XƯA…

tonnuthudung

Xưa,
nâng niu tôi tặng em
đóa quỳnh hương
nụ hồng vàng
đài thủy trúc
mỉm cười
nhưng em không nhận …

Đêm nay ,
vô tình giấc mộng
sắc màu những đóa hoa xưa
níu chặt tôi
bằng những sợi linh hồn…

Mai kia,
nhạt nhòa ảo vọng
em có quay về
đừng hỏi nữa
chuyện ngàn xưa…

(thiên thu,
đồi cao gió lộng
con bướm vàng
vỗ cánh
giữa hư vô…)

Tôn Nữ Thu Dung

NHẬT KÝ THÁNG TÁM

tonnuthudung

Tạm biệt những ngày vàng thu thương nhớ
Tạm biệt tiếng chim hoang vắng lưng đèo
Mùa trái chín nồng nàn hương thơ dại
Lối em về… chong chóng cỏ trôi theo.

Tạm biệt nắng …tạm biệt mưa vườn cũ
Tạm biệt em , mắt biếc thuở xa vời
Khăn áo lụa cuối đường bay lơ đãng
Chiều thênh thang lồng lộng gió … mình tôi.

Tạm biệt dòng sông , vầng trăng huyền hoặc
Tạm biệt môi hôn …thời ấy xuân thì
Ai gõ cửa mở về khung trời vắng
Tôi nghẹn ngào đánh đổi cuộc ra đi …

TÔN NỮ THU DUNG

RƠI TỪ GIỌT NẮNG

 

tonnuthudung

( Trích từ truyện NHẬT KÝ CỦA MẶC MẶC )

1.

Mặc Mặc nói : Đường dài hạnh phúc , cầu chúc cho người …
Hải Âu nói : Chị Mặc ơi . Ước chi những lời cầu chúc đều trở thành sự thật .
Nếu tôi nghe những lời nói ấy , tôi sẽ ôm Hải Âu để em thấy mình không bao giờ cô độc, nhưng tôi đã không nghe , tôi chỉ đọc được ở trang cuối cùng trong NHẬT KÝ CỦA MẶC MẶC , quyển sổ màu xanh lá cây rực rỡ em đã tặng tôi trong một ngày sinh nhật xa xưa . Em nói :
-Chị Mặc ơi , chị viết vào đây những điều mình không thể nói với ai .
Nhưng tôi đã không hề viết : Một điều giấu kín trong tim con người là điều giấu kín thôi. Quyển sổ nằm hờ hững trong ngăn kéo rất lâu, chỉ có Hải Âu viết những câu vu vơ đọc ở đâu đó như một thông điệp gởi gió cho mây ngàn bay… và tôi chưa bao giờ coi đó là điều quan trọng… Cho đến một ngày : Chị Mặc ơi ,em đã không thể nói được điều này với ai : Khi em nhận đươc món quà mà em hằng mơ ước thì em lại cảm thấy đau đớn vì nó chẳng phải là thứ mình cần !

2.

Bây giờ là mùa thu
Tôi không thể chờ thêm một phút một giây nào nữa … Với đôi giày vải cột dây màu tím nhạt, một áo thun rộng thùng thình vẽ hình EVIL & DEVIL màu cam rực rỡ và chiếc quần Jeans bạc phếch … Tôi đã sẵn sàng để chạy đi tìm Kym cùng trời cuối đất . Nói cho văn vẻ vậy thôi chứ tôi biết rất rõ Kym đang ở một nơi , một nơi tôi vẫn đi qua hằng ngày nhưng chưa bao giờ bước chân vào đó… Kym nói : Cấm !
CRAZY KYM , tên một quán rượu tối âm u , một nơi trần gian tội lỗi đầy khói thuốc , nhạc Rock và ma quỷ …Tất cả mọi người đều tới được , trừ tôi, như một ngoại lệ để Kym còn giữ tôi mãi mãi là một EVIL can đảm trong ký ức… Tôi không cần là một EVIL , tôi muốn đau nỗi đau của con người yếu đuối… Tôi mõi mòn chờ trong tuyệt vọng… Mặc Mặc từng nói : Em hãy tự mình đi nói điều em nghĩ là cần nói . Không ai giúp tôi , mà có gì đâu để giúp chứ . Cứ nói những điều đang đốt cháy trái tim , rất dễ thôi mà.
Kym ngồi trong phòng tối , ngọn đèn vàng hắt lên một quầng buồn bã , như một vầng trăng cô đơn nhợt nhạt , Kym ngước lên :
– Hải Âu ?
– Kym , em yêu anh , yêu vô cùng tận .
Tôi thảng thốt nói vì sợ rằng nếu ngần ngừ thì tôi lại ngậm câm và trở về với một trái tim tan vỡ .
Kym cười , chẳng biểu lộ chút ngạc nhiên gì về điều tôi vừa thổ lộ, cứ như hằng ngày anh đều quen nghe những lời tỏ tình thống thiết. Tôi chớp mắt , rất buồn , buồn không thể tả . Kym vẫy tay :
– Nhóc con , qua đây với anh, đừng đứng ngoài khung cửa mà ném những mũi tên tình yêu vào người khác !
Kym đẩy chiếc ghế xoay tròn về phía tôi ,theo thói quen , tôi nhặt chiếc gối bông , ôm vào lòng, áp má mình vào đó , thơm , mềm , ấm và vô cùng dễ chịu
– Nghe này Nhóc con , Yêu thì dễ thôi nhưng giữ gìn tình yêu thì không hề đơn giản , Em đã ném bao nhiêu con poupee vào hốc tủ ?
Tôi không đếm bao giờ những con poupee mình không còn yêu thích… chỉ mường tượng là hơi nhiều , nhiều lắm . Căn phòng bé nhỏ âm u đang ngập chìm trong tiếng Piano lặng lẽ – bài Bốn Mùa của Vivaldi-
– Nói xong điều ấy , em thấy dễ chịu hơn phải không Hải Âu ?
Tôi không biết , âm nhạc đã tác động đến tâm hồn như thế nào để có thể dìm tôi vào giấc ngủ. Tôi đã quên , không nhớ là Kym có đáp lại tình yêu của tôi bằng những lời chân thành , cảm động như các đôi tình nhân khác hay nói với nhau : I love you too , Honey … hay không . Chỉ biết rằng tôi đang rất dễ chịu… Tôi biết , Kym đang ngồi cạnh , giữ cho tôi một giấc mơ tuyệt đẹp. Một mùi khói thơm nhẹ nhàng không biết là khói thuốc hay khói nến bao bọc quanh tôi ấm áp.Chiếc gối bông hình gấu trúc êm như mây trời, và ngón tay Kym dịu dàng trên mũi : Mỗi lần nói xạo là cái mũi dài thêm một chút đó nhé Nhóc con.
Tôi hất tay Kym , không thèm cãi , chỉ hơi thắc mắc : Sao mỗi lần tôi nói về điều gì nghiêm trọng thì mọi người chẳng bao giờ cho đó là sự thật. kể – cả – nói- về- tình yêu ???
Tôi cũng nhớ , năm đó tôi mười sáu tuổi .

