
Tiếng nắp chai bia đầu tiên được khui đánh xoạch gọn bân, tín hiệu bất thành văn báo đã tới giờ khai tiệc. Bờ biển quê hương chỉ cách đó chưa tới nửa cây số đường chim bay, trời chiều lại đang dần vào tối, gió mát trăng thanh…Ôi, gió mát trăng thanh. Khung cảnh cuộc tiệc khá là lãng mạn, hắn nghĩ thầm.
Hắn không đếm. Mà có ai trên đời này lại vô công rỗi nghề và thừa hơi sức để cất công ngồi đếm tất cả các câu nói trên trời dưới đất tại một bàn tiệc! Vậy là hắn đoán, đến lúc ấy, có lẽ phải trên cả trăm câu ngắn dài, có cả những câu thuộc loại trời ơi đất hỡi được tuôn trào từ bộ nói của mấy chục con người. Và “lúc ấy”, chính là cái thời điểm sếp phó của hắn mở lời. “Rằng, sinh thời cụ Ăng-ghen có dạy, nếu bạn bắn vào quá khứ bằng súng lục thì tương lai sẽ bắn vào bạn bằng đại bác. Liệu hồn!”
Đang mơ màng trò chuyện với Long Vương hay Hằng Nga chi đó quên rồi, hắn chợt há hốc mồm to như ngáp. Chắc Long Vương đã nhận mùi mắm nêm quá nặng nên lặn mất. Còn Hằng Nga chắc chợt nhận thấy hắn xí trai vì trống hoác mấy cái răng khôn cũng đã vội vã thăng thiên. Mồm hắn chưa kịp khép lại vì chưa hết ngạc nhiên, thì đôi mắt hắn đã mở to trợn ngược khi nghe sếp trưởng nhảy bổ vào mồm sếp phó. “Ông có biết thì nói, không thì thôi, câu này là của cha Góc-ba-chốp, thằng đã phá tan tành Liên Xô và khối Đông Âu đó, nhớ chưa!”. Trời đất. Hắn muốn độn thổ ngay lập tức, nhưng hắn không làm được bởi lẽ hắn chẳng phải Tề Thiên Đại Thánh sở hữu tới bảy mươi hai phép thần thông biến hóa. Thế nên hắn vẫn ngồi tại chỗ, mặt hắn đực ra, cực xấu. Hắn đành, và chỉ còn cách dấu cái bản mặt quái dị đang ê ẩm bằng giải pháp cúi gằm gần song song với mặt bàn tiệc và bốc nhai ngấu nghiến món gì đó bất kỳ, có thánh mà nhớ nổi.
Hắn bỗng nhớ tới một câu chuyện vui trong một cuộc trà dư tửu hậu. “Này, ông có công nhận rằng tháp Ép-phen là công trình kiến trúc hoành tráng nhất của Luân Đôn không?”. “Ông lại hay đùa rồi, tháp Ép-phen nằm chình ình ngay giữa thành Rôm nước Ý. Ông chớ mà xem thường tui đó nghen!”.
Hóa ra, câu ai nói lịch sử có lúc cũng lập lại, lại đúng. Chí ít là với hai câu chuyện trên – một chuyện tếu một trăm phần trăm, và một chuyện thật cũng một trăm phần trăm. Tôi là bạn hắn. Tôi tin, khi nghe hắn bảo lúc ấy hắn nhục ghê gớm, bởi cuộc tiệc có cả một số quan chức có cỡ của địa phương. Chẳng biết có phải do bận say mồi, hay nhất trí đồng tình với quan điểm “Ý – Luân Đôn” của hai sếp nhà hắn mà chẳng thấy ai có thêm ý kiến ý cò gì sất. Tội nghiệp cho sếp phó hắn lúc ấy, khuôn mặt đang rạng rỡ màu bia bỗng chuyển tái xám vì ngượng, tiu nghỉu như chú học trò lớp ba bị thầy mắng vì không thuộc bài. Chỉ hơn cu cậu lớp ba cái khoản không bị “ăn” điểm hai và bị phê “khá lắm con!” rồi không phải về chỗ quỳ!
Hắn lại bảo tôi, chuyện cụ Ăng-ghen và tay Góc-ba-chốp bị “bắt” phải nói cái câu của Abutalip – nhà thơ lớn của nước Cộng hòa Đagextan thuộc Liên Xô cũ – đã xảy ra cũng hơi bị lâu, tưởng rằng đã quên!. “Vậy căn cớ gì ông lại nhớ như in, đột xuất như lên đồng thế?”. “Chuyện là thế này, cái khô gáo dừa của tui may mắn được cạo rỉ bất ngờ…”. Rồi hắn lại thao thao như lên đồng khiến tôi mệt cả tai, mà sướng! Hóa ra mới sáng nay hắn được vinh hạnh được tham dự họp hội đồng thi đua khen thưởng của cơ quan. Trời xui đất khiến thế nào mà sếp trưởng của hắn lại chính là chủ tịch hội đồng, và sếp phó – dĩ nhiên là phó chủ tịch của cái hội đồng ấy rồi. Nhưng như vậy cũng chưa thành chuyện, chắc hắn rồi cũng chẳng thèm nhớ gì cái chuyện xưa tích cũ đó, nếu…Ừ, nếu không có chuyện sáng nay chính hai vị sếp trưởng – chủ tịch và sếp phó – phó chủ tịch hội đồng này thay nhau đề nghị đúng tên hai vị, và chỉ có hai, rồi “hô biến” cho các thành viên của hội đồng nhất trí bỏ phiếu tán thành cho hai vị này và nhanh chóng làm thủ tục gởi danh sách lên cấp trung ương khen thưởng!
Bất giác, hắn nhớ lại câu hát vui mà dạo này đài truyền hình trung ương thường léo nhéo quảng cáo cho hạt nêm Knorr, đâu như là “hạt quỷ gì mà ngon ngon thế…!”. Vốn mang máu nhà thơ phường xã, hắn tự cho phép được cải biên tí cho hợp tình hợp cảnh: “Thằng quái nào mà tham danh thế? – Xin đáp rằng, thằng sếp nhà tui! Nhưng sao mà nó thường ngu? – Xin thưa, vì sếp giành phần ngu nhất của con heo!”.
NGUYÊN VI