HUẾ NGÀY TRỞ LẠI

nguyenthingoclan

Dạ thưa xứ Huế bây giờ
Vẫn còn Núi Ngự bên bờ Sông Hương
(Bùi Giáng)
Vậy là tôi đã được trở lại Huế sau hơn ba mươi năm cách biệt. Chuyến đi như một hữu duyên khi đứa cháu gái gọi tôi bằng O (Cô) ruột lấy chồng là dân xứ Huế.

Một ngày cuối tháng tư. Con đường Trường Sơn nắng xiên qua những cánh rừng, tôi trở lại Huế với náo nức tuổi thơ xưa. Họ nhà gái đưa dâu về nhà chồng với nhiều tâm trạng :buồn, vui, âu lo, nhớ thương.Riêng tôi còn có thêm nỗi háo hức, nôn nao của một người xa quê đã lâu nay được trở về. Nơi đó là tuổi thơ thần tiên, ngọt ngào những mầm chồi tinh khôi trong vòng tay à ơi của Mẹ. Là nơi chập chững học lớp vỡ lòng trong ánh mắt rạng ngời của Ba và bàn tay Mẹ nhẹ nhàng chải tóc buộc nơ cho con thêm xinh xắn đáng yêu.
Qua một đêm dong ruỗi, sáng sớm hôm sau xe vào đến thành phố Đà Nẵng để đón người Dì ruột cùng đi. Tôi thật sự choáng ngợp với một thành phố tráng lệ, rực rỡ như nhan sắc chín muồi của người thiếu nữ. Một Đà Nẵng vươn lên từng ngày tựa Thánh Gíong để làm nên những chiếc cầu vĩ đại mà rất thơ bắc qua dòng sông Hàn .
Dừng chân chỉ được vài tiếng đồng hồ không đủ cho tôi gởi những tình cảm của mình với dòng sông Hàn kỷ niệm một thời.Tôi gặp lại người con trai thuở ấy chỉ trong chốc lát bên ly cà phê uống vội. Lòng hẹn thầm một ngày trở lại vì không thể trễ giờ của nghi thức đón dâu. Tôi vẫy chào Đà Nẵng thân mến để đi về thành phố Huế .
Quê Ngoại tôi lướt qua bên ngoài cửa xe, trôi dần về phía sau dưới cái nắng vàng của buổi trưa hè. Thừa Lưu ,Nước Ngọt là địa danh của một thời. Cái thuở mà tôi chỉ là con bé sáu tuổi tóc ngắn nhưng thích làm dáng đòi Mẹ cột hai chùm tóc có chiếc nơ hồng mỗi lần về thăm Ngoại.
Kỷ niệm xưa cuộn về theo từng hàng cây bỏ lại sau lưng. Tôi nhớ mỗi buổi chiều thứ bảy cả nhà gồm có Ba, Mẹ, Anh trai và tôi hớn hở về thăm Ngoại bằng chiếc xe Lambretta của Ba. Luôn luôn tôi được đứng phía trước quay mặt lại ôm bụng Ba để tránh gió . Khi xe bắt đầu rẽ vào con đường đất có bụi tre già là tôi quay người lại để nhìn bầy trâu lững thững trên ruộng vừa mới gặt xong, trên lưng có mấy con cò bay lên rồi lại sà xuống. Những lúc ấy tôi vừa hát líu lo vừa giục: “Nhanh lên đi Ba, sắp tới nhà Ngoại rồi”.
Ngày đó nhà Ngoại tôi bề thế lắm. Một dãy nhà ngang dài lợp ngói với những cột gỗ đen bóng mà vòng tay người lớn ôm mới hết. Những câu đối, hoành phi, bàn ghế chạm trỗ bằng gỗ mun đen bóng. Trước nhà là một sân gạch rộng được che chắn bởi bức bình phong tạc hình hai con hổ vằn rất lớn.
Sau cuộc chiến, làng xóm xác xơ, nhà Ngoại sập đổ. Bức bình phong lỗ chỗ trông càng thảm hại hơn khi một trong hai con hổ đã bị vết đạn làm trống hoác một bên mắt. Các Dì, Cậu đưa ngoại vào Đà Nẵng sinh sống và chỉ thực hiện đúng theo ước nguyện cuối cùng của Ngoại là khi về với cát bụi hãy đưa Ngoại về nơi đã sinh ra.
Tôi rời xa Huế khi vừa tám tuổi. Xa tuổi thơ thần tiên và yên bình như lời ru của Mẹ.
Tôi ngậm ngùi nhớ lại rồi nước mắt tuôn rơi tự lúc nào. Sao mà tiếc nhớ quá, quê Ngoại ơi!

Huế nhẹ nhàng trầm lắng. Cũng như một lời nhạc đã viết về Huế “.. nét dịu dàng pha lẫn trầm tư…”.Trở lại Huế hôm nay trong màu nắng vàng của một buổi chiều tháng tư. Lang thang bên bờ sông Hương ngắm hàng phượng vỹ. Huế hiền hòa với khung cảnh thiên nhiên rất thơ, rất mộng. Huế ngày trở lại trong tôi sao mà đẹp quá, đáng yêu quá!
Con sông dùng dằng con sông không chảy
Sông chảy vào lòng nên Huế rất sâu
(Thu Bồn)
Nhắc đến Huế người ta thường gọi một cách trìu mến :Huế thơ!. Đã có một Huế thơ trong tâm thức người Việt từ bao đời. Huế với áo dài trắng tinh khôi, đơn sơ trong khung cảnh xanh rêu có hoa sứ phủ đầy lối đi của thành nội. Cầu Tràng Tiền e ấp như cô gái Huế trong buổi sáng mù sương. Những hàng phượng vỹ bên dòng sông Hương. Những chiếc xích lô mộc mạc hiền hòa làm nên một Huế rất bình yên mà giản dị.

