lạc nhau một thuở trong rừng


em lạc rồi một hôm bỏ phố
nhớ suối reo mái tóc dài xưa
chân qua suối nắng nằm trong suốt
nhìn đôi chân non mấy cho vừa

mai rồi mốt tóc dài đợi gió
có chờ anh say mấy hương đêm
anh hứa sẽ ….hoá thân làm ngựa
cõng em đi mấy điệu êm đềm

em lạc phố vào rừng thương cỏ
anh bước theo lạc tuốt đành thôi
chùm hoa dại hôm qua anh hái
chiều đợi em góc núi anh ngồi

rừng không thưa nên rừng mê hoặc
lạc chung đường sao chẳng thấy nhau
đợi chiều hôm rồi chờ lại tối
thương chùm hoa cỏ cũng đang nhầu

buồn dăm phút rồi buồn thêm nữa
anh bẻ cành ghi vội bài thi
vẻ trái tim buồn so tổ bố
sao sinh em sinh anh làm gì …

Ngô Yên Thái

ở một nơi…

đường qua rất hẹp
tuyết trên hàng cây
buồn ta rất thật
thật như nơi này

ở đó em đi
ta vô trụ xứ
nhớ trong bàn tay
ôm đời lữ thứ

em không về lại
thăm tuổi ta như
tuổi một hôm như
yêu thầm môi ngải

em có em không
vòng quanh trái đất
ta hái mặt trời
khoe em có thật

ở nơi tình yêu
áo mầu huyễn ão
sáng băng qua đường
buồn ta huýt sáo

lúc em diệu kì
làm ta như mất
em bỏ em đi
mặt trời có thật

( ta nói với theo )

NGÔ YÊN THÁI

PHỨC ÂM

10735644_826194720769236_378143114_n-1

trong trái tim một con nguòi
kẻ chết biết nói chuyện
hắn kể cho trần gian nghe về vết sẹo trên lưng
dấu xâm trên da
và vết nhăn trên trán

hắn nói với với người tu sỹ . đừng nguyện cầu
sẽ không có thiên đường hay nơi siêu thoát
cho dù địa ngục luôn ở nơi trần gian
hắn không bay như mây trời . đi về đâu .
hắn ở đây . còn lại chốn này
để kể nốt câu chuyện chưa xong
về một vết thương

chỉ có những con thú mới không thể nghe tiếng khóc
tiếng khóc của trẻ thơ
ban đêm nhớ mẹ
mẹ ban sáng mới vừa bị dẫn đi . vào nhà tù
với tang vật phạm tội
tội chống xâm lược và đòi quyền làm người
hắn chỉ vết thuơng xâm trên da
sâu trong xương
hắn nói
với con sông
qua con núi
tự do dù đến chết cũng phải đòi
khi đó biển dậy sóng muôn trùng
đất trổi tiếng thổ âm
rừng vang tiếng cồng . tiếng tù và . tiếng lá tre . tiếng tầm vông gọi nhau
tiếng linh hồn của nghìn năm lịch sử
bước dội về Thanh Long thành

trong trái tim một con người còn sống
không quên nguòi chết đi
không thể quên những con nguòi chết đi cho quê hương được sống
quê hương là bàn tay mẹ chải tóc cho con mỗi sáng tới trường
quê hương là nước mắt con thơ , vợ trẻ khóc vì tin cha , vì tin chồng chết trong tay giặc
chết trong tù .chết trong ngày mãn hạn tù lưng vẫn còn đeo số
chết trong rừng chết ngoài khơi nơi biển đất ngập tràn tầu lạ , người lạ
chết dần dà chết từ từ như cá bị nhiễm độc
chết trên hải đảo chết trên ngọn đồi khòng muốn bị mất trong tay giặc
chết trong đồn công an vì tội chưa có tội . tội làm dân
quê hương là buổi chiều có tiếng rao hàng , đêm xuống chợ khuya
quê hương là con sông những mùa nước lụt
quê hương là tiếng cười cuả em lúc ta bên nhau
quê hương là của tôi
cũng là của em
quê hương là con đường . có những buớc chân đi của những con nguoì sinh ra để yêu nhau
quê hương là lời nguòi đã chết nói cùng người đang sống
về ảo ảnh thiên đường của một vết thương
trong trái tim của loài nguòi
người chết biết nói

Ngô Yên Thái

MỘC BẢN

10735644_826194720769236_378143114_n-1

bắt đầu từ cây
và đôi bàn tay
mộc bản khai sinh và lời ghi trên giấy

bắt đầu từ đâu
chúng ta yêu nhau
để những bài thơ lởn vởn trên đầu

những lần mỉm cười vu vơ
chân đá những bất kì trên đường đi ngang qua
và về nhà
nỗi nhớ như sợi giây thừng cột chúng ta vào với nhau
đó là phút ban đầu
của tình yêu

không có một nguòi
không có hai
trong tình yêu
không có nguòi yêu và người được yêu
không có anh không có em
không có mặt trăng không có mặt trời
chỉ có tiếng gọi nhau trong đời
lời ghi
trên mộc bản…

