Nhà thơ

Phạm Hoài Nhân

poet

Tôi không phải nhà thơ! Điều đó chắc chắn như hai với hai là bốn (chắc chắn đến mức lỡ nói lộn là hai nhân hai thì cũng đúng là bốn luôn!)

Thế nhưng bạn tôi nhiều người là nhà thơ. Có người nổi tiếng lắm, cũng có người chẳng tên tuổi gì cả. Điểm chung của họ là hơi.. lẩn thẩn, nhưng rất dễ thương.

Khi gặp nhau, họ thường đọc thơ (của mình) cho tôi nghe (cá biệt có một nhà văn mà mỗi khi viết xong một chương sách ưng ý thì lôi tôi ra quán cà phê để đọc cho tôi nghe… hết cả chương sách ấy). Khỏi nói, mỗi lần in được một tập thơ, quyển sách, những người bạn thơ văn ấy đều rất vui và không quên ký tặng tôi một bản.

Tôi cảm thấy mình tội lỗi lắm. Có khi tặng sách rồi, ít hôm sau gặp lại, bạn cười cười hỏi: Đọc thấy thế nào? Thấy tôi lúng túng, bạn lại cười cười nói: Chả thèm đọc phải không? Rồi vừa uống cafe bạn vừa nói về những gì bạn đã viết…

Rồi thì những sách ấy tôi cũng đọc hết. Thú thiệt là trong số những tập thơ, tập sách ấy có quyển hay, có quyển dở – nhưng qua những trang giấy, tôi thấy bạn mình ở trong đó, rất dễ thương.

Sáng nay tôi gặp một nhà thơ lớn. Nhà thơ lớn, theo sự tự giới thiệu, và theo cách ăn mặc… hơi bị chảnh của anh ta.

Nói cho chính xác thì nhà thơ lớn gặp tôi chớ không phải tôi gặp anh ta. Tôi đang ngồi trò chuyện với một doanh nhân thì nhà thơ đến. Anh bạn doanh nhân giới thiệu đây là Nhà thơ lớn. Nhà thơ tự bổ sung thêm: Nhà thơ lớn của thế kỷ 21, khởi đầu cho phong trào thơ mới của Việt Nam (???).

Tôi bày tỏ lòng ngưỡng mộ, nhưng không dám hỏi tên anh ta, vì nhà thơ tầm cỡ như thế mà mình không biết tên thì kỳ quá!

Nhà thơ nói huyên thuyên một hồi về nhân sinh quan, về triết lý cuộc sống (may quá, anh ta không đọc thơ cho tôi nghe). Anh ta nói đến đâu thì lại hỏi tôi: Hay không? Tuyệt vời quá phải không? Tôi sợ quá, chỉ ngồi im, không gật không lắc, vì không hiểu gì cả!

Nói chán chê xong, nhà thơ vào vấn đề chính. Nhà thơ yêu cầu anh bạn doanh nhân của tôi tài trợ tiền để in tập thơ tuyệt hảo của anh ta. Nhà thơ bảo rằng sẽ ghi tên công ty của anh doanh nhân vào áng văn chương bất hủ của anh ta, tên tuổi của doanh nhân sẽ cùng tác phẩm của anh ta được lưu truyền đời đời cho hậu thế. Chi phí in tập thơ của nhà thơ là 10 triệu cho 500 bản. Anh xin doanh nhân 10 chai .

Anh bạn doanh nhân không chịu. Nhà thơ quay qua nói với tôi: Anh tài trợ cho tôi đi, tên anh sẽ cùng tôi chói lọi với thi phẩm bất diệt này. Tôi hoảng quá, nói: Tui chỉ biết lập trình thôi, hổng biết gì về thơ hết á!

Anh bạn doanh nhân của tôi đứng bật dậy, nói: Tôi phải đi công chuyện gấp. Rồi ra xe dzọt thẳng. Tôi cũng vội vã đi ra. Nhà thơ còn đứng nấn ná tán chuyện gì đó với mấy cô thư ký trẻ trung trong văn phòng.

