VÔ NGÔN

tonnuthudung

Vô tình nhặt hạt thu rơi
Mượn câu thơ cũ phổ lời tương tư
Tìm hoài một bóng phù hư
Nghe mưa thiên cổ về từ môi em
Giữa chiều
cánh phượng bay lên
Tiếng vang vọng đến trăm miền tịnh không
Lá cây mùa nọ chưa hồng
Chiều nay bỗng ứa một dòng nhựa tươi
Ô kìa em quá xa xôi
Làm sao về gõ hồn tôi kịp giờ
Tôi nằm như đá cổ sơ
Chờ chân em động đôi bờ tử sinh
Tôi nằm như thú hiển linh
Lạc trong oan nghiệt
tìm kinh vô thường
Bước về chập choạng tà dương
Từ trong cội biếc hồi chuông gióng tràn
Tiếng nào vỡ mấy giọt trăng
Một con hạc trắng khởi dòng bay ra
Chiêm bao đến giữa giang hà
Hai tay ôm mảnh trăng tà gọi sương

Về đâu
lạc giữa ngàn phương
Về đâu
mây trắng
dặm đường
còn bay…

TÔN NỮ THU DUNG

TÂM KHÚC

tonnuthudung

Thèm ngủ rất bình yên
Giữa một bầy gai nhọn
Cười nói rất hồn nhiên
Giữa vô cùng chua xót.

Ca hát rất vô tư
Giữa một loài quỷ dữ
Khóc lóc rất tình cờ
Giữa nụ cười thiên sứ.

Có phải tôi đó không ?
Tội lỗi và thánh thiện ?
Có phải tôi đó không ?
Trái tim nào vô nhiễm ?

Hãy nghe tôi , nghe tôi
Cười vang trong khuya khoắc
Hãy xóa bỏ dùm tôi
Những giáo điều nghiêm nhặt.

Sống rất khó phải không ?
Chọn khổ đau , hạnh phúc
Chết rất khó phải không ?
Chọn thiên đàng , địa ngục.

Thèm đứng bên đời kia
Như đóa quỳnh sa mạc
Rất tự nhiên trong khuya
Cất cao lời mê hoặc…

Tôn Nữ Thu Dung

BÀI NGUYÊN ĐÁN

tonnuthudung

Ai rải tơ vàng trong nắng rơi
Mùa xuân hong tóc ở trên đồi
Một màu cỏ biếc thơm nguyên đán
Những hạt hoàng hoa…
lấp lánh trôi.

Ai gởi mây ngàn xanh ngắt bay
Tầm xuân hé nụ ở phương này
Có thoáng mịt mờ trong ký ức
Một trời thương nhớ khói sương say.

Ai thả giọt đàn theo gió lay
Ngũ cung lạnh tựa nét cau mày
Tôi nhặt nỗi buồn rơi trên cỏ
Và đếm giùm ai tiếng thở dài.

Ai nhón chân về trong chiêm bao
Hồn xuân lãng đãng cuối phương nào
Ai lỡ trăm năm lời hẹn cũ
Về đứng bên đời …tan tác đau…

Tôn Nữ Thu Dung

CHƯA TỪNG TUYỆT VỌNG

tonnuthudung

Ngôi biệt thự nằm đối diện với quán ăn của nhà Nghi , rủ một bóng râm im mát với giàn Hoàng Anh trước ngõ… Năm đó , Nghi mười sáu tuổi , đi học về vừa thay áo dài ra là phải chạy lên ngồi quầy tính tiền cho mẹ…Nghi đẹp mặn mà từ năm mười ba tuổi khi mới vừa trổ mã. Nghi chưa đến tuổi nghĩ rằng mình xinh đẹp, chỉ khi mẹ nói :
-Chị Ngân sắp lấy chồng rồi, bé Nghi thay chị ra ngồi quầy giúp mẹ.
Nghi vùng vằng không chịu , Nghi ghét ánh mắt bọn con trai nhìn mình trên đường, trong trường và ngoài quán. Mỗi lần gặp những ánh mắt bọn nó, Nghi nổi da gà, ôm chặt chiếc cặp vào ngực hoặc lấy tay che ngang cổ áo như một thói quen…Nhưng không thể nào nói lời từ chối khi mẹ bắt đầu ca bài ca con cá : Thời buổi khó khăn …
Mà thời buổi khó khăn thật , lương của ba không đủ để nuôi bầy con 8 đứa của 2 bà vợ. Mẹ phải gom góp vốn liếng để mở quán cơm này kiếm sống ( cũng dựa hơi ba là bót trưởng bót Bà Hòa Chợ Lớn để bọn giang hồ không bắt đóng tiền bảo kê hay quậy phá .)
Mẹ nấu ăn rất ngon, quán càng đông khách chừng nào Nghi càng học dốt chừng đó … Mẹ nói :
-Học giỏi cho mấy rồi cũng bị lấy chồng, như chị Ngân đó , chỉ có Tú Tài 1 mà cũng lấy được chồng Kỹ Sư. Còn bé Nghi đẹp như hoa hậu thế nào chẳng kiếm được một ông Bác Sĩ !!!
Vốn dốt sẵn , thêm tật làm biếng, nghe mẹ dụ dỗ , Nghi xiêu lòng muốn bỏ học để phụ mẹ làm ăn nuôi bầy em 6 đứa và bà vợ bé của ba.. Ban đầu nghe tin Nghi định nghỉ học khi mới lớp 10 , ba rất giận nhưng ông cũng nguôi ngoai khi nhớ lại rằng nếu không có quán ăn này thì lấy đâu cơm nước xe pháo học hành cho cả gần tiểu đội ông vô tình hay cố ý tạo ra ??? Lại nữa , ông được an ủi rằng một bầy con trai của ông đứa nào cũng thông minh đỉnh ngộ ( giống ông)…Còn bé Nghi thì tuy dốt nhưng đẹp quá chừng chừng ( như mẹ nó .)