NGÔ YÊN THÁI

CHUYỆN CỔ TÍCH

10735644_826194720769236_378143114_n-1

công nương đòi lên đồi
này đây lưng ta cõng
đồi gió mây xanh lơ
cỏ xanh như giấc mộng

công nương đòi bỏ dép
ta dấu sau thân cây
rồi gió bay xiêm áo
nắng trong mắt thật đầy

bờ chân dù nhớ suối
cỏ mát vẫn ngẩn ngơ
trong tiếng cười khúc khích
nghe như ngày còn thơ

ta hái lá cây rừng
quì bên tay hầu quạt
tay mở hàng kinh thư
bay ra mầu bát ngát

buổi trưa he hé ngủ
ta nghe sóng qua tim
giật mình tay sờ ngực
thấy mình mất đức tin

công nương đòi – ta dạ
đôi chân vẫn xin thưa
lưng cõng nguòi qua suối
đi nốt chuyện kiếp xưa

NGÔ YÊN THÁI

dù sao vẫn cứ ngọt ngào

10735644_826194720769236_378143114_n (1)

anh nhặt ₫ược một cục kẹo
nó dính cát rồi
nó dính bụi rồi
nó dơ

anh nhặt lại ₫ược chiếc bóng anh rồi
nó ngừng trôi
nó ngồi
buồn
nó tả tơi

anh nhặt được cây bút chì
để làm chi
₫ể làm gì
ơ ?

anh tìm lại ₫ược bài thơ
anh viết cho em
thưở còn thơ yêu em
thuở anh còn em
là em

anh thấy khi anh cúi đầu
nhặt viên kẹo
phủi hạt cát lau hạt bụi

mưa …
ồ
mưa …

NGÔ YÊN THÁI

sao mà gian nan qúa

10735644_826194720769236_378143114_n (1)

anh lại đi nhờ ngoại cảm
nói dùm anh chỗ xưa chôn
bài thơ đầu tiên anh viết
để xin lại một linh hồn

rồi anh được chỉ ngôi mộ
chỉ đào ra mớ xương khô
anh lắc đầu bảo không phải
ngồi buồn uống hết mơ hồ

họ lại bắt anh leo núi
chui vào cái động tối thui
gío bay nến dọa sẽ tắt
chỉ soi ₫ược mớ ngậm ngùi

hết núi rồi lại ra sông
ngoại cảm hỏi một nhành bông
bắt anh bơi giòng nước ngược
anh trôi dạt vào mênh mông

từ đó anh xa thế giới
đành chui vào cái đầu anh
ngoại cảm biến thành mầu xanh
nói anh cứ ngồi mà đợi

bốn muà lần lượt thay phiên
khoác áo chim cò biểu diễn
anh xem nhiều qúa phát điên
đuổi chúng bay đi biền biệt

thế là tự dưng trẻ mãi
mất cả thời gian đường dài
ngoại cảm trốn đâu mất tiệt
còn trộm anh cả chiếc hài

bài thơ đầu tiên anh viết
dường như hồn trốn bên trong
linh hồn biết bay không nhỉ ?
hỏi em thì cũng như không

NGÔ YÊN THÁI

THƠ

10735644_826194720769236_378143114_n (1)

tay sẽ hái chút hương đồng cỏ nội
sợi nắng quê thơm lúa chín bờ đê
chân sẽ tới và xoè tay cho gió
hát hẹn em ngày mở hội cùng về

cờ sẽ cắm chỉ có mầu dân chủ
mầu tự do như trong mắt trẻ thơ
trên thành quách những bạo tàn vừa mất
anh ôm đàn bạc tóc hát còn thơ…

NGÔ YÊN THÁI

dù sao cũng có đôi khi

10735644_826194720769236_378143114_n (1)

ôi em ạ một ngày tận thế
là một ngày tận thế ra sao ?
ai biết được mầu hoa mầu cỏ
mầu hương em tươi úa thế nào

mầu vũ trụ còn trăng sao mọc
mộng mơ ta sẽ biến về đâu
con sóng bạc tìm đâu bờ bến
dấu chân xưa còn chỗ qua cầu

mầu bể dâu chập chùng lụa xé
tiếng kinh bay trên tóc trẻ thơ
dăm tràng đạn trong tim nằm ngủ
hát mơ hồ kiếp phận bơ vơ

mầu sáng tối cờ bay loạn xạ
tiếng muôn năm trong những loa phường
anh dẫn bộ xe đường ngập nước
phố thành sông hát khúc bi thương

sẽ ra sao ôi ngày tận thế
tình yêu anh chả nhẽ rồi thôi
thôi cũng được nhưng anh muốn nói
có đôi khi anh cũng yêu đời!

Ngô Yên Thái

thì là yêu

10735644_826194720769236_378143114_n (1)

ví dụ như chiếc lá
em đẹp như tiếng rơi
rớt vào ta tâm tưởng
nhớ mãi một tiếng cười

mai nhỡ ngày xa nhau
anh nói thầm như thế
tình ta dường như thế
đẹp như một tiếng rơi

lúc anh nói yêu em
là khi im lặng nhất
là lúc buồn như sông
trôi qua từng sự thật

ví dụ như sương bay
ngày đồi cao có gió
môi em mầu nơ đỏ
áo đẹp trắng như mây

em đẹp chả làm gì
chỉ cho anh ngớ ngẩn
yêu em anh làm thơ
cho đến ngày khánh tận.

Ngô Yên Thái