KHÚC TRĂNG CHẢY MÁU

linhphuong

Bông hoa rồi cũng héo tàn
Tình yêu chân thật chưa chắc gì vĩnh cửu
Khúc trăng chảy máu vừa nhu nhú
Ướt đẫm người đàn bà-ướt đẫm bầu trời đêm

Ngôn từ ngang qua trái tim
Vô cảm tận cùng tâm thức
Vô cảm tận cùng thể xác
Sợ ngày mai đối diện mặt trời

Người đàn ông làm xiếc chạy trên sợi dây thừng treo cổ cuộc đời
Bàng hoàng nhận ra cơn mộng du trong giấc ngủ
Bão số 1 kéo băng băng theo cơn mưa lũ
Mùa hạ thảng thốt rơi xuống khuôn mặt đá lạnh lùng

Ai tạc hình bóng người đàn ông
Tượng đài sống chưa chết
Tượng đài sống không thể hóa kiếp
Gió cấp 8 giật cấp 9 -10 không thể cuốn phăng ra biển Đông xa hút muôn trùng

Người đàn bà không quen sáng nay lững thững đến nghĩa trang
Thăm mộ thân nhân đã mất
Tay cầm điện thoại nhắn tin cho người đàn ông nào đó và rưng rưng khóc
“ Thôi ! Em đi một mình không ngóng đợi anh “

Đứng bên lề đường cạnh cây hạnh phúc bị chặt trụi cành
Người đàn ông mặc áo mưa nhìn vết thương mũ non ràn rụa
Hốc mắt âu lo bốn mươi năm buồn lệ ứa.
Khúc trăng chảy máu-mùa ly tan chớm bạc mái đầu

LINH PHƯƠNG

MÊ CUNG EM HÁT LỜI TÌNH RU GIÓ

 linhphuong

Tháng sáu nhiệt đới nắng ròng ròng mồ hôi
Anh lạc vào thánh địa-mê cung em hát lời tình ru gió
Con ve-chùm phượng vĩ – ngày mới lớn cứ mong-cứ nhớ
Tuổi học trò mất biệt lúc cầm súng giữ quê hương

 Khi “ sém già “ anh thương quá đỗi là thương
Thời thanh xuân chết dần theo bốn mươi năm phiêu bạt
Không hẹn hò-không nguyện thề -không hôn ước
Người đàn bà đợi anh ngơ ngác giữa phố chưa chồng

Sen hồ nguyệt trong veo ủ mùi em trinh bạch-da thịt trắng ngó sen thơm
Cu cườm gáy mùa hạ trời xanh nét mi cong-đường cong rủ rê anh bày biện
Ba vòng xuân sắc đòi yêu-bất cần thị phi tai tiếng
Gõ nhẹ trái tim đọc câu thần chú : “ vừng ơi…vừng ơi…vừng ơi ! “

 Mê cung vạt cỏ em lao xao mờ
Như kinh kha cầm trủy thủ qua sông hành thích tần vương
Người đàn ông qua cửa thiên thai vung gươm chém ngọt ngào trái cấm
Em quẫy đạp-em bồng bềnh bay lên chín tầng mây

Người đàn bà vùi mặt mình xuống chiếc gối nghe con mắt cay cay
Sớm mai anh về với dòng sông giáp biển
Nặng lòng em- cái nắm tay kinh kỳ đưa tiễn
Bóng người đàn ông lủi thủi khuất cuối ngã đường

Ngủ đi em – người đàn bà thương nhất xứ của anh
Đừng lạc nhé ! Giữa dòng đời xuôi ngược
Đừng lỡ lầm nếu em hững hờ đánh mất
Người đàn ông yêu mà chẳng biết lọc lừa

LINH PHƯƠNG

ÁO BIẾC

linhphuong

Ờ thì chắc gì như năm trước
Gió thốc ngoài hiên thổi tạt buồn
Tay trắng-trắng tay anh trơn trợt
Tuột dốc tình níu chẳng chịu buông

Níu lấy em một thời hoa mộng
Mộng ngày e ấp tuổi hai mươi
Chở theo hương tóc ngàn kỷ niệm
Đậu giữa ngực mềm bao giấc mơ

Xưa áo biếc trời cao lồng lộng
Thu rắc vai em chút phấn vàng
Anh gánh gian nan mùa ly loạn
Đi tìm dấu vết bóng kim lan

