rời rạc 10

phuonguy

này đêm ơi
tôi gọi mình rã giọng sương mù
nghe thời gian khát tràn giọt khóc
gió lay đọt giếng mù u
trên đôi tay chưa từng ngà ngọc
chỉ còn chát đắng sương mù

này đêm ơi
tôi nhớ mình lòng sâu hầm mộ
ban công hoa hồng thuốc đắng
khoác trời mây lạnh buốt đêm thu
khoác trời mây lạnh buốt đêm đông
lạnh buốt lòng sâu hầm mộ

này đêm ơi
tôi khát mình đêm tràn nguyệt thực
nao nao trăng máu vỗ về
âm u khúc mù diễm tuyệt
bên thềm sương nhập lam khê
tròng mắt đỏ dọc đêm nguyệt thực

Này đêm ơi
khi chữ nghĩa đã sức cùng lực kiệt
lối cỏ tranh theo dấu máu hoen về
lối cỏ tranh đêm ngày xưa mưa ướt
tôi gọi mình trong ám chướng hôn mê

khi đã vãn
đêm ngày xưa cũng khóc
máu đã hoen
trên dấu ước thề bồi
đêm nhập mộng
đêm xưa
tràn vị đắng
tôi gọi mình
từ rời
rạc
đêm ơi

PHƯƠNG UY

Biệt âm nỗi nhớ 2

phuonguy

sẽ đóng cửa – một ngày thôi đóng cửa
mang hoang vu về lận dưới chân thềm
sẽ đặt xuống cạnh thân mình nỗi nhớ
rồi âm thầm- tạc những – khắc- không – em

sẽ ép lại dưới mộ bia ngày cũ
rằng tin xa không hồi báo âm gần
chỉ xin nắng một nụ cười trở lại
em không còn, sao nỗi nhớ chung thân?

đêm đắm đuối vớt phù du đắm đuối
nghe đài sen rũ nát giữa lòng ao
trên nhánh liễu giọt cam lồ có đọng
hay sương mù sót lại giữa hư hao?

PHƯƠNG UY

RỜI RẠC 4

phuonguy

ngày mục rỗng
thở than chủ nhật lộn xộn
ngất ngư một mớ hình hài
tôi rỗng tôi vô cực
níu lời khổ tận cam lai
đêm mớ ngày níu nắng
tôi mớ tôi níu sợi tầm gai
câu nhật tụng chưa thuộc
em không về
buổi sáng xám màu phai

trượt theo nấc đêm ánh sáng
vớt phù du không màu
cơn thôi miên trượt ngã
quá một vòng ôm nhau

chủ nhật già nua màu xám
tôi con lắc ngã nghiêng đời
đêm tôn nghiêm níu gọi
về đi một cõi rong chơi

tôi vớt tôi mùa ngược nắng
mang bão bùng đi qua
chớp bể mưa nguồn biến động
tôi còn chấp chới phong ba

em về vùng không gió
tôi níu phù du đã già
úp mặt cầu vồng không tuổi
nghe mùa mải miết xa

Phương Uy

bóng 3

phuonguy

đêm vô thanh không tiếng gọi
tôi nhìn tôi qua lổ ước thề bồi
cánh chim ngày không đập đậy
tôi ruồng rẫy chính tôi

đêm vô âm thăm thẳm
lảng vảng rìa cơn bão vô hồi
trốt gió tung cuộn ngầm xoáy
tôi đày đoạ tôi

đêm vô ngôn sũng màn trời ướt
tôi co ro cuộn thân tôi
hoa mạn đà là ảo ảnh
trăng khuya tử nạn trên đồi
tôi nhìn tôi mùa vô dụng
phế tích thời gian trôi

đêm rỉ hoen ngược tìm bóng
vô thanh vô âm tìm vô ngôn
từ lòng bàn tay héo
tôi thả lên trời những thông điệp u buồn
đáp lại tôi không tiếng vọng
tôi láp dáp tìm mình trong hoang vu

đêm ngóng gió về qua phố
chỉ lặng im sinh sôi
tôi ngược đãi tôi cùng tận
nghe mùa sám hối rối bời

thi hài đêm trổ mộng
sần sùi hạt lệ vô phần
tôi mắc cạn bờ huyễn tưởng,
bóng tìm đêm vô căn

