Khúc Phục Tang

phuonguy

để tang cho một cái chết
hay nhiều cái chết cũng như nhau
những quặng sóng bạc màu
khóc bằng lời bọt nước
những chàng ( hay nàng) tiên cá không hề được thông báo
rằng cái chết sẽ thoát thai
từ những dối trá
lời nguyền thánh không báo trước tai ương
khi tiếng dương cầm được tấu lên
là phút giây vĩnh quyết
những ngày đại dương khóc bằng máu thay nước mắt
kết chung một cuộc xanh trong

đã qua những dụ ngôn
người rẽ lòng biển
đi sâu tìm sự sáng
sự khánh kiệt đến bằng nước mắt đỏ lửa
là tuyệt tận sinh linh

đã qua rồi câu chuyện về những tiếng gió hú qua vỏ ốc
ngày thả rớt theo kẻ tay
che dấu một cơn hèn mọn bất lực
câu tụng niệm cũng chỉ là lừa dối
bài kinh cầu an chỉ còn âm vang đớn hèn
khoảnh khắc mặt trời cúi mặt

trong buổi chiều phục tang cho những câu chuyện cổ tích
giấc mơ bật khóc xanh xao
gió giật âm âm lời bia mộ
con sóng xưa quằn một nỗi nghẹn ngào

Hoàng Phương Uy

DỤ NGÔN

phuonguy

dại khôn khôn dại
ngạn ngục thiên đàng
những đứa trẻ đã lâu chưa kịp lớn
có hiểu lúc nào nên giữ nên buông?

ngày qua hai buổi
nắng đi hai lòng
những con đường không kịp lối
hầm hập trời xanh không mây

tháng Tư đổ dung nham nắng
em cầm trên tay
vò nước cam lồ thời xa lắc
ngát hương đến lúc này
gió níu giọt dương cầm đã lắng
vọng về từ cao xanh
người không còn bóng
chỉ còn nỗi buồn lang thang

tháng Tư gió đi hoang
kí ức ruổi rong cát trắng
biển còn rộng đến lúc này?
hay là em hay là tôi hay là xa vắng?

gió níu lời dương cầm nhập thể
trầm hương xanh xao đêm
ngõ tối lối về sâu hút
vũng buồn có dày thêm?

ừ dại khôn khôn dại
trăm năm một chấm mơ hồ
tràn trên vách trắng
là bóng trăng lô xô

ừ dại khôn khôn dại
ngạn ngục thiên đàng
đứa trẻ trong tôi chưa kịp lớn
em đã vội vàng sang ngang.

PHƯƠNG UY

THẤT LẠC TRĂNG

phuonguy

lâu rồi không viết về năm tháng
mới hay hương đã loãng hơn rồi
chiều nay nhập phím dương cầm lạnh
giêng hai không hẹn những mùa trôi

lâu rồi không nhận bàn tay nắm
em của mùa xưa nay nơi đâu
dằn vặt quên từ đêm ngõ trước
mưa đã tạnh nguồn bên ngõ sau

lâu rồi không ngắm trăng trong nước
hương sứ ngày xưa hoá ảo hương
mùa cũ chỉ còn là kí ức
nghe trăng thầm lặng rớt bên đường

PHƯƠNG UY

TRIỀN RÊU CÒN XANH

phuonguy

đã hỏi giữa hư không
ngày câu hỏi hương tàn
bàn lạnh nhập kinh siêu độ
khi nào vãng sanh?

đã hỏi giữa đêm đen
nơi nào mình trú ngụ
lộng dây tỳ bà đứt đoạn
yêu tinh khóc giữa mù trăng

đã hỏi trúc tre đầu ngõ
đâu tiếng gió đại ngàn
ngày về nơi mù xa đó
mồ côi một trận lang thang

cầu vồng bâng khuâng mộ gió
âm u lặng ngát lưng đồi
mình về có ngang qua đó
triền rêu còn xanh một tôi

PHƯƠNG UY

PHONG LINH TRẮNG

phuonguy

tìm về phía bờ tuyệt vọng
để thấy thân còn là mình
em bên kia màu áo mỏng
lẻ loi một tiếng phong linh

Tìm về phía là ảo ảnh
loạn ngôn trong những lần điên
người đi là đi biền biệt
chờ chi giọt nắng rơi thềm?

tìm những hoạ hình bóng nước
nghe lộng về những u buồn
trở trăn chi tàu lá lật
để đêm ngằn ngặt đêm tuôn

tìm về môi hôn đã cũ
có còn dội những cơn đau?
dấu thánh của ngày chúa nhật
vẽ được không, những nhiệm màu?

PHƯƠNG UY

TỊNH CA MÙA CŨ

phuonguy

ám ảnh tôi
đau
niềm đau từng kiếp
vận âm thanh
nghe nhật tụng xô bồ
ngày vong nô
nhận từng phiên âm gãy
ám ảnh luỵ phiền
thương hải mù mưa

nhập siêu tôi
nhập từng cơn
đau mãi
ngày là xanh
tím đỏ hay là vàng
ngày qua tôi
từng canh
ru tiếng nấc
dọn chỗ nằm
cho phiến gãy
lang thang

khát khao tôi
ngày tháng tư nhập thất
tịnh thanh âm
đừng vọng tiếng em cười
đừng để gió
ruổi rong bờ kí ức
mang về tôi
vằng vặc tiếng em xưa

khúc tịnh ca
em gọi về nắng cháy
tháng tư qua rồi tháng năm cũng qua
tôi lặn ngụp tôi u mê
tâm tưởng
úp mặt rồi
gột giặt tháng ngày xa

rỉ hoen tôi
cho từng mùa ân ái
hoá mù sa rồi không nhận mặt người
em ở lại phía bên bờ cát lở
tràn cung khuya
rấm rứt ánh sao soi
đừng tỏ mặt
đêm như ngày
lạc vận
nghe bài thơ cũng ức tử lâu rồi
em cứ đến
dẫu niềm đau không thật
soi dùm tôi
giữa hư ảo nông vơi…

