N g à y c h a n h ò a

nguyenthikhanhminh

Là mặt trời rạo rực phương đông lên
Là vỡ chìm khao khát. Pha lê đêm
Thời khắc tan nghìn sao khuất bóng

Bỏ xuống như mây vạt ngày rất nhẹ
Có đuôi mắt lá đưa thầm
Ta cũng thế. Chút hồng khe khẽ

Chạy mướt gió khuông trời tơ lụạ
Bổng trầm những nốt nhạc bay cao
Đàn chim ấy chưa một lần bỏ phố

Phố lao xao khua mùa lá mới
Một mùi hương rất lạ theo về
Là tiếng nói mắt nhìn nhau có phải

Thầm riêng mình. Ấm ngọt giữa môi tan
Ấm như thể thu nghìn giọt nắng
Nở như bông phố ngọt trưa hồng

Cúi xuống nhẹ vai ngày run mắt gió
Gọi nhau về. Nhà ai vừa khép cửa
Sắc rơm chiều. Rất dịu. Rồi tan

Rồi như mơ như mơ. Bay vào chiêm bao
Nỗi mê hoặc muôn đời giấc ngủ
Một điều gì nghe tựa tiếng xôn xao

Đừng tan nhé cho thầm thì gần lại
Trái tim này mỏng lắm như gương
Sợ vỡ những lần thao thức dậy

Là thức dậy vô cùng biết thế
Ngó chung quanh ngó đất nhìn trời
Sợ hụt hẫng nên ôm vào rất vội

Là tôi là tôi là tôi
Như viên đá lạnh trong ly nước
Sống tận cùng. Chắc thế. Đã tan ra

Nguyễn Thị Khánh Minh 

 

VƯỜN CHIỀU

nguyenthikhanhminh

Có tiếng chim nhại tiếng rơi chiều
Níu chút nắng hoe vàng ngọn cỏ
Níu tiếng xe về qua ngõ. Reo chuông

Vườn vắng. Người ngồi nghe lá rụng
Giật mình vai áo dấu tay phai
Ơ hờ thế. Ly nước đầy trong tay. E sẽ đổ

Dưới bóng im. Ngày đi xa lắm
Nghe buồn chiều xoá nốt dấu chân
Như ai đó bước ngoài vạn dặm

Để lại trên cành những xanh nhắn nhủ
Xanh trên trời mây ở với chia tan
Mà rơi xuống trần gian. Đoàn tụ

Để lại trên thềm cành hoa khuya ngất trắng
Mai rồi nghe viên gạch nhỏ cũng thơm
Mỏng và dịu một hồn đêm hoá nắng

Cuống quít rơi theo. Ánh nhìn ngủ muộn
Thức giấc. Và bay lên. Từ chiếc ghế trong vườn
Nếu biết được, tôi đã là viên đá lạnh…

NGUYỄN THỊ KHÁNH MINH

TIẾNG ĐỘNG CUỐI NĂM

nguyenthikhanhminh

Our hearts are broken today…
(Tổng Thống Hoa kỳ, Barack Obama)

