Tặng Trần Văn Nghĩa
Tôi thương em thương tên một loài hoa
Thanh mảnh giữa đời thường hư ảo
Mỗi lần về vùng cao sương đọng
Thấy lại mình yêu thêm nắng B’Lao
Lòng cứ nhón lên từng nỗi nhớ
Chiều thảo nguyên và em với mơ hồ
Ngày tháng đẫm cơn mưa rưng rức
Trôi vào hồn đầy những trái thông khô
Đôi mắt của người không buồn không vui
Sao lận vào tôi bàng bạc mây trời
Mây ở lưng đồi lửng lơ tình mộng
Để nửa chiều rơi thắt trái tim tôi
Dường như có tiếng chim vừa rớt
Phía bên triền khói núi tan theo
Bụi đường hay ai vừa làm cay mắt
Phút nôn nao cùng xe đổ qua đèo
Sớm nay có chuyến xe về mong ước
Chở theo tôi hạnh phúc trên đường
Tiếng ve núi giục lòng tôi gần lại
Bên tay người ngan ngát yêu thương
Em cho tôi một chỗ để đi về
Biết có cầm được lòng người như ý
Bèo hợp mây tan nào ai biết được
Mai này còn thao thức với Dambri?
Mai Việt