Tôn Nữ Thu Dung

GIỮA TRÁI TIM TÌNH RỖNG

tonnuthudung

Khóc khô hết những giòng nước mắt tích lũy trong 18 năm dài thì tôi gặp ông ta … ma đưa lối… quỷ dẫn đường để tôi đọc tờ báo đó , em nhỏ à ! Quả là ma đưa lối . quỷ dẫn đường thật khi ông ta đến gặp chị Tâm , người đã đăng những giòng nhắn tin trên báo với cái nghề nghiệp bảo đảm rất lương thiện là môi giới các cơ sở thương mại v.v… Tôi còn nhớ cái giọng rắn đanh của ông ta :Trời ơi , sao em lại giao thiệp với bà ấy ? Một mụ trùm trá hình đó , em biết không ???
Dĩ nhiên là tôi không biết . Ba mẹ tôi suốt những năm dài nuôi dưỡng tôi trong một môi trường quá khác biệt để tôi không biết nhận thức ai là người xấu kẻ tốt qua cái vẻ bề ngoài . Tôi cãi : không đâu , bà ấy đã nuôi em cả tháng mà không đòi hỏi gì cả , bà ấy tử tế mà . Ông ta gắt gỏng : Em vừa ngu vừa bướng . Coi bộ ông ta hợp với tôi ở chỗ thẳng tính , muốn nói gì là nói , không e dè kiêng nể ai .
– Tôi sẽ nuôi em suốt 4 năm đại học , ra trường rồi em muốn đi đâu thì đi , theo ai thì theo…
– Tại sao ông nuôi em ???
– Cho vui , chắc vậy… nhưng đừng hỏi , đôi khi tôi tự thấy mình nên có chút trách nhiệm với ai đó !
– Cho vui ??? Em là ách giữa đàng , ông dại dột quàng chi vào cổ ???
– Em nói cái giọng chẳng giống một kẻ chịu ơn chút nào !
-Còn ông nói cái giọng chẳng giống ân nhân chút nào !
– Bởi thế nên em hãy theo tôi, yên tâm đi , nhà tôi sẽ có một chỗ rất ấm áp cho em…
– Trong nhà ông , em sẽ là một thứ gì chứ ???
ông ta cười vui thú :
-Tôi chưa vợ chưa con … nhưng nếu tôi cưới vợ sớm thì chắc con tôi cũng cỡ em bây giờ .Em làm con gái tôi được chứ ?
tôi ngắm nghía ông ta :
– Rất tiếc ông quá trẻ để giống ba em.
– Vậy em ưng làm một thứ gì ? Một con búp bê chưng cho đẹp nhà đẹp cửa , được không ?
Vậy là tôi đi theo ông ta, không dọ hỏi , không hoài nghi , không lo sợ… phải nói là tôi rất thản nhiên . Bao biến cố dồn dập xảy ra làm tôi khụy ngã , rồi dửng dung… cũng một phần vì cái vẻ bất cần nhưng đáng tin nơi ông ta làm tôi yên tâm , hay tại tôi đã chán khúc sông nhỏ quen thuộc chỉ muốn long rong trôi ra biển lớn nên hân hoan đón nhận bất cứ chiếc thuyền nào đến kịp. Công nhận ông ta là một chiếc thuyền khá tốt chở tôi phiêu lưu mà không sợ gió to sóng cả. Bên ông ta , tôi có cảm giác như một cọng cỏ lau được chở che bởi một thân đại thụ , rất ấm áp yên lòng … Ông ta không ngớt trấn an và khuyến dụ ( điều này thật thừa ):
– Em sẽ sống vui vẻ , thoải mái trong nhà tôi . Em có quyền đi lên đi xuống , đi ngang đi dọc , đi tới đi lui . ra vườn , xuống bếp mà không ai dám cản ngăn .
Tôi bật cười :
– Nhưng em biết làm gì để trả ơn cho ông đây ?
Ông ta nhìn tôi :
-Trời ơi , ( tôi thích cái tiếng trời ơi mà ông ta thường thốt ra đầu tiên của câu nói ). Em cứ thắc mắc chuyện gì đâu không…Này nhé , nếu chọn người nấu bếp , tôi sẽ chẳng thèm thuê em , ngó bộ em nấu không chín nồi cơm. Chọn người canh cửa giữ nhà thì em lọt sổ ngay vòng đầu vì cái thân quá mỏng ! Vậy thì em cứ yên tâm ở đó , vậy thôi.
– Còn ông ?
Ông ta xua tay :
– Em đừng hỏi gì về tôi , Soeur Madelaine nắm thân thế sự nghiệp tôi trong bàn tay bà ấy , Tôi đã báo với bà là em về ở nhà tôi !
– Nhưng em vẫn chưa hề biết gì về ông !
– Trời ơi , em đừng hỏi gì về tôi nữa , có được không ? Dư luận báo chí nói về tôi nhiều quá đến độ tôi chán mứa khi phải nói về mình …