Vâng. Đó là tiếng vỡ ra của trái tim. Như lời ngài Tổng Thống của chúng ta vừa nói với ngấn lệ.
Tiếng vô thanh hạt lệ rơi từ mắt mọi người, từ mắt Tổng Thống Obama lúc đọc bài diễn văn, sau khi những tiếng súng chát chúa vừa ngưng ở ngôi trường tiểu học Sandy Hook.
Tiếng im lặng rơi hẫng, của mọi người khi nghe tin thảm sát ngày thứ sáu 14 tháng 12 năm 2012 làm thiệt mạng 20 em chỉ ở độ tuổi 6, 7, và 6 giáo viên ở thành phố NewTown, bang Connecticut, không kể thủ phạm sau đó tự sát.
Tiếng tan nát của nhân tâm, nhân tính.
Tiếng ngừng sững của thời gian.
Tiếng thét đau đớn của những bậc phụ huynh trước mất mát, một mất mát muốn xé trời cao muốn đạp đất sâu để thấu cùng.
Tiếng lẳng lặng cúi đầu thảng thốt về một niềm tin vào cuộc sống, vào con người.
Tiếng bay lên ngơ ngác của 20 linh hồn bé nhỏ.
Tiếng hóa thân kỳ diệu của những cô giáo rực chói tấm lòng Bồ Tát.
Tổng Thống ơi, vì sao vậy? Ngài vừa nói là chúng ta phải làm một điều gì có ý nghĩa… Tôi vừa nghe một bình luận viên trên TV ngày 17.12.2012, và tôi đồng ý với ông, trách nhiệm không hẳn là ở bệnh tâm thần của một người nào đó, hay do sự giáo dục đặc thù của đôi ba phụ huynh, mà do phần lớn, ở hậu quả không có một luật nào hạn chế sự xử dụng súng bừa bãi ở Hoa Kỳ, dù đã bao lần xảy ra thảm sát ở trường học, vì sao vậy?
Ôi Hoa Kỳ, một đất nước tự do, một nơi có đầy những bình minh mà người ta vui sướng đón nhận sau mỗi giấc ngủ, ánh sáng mà người ta biết được, giải thích được lý do và giá trị của nó. Một nơi lại cũng có những mảng tối khuất lấp, một bóng tối đầy quyền lực, mà người ta chỉ biết đưa ra câu hỏi phẫn nộ vì sao nó tồn tại, và bất lực không thể xua đuổi chúng đi.
Đó là tiếng động vang sau lưng chúng ta, đến từ bóng tối ấy, đe dọa ánh sáng chúng ta đang bám vào để còn sức sống, để còn niềm tin vào cõi nhân gian này. Chúng ta phải làm gì để gìn giữ cho bóng tối kia không loang dần vào ánh sáng đang bảo vệ chúng ta?
Với trái tim tự nhiên của con người, tôi nghĩ cuộc thảm sát không thể tưởng tượng được như lần này sẽ là một đòn bẩy để ngay bây giờ, không thể chờ đợi thêm, các vị đại diện dân ở Quốc Hội phải ngồi lại để biểu quyết cho một luật kiểm soát súng, thì mới thuận với lẽ trời và lòng người.
Hồi tôi mới tới Mỹ, tôi đã cảm nhận là ở đây súng được bán và dùng gần như là thoải mái, rất nhiều chỗ giải trí có môn bắn súng…, và một điều nữa, không riêng gì ở Mỹ mà khắp nơi, trò chơi cùng phim ảnh bạo lực lan tràn, không có dấu hiệu nào cho thấy phải giảm bớt nó đi, có phải như vậy mà người ta đã quá quen với vũ khí và giết chóc, nhất là ở những con người có tâm lý đặc thù thì hình ảnh đó đã khích động thêm họ? Loài người là một sinh vật có đầy đủ hiền tính và ác tính của Phật và Quỷ, nếu mặt ác được khơi gợi cổ súy thì nó sẽ thành một điều quen thuộc và tác động còn nguy hiểm hơn n lần cái thú tính.
Tha thiết mong những văn thi sĩ, họa sĩ, những nhà làm phim, hãy viết, hãy vẽ, hãy làm những gì để phổ biến nhiều hơn nữa những tình cảm trong sáng hiền lương, làm bật ra thêm nữa vẻ đẹp của nhân tính, của lòng từ bi…
Thế nên tôi sẽ mãi nói về những điều tốt đẹp, về niềm tin vào bản tính Thiện của con người, mỗi niềm tin nhóm một chút ánh sáng…
Những kẻ sống vì bóng tối, gieo rắc bóng tối sẽ bị khuất bởi bóng tối của chính họ, và những ai có quyền năng tác động giảm thiểu cái tối đen ấy thì xin hãy bắt đầu một hành động cụ thể để hạn chế tối đa những thảm họa, đó không chỉ là lời cầu xin của một mình tôi…
Trong niềm cố gắng nhỏ nhoi, tôi muốn nói đến tiếng động mở ra cánh cửa của nhân tâm, bên cạnh đường bay yên bình của 20 thiên thần trên bầu trời ánh sáng, bên cạnh bóng tối mặc niệm của thành phố NewTown, là tràn đầy ánh sáng từ vòng tay mở rộng của những cô giáo trường tiểu học Sandy Hook bảo vệ học trò của mình, tôi và tôi biết rất nhiều người đã khóc biết ơn, cảm phục, những tâm hồn cao đẹp, tâm Bồ Tát, để khiến chúng ta biết quật cường với bóng tối.
Đó là tiếng động của ánh sáng chói lọi, mở cho chúng ta một con đường nuôi lại ước mơ.
Victoria Soto, cô giáo lớp 1, 27 tuổi, cô đã dùng thân mình để che chắn học trò và cô chết trong tư thế đang cúi xuống như vậy, ôi vòng cong của bầu trời này có phải là vòng lưng nhỏ hào quang ấy? Gọi cô là anh hùng thì dường như cũng thấy thiếu, mà danh xưng nào cho vừa Tâm Bồ Tát… Tôi mường tượng bây giờ cô đang ở trong lớp học với các em một nơi an lành có tiếng chim hót ngoài trời bình minh… Cô giáo thiên thần ơi, cõi đất trời này đang tặng cô vì sao sáng hiền hòa, đẹp như tâm từ bi của cô, vì sao Victoria Soto…
Dawn Hochsprung, 47 tuổi, cô hiệu trưởng của trường, và Mary Sherlach, giáo viên tâm lý, khi thảm kịch bắt đầu, hai cô đã rời phòng họp chạy thẳng về phía tay súng, cuộc đối mặt của họ đã được truyền qua intercom trong trường, điều này đã cứu sống nhiều sinh mạng vì các thầy cô khác có thì giờ đóng cửa phòng học che giấu học trò, theo tin tức thì cô hiệu trưởng đã dùng thân mình trấn giữ trước một lớp học không khóa, và cô đã bị bắn xuyên qua cửa, trong tư thế ấy. Ôi có phải cô đã ngã xuống trong ánh sáng rực rỡ của đôi cánh tay giang ra dũng cảm? Đó là cánh tay mở ra một cõi đẹp vĩnh cửu.
Rachel D’Avino, 29 tuổi, cô giáo viên trẻ này sẽ kết hôn vào đêm Giáng Sinh, theo cảnh sát kể lại, cô đã hy sinh trong lúc che chắn cho một em nhỏ. Một đám cưới trong đêm Noel đã không đến, cô giáo trẻ trung ơi…
Ngoài những cái chết lẫm liệt trên, còn có một em trai 6 tuổi, Jesse Lewis, khi nghe tiếng súng em đã chạy ra hành lang và đã bị bắn khi đang dẫn các bạn mình chạy trốn, được biết em là một đứa trẻ can đảm, mạnh mẽ, và đầy tự tin.
Còn chỉ 12 ngày nữa là chấm dứt năm, tôi biết rồi tôi sẽ không phai được những tiếng ong ong trong đầu của những ngày cuối năm 2012 này. Ngày hôm nay, trên website của Tòa Bạch Ốc đã có hơn 180.000 chữ ký của người dân Hoa Kỳ đòi chính phủ một luật kiểm soát súng. (Tổng hợp tin)
Đó là tiếng của những hạt máu vô tội nở hoa.
Đó là sức lan tỏa của ánh sáng từ tâm phát đi từ những hành động quả cảm bi thương của các cô giáo anh hùng trường tiểu học Sandy Hook.
Ôi những thiên thần nhỏ. Ôi những Bồ Tát vừa thành. Đêm nay trên trời có thêm những vì sao sáng nhất mang tên Người. Ánh sáng của Chân Thiện Mỹ tỏa ra từ Người sẽ là chiếc thuyền Noah đưa chúng ta thoát khỏi cơn hồng thủy của bóng tối.
Trong đêm tôi, có tiếng động lắt lay của giọt nến cháy, khóc cho giấc mơ nhân tâm, và hướng về lung linh…
Santa Ana, 18 Tháng 12 năm 2012