Cho đến một ngày , một ngày không gió to bão nỗi , một ngày không trút mưa thịnh nộ . một ngày không nắng đốt cháy da , một ngày không mây xám âm u … Nghĩa là một ngày …chỉ hiu hiu gió cho vừa nhớ thương …thôi . Nghi choáng váng khi một anh chàng pilot với bộ đồ bay từ ngôi biệt thự bên kia đường, lững thững qua ngồi trước quầy , uống một ly chanh muối … Nghi nhắm mắt lại , rồi mở mắt ra…không tin đây là sự thật…Một chàng Alain Delon từ màn bạc , vén màn bước xuống đời Nghi… Nghi run như chiếc đuôi con thằn lằn bị đứt lúc bàn tay chàng khi trả tiền có thể vì vô ý chạm ( rất nhẹ) vào tay Nghi…Và Nghi luống cuống đến nỗi quên không thối lại tiền dư… Chàng cười…ra về , đưa tay chào Nghi như chào cấp trên vậy…Nhiều ngày Nghi không ngủ được, từ quầy , Nghi cứ nhìn đăm đắm qua sân biệt thự…chờ một bóng người đã chạm vào giấc mơ Nghi … Nghi lơ ngơ , lãng đãng , mẹ than phiền : Con sao vậy , như người mất hồn mất vía …Mẹ còn định dẫn Nghi đi lên đồng coi hồn ma bóng quế nào chọc ghẹo cô con gái cưng của bà !

Nghi không nhớ có phải chàng gọi chanh đường mà Nhi đưa nhầm chanh muối nên chàng giận và không thèm trở lại
Nghi sợ rằng vì mình luống cuống quên thối tiền nên chàng đã nghĩ Nghi là con bé tham lam
Nghi hình dung nụ cười của chàng và cử chỉ chào Nghi đầy trêu chọc…
Nghi tức tưởi khóc vì giận mình và luôn chép miệng như một bà già nuối tiếc thuở vàng son : Phải chi mình đừng vậy , đừng kia …
Ôi , Nghi đã yêu một người không hề biết Nghi là ai ! Tình yêu đơn phương của Nghi sao đong đầy đau khổ…Nhưng ông trời cũng không muốn hành hạ Nghi quá đáng … Ông chỉ thử thách Nghi đâu chừng một tháng… một tháng là ba mươi ngày dài bất tận, đêm nào cũng đẫm nước mắt tủi thân…
Bức thư tình đầu tiên chàng gởi tới cho Nghi toàn tiếng Anh , Nghi nhìn hoài không hiểu nỗi mà cũng chẳng dám hỏi ai ! Nhìn qua nhìn lại , nhìn tới nhìn lui , Nghi suýt hét lên mừng rỡ vì một câu , một câu then chốt Nghi hiểu được và Nghi chỉ cần hiểu nhiêu đó là đủ : I love you , Baby … Vang quanh Nghi là những tiếng nhạc của Thiên Thần , Nghi choáng váng như đất trời đảo lộn : I love You , Baby…I love You , Baby…
Nghi cất bức thư trong cặp khi đi học, kẹp bức thư trong sổ tính tiền khi ngồi quầy, ôm bức thư trên ngực khi đi ngủ… Khi nó gần như tơi tả thì mẹ bắt gặp , xé tan xé nát , giận giữ vô cùng “ Mẹ không muốn con quen với bọn lính tráng sống rày chết mai …” Nghi biết mẹ thương mình , luôn muốn mình kết tóc xe tơ cùng một ông Bác Sĩ nào đó ( trong giấc mộng hàng đêm của mẹ), nhưng câu nói của mẹ như một lưỡi dao đâm thốc trái tim bé nhỏ của Nghi… Khi chàng đến chơi , mẹ vô cùng lịch sự và lạnh nhạt đẩy đưa…mẹ xứng đáng là một nhà ngoại giao tài giỏi ( ngay cả bà vợ bé của ba cũng tâm phục khẩu phục không dám ghen ngược bao giờ …dù những khi bị mẹ xử oan xử ức chỉ biết khóc rấm ra rấm rứt mà không dám mét với ba). Mẹ đâu muốn đuổi xua chàng thẳng thừng ra mặt vì sợ mất đường nhờ vã ông bà dân biểu hét ra lửa là ba mẹ của chàng … chỉ có Nghi với trái tim tan nát !!!

Niềm vui của Nghi là những lá thư chàng gửi, Nghi ân hận vì mình đã khá ngu để không thể viết lại cho chàng những điều Nghi nghĩ…Chưa khi nào Nghi thấy học dốt là một tội lỗi lớn lao như bây giờ… Cô chạy bàn tên Thùy là một sinh viên trường Luật, rất giỏi, rất thông minh… Thấy Nghi âu sầu buồn bã , chị hỏi thăm và nghe Nghi nhỏ to tâm sự với ngập tràn nước mắt. Chị đã lau nước mắt cho Nghi , an ủi :
-Được rồi , để chị bày cho Nghi viết, nhưng phải rất bí mật , mẹ em mà biết sẽ thẳng tay đuổi chị.
Nghi mừng rỡ ôm hôn chị Thùy tới tấp , và chép lại những câu sau :
Anh Duy,
Hạnh phúc không có thực
Ở trong bàn tay em
Hạnh phúc như gió bấc
Đến một mùa…rồi quên…