Đám cưới cháu tôi được tổ chức tại chùa Báo Quốc. Lễ cưới mang ý nghĩa như một cây cầu nối giữa đạo và đời diễn ra tại chánh điện sau khi đã được sự đồng ý của sư trụ trì. Một chiếc bàn dài kê giữa chánh điện, các vị hòa thượng đứng sau chiếc bàn đó. Gia đình hai họ và bạn bè đứng hai bên theo đúng thứ bậc nam tả nữ hữu. Cô dâu ,chú rễ quỳ trước bàn thờ để đọc lời nguyện và nhận lời ban phước cùng với lời răn dạy của vị hòa thượng chủ trì buổi lễ. Hòa thượng cũng nói về ý nghĩa của việc trao nhẫn và ý nghĩa sâu xa của chữ NHẪN theo đạo Phật.
Nghi lễ cưới hỏi đã xong, tôi rảo quanh khuôn viên ngôi chùa để vãn cảnh và tìm hiểu đôi nét lịch sử về ngôi chùa mang dáng nét uy nghiêm mà thanh tao này.
Chùa Báo Quốc tính đến nay đã có hơn ba trăm năm tuổi, tọa lạc tại đồi Hàm Long. Là một ngôi chùa kiến trúc theo lối cổ tháp nằm ẩn khuất dưới những tàng cây cổ thụ. Để vào chùa du khách phải bước lên nhiều bậc tam cấp bằng đá. Qua khỏi cổng tam quan rêu phong là một khoảng sân rợp bóng những cây tùng. Hai cây ngọc lan che phủ mặt trước chánh điện. Hương thơm ngát vây tỏa ngôi chùa cổ kính, vướng vít trong từng nhành cây ngọn cỏ, lan xa ra tận bên ngoài khuôn viên chùa. Những cội mai ánh lên trong nắng như dát vàng, rực rỡ như ánh hào quang. Tiếng chuông ngân vang, khói hương nghi ngút cung kính cầu phúc. Tiếng chuông và khói hương như hòa quyện rồi đọng mãi trong lòng du khách, an nhiên trong lòng người dân xứ Huế từ bao đời nay.
Mỗi ngôi chùa ở Huế đều có nét đẹp riêng .Nhưng tất cả đều uy nghiêm, cổ kính, cảnh trí thanh thoát nên thơ. Dù không phải người tín ngưỡng nhưng khi bước vào những ngôi chùa ở Huế khách như được thưởng thức những cung bậc của thi ca, như đang đi giữa không gian của Phật pháp.

Rồi Huế vào tối. Mặt trời đã chạm xuống dòng sông Hương. Những ánh đèn lung linh soi mình rực rỡ trên mặt nước. Sông Hương về đêm đẹp đến mê hồn. Tôi cùng mọi người xuống bến thuyền nghe ca Huế. Người chen người, thuyền chen thuyền. Khó nhọc lắm chúng tôi mới tìm được chiếc thuyền nhà trai đã thuê từ trước.
Bước chân xuống mạn thuyền rồng trong không gian rộn ràng lễ hội. Chúng tôi được mời tham dự một chương trình ca Huế giữa dòng sông Hương, trên chiếc thuyền rồng mà ngày xưa chỉ có vua chúa ngự.
Trong khoang thuyền , ngoài năm cô gái sinh viên trường âm nhạc mặc áo dài khăn đóng còn có hai người nam mặc áo the, quần thụng, đầu đội khăn xếp. Sau lời giớI thiệu của một ca sĩ trẻ với giọng Huế ngọt ngào, khúc nhã nhạc cung đình vang lên. Không gian chùng xuống khiến người nghe quay về cái thời quá khứ xa xôi.Tiếng đàn tranh, tỳ bà, đàn nguyệt, tam, xênh réo rắt hòa quyện vào nhau làm nên sự trằm lắng rồi bay bỗng mông lung, huyền ảo trên dòng sông Hương. Chương trình còn có hát dân ca, các điệu lý với âm điệu dân gian nghe lúc khoan nhặt, lúc hớn hở, rộn ràng khi nhịp xênh, nhịp phách và hai cái chén con trên tay cô gái bỗng dồn dập gõ.
Thật là một môn nghệ thuật độc đáo mà chỉ có người Huế mới ca đúng giọng và người biểu diễn phải là người Huế thì ca mới hay, mới chuẩn. Thật không quá lời để nói rằng ca Huế chỉ để dành cho người Huế ca. Một sắc thái của riêng rất Huế “..chẳng nơi nào có được…”.
Những ngọn hoa đăng được thắp lên mời du khách thả xuống dòng Hương để kết thúc chương trình mà trong lòng du khách vẫn còn lắng đọng cái giọng Huế ngọt ngào, ánh mắt e lệ của các cô gái xinh đẹp. Sắc thái của ca Huế là vậy. Sắc thái của riêng Huế là đây.
Em ơi giọng Huế có chi
Mà trong hoa nắng thầm thì cơn mưa
Nghe hoài nghe mãi chưa bưa
Anh thương, thương quá tiếng xưa vọng về
(Lê nhược Thủy)

Trở lại Huế hôm nay, nhìn lại từng dáng nét thân thương mà nao nao nỗi nhớ. Tôi tìm đến con đường Mai Thúc Loan ngày trước có nhiều quán bán món ăn “rất Huế”, món cơm hến. Thật vậy, ai đã đến Huế mà chưa ăn cơm hến một lần vẫn xem như chưa đến. Và ai đã đi xa Huế rồi trở về cũng nhớ ngay đến cơm hến. Một món ăn có vị ruốc đặc hòa với nước luộc hến. Tóp mỡ, da heo phơi nắng chiên giòn rộm. Có đậu phộng rang vàng béo ngậy, mùi của các loại rau thơm lẫn vị chua của khế và nhất là vị cay của ớt, cay đến chảy nước mắt. Mà đã ăn cơm hến thì phải hai tô mới no được vì nói là tô chứ tất cả trộn lại chỉ đủ đầy một bát cơm, ăn xong còn phải có một chén nước hến để uống thì mới trọn vẹn cái mùi, cái vị.
Chao ôi! Một món ăn bình dị mà ngon chi lạ, để rồi dù có xa Huế đến bao lâu vẫn mong được trở về ăn cơm hến.