Rất tình cờ, trong thời gian đang làm việc tôi đọc được bài thơ Hai Mươi Thiên Thần Mỹ của nhà thơ Nguyễn Tiến Đức, trên tôi nói đến cái chết của những cô giáo, bài thơ này nhắc đến 20 em học sinh mà cái chết đã làm rúng động lòng người, lời thơ cảm động, lặng lẽ, xin mượn ghi vào đây cho trọn vẹn cảm xúc trước thảm sát NewTown.

Ô này bạn có thể thấy không
Trong đêm cùng thẳm
Trong đêm an bình
Trong đêm thánh thiện của nước Mỹ
Hai mươi giọt nước mắt
Rơi từ thiên đỉnh
Thay cho 50 ngôi sao lấp lánh
Trên những lá cờ buồn treo rủ
Từ Connecticut
Từ Washington, D.C.
Tới những sa mạc hoang vu
Từ bờ đông sang tây nước Mỹ

Ô này bạn có thể thấy không
Ngón tay trỏ của Tổng Thống Obama
Ngón tay trỏ để chỉ huy cả triệu quân binh
Giờ đây chỉ để chậm nước mắt
Cùng với trái tim vỡ tan của ông

Ô này bạn có thể thấy không
Những ngọn bạch lạp chập chờn
Đang được thắp lên cùng hai mươi cây Noel
Cùng với cánh thiên thần đã gãy treo trên cột
Ở Sandy Hook Elementary School

Những ngọn bạch lạp chập chờn
Đang được thắp lên
Cùng với những vòng hoa tang hồng trắng
Cùng với những hồi chuông chiêu hồn
Trong những giáo đường
Cho những sinh linh
Bé bỏng vô tội và đẹp nhất nước Mỹ
Bị thảm sát ở Thành Phố Mới
Sau bình minh
Nguyễn Tiến Ðức
4 tháng 1 năm 2013