Không biết rồi thì tập thơ của nhà thơ có được in ra không. Nếu có in ra, chắc anh ta cũng chẳng tặng tôi (chỉ bán). Nhưng giả sử anh ta tặng, thì theo các bạn tôi có nên đọc không nhỉ?

Phạm Hoài Nhân

Phây-búc bao la sầu

Phạm Hoài Nhân 

1.

Bây giờ chưa phải là mùa thu, và ngoài hiên không có giọt mưa thánh thót rơi, nhưng trước mắt tôi là cả một trời ảm đạm:

Ai nức nở thương đời? Châu buông mau, dương thế bao la sầu…

Đó là khi tôi nhìn vào Facebook, bao cảnh đời thương tâm diễn ra khiến tôi cảm thấy như trong gió thoảng mơ hồ, trong mưa thu ai khóc ai than hờ…

Này là ảnh 2 em bé ngồi ôm nhau với chú thích: “Mẹ nó mất vì ca sinh khó em nó. Bố vất vả làm lụng để nuôi 2 anh em nó. Nhưng không may tai nạn lao động xảy ra, ông cũng qua đời. Còn anh em nó… Biết làm sao đây? Hỡi mảnh đời bất hạnh..”

Kia là chuyện ông lão già trên 80 tuổi ngồi co ro bên lề đường bán me. Hàng ngày từ 4 giờ sáng ông đã lê tấm thân còm cõi của mình trèo cây me để hái trái, mặc tuổi già sức yếu, mặc cây trơn trợt, dễ té Tiếp tục đọc

Còn cái lai quần cũng đánh!

Phạm Hoài Nhân

AndrewHem26_enemiesarenonell

Andrew Hem

“Còn cái lai quần cũng đánh!”

Đó là câu nói nổi tiếng của chị Út Tịch trong tác phẩm Người mẹ cầm súng của Nguyễn Thi.

Chị Út Tịch là một nhân vật có thật, quê quán ở huyện Cầu Kè, tỉnh Trà Vinh.

Mới đây anh bạn Hai Ẩu đi công tác ở Cầu Kè có viếng nghĩa trang liệt sĩ huyện, thăm mộ chị Út Tịch. Anh post hình lên Facebook.

Có một chi tiết anh không post lên Facebook. Ngồi uống cafe, anh nói với Hai Ẩu:

Đối diện với nghĩa trang liệt sĩ Cầu Kè, nơi yên nghỉ của nữ anh hùng Út Tịch là một điểm tệ nạn xã hội, đó là một quán bia ôm do… con trai của chị Út Tịch làm chủ quán!

Hai Ẩu có dịp đến Trà Vinh, hỏi chuyện với bạn là một cô giáo dạy Văn ở đây (cô giáo này rất quen thuộc với các bạn blog, Facebook, các bạn có thể đoán ra ngay, riêng Hai Ẩu thì… giả bộ không biết tên vậy! Ha ha!). Cô giáo gật đầu khẳng định ngay:

“Đúng rồi, đó là quán của thằng Hiển. Hiển ngọng trong truyện Người mẹ cầm súng đó anh Hai nhớ hông? Ông thần này ổng quậy dữ lắm!”

Cô giáo nói thêm:

“Ở Cầu Kè giáo viên văn dạy tác phẩm Người mẹ cầm súng khó lắm, dạy hổng được!”

“Ủa sao dzậy?”

“Tại vì trong đó có câu nói nổi tiếng của bà Út Tịch là ‘Còn cái lai quần cũng đánh!’ – Sách thì nói rằng đó là đánh giặc, nhưng dân ở Cầu Kè thì họ biết chuyện, họ cho rằng hổng phải như vậy…”

“Chớ là sao?”

“Là ‘còn cái lai quần cũng đánh… bài!’ Vì bà Út Tịch bả mê đánh bài lắm!”

“Trời đất ơi, thiệt dzậy sao? Vậy động lực nào thúc đẩy bà ấy đi đánh Mỹ?”

“Ai biết đâu nà, có thể là tại đánh bài thua hết tiền nên kiếm chuyện gì làm để có tiền chăng?”

