Ngày đã xưa lắm rồi, đêm đã cũ
Những dòng sông chết tiệt tự bao giờ
Tình tuyệt thực và niềm tin tự tử
Người ngó người bằng đôi mắt đơ đơ
Đời nát bét bởi bàn tay vô đạo
Đất khô rang, lũ kiến chết cong đầu
Những mặt nạ cứ mọc lên trơ tráo
Tuồng dối lừa liên tục đổi thay nhau
Em câm nín, lệ hai hàng xuống mộ
Anh lặng thầm, xương trắng mộng quê cha
Gà gáy vội, dắt ngày mai qua ngõ
Đây quê hương thoi thóp giọt sơn hà
Tim bầm dập tự ngày nghe biển động
Máu khô dòng từ lúc núi đeo tang
Dòng sử đắng bò quanh trong cổ họng
Thương câu kiều, da diết nhớ văn lang
Nhang khói lạnh, tanh tao mùi máu ứ
Những bóng ma họp chợ ngả ba đường
Ngày gõ cửa, mà đêm thì ú ớ
Mắt quê nhoà nghe nắng đẫm trong sương.
nguyễn lãm thắng