Ôi thành phố tuổi thơ của tôi. Trở về đứng trên chiếc cầu của năm mươi năm trước. Dòng nước vẫn hiền hòa trôi như chôn sâu dưới đáy một ký ức êm đềm. Chiếc cầu của con bé lên sáu hàng ngày được Ba chở đi học ngang qua đội chiếc mũ màu hồng xinh xắn. Một buổi chiều lộng gió, chiếc mũ bay xuống dòng nước rồi trôi xa để con bé buồn bã dỗi hờn. Cầu Bạch Hổ vẫn hiên ngang tồn tại chở nặng những chuyến tàu xuôi Nam Bắc. Con đường nhỏ hẹp song song với đường sắt vẫn còn những bóng người qua lại nhưng hàng cỏ ngày xưa Ba tôi bước xuống chân cầu vớt chiếc mũ xoay tròn trên dòng nước không còn nữa. Người ta xây bên cạnh chiếc cầu khác đẹp hơn, rộng rãi hơn và cái tên cũng khác hơn, cầu Dã Viên. Đẹp hơn, hoành tráng hơn nhưng cái hồn của chiếc cầu ngày thơ ấu đã bay đi về nơi đâu mất rồi. Còn lại đó chiếc cầu sắt cũ kỷ, chơ vơ trên dòng sông đầy hoa lục bình.
Tôi đi qua Kim Long, vùng đất sinh ra những cô gái xinh đẹp nhất Huế. Chuyện rằng ngày xưa nơi đây những cung tần mỹ nữ được các vua tuyển vào cung tập trung sống ở vùng đất này.Từ đó đã sinh ra những thế hệ mỹ nữ khác. Con gái Kim Long xinh đẹp và giỏi giang là mơ ước của biêt bao chàng trai thanh lịch.
Con đường dẫn lên Huyền Không Sơn Tự rộng thênh thang rồi lại chập chùng dốc núi, đá sỏi. Ngôi chùa nằm lặng lẽ trên sườn đồi giữa không gian tĩnh mịch.Tôi ước ao được gặp vị sư trụ trì nhưng thật không may .Có lẽ duyên chưa đến nên hôm ấy sư đi vắng.Tôi đi dạo khắp khuôn viên chùa và như lạc vào cảnh thần tiên. Những vườn hoa khoe đủ hương sắc được các sư và một người đạo hữu đang chăm sóc cẩn thận. Khi bước vào phòng đọc sách và làm việc của sư trụ trì tôi ngạc nhiên khi thấy biết bao là sách.Vì không có người nên tôi chỉ dám đứng xa chụp vài tấm ảnh lưu niệm nơi sinh hoạt cuả vị sư nổi tiếng: sư Minh Đức Triều Tâm Ảnh.
Trở lại Nam Giao, nơi ngày xưa Vua hay chủ trì cầu cho quốc thái dân an. Một khu vườn thông dày đặc, râm mát. Nhìn vào xa xa, bên trong là nơi vua đăng đàn cầu trời.Tục truyền rằng Vua là vị con trời mới có thể đứng ra làm chủ lễ. Mỗi khi vua làm lễ cầu trời mưa hòa gió thuận dù đang vào tiết hè tháng năm nhưng mây mù kéo về đen kịt. Ngọc hoàng đã nghe được lời cầu xin của thiên tử, tưới hạt mưa xuống trần gian cho những mầm sống được nuôi dưỡng tốt tươi, cho muôn dân được sống trong ấm no, hạnh phúc.

Những con đường ngập sắc tím bằng lăng hiền hòa đầy khách du lịch thả bộ lặng lẽ. Họ trầm ngâm khi đến với Huế. Tôi bước đi chậm rãi trên con đường nhỏ trong nội thành. Không còn vẻ buồn hiu hắt như ngày xưa nữa. Hàng ngàn du khách đi theo từng đoàn vào viếng. Những cô gái Huế với chất giọng ngọt ngào đang thuyết minh rõ về lịch sử từng ngóc ngách của thành nội. Đi qua cổng Ngọ môn cao và sâu như lạc vào một hang động mát rượi giữa trưa hè. Nhân viên bảo vệ hướng dẫn cho chúng tôi lên những chiếc xe màu xanh chạy quanh thành nội tham quan tổng thể khu hoàng thành.
Bước vào cung Vua, du khách phải bỏ giày dép bên ngoài để tỏ lòng kính trọng. Những cô du khách nước ngoài thích thú ngắm nhìn ngai vàng vua nhà Nguyễn từng ngự. Họ đứng quanh chụp những tấm ảnh mang về làm kỷ niệm.
Hôm sau tôi đi trên đường Mang Cá. Ký ức đưa tôi về con đường đất có mái nhà nhỏ với khoảng sân rộng và bóng cây trứng cá che mát cho tôi chơi đồ hàng mỗi trưa trốn ngủ. Chiếc cổng gỗ sơn xanh và hàng dâm bụt nở hoa đỏ nồng nàn. Loài hoa mà khi chơi trò đám cưới tôi lấy sợi chỉ xâu lại thành một vòng tròn rồi đội lên đầu làm cô dâu. Lúc chơi đồ hàng thì xắt nhỏ những nụ hoa còn búp đem vò với lá dâm bụt non làm thành một món chè không tên nhưng rất sánh, rất đẹp mắt.

Mỗi bước chân hôm nay tôi tìm về chốn xưa. Nơi tuổi thơ tôi có ánh trăng tròn treo trên vành nôi cùng lời ru à ơi của Mẹ.

Tuổi thanh xuân đã như con sóng vỗ bờ đưa tôi xa dần kỷ niệm. Mỗi bước đi chông chênh suốt phần đời khổ lụy đã không cho tôi một lần được quay bước trở về.

Ngày xa Huế.Chút nhớ.Chút mơ.Chút ngậm ngùi làm thành vết thương sâu thẳm.

Ngày trở về thật ngắn ngủi nhưng hạnh phúc ngập tràn khi tôi tìm lại được một thời đã xa.