Giao tôi cho bà vú , ông nói đơn giản : Nè vú , Tôi đem về cho vú cô nhỏ này . Bà vú nhìn tôi với nụ cười rộng lượng . Bà không lộ vẻ gì thắc mắc về tôi , điều đó làm tôi yên lòng và ít nhất nó cũng nói lên một điều rằng trường hợp tôi cũng thường thôi , chẳng có chi đặc biệt đáng cho bà lưu tâm dến…Cũng không sao , tôi đã chẳng từng ao ước cuộn thân mình như con cuốn chiếu , ngủ yên dưới một thân gỗ mục nào đó đừng bao giờ còn thức dậy đó sao !!!. Ông ta thì không muốn thế , chắc ông tưởng ai cũng có một quá khứ đẹp cần nhắc nhở :
-Em cứ sống như từng sống , tự do , bình thản và vui vẻ .
Tự do , Chúa ơi , tự do của tôi ngày xưa bây giờ nghĩ lại còn lạnh người . Tự do trong bốn bức tường trắng của một tu viện nữ mà tôi được gởi vào từ ngày còn nhỏ xíu , tự do và vui vẻ với các vị nữ tu khắc nghiệt khô khan lúc nào cũng nhìn thấy nơi người khác một cặp sừng quỷ dữ cần phải dạy dỗ , uốn nắn và trừng trị … Tôi không nói với ông ta về điều đó , cứ để ông ta hiểu và nghĩ về tôi bằng những câu hỏi ngắn như lấy khẩu cung
– Cha mẹ em đâu ?
– Chết rồi.
-Em cũng phải có quê quán chứ ?
-Có , Huế .
-Em từ Huế vào đây một mình ?
– Phải
– Em mà dám ?
– Sao lại không ?
– Soeur Madelaine là giám hộ của em phải không ? Sao bà lại để cho em đi ?
-Em đủ 18 tuổi rồi.
– thôi được , thôi được , tôi có nói gì đâu !
Vậy là ông ta đi sau khi nhắn nhủ :Tôi sẽ về kịp để lo cho em vào đại học, em cứ chọn một phân khoa thích hợp nào đó và học đi . Biền biệt cả tháng , thấy tôi ngong ngóng chờ tin. Bà vú nói :Con coi nộp đơn chớ trễ , ổng nhiều việc lắm nên nhiều khi quên … Nhưng làm sao tôi nộp đơn được , 18 tuổi , tôi còn thiếu tờ giấy cho phép của phụ huynh hoặc người giám hộ để thi vào bất cứ phân khoa nào. Hôm đi xin đơn về , nhìn mẩu giấy cho phép của phụ huynh, tôi buồn rơi nước mắt…Ông ta vẫn chưa về , bà vú cũng sốt ruột dùm tôi : Con coi kêu điện thoại lien lạc mấy chỗ quen hỏi thử, con biết số không ? Dạ biết . Nhưng tôi không gọi , mình đâu là cái gì đáng cho ông ta bận tâm. Một con nhỏ mồ côi tự nhiên được ưu đãi như cô công chúa thế này là quá lắm rồi còn đòi gì hơn nữa ???
Rồi một hôm không chờ không đợi , ông ta lừng lững hiện về, tôi chưa kịp nói gì thì bà vú đã trách móc dùm tôi :
-Trời , con nhỏ khóc hết nước mắt , trễ hạn nộp đơn hết trơn rồi , ông đi đâu mà đi mất biệt !
Ông ta vỗ vai tôi , an ủi :
-Xin lỗi , nhưng tôi chắc sẽ kịp . Em không bị trễ năm nào đâu , tin tôi đi !
Tại sao ông cứ nói hoài 3 chữ tin tôi đi … ông đã làm ai mất niềm tin đến vậy ??? Tôi bình thản :
-Ông đừng bận tâm lắm , học hay học cũng vậy thôi … Em quá đầy đủ sung sướng trong ngôi nhà này rồi …
Nói rất thật với lòng mình mà ông ta cứ nghĩ rằng tôi nói lẫy
– Em đã dư nước mắt mà còn dư lời cay đắng nữa !
– Em không dám , ông đã nuôi em…còn đòi gì hơn !
-Thôi mà , thôi mà …
Đó cũng là một câu duy nhất ông ta dùng để dỗ dành tôi, mà tôi cũng rất dễ quên để cười tươi rói khi ông ta báo tin đã lo xong tất cả…Ông ta vuốt má tôi :
-Em trẻ con hơn tôi nghĩ !
Không hẵn là một câu trách móc hay khen tặng, nó lửng lơ giữa hai thứ đó , mà hình như thiên về phần khen tặng hơn một chút .
– Vậy sao ? Em tưởng em đã già ghê gớm khi trãi qua những năm dài như vậy !
– Em rất ngu ngốc , kể cả việc ở với bà Tâm , kể cả việc theo tôi về đây .
Tôi nhìn ông đầy ngạc nhiên :
– Theo ông về đây là ngu ngốc sao ?
– Phải , em ngu ngốc và dễ tin người quá . Họ sẽ hại em dễ dàng .
– Nhưng ông có hại gì em đâu ? Ông giúp em kia mà !
– Ừ nhỉ , tôi có hại em đâu , sao người ta cứ đồn đãi …
Tôi chụp tay ông ta , rối rít :
– Đồn đãi ??? Người ta đã nói gì ???
Ông ta nhìn tôi , lắc đầu :
-Em chẳng nên biết làm gì , em nhỏ !
Tôi phật ý , càu nhàu :
– Em đã 18 tuổi rồi!
– Vậy sao ? Ừ nhỉ , vì em đã 18 tuổi nên người ta mới có cớ để nói ! Phải chi em 8 tuổi …
Tôi mơ hồ hiểu những lời nói của ông ta bằng một thứ trực giác muộn .
-Tại sao người ta lại đi nói về những điều mà họ không hiểu nỗi ???
– Em đừng nghĩ đến nữa , một mình tôi đủ rồi .
Một mình tôi đủ rồi … Những câu nói của ông khi nào cũng đầy độ lượng và che chở, nhưng tôi không thể nào bình thản khi hàng ngày đọc một phóng sự rẻ tiền trên tờ báo X. ÔNG GIÁM ĐỐC PHÁ SẢN VÀ CÔ BÉ LỌ LEM…
Lần đầu tiên tôi biết rõ về thân thế sự nghiệp của ân nhân mình qua một Scandale trên trang báo: Trời ơi ,tờ báo đó luôn luôn kiếm chuyện câu độc giả , em có thấy họ viết về tôi lãng mạn như một nhân vật trong tiểu thuyết ??? Nản chưa ???
Đọc , tôi không tin tưởng lắm vì anh chàng phóng viên đó đã viết về tôi sai bét , vì một lẽ giản dị là anh chàng chưa hề biết tôi là ai . Ông ta đã nhiều lần dặn dò bà vú : Mấy thằng phóng viên tới nhà , vú tống cổ ra đường hết nhé , tuyệt đối không cho gặp Hoàng Ngâu.
ÔNG TA ÂM MƯU GÌ KHI NUÔI MỘT CÔ BÉ VÔ VỤ LỢI ???
TRẦN THỊ HOÀNG NGÂU LÀ AI ???
Không chịu nỗi , tôi muốn biết trước khi cả nước biết, Anh chàng phóng viên này coi bộ thông minh , biết giật Title chạm mạnh thị hiếu độc giả .
– Ông Việt. Tôi là CÔ BÉ LỌ LEM CỦA ÔNG GIÁM ĐỐC PHĂ SẢN.
Câu nhập đề trực tiếp của tôi làm miệng anh chàng há hốc … Như một cú direct trúng chấn thủy…Tôi chúa ghét những cái miệng há hốc một cách ngu muội như thế . Lấy lại bình tĩnh rất nhanh ( tôi thừa nhận hắn khá bản lĩnh ) , mừng như bắt được vàng… hắn xoa hai tay vào nhau rối rít :
– Hân hạnh , hân hạnh … Cô sẽ làm sáng tỏ vụ này… Mời cô ngồi … và cứ nói những gì cô muốn …
– Điều tôi muốn là ông hãy ngưng ngay loạt bài ấy. Thà ông viết một cuốn tiểu thuyết không chừng ăn khách hơn !!!
Tôi giận nghẹn cổ, không nói tiếp được gì …Cả tuần để tránh tiếng, ông ta không về nhà…Nghe bà vú nói ông đi Nha Trang cho thoải mái tinh thần, Anh chàng phóng viên có vẻ bối rối , nhưng bỏ loạt bài chắc chắn anh ta không bỏ, tôi cũng chẳng cần , tôi chỉ nói cho hả giận … Này em . khi mình đã ở đường cùng rồi thì mọi người đều trở mặt, thằng phóng viên này tôi đã cưu mang bao nhiêu năm nên nó biết về tôi hơi nhiều , nhưng nó có máu nhà văn hơn.
CÔ BÉ HOÀNG NGÂU ĐẾN TÒA SOẠN YÊU CẦU NGƯNG LOẠT BÀI , VÌ CHỊU ƠN HAY VÌ ÁP LỰC.
Nếu được nói , tôi sẽ nói không vì gì hết , tôi làm thế chỉ để ông ta trở về và chỉ để ông ta thấy tôi đâu có dại dột để ông bị hàm oan …
Lần này thì ông ta trở về thật , nhưng không phải một mình mà với cô ca sĩ quen tên , quen mặt . Cũng với bà vú , ông dặn dò :
– Cô Lena Thảo ,vú còn nhớ không ? Cô ấy sẽ ở đây với mình
Quay sang tôi :
– Còn em nữa , tôi đã dặn em làm ơn đừng gây rối nữa có được không ?? Taị sao em cứ làm rắc rối thêm chi vây ? Tại sao em không lo học đi chớ ?
– Rắc rối , vâng , em đã gây cho ông quá nhiều rắc rối kể từ khi em về đây ở !
– Đừng có nói bậy nghe không !
– Em sẽ không làm phiền ông nữa đâu , em sẽ đi cho khuất mắt .
-Đi đâu , tôi không muốn em lại đến với bà Tâm .
Tôi nuốt trôi những giọt nước mắt đắng xuống tận trái tim :
– Cảm ơn ông đã nhắc tới quá khứ , cảm ơn ông đã tử tế với em …
Ông ta nhăn mặt :
– Sao em cứ giở cái giọng đó hoài !!!
Và lắc mạnh vai tôi :
– Không đi đâu hết nghe chưa . Nếu cần thì tôi trói em trong góc bếp , để bà vú canh chừng cho dễ … Nhưng có Lena Thảo về đây , họ sẽ quên em ngay , Lena sẽ hứng hết và cô ấy thừa bản lĩnh .
Một lần nữa ông ta lại quá chu đáo với tôi, nhưng tôi không cần nữa . Lena Thảo là gì của ông ta , và tôi , tôi là gì của ông ta ??? Lena Thảo , thôi , cứ để cô ấy bình yên trong ngôi nhà này …