VÀ, TIẾNG CHUÔNG REO MÙA XUÂN

Cuối mùa xuân 2013, có một tiếng động, không, tiếng chuông reo, ấm lòng người đang xơ xác trên đống hoang tàn sau cơn lốc ở Oklahoma, tiếng chuông theo một cành hoa mạnh mẽ dũng cảm từ bi tỏa hương bay xa. Như một hạt mầm quí báu trong trời đất này mà mong vô cùng có con gió nhân duyên cho nó sinh sôi lan tỏa để trần gian tràn đầy ánh sáng và như thế con trẻ chúng ta được lớn lên trong sự tin cậy rằng chúng sẽ luôn được bảo vệ.
Cành hoa ấy, tiếng chuông ấy, là Jennifer Đoàn, một cô giáo gốc Việt, đã dùng thân mình, dù đang mang thai, để che chở cho học sinh trong cơn bão lốc kinh hoàng xảy ra ở Oklahoma ngày 20.5.2013 vừa rồi.
Theo tin tức, cô đang cùng 11 em lớp 3 đứng ở hành lang trường tiểu học Plaza Tower, tại thị trấn Moore, ngoại ô thành phố Oklahoma, thì cơn lốc ập tới với sức gió 320km /h, trong khoảnh khắc nguy nan ấy, cô đã ôm lấy học sinh của mình. Sau đó toán cấp cứu đã tìm được cô cùng các em trong đống đổ nát, họ nói đã vô cùng bất ngờ và cảm động khi chứng kiến có hai em sống sót dưới vòng tay và thân che chở của cô. Cô bị rạn xương ức cùng cột sống và may mắn là thai nhi bình yên. Từ đó lan truyền đi, tin tức của một anh hùng. Cô Đoàn đã thuật lại với phóng viên đài CBS News, “tôi nói lũ trẻ nằm xuống, lúc đó không hề có ánh sáng và chúng đã bắt đầu hoảng sợ, tôi để tay lên những học sinh gần tôi và nhìn lên cửa, trấn an các em rằng chúng sẽ vượt qua… ”
Hiệu trưởng trường Plaza Towers cho biết, 7 trong số học sinh cùng ở chỗ cô Đoàn đã thiệt mạng, và hai em dưới vòng tay cô đã thoát nạn. Một bạn của cô đã nói rằng, việc cô thoát chết là “thần kỳ”. Trên trang mạng xã hội facebook, các bạn đã kêu gọi “Praying for Jennifer Doan” và giúp đỡ cô trả những chi phí y tế. (tổng hợp tin)
Nước mắt tôi đang rơi không phải để khóc mà để hân thưởng nhịp tim đẹp đẽ mà những đóa hoa bồ tát kia đã dâng hiến cho cuộc sống này.

NGUYỄN THỊ KHÁNH MINH

(Santa Ana, Tháng 6.2013)

CHỚ BẢO XUÂN TÀN

nguyenthikhanhminh

Ngày 20 tháng 2 năm nay, theo cuốn lịch nhỏ xíu bỏ túi, ngày ta, là tiết xuân phân. Còn trên cuốn lịch treo tường, là Spring begins. Đó là chuyện của lịch tháng ngày khí tiết. Còn vọng âm thời gian trong tâm hồn thì sao, hình như chẳng có một xía vô nào của thời gian vật lý, mà là cảm xúc, nó vang lên đánh động ta nỗi bổng trầm của trôi đi. Tiếng chuông reo trong tôi hôm nay là cánh mai vàng ngoài thềm đang rung trong hơi gió se lạnh tan mùa.
Tôi đang tự hỏi có phải ở đây, miền nam Calif., tôi được hưởng hai lần cái tâm trạng đón xuân?
Thế này, hồi tháng 1 vừa rồi, cả Little Saigon bừng lên không khí Tết, mà Tết thì người mình thường gắn với Xuân, trong khi trời đất ở Calif. thì đang đông. Mặc kệ, bên kia đại dương nhà Việt Nam mình đang đón Tết thì triệu đứa con tha phương cũng rộn ràng Tết bất kể đang mùa nào, từ vật chất đến tinh thần để cảm thấy, để mở ra nơi xa xứ, mùa của Tết, với hoa đào rực nở, bánh chưng dưa món, chợ hoa, báo Tết, hội họp tất niên, hương khói cúng đón ông bà tổ tiên trong mỗi mái ấm Việt. Cứ hồn nhiên rủ nhau Xuân ngay giữa buổi đông đang lăm le rét đậm ở xứ người. Mùa xuân của tâm linh, của truyền thống, di sản văn hóa Việt.
Thế rồi khi Tết qua đi, lòng người chưa kịp nguôi vị xuân ấy, thì trong gió lạnh lại có hai loại đào, một là đào màu cánh sen đậm, tên bích đào, hai là đào với ba màu hồng nhạt, đậm và lớt phớt trắng, bừng lên nở, cho người mình ăn dối thêm cái Hậu Tết, và bonus cảm giác Tết thật là hậu hĩ kéo đến tận buổi đông tàn, bắt kịp để hưởng xuân thực sự của đất trời nơi đây, tháng 3, trổ trên lộc non của cây lá hoa, trên dịu lại của gió nắng. Áo mùa lạnh đã mỏng đi để da người rộng đường thở nắng ấm.
Thế có phải là ta được hưởng xuân hai lần không?