Sau tất cả những gì đã đi qua trong cuộc đời, Huế là nơi bình yên nhất,ngọt ngào nhất. Một lần và mãi mãi.

5/5/2013
NGUYỄN THỊ NGỌC LAN

TƯƠNG NGỘ THÁNG BA

nguyenthingoclan

Trong màu nắng nhạt của một buổi chiều ở phố biển Nha Trang, tôi nhận ra cô nàng, tóc ngược bay trong gió, miệng cười tươi “ Dung đây nè Ngọc Lan!”. “ Ôi! mình nhận ra Dung rồi”. Tay trong tay, mắt trong mắt, nàng tươngtri đã đến NhaTrang, sáng bừng lên trong màu biển chiều xanh thẳm .Tôi bồi hồi đón nhận cảm giác hạnh phúc. Biển chiều nay như đang hát và tâm hồn tôi là những điệu đàn êm ả.
Tôi chờ đợi giây phút này bắt đầu từ một buổi sáng khi tiếng chuông điện thoại reo lên. Một chút ngạc nhiên với giọng nói thật ngọt, thật dễ thương, thật trong trẻo … chưa bao giờ nghe :“Xin lỗi, có phải số điện thoại của Ngọc Lan không?” Và tôi, còn đang lục lọi trí nhớ thì cảm xúc bỗng òa vỡ “ Dung nè  Ngọc Lan ơi!” Vậy thôi, chỉ là Dung nè thôi … nhưng tôi nhận ra ngay rằng đó là nàng Tôn Nữ , người mà tôi đã trải lòng mình không chút đắn đo… chủ bút tài hoa của tươngtri ( dù cô nàng cứ tự cho mình là TỔNG BÍ THƯ hay TỔNG BIÊN TẬP gì đó…cho oai !!! ). Tôn Nữ Thu Dung, cái tên nghe rất “cung đình”. Nàng thơ cái thuở tôi còn là cô học trò mười lăm tuổi Tiếp tục đọc

MỘT NGÀY XA LẠ

nguyenthingoclan

Buổi sáng. Cơn mưa phùn vừa ướt vai theo bước chân đến trường. Đi chầm chậm trong buổi sớm, tôi ngửa mặt nếm những hạt nước mưa nhỏ li ti, nghe hồn êm dịu lạ. Thoáng lạnh, thoáng nhớ. Tôi chợt nghĩ về thành phố cũ vào chớm xuân có mưa phùn lạnh tái tê. Buổi sáng qua cầu, gió lộng. Buổi chiều qua cầu, gió mang thêm chút sương chiều hiu hắt, lạnh lùng. Và lối về có hoa lá, cỏ cây chào đón những bước chân thương yêu dầu đời vụng dại. Nghèn nghẹn, vương vương, những hình ảnh xưa chợt về nghe tan vỡ.

Vào lớp, nỗi giận hờn vô cớ làm nặng cặp sách. Bạn bè nhìn nhau, ánh mắt quen thuộc thay cho lời chào, Thầy ngồi đó, gương mặt đạo đức, nghiêm nghị và Kant, Hesgel đang ngự trị trên môi, trên mắt, trên phấn, trên tay Thầy.
-Ê, tới đây mi, có chuyện ni lạ lắm!
Tôi quay lại, tôi trố mắt. Tim cứng ngắt, hững hờ Tiếp tục đọc