– Hoàng Ngâu , lúc nào mẹ cũng có một chỗ êm ấm cho con.
Cúi xuống úp mặt vào lòng bàn tay mình , tôi khóc ngất :
– Cảm ơn mẹ
– Chúa sẽ sắp xếp mọi việc cho chúng ta.
– Cảm ơn mẹ
Mẩu đối thoại với Mẹ Nhất trong buổi chiều ngột ngạt tôi trở về tu viện vẫn vang hoài trong trí . Nhưng mãnh liệt hơn , dữ dội hơn vẫn là những câu nói của ông ta sáng hôm sau , tôi không nghĩ ông ta tìm ra tôi nhanh đến vậy
– Đi xe đò 2 ngày chắc mệt dữ , phải không ?
Tôi đâu định khóc nhưng nước mắt cứ tràn ra , nức nở .
-Tôi đã mua vé máy bay để chúng ta trở về , em sẽ không mệt nữa đâu , độ 2 giờ bay thôi.
– Em không đi đâu hết , em ở đây mãi mãi …
– Ở đây ? Tu viện mà đòi ở. Có phải là nhà của em đâu !
– Trong đó cũng đâu phải nhà em.
Ông ta thản nhiên xác định :
– Từ nay trong đó sẽ là nhà em . Bởi vì tôi ra đây với một mục đích : cầu hôn em .
Tay tôi lạnh ngắt trong tay ông ta :
– Ông hãy cầu hồn em tốt hơn !
– Phải , tôi cũng cầu hồn em nữa; Em cứ ngơ ngơ ngác ngác cả ngày thế này .
Tôi nói trong nỗi giận hờn :
– Còn Lena Thảo
– Cô ấy đã tát tôi một cái và xách valise đi thẳng .
– Tại sao ???
– Cô ấy nói cô ấy không phải là một vật thế thân !
Tôi mở tròn hai con mắt :
– Ông đứng yên để cô ấy tát ?
-Dĩ nhiên , có đau đớn gì hơn một vết mèo cào . Nhưng mà trời ơi …Em vào thưa Mẹ Nhất rồi đi thôi.
Cúi xuống trên tóc tôi, ông thầm thì :
– Xưa tôi nghĩ rằng tôi nuôi em không âm mưu vụ lợi gì cả nhưng bây giờ tôi biết mình lầm. Thằng phóng viên coi vậy mà thông minh …tôi cũng mang trong lòng một âm mưu đấy chứ , em nhỏ !

TÔN NỮ THU DUNG

Khi báo SÓNG THẦN đăng truyện ngắn này 2 kỳ ( 1975) , NHATRANG cháy báo ( cái này tác giả nói thêm cho oai ) và nhiều người tự nhận là ÔNG GIÁM ĐỐC PHÁ SẢN. Thật ra , cả 2 nhân vật chính đều là nhân vật ảo trong trí tưởng tượng vô cùng phong phú của con nhóc 18 tuổi là tôi ngày đó
Cô TRÙNG DƯƠNG nói : “Viết quá già hơn tuổi” và đùa :” Có ai viết hộ bé không đây ?” Tôi rất giận , thề :”Không bao giờ viết cho báo SÓNG THẦN nữa”. Cũng MAY tôi đã giữ được lời thề trọn vẹn …Vì chỉ mấy tháng sau ( 4/75)tất cả đều TAN HÀNG CỐ GẮNG !!!
Cô TRÙNG DƯƠNG chưa kịp trả nhuận bút !

MÀU TÍM HÁT

tonnuthudung

( Một ngày xưa rất xa)

 

Màu tím trên vai em
Màu tím trong mắt em
Màu tím của lời hát …
I want to live …

I want to live…

Sống bên bờ biển xanh
Sống bên giòng sông bạc
Sống bên miền cỏ hoang
Sống bên rừng xa vắng .

I want to live...

Sống như đứa trẻ thơ
Sống như tên lãng mạn
Sống như kẻ dại khờ
Sống như người phiêu bạt…

Màu tím trên môi em
Màu tím hát.

I want to live...

Sống quên hết đau thương
Sống nguôi ngoai phiền muộn
Sống như một nỗi buồn
Sống từng giây hoảng loạn

Màu tím trên vai em
Màu tím hát…

I want to live…

Đêm đang về theo tiếng hát
Đừng chia tay nhau
Đêm đang tàn theo tiếng hát
Đừng chia tay nhau

Màu tím trên môi em
Màu tím khóc…

Mầu tím trong mắt em
Màu tím hát…

I want to live…

Sống mệt mỏi như mưa
Trong tận cùng tuyệt vọng
Sống rời rã như mưa
Cánh cửa đời đã đóng…

I want to live…
I want to die…

Màu tím khóc…

Tôn Nữ Thu Dung

CỘI NGUỒN YÊU THƯƠNG

tonnuthudung

Nhiều năm đi qua… tôi không còn muốn đếm thời gian nữa. Tôi đã làm tròn bổn phận của mình đối vơí gia đình. Tôi đã làm tròn bổn phận đối với bản thân tôi… Tôi nghĩ vậy và tôi không còn ân hận hoặc bận tâm về những ngày sắp tới… Nhưng tự đáy lòng tôi vẫn đau đáu một điều gì khi đứng nhìn về bên kia biển: Quê nhà tôi ở đó.

Mười chín tuổi của một ngày xa rất xa, tôi vượt biển cùng gia đình Tịnh sau rất nhiều lần thất bại … Chiếc ghe 3 lốc nhỏ xíu trôi dạt như chiếc lá mỏng manh trên sóng dữ biển Đông cuối cùng cũng đến Phi sau bao nhiêu hãi hùng , rả rời , đói khát… Tôi không muốn nhớ lại những ngày cùng cực buồn đau đó , cuộc sống vẫn tiếp diễn thôi , và tôi phải nhắm mắt lao về phía trước như một mũi tên đã rời khỏi chiếc cung định mệnh của mình. Tôi còn cả một gánh nặng ở quê nhà … Học , học và làm việc như điên cuồng để quên những điều cần quên và để nhớ những điều cần nhớ .
Công việc đầu tiên nhà thờ tìm cho tôi rất đơn giản : giữ một bé hai tuổi để mẹ bé đi làm việc ngoài giờ. Tôi có thể vừa học bài vừa chăm sóc bé… đôi khi dọn dẹp những thứ lộn xộn của buổi tiệc party cuối tuần… vừa dọn vừa rơi nước mắt nhớ lại những ngày vàng son trước đó. Tôi cắm đầu vào học , nhớ lời thầy Huỳnh Tấn :
Cúi đầu xuống mà đi
Gầm đầu vào mà học
Trước mắt ta nỗi nhục
Sau lưng ta nỗi buồn…

