

Kim chết.
Như mọi chiều khác, nó nhắn tin: “Tới La Pagode.” Đó là tin nhắn cuối cùng của nó.
Thường sau khi tan sở chúng tôi vẫn tìm một quán cà phê nào đó, ngồi với nhau, nói vài ba câu chuyện và nhìn nắng. Nó và tôi cùng yêu nắng đến lạ lùng, nhiều khi chẳng nói gì, cả hai cùng đăm đắm nhìn những vạt nắng tàn tạ rơi dần qua bên kia núi…
Kim là họa sĩ còn tôi viết lách lăng nhăng. Kim triển lãm tranh ở nhiều nơi trên thế giới, tôi viết truyện con nít chỉ một nhà xuất bản nhi đồng chịu mua. Nhưng Kim thán phục tôi lắm, từ hồi còn đi học, nó nói tôi có con mắt thẩm mỹ cao, vẽ xong bức tranh nào nó cũng lôi tôi tới phòng tranh của nó để nhận xét, phê bình trước khi ra mắt công chúng. Thật sự không muốn làm nó buồn chớ tôi chán cái trò này tận xương tủy… Có khi tôi nói theo ý nó mớm, có khi tôi nói bậy bạ theo những ý nghĩ rồ dại của mình chứ thật sự tôi không biết gì lắm về hội họa, nó băn khoăn:
– Tui định cho cái nền của bóng chiều màu nâu nhạt bởi vì chiều chưa qua… bà nghĩ sao?
Tôi trầm ngâm, gật gù, đắn đo, suy nghĩ:
– Như vậy có ổn không? Bức tranh sẽ âm u lắm đó Tiếp tục đọc →