NỤ CƯỜI CỦA MÙA XUÂN

Tôi lật trang đầu cuốn sách “ Như con mèo ngái ngủ trên tay anh” là quà tặng của một người con trai cho em gái tôi đã lâu lắm rồi. Bốn mươi năm hơn trôi qua nhưng bìa sách còn mới cứng, được bọc một lớp ni lông ngoài bìa, hàng chữ “ Thương tặng cho con mèo nhỏ của anh. Vĩnh Nguyên ” Nét chữ tròn, mềm mại như của con gái. Cuốn sách đã cũ được cô em gái gìn giữ cẩn thận đến ngạc nhiên.
Cuốn sách thứ hai có tựa đề “ Bác sỹ Zhivago “ còn thơm mùi mực in do nhà xuất bản Văn học Việt Nam phát hành.
Khi trao cho tôi mượn hai cuốn truyện này cô em dặn dò : “ ChỊ phải giữ cẩn thận cho em nhé!“. Tôi biết đây là những món quà kỉ niệm rất quý của cô em gái.
Về nhà tôi đem cuốn Bác sỹ Zhivago ra đọc trước. Thật bất ngờ khi xem dòng chữ đề tặng của Vĩnh Nguyên : “ Tặng em, con mèo đi lạc. Vĩnh Nguyên” Cũng con người đó nhưng gần bốn mươi năm sau nét chữ đã hoàn toàn thay đổi. Tôi lật cuốn truyện cũ ra để đối chiếu xem. Không thể nghĩ ra được những nét chữ trên hai cuốn sách là cùng của một người. Hàng chữ mới bây giờ không còn mềm mại như trước nữa. Cả chữ ký cũng khác hẳn. Nó như bay lượn, cuốn hút người nhìn vào đó.
Tôi qua nhà em gái và được cô kể cho nghe chuyện của mình.
“ Em quen anh ấy khi chị đã vào Sài gòn học. Chuyện của bọn em chỉ kéo dài một thời gian ngắn thôi nhưng đó là mối tình đầu của em.
Chị học năm thứ hai thì em cũng đã lên lớp mười một. Vĩnh Nguyên học hơn em một lớp bên trường dành cho con trai. Chúng em quen nhau trong buổi tiệc sinh nhật em gái anh ấy và rồi yêu nhau lúc nào cũng chẳng biết. Mẹ phản đối kịch liệt chuyện yêu đương của con gái út. Những lời nặng nhẹ và cả những trận đòn khiến em phải đánh mất mối tình đầu của mình. Vĩnh Nguyên bỏ đi lính, anh vào Thủ Đức khi em học mười hai nửa chừng.
Chiến tranh kết thúc. Chúng em lạc nhau mãi cho đến ba mươi bảy năm sau mới gặp lại. Như một tình cờ, bài thơ “ Em đã bắt đầu thương nhớ chưa “ngày ấy anh Nguyên tặng, em gìn giữ cho đến một lần lục lọi tủ sách. Em đã bần thần sống lại cái thuở chúng em yêu nhau rồi bỗng nhiên bật khóc. Em quyết định gởi đăng trên một trang web tuongtri.com và vẫn lấy tên tác giả Vĩnh Nguyên.
EM ĐÃ BẮT ĐẦU THƯƠNG NHỚ CHƯA
Aó em vẫn trắng như đời trắng
Nhưng đã bắt đầu thương nhớ chưa
Em đã bắt đầu thương nhớ chưa
Hỡi người con gái tóc mây đùa
Ru em từng thoáng cơn đời mộng
Mai buổi em về ai đón đưa
(Vĩnh Nguyên)
Bên kia đại dương anh Nguyên đã đọc được bài thơ của mình với vài dòng giới thiệu về bài thơ, tác giả và thời gian nhận bài thơ này, có cả tên em và đôi giòng về mối tình đầu. Không ngờ anh ấy đã đọc được. Vĩnh Nguyên trở về tìm lại quá khứ của mình. Đó là lý do tại sao em có cuốn truyện Bác sỹ Zhivago này.
Mọi thứ bây giờ chỉ còn là kỉ niệm. Em trân quý nó như báu vật là vậy.
Những quyển sách Nguyên tặng em đã lâu lắm rồi. Bao nhiêu lần mở sách ra , nhưng không phải để đọc lại nội dung của sách mà chỉ để nhìn nét chữ của anh. Chỉ vài từ thôi “Thương tặng cho con mèo nhỏ của anh.. “. Hay ở một quyển khác “Tặng , loài hoa Anh yêu”. Nhưng trong từng nét ẩn hiện một điều gì đó mà em cảm nhận được từ trái tim mình. Khó diễn đạt cho người khác cùng nhìn thấy, cùng cảm nhận. Em nghĩ vậy.
Cụ thể là điều gì nhỉ ? Anh, với một bề ngoài nhìn vào không thể gọi là “phong độ” vì anh không cao to, đẹp trai, chẳng có một dáng vẻ sang trọng, lịch lãm hay hào hoa phong nhã. Tất cả dường như ẩn nấp bên trong nụ cười của anh, con người luôn muốn mình là đứa trẻ.
Nơi anh chỉ có một vẻ giản dị đến tuềnh toàng. Một đôi mắt buồn, ánh nhìn có đôi chút hoài nghi cuộc đời. Và chỉ có một nét rõ rệt, nổi bật nhất trên khuôn mặt trầm tư của anh, đó là nụ cười mà em đã gọi là nụ cười bí ẩn, nụ cười hệt nàng Mona Lisa của danh họa Leonardo de Vinci.
Đó là anh. Nhưng em đang nói về chữ viết, mà cũng không phải là xem chữ đoán tính người . Em không có khả năng đó. Em nghĩ , sao lại có một nét chữ từ nơi bàn tay năm ngón rất bình thường mà lại khiến em như lạc vào nơi chốn mộng mị huyền ảo. Từng nét không phượng múa rồng bay nhưng nó lại uyển chuyển như vũ khúc nghê thường. Từng nét gẫy gọn, đanh thép mà mềm mại như những sợi tơ. Từ trước , em vẫn thích người viết chữ đẹp. Thời còn là cô nữ sinh áo trắng, cái thuở biết suy tư với những vần thơ, nhận được một lá thư hay một bài thơ tỏ tình , nếu nét chữ đẹp, dù không có chút cảm tình nào dành sẵn, em vẫn cố gắng đọc từ đầu đến cuối. Nhưng ,chỉ cần nhìn thấy chữ xấu, em gạt qua bên, không xem. Đó là cái thuở xa xưa khi học trò chúng mình không có khái niệm về điện thoại di động hay internet.
Với em nét chữ cũng biểu lộ, thể hiện vẻ đẹp của tâm hồn. Một tâm hồn nghệ sĩ với những cung bậc của cảm xúc. Nó ẩn chứa một sự thăng hoa mà nếu một ai đó cùng cảm nhận, đồng điệu thì sẽ nhận ra vẻ đẹp đó.
Nhìn mây bay trên bầu trời trong xanh. Những đám mây trắng xốp bồng bềnh như một đàn cừu non trên thảo nguyên. Mọi người đều nhìn thấy hình ảnh của đàn cừu nhưng có ai đó lại nhận ra ẩn hiện trong đó là một cô bé , đầu đội chiếc mũ rơm rộng vành che khuất một phần khuôn mặt thiên thần. Cô bé đi lẫn trong đàn cừu, đôi mắt to tròn như chứa cả bẩu trời và cái miệng xinh xắn đang cất cao giọng bài ca cô gái chăn cừu.
Một ngày em đã nhìn thấy cô bé ấy như thế, cảm nhận được cả vẻ đẹp ngây thơ , hồn nhiên giữa đất trời bao la như đóa hồng rực rỡ nhất trong vườn . Lòng em rung lên những cảm xúc, giọt nước mắt như muốn trào ra bởi giọng hát cao vút trong trẻo hồn nhiên .
Em đã thấy hình ảnh đó khi ngồi ngắm cảnh chiều buông với người bạn cũ chung lớp. Đưa tay chỉ vào đám mây và nhìn thấy cô bé chăn cừu nhoẻn miệng cười.Tóc cô vàng óng như dòng suối tơ trải trên trên cánh đồng cỏ ngút ngàn.
Nhưng cứ mãi nhìn mà người bạn không thấy hình ảnh tuyệt đẹp đó. Riêng với em, nó cứ ẩn hiện cho em đắm chìm và em nhận ra đó là cảm xúc của riêng mình, của riêng mỗi người như khi thưởng ngoạn một tác phẩm nghệ thuật . Đó là lần đầu tiên em nhận bức thư hẹn hò cùng Nguyên.