Từ đó , chàng gọi Nghi là cô bé thi sĩ của anh. Tình yêu giấu giấu giếm giếm luôn vô cùng tuyệt vời, chỉ mình chị Thùy chứng kiến với nhiều nỗi xót thương…Đến một ngày khi không giữ nỗi điều bí ẩn luôn dày vò tâm trí , Nghi thú tội qua hai hàng nước mắt :
– Nghi không phải là cô bé thi sĩ của anh…Tất cả những thư , thơ v.v…là chị Thùy viết và Nghi chép lại … Nghi không biết cả viết thư thì sao mà làm thơ được …
Chàng hơi bất ngờ một thoáng rồi gõ gõ đầu Nghi :
– Có sao đâu bé con ,Anh cũng chép từ NHỮNG BỨC THƯ TÌNH HAY NHẤT THẾ GIỚI !!! Viết thư tình phải rất cần đến một kỹ năng siêu đẳng mới có thể làm đối tác động lòng trắc ẩn…
Nghi hơi xấu hổ vì không biết chàng đùa cho Nghi đỡ quê hay nói thật tình ( vì thực sự Nghi cũng chưa hề nghe ai nói hay đọc được tác phẩm NHỮNG BỨC THƯ TÌNH HAY NHẤT THẾ GIỚI bao giờ . Nghi đúng là một con nhóc ngố ơi là ngố !!!)
Chàng hứa như đinh đóng cột: Khi Nghi đúng 18 tuổi 1 ngày, chàng sẽ đưa ba mẹ sang hỏi cưới Nghi…Nghi hạnh phúc đợi chờ…

Nghi 18 tuổi , chàng biệt dạng…Tháng 4/75 đưa ba Nghi , ba chàng vào trại cải tạo không có ngày về. Quán nhà Nghi đóng cửa, những năm tháng ấy đâu ai còn tiền để ung dung vào quán … Ngôi biệt thự cũng đóng cửa im ỉm , giao cho một bà cô của chàng từ Bắc vào ở để mẹ chàng và các em đi kinh tế mới hầu giảm thiểu án cải tạo của ba chàng…
Cả nhà Nghi phiêu dạt về quê nội, trồng rau trồng sắn đắp đổi qua ngày để chờ đợi ba về…
Chị Ngân rủ Nghi đi buôn , chị Ngân vừa đẹp vừa giỏi , nuôi ông chồng thất nghiệp và chia sớt cho cả một đại gia đình chồng em út nheo nhóc (mà mới vài năm trước đây mẹ không ngừng hãnh diện khoe đã gả được chị Ngân vào nơi êm ấm danh giá , sang giàu bây giờ thì mẹ không ngớt ngao ngán thở dài khi thấy bên nhà chồng chị Ngân từ lớn tới nhỏ không ai biết cầm cái cuốc !!!)
Nghi lơ ngơ láo ngáo đi theo chị Ngân …xách giỏ , khi thì khô mực , khi thì bột ngọt , khi thì cà phê …cao cấp hơn có khi là một giỏ đầy thuốc tây ngụy trang bằng những đòn bánh chưng , bánh tét…
Những khi về Sài Gòn , trong lúc chờ bạn hàng thu xếp tiền bạc , hai chị em lại đón xe bus lang thang về chốn cũ, về nơi mà mẹ đã bỏ ra ba chục cây vàng để mở quán sinh nhai…Hai đứa cứ chép miệng phải chi …phải chi bây giờ mình có số vàng này…
Còn Nghi thì rơi nước mắt khi nhìn qua ngôi biệt thự kín cổng cao tường bên kia đường…nơi giàn hoa Hoàng Anh rực vàng rủ xuống…nơi mà khi môi chàng chỉ mới chạm nhẹ vào tóc Nghi mà Nghi đã có cảm giác phải chi mình được chết trong giây phút ấy… Một thiên đường vừa khép cửa…Chị Ngân lau nước mắt cho Nghi, dọa :
– Nếu Nghi cứ khóc khi về đây thì chị sẽ không bao giờ dẫn Nghi theo nữa…
Nhưng chị Ngân biết dù chỉ là một con bé ngu ngơ ngốc nghếch nhưng trái tim Nghi đã tan vỡ tự bao giờ , Nghi không nhìn một đứa con trai nào khác , Nghi chỉ lén lén thầm thì trò chuyện với những lá thư … Có một ngày , ăn mặc sang trọng như một mệnh phụ , chị Ngân đến bấm chuông ngôi biệt thự , dõng dạc hỏi :
-Tôi muốn tìm ông bà A.
Cái tướng đài các của chị Ngân đã làm người đàn bà ( cô của chàng) vanh vách kể : Ba chàng đã vượt biên sau khi mãn hạn cãi tạo .Chàng đã bảo lãnh cho mẹ và các em qua Mỹ năm ngoái…Nhưng khi chị Ngân hỏi địa chỉ chàng thì bà cô thủ thế , chối bai bãi là không hề biết … dù hàng xóm kể là chàng đã liên lạc nhiều lần để gởi tiền , gởi quà về cho mẹ và các em…
Chị Ngân giống mẹ , đầu óc thông minh nhạy bén và có tài ngoại giao thượng thặng… Chỉ với năm chục ngàn và một gói thuốc samit lẫn 3 ngày ngồi đồng trước cửa quán nhà ngày xưa… chị đã có trong tay địa chỉ chàng từ người phát thư…
Chị lập tức dẫn Nghi ra bưu điện , cho tiền Nghi gởi một bức thư hỏa tốc qua Cali. Lần này thì Nghi tự nghĩ ra để viết :
Anh Duy,
Nghi nhớ và thương anh vô cùng tận…