Ờ thì chắc gì không đau điếng
Lần tiễn đưa bỏ lại nụ cười
Hạt lệ nào rưng rưng em khóc
Rơi từ khóe mắt xuống bờ môi

Bỗng thấy cỏ hiền ngoan nằm ngủ
Dưới bàn chân trắng ngó sen hồng
Anh khẽ hôn dịu dàng năm ngón
Để thương hoài năm ngón em thơm

Bỗng thấy chiều sông xanh quá đỗi
Nắng xế tàn chim lạc cánh bay
Người lâu rồi trở thành người cũ
Buốt lòng anh trong tiếng thở dài

Ờ thì chắc gì em đã giữ
Tờ thư anh và khói quê nhà
Quê nhà . Chao ôi ! Xa vời vợi
Tờ thư anh màu mực phôi pha

Xuân chưa chớm mà xoan vội muộn
Tình chưa phai sao biệt bóng hình
Anh dặn anh thôi đừng nhớ nữa
Nhưng trời ơi nỗi nhớ vây quanh

Con đường nào anh qua trăm bận
Khổ gì đâu hoa rụng tơi bời
Khổ gì đâu tim anh nhoi nhói
Bởi em giờ có cặp-có đôi

Ờ thì chắc gì anh còn sống
Đợi kim lan áo biếc quay về
Xưa áo biếc trời cao lồng lộng
Bịn rịn ngày giấu vạt mây che

Bịn rịn ngày chấm lưng tóc rối
Lá bùa yêu rớt xuống sân đời
Sân đời anh ngã không gượng nỗi
Nên đành lặng lẽ bỏ cuộc chơi

Sông bỗng rộng và dài từ thuở
Anh mất em chim lẻ bạn tình
Trăng uất nghẹn vì ai trăng vỡ
Từng giọt hồng thắm đỏ thơ anh

LINH PHƯƠNG

NHỮNG CON SÂU ĐO

linhphuong

Tưởng chừng có tiếng gió vọng mây ngàn
Cuốn chìm em vào cơn khát
Ngày gặp nhau mặt trời nghiêng treo bờ ngực
Trần trụi giọt mồ hôi
Những con sâu đo cuộn mình bò qua giấc mơ
Bò qua cánh đồng em bất tận
Cánh đồng bạt ngàn màu sen nõn
Hơn hớn dưới đáy chân không

Êm ái bằng nhung
Những con sâu đo cuộn mình lên ngọn đồi cao
Tìm viên đá tênh hênh mang hình hạt đậu
Giấu vào khoang sinh mùi sữa dậy thì
Đôi môi anh dày – đôi môi người đàn ông tình si
Hôn hết cánh đồng em ngủ đông bất tận
Hôn hết khu rừng sinh thái ngập mặn
Và đọc câu thần chú : – Vừng ơi !

Vừng ơi !
Hôn ba lần vùng hương đàn bà mở ngõ
Vị giác chạm đáy càn khôn bùa ngải
Con bướm lạ xập xòe hồn nhiên mơ mộng
Ngần đó bao nhiêu năm ?
Em đánh mất quãng đời trinh trắng
Thời nhu nhú cau non
Mơn mởn bầu nhũ hoa con gái

Tưởng chừng ngày gặp nhau hôm ấy
Anh ngã sấp lên em
Rồi giấu mặt vào chỗ dịu êm
Tự phạt mình nghìn lần hít đất
Cơ thể em nóng hâm hấp
Nhấp nhô đôi bờ lá ngọc
Mưa cam lồ tưới mát
Thung lũng ruộng bậc thang mỹ miều

Những con sâu đo cuộn mình phách lạc hồn xiêu
Trên vùng bình nguyên bất động
Trắng ngần
Mùa tình khai hoa nở nhụy
Anh và em trở về nguyên thủy
Khi chúng mình yêu nhau
Yêu nhau
Yệu nhau…

LINH PHƯƠNG

NGƯỜI LÍNH SÀI GÒN BỊ BỨC TỬ

linhphuong

Anh đi qua cuộc chiến tranh
Bốn mươi năm chưa vơi mùi thuốc súng
Bốn mươi năm như ân sủng
Nằm trong ngực người lính tan hàng

