VÔ PHƯƠNG

nguyenvi

Đêm mưa nhạt
Rơi đều những tiếng cười khẩy
Vọng và xoáy tựa đường bóng hiểm
Chạy tuột vào lưới trống
Trước ta bất lực.

Không biết phải cầu nguyện vì điều gì
Không biết phải cầu nguyện với ai và cho ai
Mọi cái đều đã có
Mọi thứ đều đã tới
Thả sức cắn xé
Tha hồ châm đốt
Cứ như không có ngưỡng của sự chịu đựng.

Trời đã khóc hộ rồi
Vài giọt tí tẹo trên khóe mắt có là nghĩa địa gì
Trái đất vẫn quay
Đời vẫn rộn ràng tiếng cười nói
Bất tận cuộc tỉnh say.

Không biết phải nên làm gì
Không biết còn phải nói gì
Khi mọi thứ đều đã làm mọi cái đều đã nói
Ta bất lực trước giọt máu mình
Thẩn thờ nhìn đường bóng hiểm ghim vào mành lưới trống
Trống cả thương đau
Vô vọng
Rỗng không!

NGUYÊN VI

THẰNG KNORR

nguyenvi
Tiếng nắp chai bia đầu tiên được khui đánh xoạch gọn bân, tín hiệu bất thành văn báo đã tới giờ khai tiệc. Bờ biển quê hương chỉ cách đó chưa tới nửa cây số đường chim bay, trời chiều lại đang dần vào tối, gió mát trăng thanh…Ôi, gió mát trăng thanh. Khung cảnh cuộc tiệc khá là lãng mạn, hắn nghĩ thầm.
Hắn không đếm. Mà có ai trên đời này lại vô công rỗi nghề và thừa hơi sức để cất công ngồi đếm tất cả các câu nói trên trời dưới đất tại một bàn tiệc! Vậy là hắn đoán, đến lúc ấy, có lẽ phải trên cả trăm câu ngắn dài, có cả những câu thuộc loại trời ơi đất hỡi được tuôn trào từ bộ nói của mấy chục con người. Và “lúc ấy”, chính là cái thời điểm sếp phó của hắn mở lời. “Rằng, sinh thời cụ Ăng-ghen có dạy, nếu bạn bắn vào quá khứ bằng súng lục thì tương lai sẽ bắn vào bạn bằng đại bác. Liệu hồn!”
Đang mơ màng trò chuyện với Long Vương hay Hằng Nga chi đó quên rồi, hắn chợt há hốc mồm to như ngáp. Chắc Long Vương đã nhận mùi mắm nêm quá nặng nên lặn mất. Còn Hằng Nga chắc chợt nhận thấy hắn xí trai vì trống hoác mấy cái răng khôn cũng đã vội vã thăng thiên. Mồm hắn chưa kịp khép lại vì chưa hết ngạc nhiên, thì đôi mắt hắn đã mở to trợn ngược khi nghe sếp trưởng nhảy bổ vào mồm sếp phó. “Ông có biết thì nói, không thì thôi, câu này là của cha Góc-ba-chốp, thằng đã phá tan tành Liên Xô và khối Đông Âu đó, nhớ chưa!”. Trời đất. Hắn muốn độn thổ ngay lập tức, nhưng hắn không làm được bởi lẽ hắn chẳng phải Tề Thiên Đại Thánh sở hữu tới bảy mươi hai phép thần thông biến hóa. Thế nên hắn vẫn ngồi tại chỗ, mặt hắn đực ra, cực xấu. Hắn đành, và chỉ còn cách dấu cái bản mặt quái dị đang ê ẩm bằng giải pháp cúi gằm gần song song với mặt bàn tiệc và bốc nhai ngấu nghiến món gì đó bất kỳ, có thánh mà nhớ nổi.
Hắn bỗng nhớ tới một câu chuyện vui trong một cuộc trà dư tửu hậu. “Này, ông có công nhận rằng tháp Ép-phen là công trình kiến trúc hoành tráng nhất của Luân Đôn không?”. “Ông lại hay đùa rồi, tháp Ép-phen nằm chình ình ngay giữa thành Rôm nước Ý. Ông chớ mà xem thường tui đó nghen!”.
Hóa ra, câu ai nói lịch sử có lúc cũng lập lại, lại đúng. Chí ít là với hai câu chuyện trên – một chuyện tếu một trăm phần trăm, và một chuyện thật cũng một trăm phần trăm. Tôi là bạn hắn. Tôi tin, khi nghe hắn bảo lúc ấy hắn nhục ghê gớm, bởi cuộc tiệc có cả một số quan chức có cỡ của địa phương. Chẳng biết có phải do bận say mồi, hay nhất trí đồng tình với quan điểm “Ý – Luân Đôn” của hai sếp nhà hắn mà chẳng thấy ai có thêm ý kiến ý cò gì sất. Tội nghiệp cho sếp phó hắn lúc ấy, khuôn mặt đang rạng rỡ màu bia bỗng chuyển tái xám vì ngượng, tiu nghỉu như chú học trò lớp ba bị thầy mắng vì không thuộc bài. Chỉ hơn cu cậu lớp ba cái khoản không bị “ăn” điểm hai và bị phê “khá lắm con!” rồi không phải về chỗ quỳ!
Hắn lại bảo tôi, chuyện cụ Ăng-ghen và tay Góc-ba-chốp bị “bắt” phải nói cái câu của Abutalip – nhà thơ lớn của nước Cộng hòa Đagextan thuộc Liên Xô cũ – đã xảy ra cũng hơi bị lâu, tưởng rằng đã quên!. “Vậy căn cớ gì ông lại nhớ như in, đột xuất như lên đồng thế?”. “Chuyện là thế này, cái khô gáo dừa của tui may mắn được cạo rỉ bất ngờ…”. Rồi hắn lại thao thao như lên đồng khiến tôi mệt cả tai, mà sướng! Hóa ra mới sáng nay hắn được vinh hạnh được tham dự họp hội đồng thi đua khen thưởng của cơ quan. Trời xui đất khiến thế nào mà sếp trưởng của hắn lại chính là chủ tịch hội đồng, và sếp phó – dĩ nhiên là phó chủ tịch của cái hội đồng ấy rồi. Nhưng như vậy cũng chưa thành chuyện, chắc hắn rồi cũng chẳng thèm nhớ gì cái chuyện xưa tích cũ đó, nếu…Ừ, nếu không có chuyện sáng nay chính hai vị sếp trưởng – chủ tịch và sếp phó – phó chủ tịch hội đồng này thay nhau đề nghị đúng tên hai vị, và chỉ có hai, rồi “hô biến” cho các thành viên của hội đồng nhất trí bỏ phiếu tán thành cho hai vị này và nhanh chóng làm thủ tục gởi danh sách lên cấp trung ương khen thưởng!
Bất giác, hắn nhớ lại câu hát vui mà dạo này đài truyền hình trung ương thường léo nhéo quảng cáo cho hạt nêm Knorr, đâu như là “hạt quỷ gì mà ngon ngon thế…!”. Vốn mang máu nhà thơ phường xã, hắn tự cho phép được cải biên tí cho hợp tình hợp cảnh: “Thằng quái nào mà tham danh thế? – Xin đáp rằng, thằng sếp nhà tui! Nhưng sao mà nó thường ngu? – Xin thưa, vì sếp giành phần ngu nhất của con heo!”.