( và cũng là bé Nghi ngớ ngẩn dốt nát như ngày nào, Nghi viết thêm rất bình dân học vụ đúng kiểu Hạnh Nghi , không chút màu mè riêu cua gì cả …).
Nghi mong rằng anh chưa có người yêu , chưa có vợ và vẫn đợi chờ Nghi.
Chị Ngân đọc , cười , chép miệng:
– Chị cũng mong vậy , Mong rằng Duy còn nhớ chút hương đồng gió nội lúa lác của Hạnh Nghi …
Kệ , ai nói gì thì nói…Nghi đang sống trong mơ…giấc mơ đẹp còn hơn cổ tích…

Duy bay về lập tức (sau khi nhận được thư). Ôi chàng phi công hào hoa phong nhã của giấc mơ Nghi…Nghi kín đáo nhìn ngón tay đeo nhẫn của Duy trước khi ngã vào vòng tay êm ấm đó . Duy ngạc nhiên:
– Bé con , sao em cứ nhìn chằm chằm vào ngón tay anh ???
Rất ngây thơ , Nghi thỏ thẻ :
-Mẹ dặn , khi định quen với một người đàn ông nào, con hãy nhìn vào ngón tay đeo nhẫn, hãy để ý dù không thấy chiếc nhẫn nào nhưng nếu thấy một dấu trắng vòng quanh , con hãy quay mặt đi vì đó là một người đang có vợ hoặc đã từng có vợ !!!
Duy cười ngặt nghẽo :
– Bé con , anh đã tìm lại được cô nhóc ngu ngơ của mười năm về trước.

Sân phi trường Los Angeles lạnh buốt dù Nghi hai ba lần áo …Nước mắt rơi tràn trên mặt khi vòng ôm của Duy ấm áp chở che , từ nay , Duy là ba , là mẹ , là tất cả gia đình bè bạn…Nghi ngước lên nhìn Duy và câu đầu tiên Nghi thốt ra trên đất Mỹ :
-Cho Nghi đi học tiếp nha anh !
Duy hơi ngạc nhiên :
– Có chuyện gì vậy , bé con ?
Nghi phụng phịu , bặm môi :
-Ai nói gì Nghi cũng không hiểu được , Nghi lạnh mà không biết cách hỏi một cái mền …
Tưởng tượng Nghi bé nhỏ co ro vì lạnh , vì đói trên máy bay , Duy ân hận vô cùng vì đã không thu xếp về được để Nghi phải đi một mình suốt nửa vòng trái đất , hoang mang , sợ hãi…
– Nghi ngu ngốc quá phải không anh ?
Duy cười , ôm chặt lấy Nghi :
-Không đâu bé con , em rất tuyệt . Rồi em sẽ đi học cho đến khi nào …hết chữ thì thôi !

Tôi hay hẹn gặp Nghi trong công viên La Paloma Park , canh Nghi là chiếc xe lăn của Duy… Nghi nghiêng đầu nói gì đó với Duy và cô cười nắc nẻ … Duy không cười , không nói , khuôn mặt vô hồn của Duy như tạc bằng đá xanh lạnh lẽo…Nghi vẫn nói và cười và rơi nước mắt . Một tai nạn đã làm Duy bất động từ vài năm nay, nhưng Nghi không bao giờ thôi hy vọng … Định mệnh đã đưa Nghi tới cùng Duy nơi ngưỡng cửa thiên đàng lẽ nào khép lại … Nghi quay lại nhìn tôi , khuôn mặt xinh đẹp của cô dịu dàng như Đức Mẹ , cô nói :
-Chị Thùy ơi .
Hạnh phúc như gió bấc
Lạnh một thời …rồi thôi

đó chị .
Tôi mỉm cười với cô , Can đảm lên , cô nhóc , mọi người luôn ở bên cô .

Tôn Nữ Thu Dung.

TỰ KHÚC

tonnuthudung

Cũng có khi người rất dễ thương
Đưa tay tôi nắm lúc tôi buồn
Đọc cho tôi nhớ bài thơ cũ
Chia sẻ cùng tôi những đoạn trường

Cũng có khi người đến cạnh tôi
Líu lo đủ thứ chuyện trên trời
Con chim khướu hót ngoài hiên vắng
Chợt lặng yên và cũng…lắng tai

Cũng có khi người ngoảnh mặt đi
Bặm môi không nói một câu gì
Là khi đang tức và đang ghét
Đang nghĩ trong lòng : Hãy cút đi!!!

Cũng có khi người giả bộ ngoan
Dạ thưa quá ngọt …cỡ chanh đường
Chỉ mình tôi biết ( vờ không biết )
Để thấy nụ cười …gian dối hơn !

Cũng có khi người rất dửng dưng
Xô tôi dạt lại giữa lưng chừng
Khi bàn tay đã không còn ấm
Đừng trải lòng ra nữa…phí công…

Cũng có khi người như hải vân
Níu tôi ở lại giữa muôn trùng
Người hẹn sẽ làm mây viễn xứ
Chạm vào tôi ngày quy cố hương…

Tôn Nữ Thu Dung

GÓC PHỐ

tonnuthudung

Góc phố
đêm dài tự hỏi
Mùa yêu
lạc mất phương nào
Đường mây ai còn rong ruổi
Chim bằng cánh mỏi…nghiêng chao.