Gặp lại anh sau gần bốn mươi năm xa cách, giọng ngập ngừng có đôi chút nghịch ngợm. Em nhận ra anh ấy ngay và hình dung bên kia sóng từ điện thoại nụ cười nửa miệng của anh. Đó là ý nghĩ đầu tiên của em về Nguyên. Sau nụ cười là những giòng chữ tròn đều trong lá thư thuở nào anh ném qua khung cửa sổ. Nét chữ mềm mại ngày xưa không còn nữa khi anh ghi vào tập truyện do anh sáng tác, gởi tặng.
Lan man để bày tỏ cảm xúc về chữ viết của một người bình thường, không nổi tiếng, không vĩ đại. Điều đó mọi người có thể cho là tầm thường, chẳng có gì phải bàn luận vì nó chỉ là các mẫu tự được ghép lại thứ tự để thành vần, đủ nghĩa. Ai cũng có thể viết được chữ đẹp nếu chịu khó nắn nót ngay cả một đứa trẻ mới bắt đầu biết viết. Nhưng với Nguyên lại khác. Nét chữ tuôn ra dưới năm ngón tay cầm bút của anh một cách nhẹ nhàng. Không nắn nót. Có thể như ngọn lửa hồng hay những bông tuyết rơi cũng được. Nó lung linh, lất phất hút hồn người đọc .
Em chưa bao giờ kể cho ai nghe về nét chữ của một con người kỳ lạ như Nguyên. Cũng như mối tình đầu em chôn kín từ lâu rồi. Chị hoàn toàn không biết gì về chuyện này là đương nhiên thôi.
Hình ảnh chàng học trò vóc người nhỏ, ốm yếu với cử chỉ rụt rè khó có thể quyến rũ ai được. Nhìn chung, chẳng có gì nổi bật cho bọn con gái chúng em phải “để mắt” đến. Em vốn sinh ra đã trót mang một tâm hồn đa sầu, đa cảm nên chẳng tìm đâu ra cái chất lãng mạn nơi anh ấy để chắp cánh cho tâm hồn đi tìm vần thơ.
Vậy mà … Một lần đọc tờ giấy vở gấp tư ghi lời xin lỗi vì lỡ dại vuốt tóc em trong lần sinh nhật cô bạn, em gái của Nguyên. Không thể tin con người “ tầm thường “ lại có một nét chữ hút hồn như vậy. Nhận thư em không nở nụ cười. Nhưng mắt em đã chạm vào nét chữ và nụ cười của anh, đã choáng ngợp hồn em vào một chiều đầu xuân bốn mươi năm trước.
Vĩnh Nguyên viết văn và làm thơ tặng em. Thơ văn của anh cũng chẳng có gì bay bỗng nhưng em đọc lui, đọc tới không biết bao nhiêu lần trong một ngày. Em chiêm ngưỡng nét chữ và hình dung ẩn hiện nụ cười nửa miệng bí ẩn để rồi một ngày gật đầu đồng ý khi Nguyên nói : “ Em có đồng ý tôi thích em không? ”.
Trời đất ơi! Không hiểu lúc ấy em mê muội thế nào mà lại gật đầu trước giọng điệu tỏ tình ngạo mạn ấy. Vậy rồi yêu anh ấy và mất nhau mùa hè năm sau.

Mùa Xuân ba mươi bảy năm sau anh lù lù xuất hiện dưới cây hoa vàng trước cổng nhà . Không khó để nhận ra anh khi nụ cười nở trên môi. Vẫn vậy, có nhăn nheo hơn nhưng vẫn là nụ cười bí ẩn của Mona Lisa.
Sau nhiều năm, em nhận ra nắng Xuân tràn về trước ngõ nhỏ, trong sân nhà.
Nhưng nắng ấy bây giờ lại nhạt hơn xưa. Không còn là nắng mười sáu, mười bảy của ngày nào nữa.
Có một điều kỳ lạ. Cả em và anh ấy không ai chịu lập gia đình. Nguyên vẫn vậy và em cũng vậy.
Có phải là định mệnh không? Chị có thể nói với em điều gì không?
Tôi thật thà : “ Chị không biết phải khuyên em điều gì nếu câu chuyện em kể là định mệnh..”

NGUYỄN THỊ NGỌC LAN

THÁNG CHẠP ĐANG VỀ

Nguyễn Thị Ngọc Lan

Screen Shot 2013-12-19 at 2.52.16 PM

Tôi quay lưng vội vã bước lên chuyến xe sớm nhất vào ngày giã từ thành phố bụi đỏ.
Đêm qua,tiếng gió đùa giỡn với lá rụng trên đường phố và cái lạnh bất chợt len vào trong chăn vừa thân quen vừa lạ lẫm mà sáng nay tôi vừa kịp nhận ra nơi cuốn lịch mỏng dần từng ngày.
Sớm nay tôi trở về chốn cũ. Những con đường bụi đỏ chật hẹp cùng tôi co ro những sáng sớm mùa gió lộng bỗng như dài ra, hun hút như nuốt chửng lấy nỗi tiếc nuối mà tôi đang cố vứt bỏ đi .
Tháng mười hai về rồi! Đâu đó vang vọng lời hát “Ngày tháng nào đã ra đi khi ta còn ngồi lại..”
Tháng mười hai. Tôi đang trên một chuyến hành trình trở về,đi tìm, góp nhặt lại tất cả những mảnh vụn trong đời.
Bao nhiêu lần mùa đông đi qua cuộc đời.Tháng mười hai nào má hồng lên trong cái lạnh chớm đông rồi từ đó hồn nhiên cũng rêu xanh sỏi đá Tiếp tục đọc