Các bạn thân mến, Hai Ẩu xin lấy danh dự mà thưa rằng toàn bộ chuyện trên không phải là do Hai Ẩu nói, chuyện trên là do anh bạn của Hai Ẩu kể, chuyện dưới là do cô giáo dạy văn ở Trà Vinh kể. (Ha ha ha!)

Hai Ẩu cũng xin thưa rằng mình hoàn toàn không muốn bôi nhọ một biểu tượng anh hùng. Tuy nhiên, thiết nghĩ anh hùng cũng là một con người với những tật xấu đời thường, chúng ta không cần phải che giấu những thói xấu ấy và tô vẽ hào quang quá nhiều cho họ. Nói hết sự thật càng khiến người ta tin tưởng hơn và càng thấy những anh hùng ấy gần gũi với chúng ta hơn!

Một thời ghẻ ngứa

Phạm Hoài Nhân

mothoighengua

Sắp tới ngày 30 tháng 4, nhiều người kể về những kỷ niệm, những ấn tượng của mình đối với ngày này. Vui có, buồn có, hân hoan có, uất hận có. Đối với tôi những ấn tượng sâu sắc nhất là tại thời điểm diễn ra trận đánh Long Khánh, 9 đến 21 tháng 4 năm 1975, tôi đã kể lại rồi. Còn 30 tháng Tư và sau đó thì thú thiệt là… không có ấn tượng gì sâu sắc cả. À mà có, có chứ! Những ngày sau 30 tháng Tư năm 1975 đã để lại cho tôi ấn tượng sâu sắc, không thể nào quên. Đó là nỗi nhớ cồn cào của một thời ghẻ ngứa!

Từ cha sinh mẹ đẻ cho tới tháng Tư 75 ấy, có đôi khi tôi cũng bị ngứa. Ấy là khi bị muỗi cắn, kiến cắn, hoặc ăn phải cái gì đó bị dị ứng. Thế nhưng ngứa một cách lâu dài, triệt để  toàn diện thì chỉ sau 30 tháng 4 năm 75 mới đạt được.

Nói cho chính xác, cơn ngứa 75 ấy không chỉ là toàn diện mà là toàn thân, chỗ nào cũng ngứa. Còn xét về đối tượng thì là  toàn dân, không phân biệt gái trai, già trẻ, sang hèn. Nhà nhà, người người cùng ngứa. Nhà nhà, người người cùng gãi. Gãi mọi lúc, mọi nơi.

Khổ, lúc ấy là lúc giao thời, mọi tiện nghi cơ bản hầu như biến mất. Thuốc men, xà bông tắm không có, thậm chí nước cũng thiếu! Bối cảnh ấy càng làm tinh thần ngứa phát huy cao độ!

Theo quy luật của triết học Mác – Lênin, khi phát triển lên lượng sẽ biến thành chất. Ghẻ ngứa phát triển mạnh sẽ tiến nhanh, tiến mạnh, tiến vững chắc lên ghẻ lở, mụt nhọt. Lúc ấy không chỉ ngứa mà còn đau nhức nữa!

Thuở ấy tôi 15, 16 tuồi, đang tuổi mới lớn, mà khổ thay ghẻ ngứa lại phát huy tác dụng mạnh nhất ở cái chỗ bí mật. Đang trò chuyện, giao tiếp với ai đó mà cơn ngứa chẳng đặng đừng, thò tay vô chỗ đó gãi sồn sột thì thiệt là… Nhưng như vậy vẫn chưa hết, khi ghẻ ngứa phát triển thành ghẻ lở mới là bi kịch. Đi đứng, cử động là chỗ lở bị cọ vô… quần xà-lỏn đau thấu trời. Thế là có tướng đi khệnh khạng, dáng đứng chàng hảng, thiệt là khó coi! Chưa kể là lúc đó còn nhỏ, lại chẳng biết hỏi ai (đi bác sĩ lại càng không thể vì… làm gì có bác sĩ và làm gì có tiền) nên cứ lo lắng, không biết rằng như thế thì liệu rằng cái đó có bị hư luôn không Tiếp tục đọc