Khóc đi hỡi những oan hồn
Bốn mươi năm vất vưởng
Khóc đi hỡi những phế binh còn sống
Đêm từng đêm buốt nhức vết thương xưa

Anh đi qua dâu bể một thời
Một thời đội khăn tang ra trận
Xương máu Việt Nam chảy dài theo con đường di tản
Bốn mươi năm chưa khô

Bốn mươi năm những nấm mồ
Lạnh tanh không nhang khói
Tấm thẻ bài nhìn đôi giày saut đau khổ
Nón sắt buồn ứa lệ khóc rưng rưng

Anh đi qua cuộc chiến tranh
Vành khăn tang còn đó
Người vợ lính năm nào còn đó
Nước mắt chảy ngược vào trong

Đứa con của Ngụy lớn lên đã biết mình mất quê hương
Từ tháng tư người lính Sài Gòn bị bức tử
Từ tháng tư thủ đô treo cờ rũ
Tưởng niệm anh hùng ” vị quốc vong thân ”

Một ngàn chín trăm bảy mươi lăm
Quân lệnh nào bắt VNCH buông súng
Quân lệnh nào bắt chúng ta rút lui không được đánh
Tổ quốc ơi !

Tháng tư người lính Sài Gòn bị bức tử rồi
Bốn mươi năm lòng vẫn mơ về hướng thủ đô

LINH PHƯƠNG

LÃNG TỬ VỀ ĐÂU TÊN NGỤY TẶC

linhphuong

Lên đường về đâu ? .Ôi ! Lãng tử
Lòng cứ buồn thắt ruột thắt gan
Sinh bất phùng thời nên ta khổ
Trời ơi ! Đã mấy chục năm ròng

Rượu uống mềm môi sao không khóc ?
Chưa say mà lệ cứ rơi đầy
Trượng phu ta chết ngày giông bão
Còn kẻ phàm phu sống lất lây

Oán ư ? Ta oán đời dâu bể
Trường an thất thủ sớm mai nào
Hận ư ? Ta hận đời chó đẻ
Cởi giày saut-nón sắt mà đau

Lên đường về đâu ?. Ôi ! Lãng tử
Không cửa,không nhà biết về đâu ?
Thua trận ta làm tên ngụy tặc
Trả nợ máu xương với đồng bào

Đồng bào lặng lẽ lau nước mắt
Nhìn ta chịu nhục lúc sa cơ
Vô rừng đốn củi rồi ra biển
Vá lưới ngồi mơ bóng lá cờ

Người yêu ta mất hôm Xuân Lộc
Khói trắng quanh trời mảnh khăn tang
Khăn tang ta quấn trên đầu súng
Hồn em ẩn hiện khóc Sài Gòn

Lên đường về đâu ?. Ôi ! Lãng tử
Mất quê. Ta xuôi ngược giang hồ
Lưu lạc. Ờ ! Thì ta lưu lạc
Qua bến sông đầy nước tháng tư

Tháng tư ta đứng bên góc phố
Ngơ ngác tìm hoài tuổi hai mươi
“… Túy ngọa sa trường quân mạc tiếu
Cổ lai chinh chiến kỷ nhân hồi… ”

LINH PHƯƠNG

CẦM TAY NGƯƠI TA KHÓC

linhphuong

Cầm tay ngươi ta khóc
Mắt buồn hơn hồi xưa
Hồi xưa đi đánh giặc
Thương cách mấy cho vừa

Bốn mươi năm nước mắt
Đã thành giọt lệ khô
Đời ngươi không hạnh phúc
Đau đáu nhớ một thời

Một thời ngươi ngạo mạn
Coi trời bằng hạt tiêu
Một thời ngươi ra trận
Biết chết vẫn cứ liều

Ta nhớ ngươi khi đó
Mê gái gú gì đâu
Bắn nhau là chuyện nhỏ
Như con thỏ ướp chao

Ngươi đa tình háo sắc
Mỹ nhơn đứng sắp hàng
Ta ghét ngươi hạng nhất
Tính du đãng- du côn

Cầm tay ngươi ta khóc
Lúc khăn gói vào tù
Mắt buồn hơn thuở trước
Ngày ba mươi tháng tư

Bốn mươi năm nước mắt
Đã thành giọt lệ khô
Đời ngươi không hạnh phúc
Lang bạt hết kiếp người

Cầm tay ngươi ta khóc
Gọi hoài Linh Phương ơi !