Góc phố
sương nhòa… tan, hợp
So vai
gió tạt qua hồn
Tìm đâu
hương thầm dạ lý
Ngậm tình thuở ấy
môi hôn…

Góc phố
vầng trăng huyền hoặc
Hồ Ly
thấp thoáng hiên người
Trang kinh
úa màu u mặc
Nghe chừng
cổ tích tàn phai…

Góc phố
nhuốm buồn thiên cổ
Hồn hoa
lãng đãng qua đời
Đêm rơi
mịt mù khói nhớ
Vô ngôn
còn vọng
bên trời …

TÔN NỮ THU DUNG

ĐOẢN KHÚC

tonnuthudung

Sương vẫn sương ngày cũ
Tôi không là tôi xưa
Gió bay về khung cửa
Đừng gọi hoài tiếng mưa

Bàn tay còn che mắt
Dòng sông dài trong mơ
Ai chờ nghe tiếng sóng
Vỗ hoài từng âm thưa

Nỗi buồn còn giấu mặt
Ai thả rơi môi cười
Những gam màu ảo vọng
Lấp lánh ngày buông xuôi

Sương vẫn sương ngày ấy
Nhưng tôi không còn tôi
(Ai là tôi cũng vậy
Chỉ là người xa xôi…)

Tôn Nữ Thu Dung

NGƯỜI BẠN LỚN

IMG_20141122_092819

Lần chia tay nào David cũng nói :
– Có thể đây là lần cuối cùng chúng ta ngồi bên nhau… Cheers up !!!
Ông làm một động tác cụng ly dù trên tay ông chẳng có cái ly nào !
Mỗi năm David một yếu đi , Ông gầy gò với râu tóc bạc phơ như ông già Noel hiền lành , đôn hậu. Tôi nói :
– Không đâu David , khi ông không thể đến cùng chúng tôi , chúng tôi sẽ đến với ông . Chúng ta là chiến hữu mà ! Tôi hứa .
David là một cựu chiến binh thủy quân lục chiến Hoa Kỳ, ông rất tự hào với đoạn đời ông đã trãi qua…Mỗi năm , như thường lệ , David đi từ Minnesota đến California để cùng chúng tôi đón một mùa lễ hội từ Thanksgiving- Giáng Sinh cho đến Năm Mới.
Ông trang hoàng nhà cửa , sân vườn như một designer chuyên nghiệp vì biết rằng chúng tôi rất bận rộn vào những ngày lễ cuối năm… Chỉ cần con gái tôi reo lên : So nice ! Bravo tonton… là đủ để ông rơi nước mắt … Từ chiến trường trở về , ông bị hội chứng cô độc và chán ghét con người …Đó là nguyên nhân để ông không có một gia đình riêng đầm ấm .