đêm ngưng đọng từng giọt gió
rít thiên hà xa xăm
tôi ngưng đọng tôi vết xước
cào xới những bặt âm
mùa vọng lành níu giữ
đêm vô hình trăm năm…

PHƯƠNG UY

ĐÃ DẦN IM LẶNG 5

phuonguy

Đôi khi cầm níu sự an bài cũng là ảo tưởng, tự tại là khái niệm không thành thật khi ngày qua ngày trong mê sảng. mùa lá vỡ bên thềm khuya cũng không xóa tan được sự im lặng. em cũng chỉ đến nhẹ như cơn gió rồi đi. khi những hoài nghi không dồn thành cơn bão lớn. thì sự lừa dối tất yếu mãi mãi không suy biến giữa cuộc đời.

tôi đã cầm mình như cầm nhánh rong phiêu bạt trong trần ai. đừng đổ mọi lỗi lầm cho định mệnh. em là ai mà tự ví mình là cuồng tố. cơn hoang tưởng ngày xưa đừng nuôi day dứt đến tận giờ.

đôi khi sự lừa bịp đã hợp thức hóa thành sự thật trước mỗi cơn mơ.vực trầm luân hiện hữu mà không ai tránh khỏi. anh đã từng mị mê đắm đuối. khóa trước án chung thân một cõi thề bồi.

đã có những giấc mơ thức giấc vào mỗi tinh sương. trong khắc giao thoa vẫn thấy mình bé mọn. tiếng kêu cầu từ lòng sâu không vọng. để mỗi ngày qua dưới xích sắt lạnh lùng

đôi khi nghe xương da mình khát giữa lao lung. gió giật mùa không ngăn được ngày tàn héo.khúc cỏ biến âm trên ngàn muôn nẻo , vắng xuân thì là hủy diệt hết yêu thương.

anh đã từng nghe tiếng khóc của những con đường. đôi bàn chân không nhớ hết từng ngõ phố. đã đi qua nhau bao lần chắc gì em đã nhớ. hà huống chi có những tình yêu ta chưa gặp mặt bao giờ?

đôi khi giữa trưa hè như trưa này anh thèm được tự do mà hát trong mơ.

Phương Uy

TRẮNG

phuonguy

1.

đừng viết sau những bức tường, bạn nói
sáng nay tôi ngồi trong căn phòng màu trắng
nghe mùi ngọc lan
có con sẻ già đợi nắng
bên hành lang
vuông cửa sổ hẹp lắm
chỉ vừa đủ nhìn
nỗi cô đơn của tôi
chỉ vừa đủ nhìn
hàng rào mùng tơi
sau hàng rào mùng tơi ngoài căn phòng trắng
cũng chỉ là
bức tường trắng
chơi vơi

2.

giữa đám hoa poppy rực rỡ như những đốm lửa trong bóng chiều.
em hiển hiện như cổ tích
giọt mật ong cuối cùng của ngày nắng
đã tan loãng từ lâu
anh cũng loãng tan từ lâu
trong những đôi mắt không màu
ngày xuôi trong tiếng gió.
bữa ấy anh đã đi qua tiếng nói em
tiếng hát em
bài thánh ca mệt mỏi đã tự vẫn sau bức tường cách âm
chúng ta đã không nghe thấy nhau đã lâu
các kí tự ngủ gục trên bàn phím
làm sao để đọc những tin nhắn của em
khi những kí tự không còn dấu vết
ngôn ngữ đã được mai táng cẩn thận
và rằng tiếng cười không được ghi âm mỗi ngày
bữa ấy anh đã lướt qua ánh nhìn em
bằng bước chân ngày vĩnh quyết
gió liếm dấu mềm trên cát
xóa chung thân một cuộc tình

Phương Uy

XANH (2)

phuonguy

khi những ngón tay không còn theo đuổi những thanh âm
phím đàn nghẹn ngào góc tối
cây tỳ bà bỏ quên bên vách tường khóc lời trăn trối
hoang vu  trăng xanh

khi những ngón tay không còn cầm níu
phím đàn buông bỏ đợi chờ
tôi về bên dốc gió
trỗi khúc thủy tinh

khi lời không kịp nói đã tắt giữa mong manh
cơn mưa xưa không kịp tối
em không bên tôi giữa đêm sao vời vợi
tôi còn gì trong lòng?