NGUYÊN VI

TRUNG BÌNH

nguyenvi

Luôn muốn là người trung bình
Lẩn khuất giữa phồn hoa đô hội
Khốn nạn đời nồng nặc trăm mùi không thể thở nổi
Đành lấn chen để bứt ra thôi.

Giá phải trả của buồng phổi trong lành khí trời
Là vây bủa quanh mình cung nỏ nạnh hẹ nguýt hứ
Chẳng phải rừng Amazon mà đầy thú dữ
Bản sao lục bất trắc thời hỗn mang.

Luôn muốn là kẻ thứ dân
Để khỏi phải thấy điều không đáng thấy
Để khỏi phải nghe những lời búng nhảy
Để khỏi phải nói thay cho ruột già.

NGUYÊN VI

THƯƠNG PHẬN TÓC RÂU

nguyenvi

Chợt thèm hóa đá hoa cương
Ngó hai cụ cố mà thương phận mình (NV)

Tồng ngồng David
Hiên ngang phơi phóng giữa vầng dương
Không cần giả vờ che mắt
Đẹp nghìn năm lõa thể đá hoa cương.
Lộng lẫy Venus
Rực rỡ ngừng ngay mốc trăng rằm
Dâng hiến toàn bộ sự thật
Mẹ đã cho qua vận số thăng trầm.
Thương phận tóc râu
Ngỡ vô can cứ dần nhuốm bạc
Giữ sao mỏng manh thân hạc
Vỗ cánh bay tìm ngày xửa ngày xưa.
Đầu non bóng xế
Hình hài thẳng thớm gì cho cam
Cõng bóng còng qua dâu bể
Trăm thứ lễ nghi góp nhặt muộn mằn.