Khi tôi 10 tuổi , NhaTrang còn là một thị xã bé nhỏ , xinh đẹp , hiền hòa và yên bình nhất nước… Chiến tranh chỉ lãng vãng qua thị xã thơ mộng này gói gọn trong những quán Bar mọc lên ven bờ biển ngập tràn những người lính viễn chinh đủ các màu da.
Ngôi nhà tôi ở trên con đường chạy thẳng ra biển , nơi chúng tôi vẫn lang thang nhặt vỏ sò vỏ ốc trong những buổi trưa trốn ngủ… đột nhiên bị rào lại cuối đường và xây dựng một căn cứ không quân và những pháo đài che mất tầm nhìn bao la tới biển…Hai hàng dương liễu chạy dài ven đường bị đốn đi, những ổ chim sẻ , chim dòng dọc rơi tan tác. .. và con đường cát ấy được trải nhựa thẳng tắp , những đám cỏ Chong Chong , hoa Mắc Cở lần lượt rụi tàn để những ngôi nhà lầu cho thuê mọc lên đầy khu vực đó !
Chỉ có ngôi biệt thự của nhà tôi là không hề biến dạng , nằm im lắng giữa khoảng sân vườn hơn 2000 mét vuông, với hai hàng Trúc Đào trồng ven lối đi , rực hồng xinh đẹp. Cạnh nhà tôi , căn lầu mà một nhà thơ nổi tiếng thời ấy đã mê say đắm đuối một cô Tiếp Viên Hàng Không xinh đẹp não nùng đã viết những câu thơ mà con nhóc con 10 tuổi như tôi khi được đọc cũng biết bâng khuâng :
“Em đến cùng ta trăng hồ thủy
Sớm mai lầu hẹn cũng nghiêng buồn
Long lanh bóng xế tà dương cũ
Mộng vỡ mà sao chưa bay hương…
” (PKV)
Căn lầu ấy đã vắng đi cô chủ đài các tuyệt sắc giai nhân , nàng thơ thuở ấy mà thay thế bằng mấy ông lính thủy Mỹ đẹp như tài tử ci né.
Những buổi chiều , tôi thường đánh vũ cầu với Thư trên sân , lúc ấy chúng tôi chỉ là 2 nhóc con tí xíu.
Từ trên sân thượng, mấy chú lính nhìn xuống , vỗ tay và bravo ỏm tỏi khi tôi hoặc Thư có một pha cầu tuyệt vời , một cú direct dẫn trước 11 điểm . .. hay ngặt nghẽo cười những lúc tôi thua và KiKi bênh vực tôi , cắn áo Thư kéo rị lại không cho Thư đánh tiếp . Ki Ki rất dễ thương nhưng không fair play chút nào … Nó che chở và bênh vực tôi bất kể đúng sai !
Ki Ki là đứa bạn chó yêu quý nhất suốt tuổi thơ tôi, nó lớn lên cùng tôi , ngủ chung phòng và ăn cùng giờ giấc…Thuở nhỏ , tôi làm biếng ăn , ngậm miếng cơm trong miệng nhơi nhơi hoài không chịu nuốt. bà vú dỗ bằng cách đưa Ki Ki ra làm gương cho tôi thấy…cái miệng Ki Ki không nhai mà nuốt rất nhanh để tôi bắt chước… Những khi tôi ra sân , Ki Ki ngồi ve vẩy tai trên thềm cao và khi tôi nhảy lên , la hét vui mừng vì dẫn điểm trước thì nó cũng nhảy theo, cũng hò reo vui mừng bằng tiếng chó chỉ mình tôi hiểu…
Cả ngày hôm đó , Ki Ki cáu giận chuyện gì không biết, nó bỏ ăn buồn bã nằm ở góc phòng , nó cũng không thèm liếm mặt tôi khi tôi úp mặt vào cổ nó dỗ dành … Nó rên ư ử như một đứa bé bị đòn oan ức …Buổi chiều , khi thấy tôi xách vợt ra sân , nó mới lững thững uể oải đi theo , hững hờ ngồi trên bậc thềm cao nhất , lơ đãng khép mắt không thèm để ý đến những rộn ràng trên sân .
Khi cú direct của David chấm dứt trận cầu , David cầm chiếc vợt gõ nhè nhẹ phần lưới cước trên đầu tôi chưa kịp nói lời từ giả thông thường : See you tomorrow , baby. .. thì Ki Ki nhanh như một tia chớp , phóng từ trên cao xuống , cắn vào cánh tay đang cầm vợt của David…Tôi chỉ kịp hét lên , ôm choàng lấy Ki Ki : Đừng , Ki ơi , đừng như vậy ! rồi ngất xỉu.
Mẹ kể : Xe Quân Cảnh đến , xe cấp cứu đến …phải bắn vào Ki Ki mấy mũi thuốc mê mới trói được Ki Ki đưa lên xe vì nó cứ quanh quẩn bên tôi mà thét gào làm ai cũng sợ !
Trên giường cấp cứu , mấy chú quân cảnh Việt Mỹ phối hợp hỏi tôi :
-Ki Ki bỏ ăn 2 ngày ?
Tôi gật :
-Dạ
-Ki Ki có tâm trạng buồn bã mấy hôm ?
Tôi gật :
-Dạ
– Ki Ki có triệu chứng sợ ánh sáng và nước ?
Tôi lắc :
– Dạ không .Em với Ki Ki mới đi tắm biển sáng qua . Mấy chú đem Ki Ki của em đi đâu vậy ?
-Chỉ để kiểm tra xem Ki Ki có bị dại không đó mà. Nhưng ba em đã đưa giấy chích ngừa của KI Ki rồi ! Em yên tâm đi.
– Họ sẽ giữ Ki Ki của em bao lâu ?
-Độ 1 tuần thôi
– Còn chú David ?
– Dữ không , bây giờ cô chủ nhỏ mới hỏi tới nạn nhân . thật sự David không sao cả , ông ấy đạn bắn cũng chỉ sợt qua da , con Ác Thú của em mà ăn thua gì ! Ông ấy đang chờ vào thăm em đó .
David vuốt má tôi :
-How are you , Baby ?
Tôi nhìn vết băng trên tay David , gây gỗ :
-Chỉ có một vết trầy nhỏ xíu mà mọi người nỡ bắt Ki Ki !
– Tại tôi gồng nên Ki Ki cắn trượt chứ người khác thì tiêu cánh tay với con Ác Thú của em rồi !
Tôi giận David từ đó , nhất định không ra sân chơi vũ cầu dù mỗi chiều vẫn ôm cổ Ki Ki ngồi trên bậc thềm cao nhất , ngắm nắng rơi dần về cuối chân trời .

Tôi và Thư đã có một thú vui mới từ khi hai đứa được ba mua cho một chiếc xe đạp nhỏ , hai đứa long nhong đạp xe từ nhà ra biển , ghé đường Nguyễn Hoàng mua bắp nướng, những trái bắp mềm ngọt thơm tho của ấu thời thơ dại còn nhớ đến suốt đời… ( Để sau này , tôi yêu một người không đáng để yêu, chỉ vì mỗi đêm bạn ấy lặn lội gió mưa mang đến cho tôi những trái bắp còn nóng hỗi , thơm mùi mỡ hành ngào ngạt …)

Sau chiến tranh , David trở về chiến trường xưa , ngơ ngác tìm lại ngôi biệt thự xinh xắn ngày nào nằm yên tĩnh giữa một vườn Trúc Đào bốn mùa nở hoa hồng thắm … Nhưng hồi ức đã phản bội David , Ông không bao giờ còn nhận ra chốn cũ , khu vườn yên tĩnh với 2 cô bé con thấp thoáng chiều nào cũng tranh tài cao thấp … Không bao giờ còn thấy con Ác Thú gãy 2 cái răng cửa vì bênh vực cô chủ đã cắn ông ngày ấy !Ông chỉ còn thấy ngôi biệt thự khuất lấp , lọt thỏm giữa bao nhiêu nhà cửa lô nhô , chỉ còn một dấu ấn nhạt nhòa là một cây phượng đỏ , và dưới bóng mát của nó là những dãy bàn quán nhậu !!!
Một vài thông tin mơ hồ cho biết gia đình này đã đi xa rồi …
Một vài lần David cố trở về để tìm lại những ký ức buồn vui, Tuổi trẻ của David cũng đã trôi qua nhiều năm ở đây , cái thời bồng bột và cô đơn xa vắng nhất , David đã tìm thấy ở 2 cô hàng xóm bé nhỏ hình ảnh cô em gái yêu quý ở quê nhà.
Một vài lần David bâng khuâng tự hỏi : CHIẾN TRANH VÀ CẢ HÒA BÌNH NỮA , ĐÃ XÔ ĐẨY NHỮNG NGƯỜI QUEN CŨ CỦA DAVID VỀ ĐÂU ???