Thầy đã không hề biết chỉ vài năm sau , cô học trò ngoan của thầy đã vịn vào câu thơ đó mà gạt nước mắt đứng lên , cứng cõi chống chọi với cuộc đời mới mẽ…
Cuộc sống của bà chủ single mom của tôi đầy sóng gió tình trường nên bé con cũng chẳng lấy gì làm ngoan ngoãn … Bé la hét như cái còi xe cấp cứu 911 những khi không vừa ý . Tôi vừa luống cuống dọn ra những bánh , kẹo , chocolat, trái cây, sữa , đồ chơi v.v… vừa liếc ra cửa sổ sợ bà phù thủy hàng xóm đang chăm chú nhìn hằn học … Chỉ có như vậy bé mới cười vui vẻ, chịu chơi một mình cho tôi học… Cho đến một ngày, bà chủ single mom kiểm tra tủ lạnh , tủ chứa rồi thản nhiên hỏi :
-Mày có uống sữa hoặc ăn bánh kẹo của Baby không ?
Tôi sững sờ, choáng váng, giận giữ… tháo cái tablier ném xuống đất , khoác vội cái pack-bag đùng đùng phóng xe đạp chạy đi , nhất định không để một giọt nước mắt nào rơi trước mặt con người độc ác đó. Cha Tom đã đứng chờ tôi trước cổng nhà thờ vì bà chủ đã điện thoại cho cha mắng vốn , không thích cái con bé Á Châu ốm nhách đói ăn mà lại vô cùng sensible. Cha đã nói với bà :” Bà đã lầm , cô ấy là con gái của một người mà tất cả mọi chúng ta đều phải nghiêng mình thán phục “. Thấy mặt cha là nước mắt tôi tuôn như suối , tủi thân , nhục nhã, căm giận … Cha vỗ đầu tôi , dịu dàng:
-Nín đi, con gái . Chuyện nhỏ mà … chỉ là sự khác biệt giữa hai nền văn hóa… hay cũng có thể là giữa hai giai cấp…
Tôi nuốt nước mắt :
-Tại sao có người lại độc ác trong cả lời nói vậy hả cha ?
Cha trầm ngâm , lại mĩm cười an ủi :
-Tính cách của mỗi người thôi con , họ hồn nhiên nghĩ sao nói vậy , không như các cô công chúa quận chúa nhà mình, uốn lưỡi chín lần rồi… không nói gì cả…
Đôi khi cha vẫn tự trào để đem lại một niềm vui bé nhỏ cho các con chiên , cha hay nói với các giáo dân quá tôn sùng cha : tôn giáo là thuốc độc .Hãy sáng suốt . Nhưng chưa bao giờ tôi thấy lòng mình ngấm đầy thuốc độc như hôm nay . Đắng nghét và đau đớn .
_ Quên đi , con gái . Một ngày nào đó con sẽ đứng cao hơn họ .
Cha lại đi tìm cho tôi một việc làm khác , theo cha rất phù hợp với bản chất của những cô bé Việt Nam hiền lành , nhân ái : săn sóc , chuyện trò với những người già yếu trong Nursing Home… Tiền lương căn bản đủ để tôi chi phí và gởi về nuôi gia đình qua những ngày gian khổ.Việc học đối với tôi là một cứu cánh. Tôi không hiểu sức mạnh nào để một con bé 85 pounds như tôi can đảm đi trọn con đường học vấn sau 8 giờ làm việc mỗi ngày… chiếc xe đạp là người bạn thân nhất cùng tôi đi qua mỗi ngày 4 chuyến bus xuyên vài thành phố , ai nói ở Mỹ không bao giờ có một giọt mồ hôi ? Mồ hôi tôi đã chảy cùng nước mắt khi phải di chuyển những bệnh nhân nặng gấp đôi mình , nghe những lời mắng nhiếc cộc cằn khi tôi không hiểu rõ điều họ muốn. Mồ hôi tôi đã mặn chát cùng nước mắt dưới cái nắng nóng gần 100 độ F của Cali… nơi vẫn được gọi một cách hoa mỹ là thiên đường nắng ấm.
Tôi biết , chỉ có một sức mạnh siêu nhiên duy nhất là cạnh bên tôi luôn luôn có một thiên thần hộ mệnh, mỗi đêm , thiên thần mở tấm gương soi huyền hoặc cho tôi thấy bên kia đại dương , mẹ tôi chen chân các bến xe , bến tàu , giấu từng ký cà phê , từng bao bột ngọt… em trai tôi cuốc từng nhát cuốc bật máu bàn tay trên những cánh đồng khô cháy… em gái tôi cắn răng bon chen giữa chợ đời khốc liệt… và ba tôi , đâu đó trong trại cải tạo của một vùng biên giới rừng thiêng nước độc.
Tôi nuốt nước mắt vào tim…

Ngày ra trường, không có cha mẹ anh em bên cạnh để tôi hãnh diện và hãnh diện vì tôi… chỉ có cha Tom và gia đình Tịnh. Nhưng tôi gởi tặng thành tích đầu tiên này về bên kia biển, nơi tôi đã đành đoạn xa lìa.

Bây giờ ,mẹ tôi đã yên nghỉ trên đồi cao lộng gió để nhìn về quê nhà , một chốn nghỉ ngơi cuối cùng mà rất nhiều người bản xứ không thể mơ tới nỗi
Bây giờ ,em trai tôi vui vẻ , hạnh phúc bằng lòng với cuộc sống xứ người
Bây giờ ,em gái tôi có thể thong dong dạo chơi trên những con đường xanh mượt cỏ , ngào ngạt hương hoa và làm những điều em muốn.
Bây giờ ,tôi có thể từ trên bục giảng nhìn xuống đám học trò bản xứ của tôi để nói với các em rằng : Mọi người đều bình đẳng trong cuộc sống.
Tôi đã quên nỗi đau đớn ngày nào khi bà chủ đầu tiên sỉ nhục tôi vì một điều mình đã không phạm phải , tôi đã quên những giọt mồ hôi mặn đắng cùng nước mắt. Tôi cầu nguyện cho bà và những người như bà có cuộc sống êm ả hơn để không còn trút những oán hờn vào người khác.
Bây giờ , thiên thần hộ mệnh vẫn ở cạnh tôi, thỉnh thoảng lại mở ra cánh cửa gương huyễn hoặc cho tôi nhìn về bên kia biển : Quê nhà tôi ở đó.
Thật sự , tôi không còn ai ở đó để đau đáu nhớ về và tôi đã ra đi khi tuổi còn quá nhỏ để hành trang mang theo không phải là cả một hoài niệm đắng cay như người lớn… Nhưng khi tôi soi mình vào quá khứ , tôi tự hào mình sinh ra và kịp lớn ở một phương trời mờ mịt mây bay mà rạng ngời hào khí .
Nơi ấy , một lần nữa lại xua tuổi trẻ bây giờ và tuổi trẻ thời ấy của chúng tôi ra biển . Mọi so sánh đều khập khiễng … Nhưng ra biển là một từ có thật…Biển Đông ơi
Nước mắt tôi lại rơi như những ngày xưa cũ : Tôi có thể làm gì cho quê hương yêu dấu ???

Tôn Nữ Thu Dung

TRÁI TIM RƠI…

tonnuthudung

( Mặc Mặc , xin lỗi chị .)
1.
Mẹ chết khi tôi sáu tuổi, cậu mợ đưa tôi về nhà chăm sóc… Đó là lần đầu tiên tôi biết họ hàng bên ngoại . Từ nhỏ tôi từng hỏi mẹ rất nhiều lần khi không được gọi ai là ông bà ngoại như các bạn , nhưng mẹ chẳng nói gì . Tôi chỉ có họ hàng bên nội, họ vẫn nhìn mẹ tôi bằng những cái nhìn đầy ác cảm… Tuổi thơ tôi trôi qua ở Đập Đá , một địa danh nào đó ở Bình Định mà sau này không ai còn muốn cho tôi nhớ đến !