PHƯƠNG UY

dụ ngôn 5

phuonguy

những dự cảm già
phập phồng cơn áp thấp xám
trên những biển báo mang biểu tượng loài hoa tím
trận mộng du đã tràn qua

ngày ngọt lịm đã trôi qua
giới hạn trong đường biên chocolate bị nung chảy
thời khắc những giọt lạnh cuối mùa ngấm vào người
tình yêu cũng chỉ là một thứ xa xỉ phẩm
đặt bằng nỗi tò mò nhưng không liên quan

những ngày ngọt lịm đã trôi qua
bước chân đếm một .. hai … ba
máu của hoa hồng đã đổ xuống
những bông hoa màu tím nở ngát trên bàn thờ
giáo đường nhỏ
chiều vắng
là tiếng chuông nguyện người đi trước
” nay là chúng tôi….”

ngày những loạn ngôn trôi qua trên dòng bát nhã
là chân là tay
bộ não đã hoại tử từ mùa xuân thế kỉ trước
bắt đầu là những cơn mưa trong mùa mê sảng mới
“… mai là mọi người”

Phương Uy

bụi . của giấc mơ II

phuonguy

chạy
và nhặt cơn mơ
trên đọt thời gian gãy cánh
cơn áp thấp tròng trành khoảng tối
niềm yêu co ro

chạy
và nhặt cơn mơ
đêm rát giọng trào giọt khóc
gió níu chân thềm
cuốn mây vừa rụng lưng trời

chạy
hòng nhặt được một niềm tin
giữa con đường quá vãng
khách lâu rồi vắng dấu
hài xưa nhớ đôi bàn chân

chạy
về phía ngày bão lũ
mình đi là chớp bể mưa nguồn
tôi còn đong chi nỗi nhớ
cầm cho mưa tuôn

chạy
trong ngút ngàn khoảng tối
giấc mơ thường không màu
cơn mơ tôi cầu vồng trôi dạt
úp mặt khóc đêm thâu

thôi
trả mình về kỉ niệm
ngày xa là đã không còn
tôi về cầm kí ức
chùi đi vết son
đứng lại
ừ đừng chạy nữa
xác thân rồi úa nhàu
một mai hoang tàn
kí ức em rồi thành mùa sau

Phương Uy

bóng 6. dụ ngôn 2

phuonguy

bóng 6

chỉ là khi muốn lặng im
trên đồi đầy gió
cơn đau vỡ xước bóng mình
loang tràn mặt cỏ
đêm giấu hình nhân mặt nạ
nỗi đau giấu trong lặng im
cô đơn trên bệ cửa
đốt cháy tàn tro chính mình
khi cơn đau kèn cựa
chỉ còn cái bóng sẻ chia
một ngày bên vách trắng
tỵ hiềm ở phía bên kia

dụ ngôn 2
úp mặt bàn tay héo
bờ đêm ánh sáng gầy
cố gắng giải mã một ám tượng đỏ
vàng khói thuốc đầu ngón tay

con sóng ngủ mê
thế kỉ chạy loạn những hư hao
chân lạc bờ tưởng tượng
đoá hồng mân côi tháng Mười
vừa tắt
Người không là vua của binh đao

cầu cho kẻ sống và kẻ chết
là từ vực sâu
lời trầm thống
câu kinh đổ bóng lên mầu

tiếng gió tràn qua đồi cao
” nay là chúng tôi”
dụ ngôn về ngày sau cuối
còn lưu dấu trên môi

Phương Uy

HÓA THÂN

phuonguy

Em cầm nửa vòng đêm đứng bên bờ thần thoại
nghe khúc The Myth chảy ray rứt dưới trăng
mùa rơi mù mắt lá
thốt lạnh đêm rằm
tôi gói mình giữa hình hài cô đơn thô vụng
khoác một hóa thân gượng gạo trước mặt trời
nghe kí ức loảng xoảng rơi trên vùng trăng biển
dấu cát xóa nhòa nước mắt mù khơi

Em cầm nửa nụ cười đi về nơi quá vãng
cánh đồng xưa đã không còn vọng tiếng từ ngày hôm qua
đừng quay lại
để tuyệt vọng chảy tràn qua mớ âm thanh tím thẫm
cơn cười trầm kha

Em cầm nửa u hoài đi về phía ngập vùi trí nhớ
theo mùa đông rũ áo trước hiên nhà
tôi hóa thân thành ánh nhìn trống rỗng
nghe lời ca vỡ máu ngân nga
ảo giác bong tróc rêu xám
đong đưa lời muộn trùng trùng
giữa cơn bão từ đôi mắt em dội lại
lời xin lỗi của nỗi tuyệt vọng màu trắng
gói một nỗi buồn

khi mọi cố gắng đã hoàn tất
câu từ khước bao dung không còn nói nữa
yên vị trên môi lời mật ngọt sau cùng
trong góc tối những âm thừa run rẩy
khóc một hình dung

Em cầm nửa cuộc tình đi về bên kia sân khấu
tôi hóa thân thành gã gù ngồi hát giữa ngây ngô
cũng không hát trọn lời yêu em huyền thoại
để tình yêu còn thác lũ đến bây giờ..

PHƯƠNG UY