Câu hỏi của David đã được trả lời :CHIẾN TRANH VÀ CẢ HÒA BÌNH NỮA , ĐÃ XÔ ĐẨY NHỮNG NGƯỜI QUEN CŨ CỦA DAVID VỀ ĐÂU ???
Họ đã về đây sau bao nhiêu ác mộng …miền Nam California ngập tràn nắng ấm như Nha Trang ngày ấy !

Như một thói quen cuối tuần , David dò tìm bất cứ một đài TV Việt Nam nào có thể để lim dim nghe những âm điệu quen thuộc ríu rít ngày xưa… Để đến một ngày David nhìn thấy trên màn hình một cô MC Việt Nam bé nhỏ đang tường thuật lại Lễ Hội Diều trên bãi biển SEAL BEACH, CA…Cô nhỏ này giống đến 90% cô nhỏ có con Ác Thú năm xưa !!! Bàng hoàng , David không tin vào mắt mình , nhưng ông đã dần dà tìm ra manh mối .
Vẫn khu vườn xanh mượt cỏ nhưng bé nhỏ và không đẹp bằng khu vườn thuở xưa , vẫn thấp thoáng những hàng Tử Vi Hồng thay thế hàng Trúc Đào ngày ấy , vẫn những tiếng cười trong veo rộn rã , vẫn một quả cầu lượn qua lượn lại mỗi chiều … David lại được đắm chìm vào hồi ức cũ với những tình cảm ấm áp mà cô nhỏ ngày xưa và cả gia đình cô giành cho người cựu chiến binh cô độc …
Đôi khi ông quên rằng đây là CALI, cách xa NhaTrang đến nửa vòng quả đất , đôi khi ông quên rằng cả nửa đời người đã qua, như một chớp mắt … Đôi khi ông quên ông chỉ là một cố nhân …nhưng cô nhỏ ấy đã ôm ông khi thấy ông tuyệt vọng : David , chúng tôi là gia đình của ông mà …Đôi khi , ông quên , đã buột miệng gọi cô : Baby… để thoáng thấy cô cười thật tươi mà nước mắt rưng rưng !!!

Mỗi năm , David lại về thăm chúng tôi…Và đôi khi , trong lưng chừng câu chuyện , tôi lại đau buồn thấy chiến tranh đã cướp đi tinh thần và sức khỏe của David quá nhiều… Còn mãi đó những hồi ức âm thầm buồn bã , Dáng David cao lớn khỏe manh đẹp như tài tử ci né… Dáng Ki Ki mềm mại uyển chuyển luôn cận kề bên cạnh , sẵn sàng che chở và bênh vực tôi bất kể tôi đúng hay sai … Và David cũng vậy, David luôn muốn bênh vực và tự hào vì cô bạn bé nhỏ ngày nào xa xưa … David đã vỗ tay to hơn cả những người ruột thịt của cô , khi cô dõng dạc tuyên bố lúc nhận giải Công Dân Danh Dự của thành phố núi xinh đẹp mà cô đến định cư.
Tôi chưa phải là một công dân gương mẫu lắm của thành phố , nhưng tôi luôn tự hào về những việc mình đã làm đều tốt nhất so với các điều kiện và khả năng tôi đã có đối với tổ quốc này . Vậy thì nước Mỹ còn đòi hỏi gì hơn ở tôi và những người di dân khác ?”
Tôi thấy David rất muốn quẹt ngón tay lên má tôi để lau hai hàng nước mắt đang lăn xuống , nhưng có người đã làm việc đó nên David chỉ lấy tay để chặn những giọt nước mắt đang định rơi trên mắt ông.
Tôi lại tự hỏi : Tôi đâu có làm được gì để mọi người yêu thương tôi đến vậy !
Và tôi cũng tự trả lời : Tôi suốt đời chỉ muốn được nắm chặt những bàn tay lạnh lẽo , yếu đuối , cô độc…
Và David , chiến tranh của chúng tôi đã đem đến cho ông nhiều bất hạnh, những huân chương , huy chương của ông xếp đầy trên bàn viết của tôi : khi tôi chết , cô hãy giữ làm kỷ niệm …
Tôi không nói được lời nào trước niềm cô đơn khủng khiếp đó ngoài một nỗi buồn ray rứt không nguôi
David , hãy nhớ rằng chúng tôi là gia đình của ông…Mãi mãi là như thế !