NGUYÊN VI

Dân Phan Rang…yết kiến “đại sứ” !

Nguyên Vi

DSCN0601

Một cú phôn…cầu may của dân Phan Rang tới số máy của Doanh Doanh, số máy được ghi khiêm tốn dưới phần còm bài thơ gần nhất của anh Linh Phương trên trang Tương Tri.
Linh cảm của vị “đại sứ tạm thời” của Tương Tri tại…Việt Nam – Tôn Nữ Thu Dung – thật tuyệt: Mới chỉ trao đổi vài câu qua điện thoại, chị đã nhận ra người đang nói chuyện với mình là NV, dù cả hai đã…54 năm chưa thấy mặt, chưa một lần được nghe tiếng nói của nhau! Thật vui.
Rủ anh Trần Văn Nghĩa cùng ra Nha Trang một chuyến, nhưng anh đã từ chối kèm với… “rất tiếc, bận quá, phải giữ nhà (bà xã đi vắng), không đi được!”.
Vậy là NV phải một mình (à quên, hai mình) chạy xe máy ra Nha Trang thôi.
Thêm một cú phôn nữa tại một quán cà phê ở Nha Trang, may quá, chị Thu Dung cũng đang ngồi ở một quán cà phê gần đó, “Hẹn NV, chị sẽ tới ngay đây!”
Như là bạn thân lâu ngày không gặp, thật thân mật, dễ gần, nói chuyện cứ giống như đang…còm trên TT.
Một chi tiết cũng hay hay, không hiểu sao NV lại thuê phòng nghỉ cùng đường HHT, nơi chị TD đang nghỉ ở đó, chỉ cách nhau đâu vài chục mét!
Sáng mai, cùng uống cà phê tại Sinh Viên Quán trên đường Trần Phú, đúng ngày 8-3 – Ngày – Quý – Bà! NV nhận được từ tác giả tập sách Ngày Tháng Nào. Vui. Rồi chào chia tay, hẹn…không biết khi nào gặp lại.
Cuộc yết kiến vị “đại sứ” TT của dân Phan Rang chỉ đơn giản có vậy. Còn nhớ hay không là tùy…phe bạn! He he…

DSCN0603DSCN0604DSCN0608

NHỚ QUÊN ĐẠ LẠCH

nguyenvi

Tóc xõa lành như bóng
Hút bình minh sương giăng
Liễu si tình ươm mộng
Trúc tần ngần thêu tranh.

Áo khoác hờ bụi bặm
Thêm lạnh lòng người dưng
Hạt phùn vừa đủ thấm
Khép lời buông ngập ngừng.

Chưa từng là tri kỷ
Ta tha hồ rong rêu
Bên đường hoa ngỏ ý
Vờ quên như đã chiều.

Thương dã quỳ xếp cánh
Mệt mỏi ngày bướm ong
Còng lưng đời quang gánh
Vườn mơ trái đòng đòng.

Leo dốc dài ì ạch
Rơi hết nhớ và thương
Quay tìm người cúi nhặt
Chỉ bóng ta đo đường.

NGUYÊN VI

TẾT KHÔNG EM

Tết không em!
Không phải Tết có không em
Mà là Tết không có em.
Lời buồn như bản thảo thơ
Viết tẩy và xóa và xé
Đứt ruột không ai hay
Lời buồn như cành mai xuân
Ngày tàn hoa rụng
Sau chuỗi chờ mỏi mòn
Tết không em!
Lời đau của ca đại phẩu
Vết thương được rửa bằng rượu
Thứ thuốc giảm đau tức thời
Lời đau hòa trong sương buốt
Đủ sức quật ngã trâu
Huống chi thằng người cô đơn
Tết không em!
Mọi thứ đều tạm bợ
Tất cả hình như đổi tên
Ví dụ Dã Quỳ / Quỷ Già
Dẫu mọi thứ đều sẽ rụng
Chưa kịp đi hết quy luật
Vấp ngã giữa mùa xuân
Tết không em!
Chữ không muốn vang
Nhạc chẳng buồn ngân
Khoảnh sân hẹp mùa lá rụng
Thành góc rừng Amazone
Tết không em!