ĐÊM QUA SÂN TRƯỚC…,

Đến thềm nhà tôi mà xem, hay nhìn vào đào đang nở bên vườn nhà ai, cây đào 3 màu đang hội tưng bừng. Và đây mới là điều đáng nói, cội mai, được tạo nên thịt da từ đất, nước Calif., đang mách xuân bằng những cánh nở vàng rực, chỉ hơi tiếc là mai nở hướng xuống đất, nhưng không hề gì, nó đúng là đóa mai vàng năm cánh, mỏng manh nhưng mang nét mạnh mẽ.
Sớm khi bước ra thềm, nhìn mai rức nở trên cành, tôi bỗng thốt lên mạc vị xuân tàn… ơ hay, sao vậy, đình tiền tạc dạ nhất chi mai*… những câu thơ cứ vào xuân tôi lại nghe nó khẽ khàng thả dư âm trên những xác hoa. Có gì là mới là cũ trên màu vàng như nhiên của mai vào buổi tàn đông này, thưa thiền sư Mãn Giác? Có phải thời gian cũng lưỡng lự trong những cánh đang hé rung và những cánh rụng trên thềm trong nắng sớm, níu lại cho chúng ta ít nhiều cảm xúc thanh xuân?
Chỉ còn một tí thời gian nữa thôi, sẽ thấy trên tờ lịch tháng 3 những chữ, lấp lánh, Spring begins, luôn luôn, chữ “bắt đầu” kích thích tôi niềm phấn khởi, và nhớ lại đâu đó trên dòng thời gian lung linh nơi bắt đầu một giấc mơ, và cũng từ đó lơ ngơ một giấc mơ xa vắng…
Nói vậy, chắc tưởng tôi là kẻ rất loay hoay. Không, chỉ là mang mang ngắm bọt giấc mơ lửng bay. Đúng y như là, xuân khứ bách hoa lạc, xuân đáo bách hoa khai, bạn thử đọc theo âm này (nhớ cái đầu lắc lư của chú tiểu!) xem có cảm giác như tôi không, cái khí an nhiên và cũng rất quí, của trời đất cuộc đời. Nên, tôi ở trong đó mà đi giữa giấc mơ ẩn hiện. Dường như tìm cái mình đã có. Và mất điều chưa tường tận. Nhất chi mai kia hiện tiền một niềm vui lay động nhịp đập đang dẫn máu đỏ về tim, nuôi dưỡng từng phút xuân đáo trẻ trung. Một tí ti móng tay vừa nhích lên, một tế bào chết đi, Xuân khứ có mắc mớ gì trên hiện tại châu báu này.
Đã qua mùa đông rồi. Trong sông biển thời gian, dội long lanh ngọn sóng xuân phân trên mấy tấc vuông tờ lịch. Một điểm rõ ràng trong miên man không nguồn cội. Ngọn sóng bung hoa cho ta một cách tối thiểu để thưởng thức phút giây hoa nở hoa tàn, ta đến, ta đi, cho dẫu đó có là một giấc mộng cuộc đời đi nữa, thì cũng đã lặn lội cùng nó, những vui buồn.
Cuộc sống với những hệ lụy đang mỗi lúc mỗi trơ hóa tình cảm ta, không ngừng xảy ra khắp nơi trên trái đất những cảnh mà cảm xúc ta không biết phải xoay xở thế nào để được tồn tại với cái nghĩa đúng nhất, Con Người. Lẽ nào một trái tim mẫn cảm chỉ còn là cái kén lẻ loi của riêng kẻ đó chui vào trú ngụ. Sao hưởng thụ bình yên lại làm tôi cảm thấy như đang làm điều gì có lỗi?
Trong nỗi thất vọng u buồn ấy, bỗng biết len lách để sống theo cách mềm nhất vừa tầm nhất của mình, và ước mơ một cách thơ mộng rằng, trong cái tổ của suy nghĩ, chữ nghĩa, được ban sơ lại mình để còn cảm xúc, để có thể chịu đựng nhiều hơn, biết cách sống hơn, mà hiệu quả gần nhất là đem đến niềm vui cho những người thân yêu chung quanh. Và, phải chăng, mỗi người biết quí từng niềm vui nhỏ của cuộc sống mình thì sẽ biết trân trọng hạnh phúc của tha nhân?
Đêm qua có sấm rền, gió đông xôn xao đi đi ở ở, năm nào Santa Ana cũng đều bắt đầu mùa xuân bằng những trận mưa, mưa thiệt tình tầm tã, chứ không xuân mưa lay phay, như ở Nha Trang ngày xưa (lại nhớ Nha Trang!) mưa chẳng đầy tay / mưa lơi đồng mạ / con đường xuân quá / bẫng ngày như mây… tay trời búng đùa những tia nước làm người như đi giữa phiến mỏng của ngày, chiếc cầu lênh đênh, người, xe, mưa xuân, và dòng sông đục, như những phớt màu đậm nhạt trong một bức tranh thủy mặc. Nếu lúc ấy tôi không chan hòa với nó thì bây giờ nhớ lại hẳn sẽ cảm thấy có chút gì mất đi.
Cũng như đêm qua, đã tận hưởng giấc ngủ ngon nhờ tiếng mưa rơi. Và lúc này trên thềm nhà, như cây pháo nắng bung theo bình minh một vòng mùa mới, tâm hồn vút lên hương thơm kỳ ảo của mai cuối đông, nó đi qua sương giá để đưa xuân về, mầu nhiệm của sự sinh nở. Tôi muốn gửi lời chúc mừng cho sinh nhật mùa xuân. Niềm vui người và trời đất gặp nhau.