Tôn Nữ Thu Dung

TUYẾT Ở BIG BEAR

tonnuthudung

Dee nhắn : Tìm Dee ở địa chỉ này , anh nhé ! ( cô gởi cho tôi một tấm thiệp Giáng Sinh có ngôi nhà gỗ trong khu rừng ngập tràn tuyết trắng )
Như biết chắc rằng tôi sẽ đến, Dee ngồi chờ trên bậc thềm cao nhất của ngôi nhà gỗ bé nhỏ , xinh xắn y như trong tấm thiệp Giáng Sinh . Màu áo đỏ của Dee ấm áp như một đốm lửa giữa mênh mông tuyết.
Dee nói ( không nhìn tôi ) :
-Trong một giấc mơ , Dee thấy mình đã từng ở nơi này.
Tôi ấp hai tay mình vào khuôn mặt Dee lạnh ngắt , tái xanh ( Câu nào của Dee cũng bắt đầu bằng trong một giấc mơ những khi cô muốn đắm vào nỗi buồn đau tuyệt vọng ):
– Anh biết mà , trong giấc mơ ấy , Dee là chú tuần lộc lạc đàn đang ngơ ngác tìm khu rừng quen thuộc cũ .
Cô ngước nhìn tôi:
-Và Dee đã tìm ra một nơi trú ẩn khác … an toàn … nhưng vô cùng xa lạ…là anh.
– Có bao giờ em sống thực tế một chút xíu nào không hả Dee ?
Dee cắn môi , ngần ngại …rồi môi hơi nhếch một chút nụ cười :
– Thực tế là anh đã đến.
-Dee biết mà , lúc nào Dee gọi , bất cứ lúc nào .
-Dee vui vì điều đó .
Tôi muốn hút một điếu thuốc nhưng sợ Dee khó chịu , tôi hỏi :
– Lạnh không , Dee ?
– Anh muốn hút thuốc phải không anh ? Dee cũng muốn nhìn khói thuốc.
Như ngày xưa, Dee hiểu những gì tôi không nói. Điếu thuốc được thắp lên giữa trưa trắng xóa. Dee giao hẹn :
– Mỗi ngày 3 điếu
– OK, chỉ những ngày ở đây thôi nhé! Anh không hứa vậy lúc về nhà .
( Lúc về nhà, tôi loay hoay từng đêm thao thức…Dee làm gì ? Dee ở đâu ? nhưng tôi biết Dee chỉ bó gối ngồi nhìn hằng giờ ra khung cửa đêm khắc khoải )
Dee nói :
– Dee được nghỉ 3 tuần. Anh có lấy được phép không ?
– 3 tuần ở đây ? Dee có muốn đến một nơi nào khác ?
Dee nhìn tôi, giọng cô buồn không thể tả:
-Vâng, chỉ ở đây.
Tôi nhớ – ở một nơi gần giống nơi này, Dee áo choàng đỏ lướt trên ván trượt với những tiếng cười tan vỡ thủy tinh của thời thơ dại
Tôi nhớ- ở một nơi gần giống nơi này, Dee tóc ngắn dưới chiếc mũ lưỡi trai màu cam chói mắt gọi tôi hoài từ bên kia bờ đại dương
Tôi nhớ- ở một nơi gần giống nơi này ,Dee bé nhỏ ngã vào tay tôi từ một ngày nào xa xưa với những vết thương thầm lặng
Tôi nhớ- ở một nơi gần giống nơi này , Dee thảng thốt : Dee không nghĩ anh đã chờ Dee lâu đến vậy
Tôi nhớ – ở một nơi gần giống nơi này, Dee đã rơi lại những giọt nước mắt hạnh phúc lẫn lo âu : Đừng chờ đợi gì ở Dee anh nhé !
Tôi nhớ – ở một nơi gần giống nơi này , tôi nhiều lần khẳng định : Dee , hãy gọi anh bất cứ lúc nào Dee muốn.
(Nhưng Dee đã không gọi tôi thêm một lần nào nữa…Không một lần nào .)
Dee co ro như một chú thỏ con bị lạnh, tôi nói :
-Vào nhà thôi , Dee.
Ngôi nhà thơm ngát mùi gỗ thông và củi cháy. Chiếc lò sưởi ấm áp với những ngọn lửa reo vui. Trên cây Noel trắng bạc được trang trí bằng những quả châu xanh biếc là những tấm hình nhỏ bé với bao nhiêu là khuôn mặt thiên thần, đong đưa , đong đưa… Dee nói :
-Dee chọn nơi này để chết.

den-nhat-ban-lang-bang

Không nhớ bao nhiêu mùa Giáng Sinh tôi lại về đây, ngôi nhà gỗ trong rừng trên đỉnh Big Bear trắng xóa … kể từ ngày những đóa hướng dương vàng rực từ tay mười cô bé khiếm thị thả xuống mộ Dee rực rỡ hơn cả màu nắng vàng trên cỏ xanh.
Không nhớ bao nhiêu buổi trưa tôi thắp cho riêng mình điếu thuốc để trong làn khói bay lãng đãng thấy Dee áo đỏ, khăn quàng đỏ về ngồi lại cạnh tôi…bé nhỏ , xanh xao , đầy nương tựa.
Không nhớ bao nhiêu lần tôi nghe tiếng Dee lẫn trong tiếng gió xao xác đến nao lòng : Tìm Dee ở nơi này , anh nhé !
Không nhớ bao nhiêu lần tôi khẳng định : Dee, gọi anh bất cứ khi nào Dee muốn.
Nhưng Dee đã không thèm gọi tôi thêm một lần nào nữa …
Không một lần nào …

Tôn Nữ Thu Dung

Thơ Nguyễn Tấn Cứ và Tôn Nữ Thu Dung

nguyentancu

Những ngày vui
anh giấu buồn trong túi
Như chim bay
khuất cánh biệt sương mù
Khi uống sạch
nụ cười trong quán lạ
Hai tay gầy
khánh kiệt
hết tương lai.

Nguyễn Tấn Cứ

Những ngày vui
anh giấu tình trong túi
Quán rượu buồn
không biết với ai say
Khuya khoắt lạnh
một mình anh lầm lũi
Lỗi tại em
biền biệt dáng xưa gầy.

Những ngày buồn
anh giấu hồn đâu nhỉ
Lòng hoang mang
và uất ức như mưa
Đêm u ám
vẫn mịt mùng hoang tưởng
Lỗi tại em
thời ấy quá đong đưa.

Những ngày vui
ngày buồn
ngày lơ lững
Những đêm chờ
đêm vô vọng
đêm xưa
Nghiêng ly cạn
( cố làm như hờ hững)
Sao còn nghe
đau trận gió giao mùa.

Tôn Nữ Thu Dung