Khi chiếc ly rỗng không còn mang hợp chất nồng say trong suốt
tôi làm sao còn đong đếm tương tư?
chén rượu thề bồi chưa kịp uống
đêm xanh hút ánh trăng thừa

phím tỳ bà lã ngọn dây đàn đứt
con hồ ly xanh khóc suốt mấy mùa bạc mặt
ngón tay rời nhau mùa giông bão sau cùng
điệu kí ức cưu mang lời nguyền cuối
nghe mùa đi giữa lao lung

PHƯƠNG UY

XANH (2)

phuonguy

khi những ngón tay không còn theo đuổi những thanh âm
phím đàn nghẹn ngào góc tối
cây tỳ bà bỏ quên bên vách tường khóc lời trăn trối
hoang vu  trăng xanh

khi những ngón tay không còn cầm níu
phím đàn buông bỏ đợi chờ
tôi về bên dốc gió
trỗi khúc thủy tinh

khi lời không kịp nói đã tắt giữa mong manh
cơn mưa xưa không kịp tối
em không bên tôi giữa đêm sao vời vợi
tôi còn gì trong lòng?

Khi chiếc ly rỗng không còn mang hợp chất nồng say trong suốt
tôi làm sao còn đong đếm tương tư?
chén rượu thề bồi chưa kịp uống
đêm xanh hút ánh trăng thừa

phím tỳ bà lã ngọn dây đàn đứt
con hồ ly xanh khóc suốt mấy mùa bạc mặt
ngón tay rời nhau mùa giông bão sau cùng
điệu kí ức cưu mang lời nguyền cuối
nghe mùa đi giữa lao lung

Phương Uy

NHỮNG THẬP KỈ BUỒN

phuonguy

em hỏi: chiều có tím không?
ừ không em, ngày không tím
nơi anh ngồi chỉ cơn mưa trắng xiên ngang
em hỏi: mùa gì đó anh?
ừ em, mùa vô vi em ạ
những con đường manh nha không chịu trôi đến tận cùng
en hỏi : anh đang làm gì đó
còn làm gì được đâu em
khi ngã đường bít lối
Anh chỉ mở hộp kí ức ra xem
không phải chiếc hộp Pandora để em còn háo hức
chỉ bóng đêm vỡ li ti trên câu nói mớ ban ngày
cháy trong gân lá
một xế chiều rách rưới
kí ức mờ chỉ có chập chùng mây

Trong nghĩa địa những dụ ngôn đi lạc
đeo băng đen lời bịt mắt chối từ
anh đã dối trong ngàn muôn thập kỉ
bụi niềm vui nham nhở giữa âm u
em đừng hỏi về những ngày sau nữa
có những dự trù đau
mùa hè câm vào một chiều đỏ lửa
chỉ còn rì rầm tiếng nói ngàn lau
em đừng khóc bài thơ tình khản tiếng
mùa qua mùa nhưng nhức khô rang
dẫu có biết trăm ngàn lần sự thật
cũng không thể cầm một tiếng nói
xanh trên vết tích thời gian…

Hoàng Phương Uy

LỘI QUA NHÁNH ĐÊM BUỒN

phuonguy

anh học nói trên nhành thời gian gãy
nghe mùa đông về đập cánh chiêm bao
giọt nắng sót cố nhuộm tàng lá vỡ
gió mùa xưa còn lồng lộng ầm ào

dấu mưa cũ đâu còn in nhịp bước
lật tầng tầng kí ức cũng im hơi
anh mải mốt chỉ một điều vô ích
chốn tinh khôi không có lối khứ hồi

anh học vẽ mùa anh bằng mơ ước
bằng mùa đông bấc thổi rát trên cành
bằng tiếng xuân trôi giữa chiều lịm tắt
bằng nỗi buồn lăn mệt mỏi đêm thanh

anh học hát những ca từ cũ nát
đám kí âm rơi rụng trắng hiên nhà
em ngút ngát không về mùa di trú
nghe vô thanh ngồi khóc tiễn đêm qua.

Hoàng Phương Uy