Bạn thân này, cây nến sinh nhật sẽ là ngọn nắng non nhất, ngọt nhất của ngày khai xuân, những ánh mắt vàng ngân nga… em thấy anh chờ trên con đường bình minh / nắng tháng 3 anh đem tới / mùa xuân mở vàng daffodil / và em. vừa qua một giấc ngủ đông / mọc lên trái tim thanh khiết…

Thế thì sợ gì lão tòng đầu thượng lai? Tóc bạc ơi nhìn kìa, những cánh daffodil đọng những hạt mưa sót của đêm, vẫn rưng rức vàng. Gió thổi hoa đưa, hạt mưa sẽ rớt. Nắng lên hạt mưa sẽ khô. Vàng của hoa lại ửng nắng. Có phải đó là cái lãng đãng ở ngoài vòng sinh tử?

Thiền sư Chagdud có câu: thế giới này nhìn có vẻ thật bao nhiêu, đáng tin cậy đến thế nào, nó vẫn không vĩnh cửu, tất cả đều thay đổi cho tới khi không còn gì, giống như trước nữa. Thể xác, lời nói, ý nghĩ của chúng ta biến dịch nhanh như thời gian mũi kim xuyên qua cánh hoa hồng**
Nhiều điều rất nhỏ đang chờ đợi, ngay hôm nay, lúc này, cái phút mũi kim xuyên qua cánh hoa mỏng, mỏng như một giấc mơ…

* Bài kệ của Thiền sư Mãn Giác (1052-1096): xuân khứ bách hoa lạc / xuân đáo bách hoa khai / Sự trục nhãn tiền quá /Lão tòng đầu thượng lai /Mạc vị xuân tàn hoa lạc tận /Đình tiền tạc dạ nhất chi mai.
Thích Thanh Từ dịch: Xuân đi trăm hoa rụng / Xuân đến trăm hoa nở / Trước mắt việc đi mãi /Trên đầu, già đến rồi / Chớ bảo xuân tàn hoa rụng hết / Đêm qua – sân trước – một cành mai.(Wikipedia)
** Theo Phật Giáo Thực Hành Pháp Đại Hoàn Thiện

NGUYỄN THỊ KHÁNH MINH

BAN MAI MÙA XUÂN

nguyenthikhanhminh

Vốc nắng rửa mặt. Nhựa mùa xuân tràn qua kẽ tay. Róc rách. Những hạt tháng Giêng. Rơi vào tôi. Mảnh vườn mầu mỡ. Mọc tôi mầm thời gian tơ nõn. Nở tôi những cánh hướng dương mang hơi hướm miền cao nguyên xa thẳm.

Hớp chút gió non. Thanh tân tôi dòng suối. Trôi đi. Trôi theo. Nơi tôi phiêu du màu nắng. Ánh mắt ai chớp khẽ bình minh. Lấp lánh những viên cuội trên tay niềm vui thơ dại. Nói với tôi một mùa xuân đang hé mở ban mai.

Hạt nắng nhỏ vừa tách khỏi bóng đêm dài. Ngày nhé xin chậm chậm. Tàng cây ơi đừng quấn quít vòng tay cho bước em đượm thêm mùi sương cỏ cho nụ hoa rất khẽ mùi hương…

Tình yêu năm tháng ơi. Xin đợi. Hạt thóc nhỏ vừa gieo. Cho em biết trái tim đang ươm mầm ấp ủ. Ngày mai kia là hoa quả trần gian. Lời thơ xin cứ hái…

Áo nắng phép mầu mở vườn cổ tích. Nơi chiếc đũa thần vừa gõ vai mùa xuân cả đồng hoa thức dậy. Biến trái đất thành cõi nồng nàn cho những kẻ yêu nhau. Biến tất cả những ước mơ bé con thành sự thật. Sự thật rực rỡ mỗi ngày hát khúc rạng đông. Tình yêu người hồng hào mở mắt. Biến tất cả thành thơ, dưới ánh nhìn mơ mộng của thi sĩ hồn nhiên.

Và anh ơi
Biến tất cả những lời thơ của em thành sợi tơ. Buộc anh dịu dàng trên từng con chữ. Thành con gió thổi chúng ta bay lên. Nơi xanh nhất của ánh sáng ban mai. Nơi anh nói lời yêu em…

Và mùa xuân đã tràn. Tôi đang là một nốt nhạc. Nhảy nhót theo ánh nhìn. Trong tán lá.