CÂY HOA VÀNG

Nguyễn Thị Ngọc Lan

file7461343256114

Tôi không còn nhớ tên gọi của cây này là gì nhưng những cánh hoa rủ dài theo cành lá từng cánh xuống vuông sân trước nhà tôi ngày ấy làm ngẫn ngơ cô bé mười hai vẫn còn mãi trong ký ức.
Những bông hoa vàng nhỏ bằng móng tay phủ kín cả một khoảng sân. Từ xa nhìn lại giống như một tấm thảm vàng rực rỡ. Trên thảm hoa đó ngày nào chị em tôi nhảy lò cò cùng nhau đùa giỡn. Gom những hoa ấy lại rồi tung lên trời, những cánh hoa vàng bám đầy trên tóc, trên áo như mặc bộ Hoàng bào, đội mũ cung đình.
Mười hai tuổi! Những cánh hoa bắt đầu rơi trên tâm hồn trẻ thơ tôi những sắc vàng óng ánh. Nhất là khi chiều tháng hè khoảng sân sáng lên, lấp lánh dưới ánh nắng nhạt. Ánh nắng ôm ấp, còn gió vuốt ve thảm hoa Tiếp tục đọc

CÂY HOA VÀNG

Tôi không còn nhớ tên gọi của cây này là gì nhưng những cánh hoa rủ dài theo cành lá từng cánh xuống vuông sân trước nhà tôi ngày ấy làm ngẫn ngơ cô bé mười hai vẫn còn mãi trong ký ức.
Những bông hoa vàng nhỏ bằng móng tay phủ kín cả một khoảng sân. Từ xa nhìn lại giống như một tấm thảm vàng rực rỡ. Trên thảm hoa đó ngày nào chị em tôi nhảy lò cò cùng nhau đùa giỡn. Gom những hoa ấy lại rồi tung lên trời, những cánh hoa vàng bám đầy trên tóc, trên áo như mặc bộ Hoàng bào, đội mũ cung đình.
Mười hai tuổi! Những cánh hoa bắt đầu rơi trên tâm hồn trẻ thơ tôi những sắc vàng óng ánh. Nhất là khi chiều tháng hè khoảng sân sáng lên, lấp lánh dưới ánh nắng nhạt. Ánh nắng ôm ấp, còn gió vuốt ve thảm hoa.
Tôi là con bé học trò đệ thất ôm cặp bước vội về nhà để được nhìn màu hoa vàng trên cao và bàn chân nhỏ bé của tôi chậm rãi nhẹ nhàng đặt lên lớp hoa dày, nghe trái tim mình rộn ràng.
Mười lăm tuổi!
Những ngày Hè, từ trên cao vút ngọn cây hoa vàng có tiếng chim sẻ ríu rít gọi bạn. Một ngày đứng dưới gốc cây ngước mặt nhìn lên tôi thấy cái tổ nhỏ xíu và đôi chim nhảy nhót lượn lờ nhảy qua, nhảy lại trên cành cây, đan những sợi cỏ vào tổ ấm của mình. Hạnh phúc quá!
Mười bảy tuổi!
Không còn nhảy lò cò trên thảm hoa vàng ấy nữa nhưng mỗi chiều về lại ngẫn ngơ bên những cánh hoa long lanh dưới nắng. Tâm hồn mới lớn vượt qua khỏi ngọn cây cao, lên trên những tầng mây trắng. Đôi chim trên bầu trời lượn lờ và rồi đáp xuống giữa những bông hoa vàng rục rỡ. Có cái buồn dại khờ và nụ cười bất chợt đầu đời.
Rồi một ngày tôi rời xa nơi ấy! Cây hoa vàng vẫn tiếp tục nở hoa và những cánh nhỏ theo gió rơi nhẹ nhàng xuống vuông sân. Ngày trở lại nhìn hoa không còn vàng rực rỡ! Chim vẫn hót trên cao vút ngọn cây. Nhưng thảm hoa ấy không còn là của tôi nữa! Màu hoa bây giờ nhạt hơn. Ánh nắng cũng không còn dịu dàng như trước. Gió cuốn những cánh hoa tội nghiệp bay tả tơi. Bọn trẻ con rủ nhau giẫm đạp trên thảm hoa đang thoi thóp và rồi người ta quét sạch nó đi tất cả. Tôi chôn chân bên kia đường nghe tim mình nhói đau! Kí ức tuổi thơ vọng về những khúc nhạc êm đềm. Nhắm mắt để được trở về ngày cũ dù chỉ trong chốc lát thôi. Tôi mơ đôi chim sẻ nhảy múa trên cao. Mơ chiếc áo Hoàng bào hoa vàng lấp lánh. Mơ chiếc mũ cung đình trên mái tóc. Nhắm mắt để thấy tiếng chiêm chiếp của chim non và đôi mắt tròn xoe của cô em gái ngạc nhiên khi nhìn thấy cái đầu chim bé xíu vươn ra bên ngoài tổ. Nhắm mắt để nghe bước nhảy tuổi thơ dưới chân mình.
Nhắm mắt cho tôi mơ về ngày lớn dần lên bên cội cây hoa vàng.
Làm sao quay về được tuổi thơ tôi trên thảm hoa vàng cùng em gái? Làm sao còn được tung lên trời những cánh hoa nhỏ lung linh như tuổi thơ tôi?
Làm sao tìm lại những giọt nước mắt vô cớ chảy dài trên đôi má tuổi mười lăm.
Mấy mươi năm đi lại con đường cũ tôi vẫn luôn ngước nhìn ngọn cây cao vút ấy. Cây đã già! Những ngọn gió vô tình cong cớn lướt đi trên thân thể cây hoa vàng tội nghiệp.
Hoa bây giờ nhỏ hơn, nhăn nheo hơn. Thân cây teo tóp sần sùi. Cành lá không sum suê nữa mà èo uột đong đưa. Màu xanh tươi trẻ nhường lại cho màu vàng lá già nua
Vuông sân bây giờ lá nhiều hơn hoa.
Tiếng chim gọi tình cũng yếu ớt hơn xưa. Không còn tổ chim non trên cao để từ đó cho ra đời một thế hệ mới.
Một ngày trở về đứng khép nép bên kia đường nhìn cây hoa vàng buồn gục đầu trong nắng sao mà thương quá. Thời gian trôi đi, cây hoa vàng già cỗi mang theo tuổi đời tôi. Nhưng dưới gốc cây kia vẫn còn đó tuổi thơ của mình. Thời ngơ dại đi theo rễ của nó cắm sâu vào lòng đất. Mãi mãi giữ lại nơi đó một thưở trong trắng đời tôi.
Với tôi. Hoa vàng vẫn còn rơi rụng theo gió. Long lanh trong nắng chiều. Đẹp như thuở nào đi bên vệ cỏ đến trường. Đẹp như con chuồn chuồn ớt đỏ đậu trên hàng chè tàu đang nhấp nháy đôi cánh và hai ngón tay nhỏ nhắn của tôi vừa chạm vào cái đuôi mềm mại, ấm áp kia.
Hoa vàng ơi! Hồn nhiên ơi!

