DẠO KHÚC 4

nguyenquangtan

 

Ngọn gió trùng khơi
Theo chân thủy thủ
Ngập tràn quán rượu đông người
Thuyền về đỗ bến
Rượu trăm bình ướt vạn đôi môi…

Bàn chân kẻ nào huyên náo đời tôi
Đẹp biết bao giai điệu cuộc đời
Hồn tôi hoang vắng
Sao như là quán đông người…

Ngày mai thủy thủ đi rồi
Chân ai chìm trong gió bụi
Linh hồn lữ quán
Đêm về ngập gió trùng khơi…

NGUYỄN QUANG TẤN

DẠO KHÚC 2

nguyenquangtan

1.
Người ta xua đuổi tôi ở khắp nơi
Khi mưa đêm trút hờn căm xuống mặt phố dài
Ai đến bên tôi mắt như lửa ấm
Theo em về bên ấy đi thôi…
2.
Chỉ còn lũ tù nhân và tên chúa ngục
Sau bức tường còn đôi mắt quầng đen
Dưới mưa tầm tã
Chỉ còn anh sao chẳng còn em…
3.
Tôi cháy lên ngọn lửa dị thường
Ánh sáng bảy màu che khuất vết thương…
4.
Trong lớp học trần gian chúng ta biết tất cả mọi điều
Nhưng vị thầy cao cả nhất
Đã cho ta biết mặt tình yêu.

nguyễn quang tấn

DẠO KHÚC 46

nguyenquangtan

Con dế nhỏ -chiếc đàn- và những vì sao
Hoa thơm ngát hồn thơ ấu
Ngày nào
Lối về bằn bặt khép
Còn gì để nói nữa đâu.

Tôi kể rằng tôi đã theo sau đám tang một con dế nhỏ
Không gian vỡ đổ tiếng đàn
Nghìn sao mắt lệ
Êm đềm hoa rụng chẳng lời than

Tôi kể rằng tôi đã đứng rất lâu giữa trời cao rộng
Đợi hồi chuông mở lối tới vô cùng
Này bàn tay đã cho đời tháng năm nằm mộng
Còn gì ta nói nữa không…

NGUYỄN QUANG TẤN

Dạo khúc 40

nguyenquangtan

Tôi sẽ không nói với ai về nỗi buồn này
Cho dù đêm nay trầm hương đã cháy
Và linh hồn ướt đẫm rượu say…

Tôi sẽ không nói với ai
Về những gì tôi đã nhìn thấy
Sau chuyến viễn du dài
Tới miền xa khơi
Mắt xưa vời vợi
Không lời…

Tôi không để cho ai nhặt được
Bông hoa úa tàn
Kẻ nào để lại Trong lòng dĩ vãng
Dĩ vãng nào cũng đẹp như vàng…

Tôi sẽ không kể cho ai nghe
chuyện tình dị kỳ Công chúa Bạch Vân và tài hoa thi sĩ
Dù biết rằng bầy ma và lũ quỉ
Chẳng bao giờ lấy được mối tình đi

Tôi không cho ai nghe tiếng khóc lạc loài
Của con nai rất nhỏ – rất thơ ngây
Đêm qua lạc mẹ
Xa bầy…
Rừng thiên thai lửa cháy ngập trời…

Đêm nay trầm hương tan nát khói
Chén rượu này tôi uống chỉ mình tôi.

Nguyễn Quang Tấn

Dạo Khúc 20

nguyenquangtan

người gọi ta về chi bờ vực khói mờ
nhìn bông hoa nở
vách đá rêu xanh
chênh vênh đôi cành cổ thụ

người còn rung chi đôi tiếng đàn rời
khi lòng đã hết rồi mong đợi
chén đời dốc cạn buồn vui
trong âm thanh bóng một đàn chim nhạn
buổi đông tàn nhớ biển cạn về xuôi

hoa rụng
vực thẳm kia khép kín mãi rồi
gọi nhau chi nữa
gọi nhau chi nữa người ơi…

Nguyễn Quang Tấn

DẠO KHÚC 31

nguyenquangtan

Vì sao đẹp nhất trong tất cả các vì sao của bầu trời
Đêm nay xuống cõi đời và nói yêu tôi
Con nai hiền nhất trong tất cả những con nai trong bầy
Sáng hôm nay đã vào cánh đồng hoa cỏ nhảy nhót đùa vui
Đây là mầu nhiệm tuyệt đối
Không thể nói bằng tiếng nói loài người

Dòng sông xanh đêm qua đã dâng nước tràn bờ
Và cuốn đi tất cả những âm thanh trên những phím ngà
Rồi nói lời từ giã
Rồi tuôn vào bao la
Đây là điều kỳ lạ
Đây là điều không ngờ
Mà chúng ta chỉ gặp trong sương khói những trang thơ

Tôi vẫn nhớ đêm mà đôi mắt em nhìn tôi đăm đăm
Mắt hươu nai
Mắt sông dài
Mắt như vì sao đẹp nhất bầu trời đêm nay
Xuống cõi đời
Và nói…
Yêu tôi.

Nguyễn Quang Tấn

DẠO KHÚC 1

nguyenquangtan

Khi chúa cứu thế làm rơi giọt máu nhân loại mong chờ
Ướt đẫm trang thơ
Tôi xé chiếc áo độc nhất
Lau gương mặt em bụi mờ.

Khi những ngón tay nhạc công bắt đầu kiệt lực
Linh hồn tôi khao khát ngã xuống ven đường
Từ phương xa em đến
Tay ôm bình nước ngát hương

Khi bầy rắn xảo quyệt khôn ngoan
Cùng nhau giết chết chim phượng hoàng
Em từ trời bước xuống
Và lòng xót thương

Khi con hoàng oanh trong tôi chẳng còn ca hát
Vì nỗi buồn đâm suốt trái tim
Từ bức tranh xưa em về hiển hiện
Và hàng mi dài
Cong vút cánh chim

NGUYỄN QUANG TẤN

DẠO KHÚC 27

nguyenquangtan

Ở chỗ mà chúng ta buông tay rơi vỡ chiếc bình
Long lanh giọt nước tình duyên
Nơi đó sau này thành sông thành biển
Thuyền ai chèo vào xứ vô biên

Ở chỗ mà hương thơm của làn hơi thở
Làm nở bừng tất cả những bông hoa
Chiều nay là mây viễn xứ
Một mai là gió giang hà

Ở chỗ mà chiếc chìa khóa vàng
Rơi từ đỉnh tháp xuống mù tăm
Tôi một mình cúi xuống
Từ vực sâu lời gọi âm thầm

Ở chỗ mà chúng ta buông tay rơi vỡ chiếc bình
Long lanh giọt nước tình duyên
Nơi này thành sông thành biển
Nơi này anh đã yêu em…

NGUYỄN QUANG TẤN