Ngày thất tuần cuả mẹ , mợ đón tôi về … đi cùng mợ là bác tài xế , bà vú và em Hải Âu… Không có cậu … Mợ sang trọng và xinh đẹp , em Hải Âu nhỏ bé dễ thương . Hải Âu rụt rè đưa tôi con búp bê ,  mợ ôm tôi vào lòng dịu dàng : Về với cậu mợ và em Hải Âu nghe Mặc . Trừ mẹ ra , chưa ai nói với tôi những lời yêu thương như thế , vòng tay mợ ấm áp chở che . Tôi gật đầu không chút ngại ngần . Ba và các cô tôi chẳng nói một lời … Tôi không biết rằng cậu mợ đã đổi tôi bằng cả một gia tài cho đến ngày ba tôi đến nhà tìm cậu mợ yêu sách , mè nheo khi thua bạc … Cậu đập bàn giận giữ , bao nhiêu năm trời tôi mới chứng kiến được cái khúm núm hèn hạ của ba tôi trước cơn thịnh nộ của cậu Tôi cấm anh không được đến nhà tôi , anh còn có chút liêm sĩ nào không ? Anh đã bán bé Mặc Mặc cho vợ tôi bằng cả một gia tài . Trong phòng ngủ bên cạnh , mợ hoảng hốt ôm tôi vào lòng , mợ bịt hai tai tôi , nhưng những lời nói của cậu như một mũi khoan , khoan thẳng vào tim tôi đau điếng… Mợ rơi nước mắt , em Hải Âu òa khóc … nhưng tôi im lặng…Im lặng …
Ba tôi biến mất tăm từ ngày ấy , khi cậu ném xuống đất một số tiền với lời sỉ nhục nặng nề: anh quỳ xuống lượm đi , đồ đê tiện . Anh phải nhớ rằng tôi đang giữ bản cam kết anh ký nhận tiền của vợ tôi .
Từng chút một , mợ mở dần cho tôi thấy những trang sách bí ẩn của cuộc đời tôi và mẹ , mợ có một trái tim đầy nhân hậu … Căn phòng dưỡng bệnh của mợ là nơi tôi và em Hải Âu được ấp ủ , yêu thương… Hải Âu hay mở tấm rèm dày , chui vào giữa , vừa nằm vừa ngồi , mút tay nhìn ra khu vườn xanh tuyệt đẹp … em có khuynh hướng đơn độc và nhạy cảm … Mợ nói : Thương em nhiều nghe Mặc. như một lời gởi gắm cho tôi . Tôi hay ngồi vắt vẻo trên thành cửa sổ , ngắm mợ nằm dài trên giường , yếu đuối và mệt mõi … Mợ xinh đẹp như một bức tranh tố nữ… Có phải vì thế mà tôi yêu vô cùng những câu thơ của thi sĩ Bích Khê.

“…..Nơi đây: Thành phố đời ngưng mạch
Mấy nàng lai khách vẫn buồn mơ
Đường lên hội quán sương khuya xuống
Đâu mấy chàng trai dõi nhớ hờ?

Anh có khi nào còn trở lại
Chờ lúc hoàng hôn trăng đã lên
Tìm ngõ nhà em anh sẽ thấy
Khóm lan thơm nặng khí ưu phiền.

Là lúc đêm về trên mái ngói
Những nhành nhãn muộn cánh dơi lay
Em đang nổi bệnh trong phòng vắng
Tình đậm theo trăng sáng sáng đầy…”

Mợ cũng có những hồi ức cũ , mợ nói , mợ gọi thi sĩ Bích Khê bằng cậu , và làng Thu Xà , một phố cổ của Quảng Ngãi là nơi mợ đã cất tiếng khóc chào đời , mợ cũng mất mẹ từ thơ ấu… mợ lưu lạc qua cả ba dòng họ Lê, Hoàng ,Trần và được yêu mến chỉ vì thi sĩ Bích Khê gọi cô cháu cưng xinh đẹp là NÀNG LAI KHÁCH.
Mợ kể , những câu chuyện lan man về dòng họ , những huyền thoại , những hư thực trộn lẫn vào nhau … Mợ như bà tiên luôn mang đến cho tôi một nơi về êm ấm … Từ những đoạn rời ấy, tôi có thể tóm tắt rằng :
Mẹ tôi là Mị Nương , con quan đại thần quyền cao chức trọng
Ba tôi là Trương Chi , một chàng Trương Chi tệ hại đã bằng tiếng đàn , tiếng hát rù quyến nàng Mị Nương … không phải vì tình yêu , không phải vì nhan sắc mà chỉ vì tiền của , lợi danh .
Tiếng đàn , ma lực của nó ra sao để có thể tàn phá cả một kiếp người?
Ông ngoại tôi kiên quyết từ đứa con gái út đã làm điếm nhục gia phong…tuy ông chỉ có 2 cô con gái mà cô chị đã mất khi tắm sông vào một buổi chiều tháng bảy năm xưa không tìm được xác …
Ông ra lệnh ai còn liên quan , dính líu tới bọn xướng ca vô loại ấy ông sẽ xóa tên trong gia phả … Không ai dám trái ý ông , ngay cả cái trát gởi về Bình Định cũng đã đóng hết mọi cánh cửa vào đời của một gia tộc trót mang trong người một dòng máu xướng ca . Mợ nói : thật khủng khiếp cơn thịnh nộ của một người quyền thế. Có phải đó là lý do để cả giòng họ nội oán ghét mẹ con tôi ???
Không ai dám chống đối ông ngoại mặc dù ai cũng xót xa … trừ mợ . Bằng cái vẻ mong manh yếu đuối , bằng cái kiểu nhỏ nhẹ dịu dàng , bằng những hương trầm khuya , ly trà sớm và những trang cổ thi mợ viết rất tài hoa cho ông ngoại , mợ đã thắng , mợ tác động để ông ngoại nhắm mắt làm ngơ khi hàng năm mợ gởi tiền bạc , vật dụng chu cấp cho mẹ con tôi . Chỉ có một điều mợ ân hận là không thể tin để mẹ con tôi về kịp khi ông ngoại mất … Mợ đã sống rất vuông tròn .
Ngay cả cái tên tôi MẶC đơn giản chỉ có nghĩa là kệ… như cuộc đời mẹ con tôi cứ gập ghềnh trôi đầu sông cuối bãi. Nhưng mợ đã làm lại khai sinh cho tôi mang họ cậu NGUYỄN KHOA MẶC MẶC , mợ đổi họ , thêm tên cho tôi để khi lớn lên tôi hãnh diện được sinh trưởng trong một dòng họ cao sang quyền quý … không phải cái thứ trôi sông lạc chợ mà ông ngoại khinh khi … Mợ thương yêu bù đắp cho tôi những buồn đau tôi đã trãi … Mợ uốn nắn để tôi từ một bé con hoang dã trở thành một thuyền quyên yểu điệu.
Mợ nói : Con đẹp như mẹ con , con xinh hơn em Hải Âu nhiều
Mợ nói : Con hãy quên hết đi ngày cũ .Khi tôi gào thét nửa đêm vì những cơn ác mộng : tôi cháy , tôi rơi , tôi lạnh , tôi đói …
Em Hải Âu và tôi lớn lên cùng một cội nguồn yêu thương.
2.
Hải Âu là một cô bé nhút nhát , em không thích đám đông ,mợ cứ nhắc tôi hoài : Hãy thương em nghe Mặc , mợ uống nhiều loại thuốc nên em bị ảnh hưởng. Mợ không cần dặn tôi vẫn yêu thương Hải Âu bằng một thứ tình cảm gần như là tuyệt đối . Em hiền lành dịu dàng như một con thỏ con xinh xắn … không ai có thể từ chối khi em yêu cầu điều gì đó , cái cảm giác từ chối một nụ hôn , một đóa hoa , một cọng cỏ thật rất khó lòng !!! Tôi không bao giờ quên con búp bê xinh đẹp em rụt rè trao tôi ngày em và mợ về Đập Đá đón tôi . Bà vú nói : Từ khi cho Mặc , em đã nhiều lần lén vào phòng khi Mặc ngủ để ôm hôn nó , ru nó và nói chuyện với nó hoài .Đó là con búp bê em thương nhất. Tôi hơn em 2 tuổi , nhưng tôi có cảm giác tôi lớn hơn em nhiều lắm. Tôi hỏi : Thương nó đến vậy sao em lại cho con ? Vú trả lời: Vú cũng hỏi em , em nói : chị Mặc buồn nhiều , em muốn cho chị những gì em thích nhất . Những câu nói của mợ , những câu nói của em dù rất vô tình nhưng để cái ơn cưu mang ấy tôi nhớ mãi suốt đời .
Điều tôi hằng ao ước , được cậu ôm một lần trong vòng tay cậu như mợ vẫn ôm tôi những khi tôi buồn bã … Nhưng không , kể từ khi tôi đến cậu cũng chẳng ôm em Hải Âu nữa . Vú nói : ông sợ Mặc tủi thân khi ông ôm em Hải Âu .
Có lẽ cậu nhìn thấy quá khứ tủi nhục của mẹ tôi qua tôi …
Có lẽ cậu oán ghét , khinh bỉ ba tôi qua tôi …
Nhưng trên hết mọi điều , tôi yêu thương , kính trọng mà đồng thời cũng xa cách cậu biết bao !!! Cậu đã tạo cho tôi một vị thế vào đời vững chắc để ngẩng cao đầu , cậu cấm mọi nhắc nhở về ngày tôi thơ dại . Tôi là con của cậu mợ , tôi là chị ruột cuả em Hải Âu . Tôi học ở trường Colege Francaise , một ngôi trường tây danh giá , tôi có chiếc xe Cady đầu tiên trong thành phố khi loại xe này vừa được quảng cáo trên báo chí . tôi học luật năm cuối cậu đã gởi cho tôi được tập sự tại văn phòng của ông chánh án tòa thượng thẩm , cậu trãi sẵn cho tôi một tấm thảm nhung để tôi bước chân vào thế giới thượng lưu … Không ai nhớ con bé con ngồi khóc trong góc nhà nhỏ bé ở một vùng quê xa biền biệt . Chỉ có tôi , rất lâu , thấp thoáng thấy một màu xám buồn mờ mịt đâu đó trong hồn.
Còn Hải Âu , em sống để được người khác yêu chìều . Em hồn nhiên như cây như cỏ . Em không quan tâm ai ghét ai thương … Cho đến một ngày em không còn chỗ dựa . Tôi nói : Vai chị Mặc đây , em hãy tựa vào .

