênh mang, mênh mang

Môi em còn thơm tình ngày nào
Ta lãng du đời ta xanh xao
Con sóng vỗ mòn bia đá cũ
Đời cũng dần tàn không âm hao

Chân ta về bóng đổ cây xưa
Chiều lênh đênh tình nào nhạt mờ
Trong tim ta tràn đầy ảo mộng
Người đốt đèn soi lòng hay chưa?

Ta cứ ngỡ tình ta còn đầy
Tình phai rồi hay tình chưa phai
Đêm một mình ta nghe sóng vỗ
Bờ đá cũng mòn sao đá không hay?

Tôn Nữ Thu Nga (1972)

Người vũ nữ múa cột.

 Tôn Nữ Thu Nga

TietHo20140202-24227_450x72

(Tranh Tiết Hồ)

Người đàn bà trẻ hôm nay vào bệnh viện thăm con. Cô ta đã khoẻ sau mấy hôm về nhà dưỡng sức; được ngủ nhiều, không phải thức khuya dậy sớm nên cô mau lại sức, sau cơn bệnh cúm.

Sáng nay cô mặc áo sơ mi trắng và quần jean. Áo không trắng lắm, quần xanh bạc màu, cũ và xơ xát; phía bâu dưới áo, lòi ra cái áo lót chẽn, vàng vọt, cáu bẩn. Thấy tôi nhìn, cô bẽn lẽn giải thích rằng vì cô vừa mới bị mổ nên phải dùng loại áo này để bó bụng cho khỏi đau. Tôi gật gù: Thế cũng tốt đấy!. Cô mĩm cười, chớp chớp đôi mắt có gắn hàng lông mi giả lướt thướt, cô nhẹ nhàng bước đến bên lồng kính, cúi nhìn đứa bé nhỏ như củ khoai lang, đang thoi thóp, mệt nhọc với những hơi thở yếu ớt. Đôi giọt lệ ứa ra trên viền mi, chuyển những vệt chì than đen chảy chầm chậm xuống gò má còn xanh xao . Bóng tối từ hàng mi làm khuôn mặt cô buồn thê thiết, ảm đạm trong ánh sáng âm u của căn phòng dưỡng nhi. Nơi đây, tôi và cô y tá đang túc trực từng giờ, từng phút săn sóc đứa bé con mà cô vừa cho ra đời cách đây hai tháng và năm ngày, chỉ cân nặng 730 gr., sau hai mươi lăm tuần thai nghén. Hôm nay, chú nhỏ chỉ mới vừa hơn một ký Tiếp tục đọc

TRĂNG THÁNG GIÊNG

Trăng chìm giữa biển đen
 Buồn thôi không muốn hỏi
 Ngày có sầu hơn thêm,
 Đêm có cô liêu mãi?
Tóc tơ dài sương khói
 Mơ em ngày xanh xưa
 Má hồng trong xuân mới,
 Trăng lồng bóng đong đưa.
 Trăng chìm giữa biển đen,
 Ta buồn không muốn nhớ,
 Những buổi chờ trăng lên,
 Hay chờ em ngoài  ngỏ.
 Trăng khuyết đầu tháng giêng
 Mờ mịt soi không rõ
 chỉ biết bàn tay em,
 Mềm thơm năm ngón nhỏ.
 Trăng chìm giữa biển đen,
 Em bay vào dĩ vãng
 Gió ngào ngạt hương sen,
 Theo hồn ta phiêu lãng.
Tôn Nữ Thu Nga    

TÌNH YÊU LÀ MÓN NỢ

Có những câu tuyệt vời
Sao chẳng bao giờ nói
Như câu ” anh yêu em”
Thủ thỉ lời êm ái

Buồn như tiếng gió reo
Trong rừng thu vàng lá
Dạo chơi một mình ta
Trăng cuối thu tàn úa

Anh là cơn bão mới
Cuồn cuộn những niềm đau
Thổi vào lòng sa mạc
Bụi cát vấn vương sầu

Tình yêu là món nợ
Vương vấn cả đời nhau
Trả kiếp này không hết
Xin hẹn gặp đời sau
.

Không có duyên và nợ
Hay chỉ nợ mà thôi?
Kỷ niệm ngày xưa ấy
Nay trả lại cho người.

TÔN NỮ THU NGA

ĐÊM TRẮNG

Con sóc nhỏ ngủ trong vừơn khuynh diệp
Đêm mùa đông cây rũ ướt trên cao
Trăng không đủ sáng soi từng chiếc lá
Vũ trụ chìm trong âm hưởng thì thào.

Ta như chú sóc âm thầm đó
Ẩn dật bên đồi xanh cỏ cây
Sột sọat cấu cào thân cổ thụ
ngẩn nhìn mây trắng mãi hoài bay.

Đêm không yên lặng trong tâm tưởng
Vi ba cuồn cuộn, thanh trùng trùng.
Nhịp tim yếu ớt trong lồng ngực.
Nhạc gió ngoài khơi dậy biển đông.
Trăng run rẩy chập chờn trong mộng.
Đêm tàn rồi, có nhớ hay không?

Tôn Nữ Thu Nga
2013

NHỮNG VẾT CHÂN ĐỜI 2

Ta về sống giữa vườn hoa bưởi
Môi bỗng run lên trong gió nồng
Mắt bỗng mơ phai từng kỷ niệm
Nhìn bầy sáo cũ vừa sang sông

Các em xưa đã xa trường lớp
Bờ cây giậu úa cỏ vàng hoe
Trường cũ đổ xiêu bàn ghế mục
Thở than lũ dế kêu bên hè.

Ta lại về đây niên khóa mới
Bụi phấn đầy tay ta ước mơ
Đem dấu yêu về khung lớp cũ
Chắt chiu chắp vá chút hương thừa
Các em trước nhỏ nay vừa lớn
Cũng hồn mộc mạc cũng đơn sơ
Cũng cúi đầu ngoan trên sách vở
Mái tóc vàng hoe nắng bụi mờ.

Ta đứng mĩm cười trong cửa lớp
Với ngàn cây cỏ với hừng đông
Đợi em đến lớp lòng thơ dại
Khe khẽ chào thầy giọng mến thương
Ta vui như nắng xuân đồng ruộng
Như gió tràn lan cả bốn phương
Ta trải đời mình bao lớp trẻ
Mắt biếc hồn trong dưới mái trường
Bụi phấn bay mờ như chút khói
Quấn chặt đời ta bao tơ vương
Các em giăng lưới, ta hồn nhện
Nên tháng ngày treo mắt nhớ thương

Ta về giữa một hừng đông mới
Tà áo bay mừng trong nắng tươi
Các em tíu tít như chim sẻ
Gởi đến tim ta vạn nụ cười

Tôn Nữ Thu Nga

(Nội san Duyên Hải Nha Trang, Hè 1973)

Bài thơ NHỮNG VẾT CHÂN ĐỜI của TÔN NỮ THU NGA vì lý do kỹ thuật đã bị chia hai và xuất hiện trong 2 tuần khác nhau , Tương Tri chân thành xin lỗi bạn .