ở đó có mầu mây bước xuống
rồi hương bay toả khắp đồng bằng
rồi có ta thằng như mớ ngủ
chạy theo ngơ ngác những mùa trăng.
ở đó xem chừng không ai biết
dường như ta lỡ trót khai sinh
địa ngục ? thiên đường ? ô chẳng phải
mà sao trong túi có đức tin.
ta lấy lúc buồn dăm con chữ
xếp hình sông núi vẽ cỏ hoa
vẽ dáng cô tiên cầm phép lạ
cứ bắt ta chơi thiếu ta bà.
rồi nợ chất chồng cao hơn cổ
ta phải làm thuê ở đợ em
em lại bắt ta ngồi vẽ nguyệt
rồi vẽ chân mày cho hết đêm.
ở đó nhiều hôm ta nổi loạn
xoay vòng trái đất níu thanh xuân
em bảo với ta ờ rất được
rồi em nhích tới, môi rất gần.
em bảo hôn đi, em bảo nữa
lời em không kể ( có nhớ đâu )
chỉ biết ta như là con suối
chẩy qua nguyên thuỷ lúc ban đầu.
Ngô Yên Thái