NGUYỄN THỊ KHÁNH MINH

CÕI VĂN CHƯƠNG CỦA NGUYỄN THỊ KHÁNH MINH

nguyenthikhanhminh

Năm 12 tuổi, cô bé Nguyễn Thị Khánh Minh (NTKM) đã viết xuống 4 câu thơ hồn nhiên, trong veo, kỳ vĩ, lạ lùng:

“Chú chuồn kim nhỏ
Khâu vào trong gió
Một nghìn giấc mơ
Em về qua đó…”

Năm 14 tuổi, cũng giọng thơ hồn nhiên, trong veo, kỳ vĩ, lạ lùng ấy, có thêm một chút thảng thốt trong ánh mắt rất nhân hậu, cô bé NTKM viết tiếp:

Em giơ tay hứng giọt mưa mùa đông
Nhịp nước nào rơi trong tiếng lạnh lùng
Tay em bé nước tràn không đủ nắm
Nên buồn buồn nước vỡ bâng khuâng…”

Những câu thơ tinh khôi ấy đã bay đi cùng tháng năm, như vừa mới đây thôi! Ồ không! Chiếc bóng, giấc mơ của cô bé NTKM nửa thế kỷ trước, giờ đây vẫn lung linh, long lanh, tràn ngập cảm xúc:

Vườn đêm đầy quá, mộng
Ô chiêm bao được mùa
Đừng mong tôi về nữa

Ở lại cùng giấc ngủ
Sống thực một kiếp mơ
Nhớ chi đời huyễn ảo

Ảo thực hai mặt soi
Một phiến đời lá mỏng
Chông chênh mãi hẹn hò

Một giấc mơ. Tôi sống
Một giấc mơ ăn đời
Một giấc mơ ở kiếp

Đừng mong tôi về nữa
(Một Giấc Mơ – Trích trong tập thơ Ký Ức Của Bóng, NTKM, 2012.)

Cô bé NTKM năm xưa, giờ đây, nữ sỹ NTKM vẫn thế, vẫn “Một Giấc Mơ,” “Một giấc mơ. Tôi sống / Một giấc mơ ăn đời / Một giấc mơ ở kiếp… / Đừng mong tôi về nữa”

Vì sao tôi phải dài dòng khi vừa đọc xong, đọc một mạch suốt đêm, đọc chậm lại những trang văn, những con chữ như những đàn chim đang vỗ cánh chao nghiêng bay lên, khi ẩn khi hiện, khi tưng bừng líu lo giọng hót?

Những trang văn “Bóng Bay Gió Ơi!” của NTKM, đúng hơn, là những trang tản-văn-thi đẹp đến nao lòng! Đẹp vì hồn vía của Chữ, đẹp vì tấm lòng, ký ức, giấc mơ của tác giả gửi vào Chữ, trọn vẹn, tha thiết, thủy chung với mình, với người, với đời, với cõi văn chương tràn đầy niềm bi mẫn.

Cõi văn chương NTKM là Giấc Mơ (viết hoa!) Giấc Mơ rất thật và rất mộng. Giấc Mơ ấy, hình như trọn đời nữ sỹ đã xem đó là tâm huyết, tâm hồn của mình. Giấc Mơ chính là Ký Ức Của Bóng lung linh long lanh. Giấc Mơ chính là hiện thân của nữ sỹ, trong và ngoài, trước và sau, ẩn và hiện liên-tục-trong-từng-phút-giây: “… có ai đã cảm thấy đi bên cạnh những phút giây thường ngày là nhịp đập vời vợi của giấc mơ? giấc mơ ủ mùi hương của quá khứ lẫn ngày mai, giúp ta đi những bước nhẹ nhàng. Giấc mơ thời gian, bạn ơi…”(Theo Cảm Xúc Mà Đi.) Theo tôi, đó là cõi văn chương rất hiếm hoi trong thời đại nhiễu nhương và đầy tai ương bất hạnh nầy.

Cõi văn chương NTKM rất nhạy cảm trong từng tiếng rơi nghiêng của một chiếc lá, trong từng mùi hương của ngọn gió, sương cỏ quê nhà, trong từng hơi thở nhẹ đau đáu trầm luân của người cha rất mực dấu yêu, trong cái chết oan khuất bi tráng của một bậc nữ lưu vô song Nguyễn Thi Lộ, trong từng kỷ niệm rất mong manh, rất thơ mộng của từng người thân, bằng hữu…

Cõi văn chương NTKM rất nhẹ nhàng, sâu lắng những nỗi đau. Những nỗi đau rất diệu kỳ! Càng thấm vào, tâm hồn tôi càng xanh hơn, trong hơn, sáng hơn. Niềm đồng cảm, tương ứng chăng? Nhiên! Đúng vậy!!!

Và, Giấc Mơ (viết hoa)? Phải chăng, mỗi chúng ta đều đang sống trong Giấc Mơ của riêng mình? Giấc Mơ rất thực và rất mộng? Mỗi một sát na là rợp bóng Thiên Thu?

“Giấc mơ thời gian, bạn ơi…”

Giọng thầm thì, thủ thỉ của nữ sỹ vẫn còn vang bên tai tôi lúc trời vừa rạng sáng. Suốt đêm, tôi đã đi tìm, đã bơi, đã bay, đã nhập vào trong Giấc Mơ của bạn tôi.