NGUYỄN THỊ NGỌC LAN
Thu vàng 2013

Nắng xuân

Nguyễn Thị Ngọc Lan

26-0f0f4

Gió lạnh cuối Đông bất ngờ tràn về trên dãy phố dài ngút mắt. Từng đoàn xe vút qua, thổi tung đám bụi mịt mờ trải dài suốt con đường. Đây đó từng đoàn người qua lại ở khu vực bến xe này tìm chuyến về quê. Họ khó nhọc, chen lấn nhau mong tìm chiếc vé để có một chỗ ngồi trên chuyến xe nào đó. Nhiều người nằm ngồi lăn lóc trên dãy hành lang hay ngoài những gốc cây .

Tôi cũng chen lấn trong đám người ấy, mong sao có chuyến xe chiều trở về trước vài ngày giáp Tết. Hai tiếng nữa mới có chuyến tiếp theo. Tôi kiếm được chiếc ghế ngay bên ngoài phòng vé. Nơi đây có thể nhìn bao quát cả khu vực bến xe rộng lớn này.

Tôi để ý đến môt cô bé ốm yếu, gầy nhom ngồi trên bệ xi măng bao quanh gốc cây xà cừ to lớn. Nét mặt con bé trông rất u buồn, hai tay giữ chặt cái giỏ xách đã rách bươm, lòi cả miếng vải giống như là chiếc áo hay quần của cô cô bé đựng bên trong. Con bé đâu khoảng mười hai, mười ba tuổi, dáng gầy , nước da đen nhẻm có lẽ do lăn lộn với mưa nắng trên cao nguyên này. Trên khuôn mặt con bé toát lên sự hoảng sợ. Tôi nhìn thấy nó dáo dác cặp mắt đảo khắp nơi, thỉnh thoảng quay mặt về phía phòng vé. Nó có vẻ rụt rè, lo sợ một điều gì đó Tiếp tục đọc

NHỮNG HẠT MƯA MÀU TÍM

Nguyễn Thị Ngọc Lan

images-3

Mưa bắn tung toé trên mặt đường.Gíó hất lên những đám lá còn xanh tươi cùng với rác rưởi và những nhánh cây bay sàn sạt đập vào cánh cửa sắt đóng kín.

Bão chưa đến mà tiếng gió rít vù vù bên ngoài như đoàn xe mô tô phân khối lớn đua trên đường phố. Hiền Ly lên lầu kiểm tra lần cuối xem các cửa sổ  có bị bung ra hay không. Đợt bão năm ngoái nhẹ cấp chín nhưng vì vô ý không đóng chặt các cửa lạị, khi cơn gió mạnh tràn qua đã đánh bể kính khiến nước và gió lùa vào trên lầu ba hất tung di ảnh Ba Mẹ Ly văng khỏi bàn thờ, rơi xuống. Lần này cẩn thận hơn. Ly dùng dây điện cũ cột chặt các cánh cửa lại vào khung sắt mới yên tâm đi xuống ngồi chờ cơn bão đến dưới ánh đèn cầy.

Ngọn đèn sáp đong đưa nhảy múa trước mặt Ly. Mặc dù cửa nẻo đã cột chặt nhưng  gió vẫn cứ lùa vào từ ngõ ngách nào đó trên lầu. Gió đang rít mạnh ngoài kia. giống như tiếng rít của đoàn đua xe công thức 1 Ly thường xem trên TV. Tiếng loảng xoảng của tấm tôn nhà ai vừa mới đập vào cửa sắt . Ly hoảng hốt! Âm thanh vù vù trên đầu như tiếng cánh quạt máy bay trực thăng chuẩn bị đổ quân.Tiếng cây gãy kêu răng rắc không dừng hòa âm cùng tiếng gió mạnh đập vào khung cửa. Mưa xiên ngang lộp độp rát mặt cửa kính. Tiếng lá cây và rác rưởi siết trên mặt đường như đang rượt đuổi nhau. Chúng cuộn tròn lại rồi vỡ ra, tung lên. Những thứ trên mặt đường bị gió cuốn xoay tít mù như chơi trò đuổi bắt Tiếp tục đọc

Con mèo lông trắng

Nguyễn Thị Ngọc Lan

db_Tatyana_Gorshunova__Woman_with_a_White_Cat1

Lông trắng là tên con mèo được cô bé đem vào nhà nuôi từ một năm nay.  Buổi sáng thức dậy nghe tiếng meo meo thống thiết bên ngoài tường rào, cô bé thấy tội cho con mèo còn nhỏ nên xin phép Mẹ nuôi nó. Nó là một con mèo đực trắng muốt. Trừ bốn gót chân màu vàng nhạt.

Bây giờ nó là một chàng thanh niên mèo vừa dũng cảm vừa lười biếng nhưng được cái ngoan ngoãn, dể bảo khi ở bên cô chủ của mình. Nói chung, Lông trắng là một chú mèo xinh đẹp được nuôi dưỡng cho ăn đầy đủ, được nằm ngủ trên ghế sa lông và không việc gì phải đi săn ba cái loài chuột bẩn thỉu, hôi hám kia. Nó là một con mèo lười biếng nhất thế gian. Nó tự tin mình là con mèo đẹp và quyến rủ. Đa xlaf con mèo xinh đẹp thì không việc gì phải làm lụng cho vất vã Tiếp tục đọc