3.
Hải Âu nói : Chị Mặc ơi , Em thích những trái dâu , đó là những trái tim lỡ bị đánh rơi khỏi lồng ngực .
Hải Âu nói : Chị Mặc ơi , Yêu một người là phải làm sao để không phiền đến người ta .
Hải Âu nói : Chị Mặc ơi ,  Em yêu một người , nhưng em không thể.
Hải Âu nói : Chị Mặc ơi ,  Em yêu người chị yêu .
Mặc Mặc nói :Hải Âu , Tình yêu không phải là một thứ tặng vật mà chị có thể cho em .
Hải Âu nức nở :  Nhưng chị Mặc ơi ,  Nếu không nhận được tình yêu đó em chết mất .
Mợ đã nhiều lần nói : Em Hải Âu rất yếu đuối , hãy thương em nhiều nghe Mặc .
Mặc Mặc nói : Vậy em hãy tự mình đi nói với người ấy những điều em nghĩ , Hải Âu ơi !

4.
Không ai có thể từ chối Hải Âu điều gì,
Và em đã có được điều em muốn …
Chúc em hạnh phúc , Hải Âu yêu thương của chị !

(TRÍCH NHẬT KÝ CỦA MẶC MẶC – chương 1)

TÔN NỮ THU DUNG

KHÔNG THỂ

tonnuthudung

 

Làm sao cho tôi bày tỏ
Tôi vẫn yêu người vô cùng
Đôi mắt tôi hằng thương nhớ
Hôm nay người yêu tôi buồn

Làm sao cho tôi bày tỏ
Khi đời sống là ngục tù
Làm sao cho người hiểu rõ
Tình yêu như cơn bão khô

Làm sao tôi đến bên người
Khi chung quanh là gai sắt
Đôi mắt người xua đuổi tôi
Lời khước từ tàn nhẫn nhất

Tôi biết người yêu tôi buồn
Nhưng làm sao tôi nói được
Âm thanh nào cũng muộn màng
Tàn phá tôi như độc dược

Làm sao tôi đến bên người
Với trái tim mềm yếu đuối
Tôi biết người vẫn yêu tôi
Khi đời sống là đêm tối

Tôi biết người yêu tôi buồn
Nhưng làm sao tôi được phép
Không thể nói lời dịu dàng
Khi người lạnh lùng quay mặt

Tôi biết tận cùng đáy tim
Người cũng vô cùng yếu đuối
Tôi không đòi hỏi van xin
Tôi không còn gì để nói
Nhưng liệu đến ngày Phục Sinh
Người có tự hào vô tội ?

Người hãy phán đoán mọi điều
Bằng trái tim mềm thánh khiết
Bởi tôi không thể không yêu
Dù những giáo điều khắc nghiệt
Người hãy độ lượng dành riêng
Một chút khoan hồng tội nghiệp …