NGUYÊN VI

THÁNG GIÊNG

Tháng giêng
Phơ phất mưa bay
Vui buồn nhận đủ
tỉnh say thất thường
Ngộ ra
hương vẫn là hương
Đâu từ xó chợ đầu đường cũng nên
Vô duyên
Thèm được bắt đền
Đôi ba ly rượu để mềm môi chơi
Nhìn ta nhìn bạn nhìn đời
Đẹp thêm chút xíu đã lời
Đúng không
Lan đào cúc huệ mai hồng
Cùng em khoe sắc phô hương một trời
Riêng ta hết đứng lại ngồi
Nhớ lạ lùng đóa dã quỳ
Kỳ chưa
Tình tang…
Lòng lất phất mưa
Lơ ngơ tình lạnh cho chừa
Tháng giêng
Trả treo vui sướng ưu phiền
Lời ăn lỗ chịu
tọa thiền riêng ta.

NGUYÊN VI

KHÚC MƠ

Những ý nghĩ di trú quá mùa quên mất đường về
Rồi một ngày đỉnh yêu thương lạnh dần, thảo nguyên tình trở nóng
Chợt bơ vơ mệt mỏi giữa đại ngàn vô cảm
Hoa đã nhạt màu, trái chín háp từ lâu.
Những ý nghĩ mơ về vùng quê xa giờ trở nên biền biệt
Dẫu chân chất quê mùa vẫn đọng thơ trên lá cỏ
Dẫu bình thường đến ngàn đời vẫn đọng nhạc trên bọt sóng
Dẫu dung dị như cánh vạc vẫn lạc vào cõi sắc màu bất tuyệt chiều hôm.
Những ý nghĩ mất dấu niêm phong không đầu không cuối
Dị dạng theo năm tháng ở bầu thì tròn ở ống thì dài
Chẳng còn nhận ra mình, tựa viên cuội bên bờ suối
Bóng lưỡng nhẵn thín xôi thịt vô hồn không giống ai.
Những ý nghĩ đã khác … rất khác và rất khác…
Quê xưa đã quá xưa và ngôi nhà cũ đã quá cũ
Áo quần đã quá chật, còn đôi dép và chiếc nón đã quá rộng
Câu chào thiếu âm tiết cùng cái bắt tay không chặt.
Những ý nghĩ di trú quá mùa dò dẫm tìm về
Chốn thảo nguyên tình ấm áp và đỉnh yêu thương dịu mát
Khác, khác, khác, khác và khác, tất thảy đã khác
Giật thót mình, may quá, chỉ là mơ.

NGUYÊN VI

THÁNG MƯỜI HAI

Tháng mười hai vô can / ep-xi-lon tuổi trời tuổi đất
Chỉ tội người đầu óc lùng bùng bụng đánh lô tô chân chạy lòng vòng
Đành lỗi hẹn với đào mai, ta mấy năm liền thảy đều xin khất
Chờ cụ Giá ngất ngưỡng cúi xuống xoa đầu: “Tội nghiệp chú mày không!”.
Bi hài những ngày cuối năm kẻ cười rầu người khóc vui, hỗn độn nhùng nhằng thật giả
Bạn ta ngồi trầm ngâm thi thoảng xuống xề “Trời lập đông chưa em?”
Đã bảo không khóc nữa, không nói nữa sao nước mắt cứ chảy
Hệ lụy của cuộc chiến lì lợm bất phân thắng phụ óc và tim.
Sắp xếp điểm danh tháng ngày chuẩn bị vào shop sắm áo mới
Thương những tháng ngày lạc đường hoặc ngủ quên không kịp về dạo chợ hoa xuân
Lão xà ích đánh xe tam mã dậm chân lắc đầu kêu ca không thể chở nổi
Tốp lính mõ phi nhanh về cung cấp báo có quá nhiều thằng bé / con bé lọ lem.
Mùa tắm gội dọn mình bằng cữ cà phê quán vách tre mái lá
Những giọt đen sánh rơi chậm loang đăm chiêu thua được, mất còn
Bản-ngã-đồ rối tinh rối mù không rõ quen hay lạ với các đường biểu diễn
cong queo quẹo quọ
Không chắc ta hay bạn đã sướng quá vỗ đùi đánh đét, quả nhiên no mất ngon giận mất khôn.
Điều bất thường hay bình thường tùy kẻ nghĩ tới con trai người nhớ về con gái
Soạn sửa bắt tay dọn đường vượt đầm lầy, sa mạc, rừng hoang
Bằng chiếc rìu cùn của bố và túi gạo nhỏ của mẹ
Mơ chung giấc mơ Rô-banh Hut / An Tiêm / Rô-bin-xơn.

NGUYÊN VI