“Giấc mơ thời gian, bạn ơi…”

Cảm tạ nữ sỹ! Tôi cũng vừa quay về với tôi. Nghe theo lời khuyên của nữ sỹ, tôi đã đi tìm, đã bơi, đã bay, đã nhập vào trong Giấc Mơ của tôi rồi!

Đẹp đến nao lòng! Bóng Bay Gió Ơi!

Nguyễn Lương Vỵ

DSC00319

Tương Tri trân trọng giới thiệu những tản văn lung linh màu sắc của một tác giả quen thuộc Nguyễn Thị Khánh Minh
Liên lạc mua sách qua email :
khanhnguyenm@yahoo.com

BAN MAI KHÁC

nguyenthikhanhminh

Đâu đó
Khúc nhạc của người da đen
Rơi vào buổi sáng
Nơi giờ khắc thong thả của những giọt cà phê
Bỗng nức nở những hạt lệ mầu đen, khóc nắng
Tiếng kèn run rẩy bóng đêm
Thốc tới một ban mai rất khác
Cây xương rồng trong bình
Khóc nhớ sa mạc

Tiếng dương cầm
Buộc tôi vào gió
Dưới bóng mát những lùm cây
Tôi tan ra khoái cảm
Ban mai cũng thế
Đang là một bài ca trữ tình được viết bằng những nốt nhạc
Mà bao lâu nay
Nó cứ ngỡ mình chỉ được vẽ bằng ánh sáng
Như thời gian
Cũng tin rằng mình đã được viết bằng chờ đợi.

Đừng nói gì
Ban mai đang dịu dàng biết mấy
Em sợ tiếng nói
Sẽ chạm vào con gió nhẹ
Em sợ sức nặng của lời
Làm hỏng đi mầu xanh đang thao thức trong cây
Em sợ tiếng nói
Không có gì chở che
Sẽ rơi
Những hạt sương tan
Đừng nói gì trước khi ngày tới
Em cũng chưa sẵn sàng
Để nghe lời từ giã

NGUYỄN THỊ KHÁNH MINH

GIẤC MƠ EM NHỎ CHÂU PHI

nguyenthikhanhminh

Đôi mắt em buồn
Nơi đó mỗi đêm ngủ
Cồn cào một giấc mơ
Châu Phi xanh đồng lúa chín

Nụ cười em buồn
Nơi đó mỗi ngày thức dậy
Khắc khoải bước đi
Mở Châu Phi một chân trời khác

Đôi chân cỏ khô
Vẽ không nổi con đường xanh
Thân thể lạnh
Vĩnh viễn giấc mơ khép lại
Yaguine, Fodé*
Bạn bè viết tên hai em trên áo
Những kẻ tuẫn đạo Châu Phi
Cho một bầu trời mơ ước*

Cho tôi được khóc
Hạt nước mắt Châu Á buồn
Cho tôi được chia
Hạt nước mắt Châu Á vàng
Hoài vọng
Khóc trên những giấc mơ đen …

NGUYỄN THỊ KHÁNH MINH

*Cảm xúc ki tình cờ đọc được một bài báo cũ: “Nỗi tuyệt vọng của hai đứa trẻ Châu Phi” của tác giả Gia Hân, báo Mỹ Thuật, Saigon,Tháng 6/2001: Hai thiếu niên Phi Châu bị chết vi giá lạnh ở khoang bánh đáp máy bay, trên đường trốn sang Châu Âu. Trước khi đi hai em nói với bạn bè về ước mơ đi tìm một tương lai không còn đói nghèo cho quê nhà.

MÙA ĐÔNG

nguyenthikhanhminh

Mùa Đông tôi ra đời
Mẹ mừng mẹ nói Ngọc Hà có một đóa hoa huệ nở trước mặt trời
Vừa sinh ra tôi đã hắt hơi. Mẹ đùa, chưa đi xa mà Hà Nội đã nhắc về
Mùa Đông tôi ra đời
Nhà vắng bóng cha. Mẹ và Bà lặng lẽ

Mùa Đông thôi nôi
Mùa Đông mẹ bồng đi xa
Hà Nội trong tôi chưa kịp thành giọng nói
Hà Nội trong tôi chưa tượng thành ký ức
Theo tôi cái lạnh vơi dần theo phía nắng

Lớn lên da ngào muối biển
Lớn lên cát trắng chân quen
Lớn lên môi cười nắng ấm
Lớn lên mắt xanh trời rộng
Lớn lên sóng vỗ trong lời
Lớn lên tóc rằm dương liễu
Lớn lên biển ở trong tim

Mùa đông mùa đông. Ơi mùa đông ấp ủ
Bao nhiêu năm, giấc ngủ
Hà Nội vẫn thường về
Mơ mớ giấc chiêm bao…

NGUYỄN THỊ KHÁNH MINH