TÔN NỮ THU DUNG

MỘT ĐOẠN CHO CÀ RỐT

tonnuthudung

Đuổi bắt trên đồi cao
Trời mưa dầm gió rét
Hai đứa níu kéo nhau
Té lăn cù tưởng chết…
(thơ Trần Dạ Từ)
.
– Cà Rốt với Tina, anh nói cho nghe nè, hai đứa phải cách xa nhau ra mới có bồ, có bịch chớ cứ dính nhau như sam vậy thì cả hai đứa cùng chết già!
Anh Đoàn Dũng nói, Cà Rốt cười khoe hai lúm đồng tiền sâu xoáy, còn Tina khinh khỉnh nhếch môi vừa dấu vừa khoe cái răng khôn nhọn hoắc:
– Anh cứ lo phần anh đi, ông già.
Khi đó Cà Rốt và Tina đều 16 tuổi và anh Đoàn Dũng thì bao nhiêu không biết nhưng với Tina thì anh đã là một ông già lúc nào cũng la rầy mắng mỏ Tina điều này điều nọ. Tina thì hư nhưng Cà Rốt thì dễ thương lắm, với ai Cà Rốt cũng đưa tay ra đón nhận còn Tina khép kín cái thế giới riêng tư cúa mình để rồi lúc nào cũng than van:
– Sao không ai thích Tina hết Cà Rốt ơi !
– Tina phải đưa tay ra người ta mới cầm được chớ. Cứ dấu hai tay vào túi áo ai dám kéo ra?
– Mà thôi, cũng khỏi cần đi, có Cà Rốt là đủ rồi.
Chỉ có mình anh Đoàn Dũng là dám chọc cho Tina tức giận
– Thử nghĩ coi, Cà Rốt cao to đẹp trai, con nhà giàu học giỏi… Chắc chắn nó sẽ quen với mấy cô hoa khôi, hoa hậu. Còn Tina hả? Soi gương đi, mặt mũi lúc nào cũng nghinh nghinh dễ ghét. Sáng sớm ai mà gặp Tina là xui cả ngày…
Tina khóc một trận đã đời còn hơn trời mưa tháng sáu mặc kệ anh Đoàn Dũng xin lỗi xin phải mấy ngày trời. Tina khóc không phải vì anh Đoàn Dũng chê mình xấu xí mà vì cứ nghĩ tới một ngày nào đó Cà Rốt bỏ Tina một mình để đi quen với mấy cô hoa khôi hoa hậu, tự nhiên thấy tủi thân lạ lùng và giận lây cả Cà Rốt.
– Anh Đoàn Dũng chọc thôi mà Tina ơi. Cà Rốt không bao giờ như vậy đâu!
– Thật không?
– Thật mà, Cà Rốt đâu thích hoa khôi, hoa hậu. Cà Rốt thề suốt đời chỉ chơi với Tina…
Nghĩ tội Cà Rốt vì mình mà không thích hoa khôi, hoa hậu. Tina nín khóc và cười với Cà Rốt thật tươi.
Hai đứa cứ theo nhau như hình với bóng, nhà ở đối diện nhau trong khu cư xá, hồi nhỏ tập đứng, tập đi, tập ăn, tập nói cùng nhau. Thường thì khi lớn lên chút xíu bị bạn bè trêu chọc những mối tình thơ đó tan vỡ rất mau, nhưng Cà Rốt và Tina thì khác, càng chọc ghẹo hai đứa càng thân nhau phát ghét… Cà Rốt có một đám bạn cùng trường cứ tưởng Tina là em Cà Rốt nên gọi Cà Rốt bằng anh ngọt xớt và Cà Rốt cứ an nhiên tọa hưởng lộc của đất trời.
Lên đại học, hai đứa học chung trên những ngọn đồi trước đây là căn cứ của Sư đoàn Bạch Mã Đại Hàn, ngọn đồi này có một ngôi chùa, một nhà thờ và một nhà vĩnh biệt để thiêu xác những người lính tử trận đưa về quê hương. Hai đứa học khác ban, khác lớp. Buổi trưa ở lại trường xuống câu lạc bộ ăn bánh mì và uống đá chanh xí muội rồi đi lang thang qua mấy ngọn đồi lên nhà Vĩnh Biệt hái trứng cá, tìm hoa Cườm Thảo, ngắt những lá cỏ Chong Chong thả theo gió bay xuống dọc sườn đồi. Một lần chạy theo lũ cỏ Chong Chong,Tina trượt chân té nhào xuống dốc, xây xát tay chân, mặt mày, đau lắm, mặc dầu muốn khóc to lên cho đỡ đau nhưng thấy Cà Rốt xót xa thương cảm Tina không khóc nữa. Cà Rốt vừa gỡ cỏ may trên người Tina vừa đọc:
Đuổi bắt trên đồi cao
Trời mưa dầm gió rét
Hai đứa níu kéo nhau
Té lăn cù tưởng chết…

(Trần Dạ Từ)
Tina hết đau ngay vì bài thơ hay quá. Cà Rốt đọc cả bài dài lắm nhưng Tina chỉ nhớ 4 câu đó, nhớ hoài hoài cho tới chết.
Tina chỉ muốn viết lại những kỷ niệm thân yêu với Cà Rốt khi mình còn thơ dại vì Tina không muốn mang nặng mãi trong lòng. Nhưng hôm qua anh Thanh từ Santa Ana gọi điện nói chuyện thật lâu… những ngày tháng tư này dù bất cứ ở đâu mọi người thân đều nhớ về Cà Rốt, chỉ có Cà Rốt là mãi mãi tuổi 18 nên Tina viết thêm đoạn này :

Tôi có cảm giác tàn cuộc chiến thành phố của tôi mới thật sự chiến tranh, mới thật sự mất mát, mới thật sự điêu tàn.
Buổi tối hôm đó, khi mọi người đã yên ổn trong căn hầm dã chiến là những bao cát chất đầy trên và chung quanh chiếc bàn ăn lớn như căn nhà chòi  mình thường chơi hồi nhỏ. Tổng thống Nguyễn văn Thiệu đang đọc lời từ chức trên radio thì Cà Rốt chui ra khỏi hầm, nói: “Quên, Cà Rốt về nhà lấy cái này.” Hàng ngàn lần Cà Rốt nói câu đó khi qua chơi bên nhà tôi. Khi thì lấy quyển sách đang đọc nửa chừng, khi thì lấy cây kèn Harmonica qua thổi, khi thì lấy một vài thứ gì đó ngon ngon trong tủ lạnh…Tôi cũng muốn chạy theo Cà Rốt nhưng bị ngồi trong góc không ra được. Cả chục đứa con nít mà tôi và Cà Rốt được giao nhiệm vụ trông coi và phải làm gương cho tụi nó… tôi giục:” Nhanh lên nghen Cà Rốt, một mình Tina không giữ nỗi tụi nó đâu.”
Hàng ngàn lần Cà Rốt nói câu đó, hàng ngàn lần… không bao giờ tôi nghĩ đó là lời nói cuối… Chỉ vài phút sau là khu cư xá bị ném bom dữ dội và Cà Rốt đã ra đi vĩnh viễn…Anh Đoàn Dũng che mắt tôi bằng đôi tay to lớn của anh không cho tôi nhìn vào khuôn mặt của Cà Rốt trong giây phút cuối cùng.
Tôi sẽ không nói đến cái chết của Cà Rốt vì nó vô nghĩa và chẳng nhân danh cho tuyên ngôn nào to tát. Một cái chết sau khi tàn cuộc chiến. Chỉ vì sự uất ức, phẫn nộ của ai đó có vũ khí trong tay muốn thể hiện một điều gì trong cơn tuyệt vọng…
Tôi sẽ không nói đến cái chết của Cà Rốt…
Tôi chỉ muốn biết Cà Rốt đã chạy về để lấy cái gì quan trọng đến nỗi phải đổi bằng mạng sống???

TÔN NỮ THU DUNG

THÀNH PHỐ

tonnuthudungThành phố đang mùa mưa
Sau những giờ dạy tối
Bàn chân cuồng bước vội
Khói nhòa cho mắt cay
Giờ lên lớp đêm nay
Tôi nói gì đấy nhỉ
Những ngôn từ yêu mị
Đốt cháy đầu lưỡi tôi

Thành phố bây giờ đêm
Tôi về trong xó tối
Nguyền rủa lời gian dối
Giam hãm tôi từng ngày
Những vòng tròn xoay xoay
Những vòng tròn quá chật
Tôi cũng vừa chóng mặt
Đành tựa mái hiên người

Thành phố bây giờ đâu
Tiếng cười nào im bặt
Từng đêm nghe gió quất
Lả tả đời oan khiên
Những khuôn mặt nhìn nghiêng
Sao lạ lùng quá đỗi
Người ngụy trang lời nói
Ngụy trang cả mắt nhìn.

Thành phố bây giờ sương
Nhạt nhòa và hư ảo
Khuất chìm ngày giông bão
Khuất chìm đời tịnh yên…

TÔN NỮ THU DUNG