LINH PHƯƠNG

TA TRẢ NGƯƠI VỀ THỜI BOM ĐẠN

linhphuong

Ta trả ngươi về thời bom đạn
Bốn mươi năm trước ra sa trường
Cái thằng lính tráng còn cà chớn
( Để má già rồi khóc tiễn con )

Ngươi đi – ngươi biết không về nữa
“ Cổ lai chinh chiến kỷ nhân hồi “ (*)
Vác súng qua sông buồn thấy mẹ
Tay bắn đùng đùng-tay làm thơ

Đánh trận ngươi dữ dằn hơn cọp
Uống rượu thuộc hàng dân chịu chơi
Đù má đôi khi ngươi trở chứng
Nhìn xa xăm thương nhớ con bồ

“ Mỹ nhân tự cổ như danh tướng …” (**)
Hảo hán lụy tình càng thêm đau
Xưa-nay-gái đẹp vô số kể
“…Bất hứa nhân gian kiến bạch đầu “ (***)

Ta và ngươi giày saut mòn gót
Ghét cay ghét đắng tống biệt hành
Tống biệt hành khỉ khô gì chớ
Chết xong là hòm gỗ mới tinh

Rủi ro cụt cẳng thành bại tướng
Giải ngũ lo chi chuyện bao đồng
Bồ bỏ ư ? Chỉ cần một trái
Lựu đạn thôi em khỏi lấy chồng

He… he… ta xúi dại vậy đó
Nghe hay không tùy ý nhà ngươi
Đừng giống ta hận người đen bạc
Cứ hiên ngang mà bất cần đời

Ta trả ngươi về thời bom đạn
Hào khí ngất trời Nam Việt Nam
Mai kia có chết vì sông núi
Ngươi sẽ sống hoài với núi sông

(*) : ( Tạm dịch )Trước giờ người đi chinh chiến mấy ai còn sống trở về ( Thơ Vương Hàn )
(**) ;(***) : Mỹ nhân tự cổ như danh tướng
Bất hứa nhân gian kiến bạch đầu
Tạm dịch : (Người đẹp từ xưa như tướng giỏi
Chẳng hẹn chờ ai thấy bạc đầu )

LINH PHƯƠNG

ĐỂ TRẢ LỜI MỘT CÂU HỎI

linhphuong

Em hỏi anh bao giờ trở lại
Xin trả lời mai mốt anh về
Không bằng chiến thắng trận Pleime
Hay Đức Cơ- Đồng Xoài- Bình Giả

Anh trở về hàng cây nghiêng ngã
Anh trở về hòm gỗ cài hoa
Anh trở về bằng chiếc băng ca
Trên trực thăng sơn màu tang trắng

Mai trở về chiều hoang trốn nắng
Poncho buồn liệm kín hồn anh
Mai trở về bờ tóc em xanh
Vội vã chít khăn sô vĩnh biệt

Mai anh về em sầu thê thiết
Kỷ vật đây viên đạn màu đồng
Cho em làm kỷ niệm sang sông
Đời con gái một lần dang dở

Mai anh về trên đôi nạng gỗ
Bại tướng về làm gã cụt chân
Em ngại ngùng dạo phố mùa xuân
Bên người yêu tật nguyền chai đá

Thì thôi hãy nhìn nhau xa lạ
Em nhìn anh – ánh mắt chưa quen
Anh nhìn em- anh cố sẽ quên
Tình nghĩa cũ một lần trăn trối

LINH PHƯƠNG
20/02/1970

THIÊN SỨ

linhphuong

Soi gương em nhé ! Chiều Sài Gòn
Nắng sẽ phớt hồng lên đôi má
Mặc váy đầm. Chao ôi ! Rất lạ
Để đôi chân trắng muốt. Đi về

Tóc rối rồi. Soi gương em nhé !
Chút son môi trang điểm cho người
Bao nhiêu cặp mắt nhìn đắm đuối
Chết nửa hồn bởi em kiêu sa

Góc phố nào kín cổng tường hoa
Nơi em ở là nơi anh đến
Nụ hôn môi thành câu thề hẹn
Se tóc dài cột nửa đời nhau

Trời hôm nao mây thấp ngang đầu
Che gió thổi tạt mùa mưa tới
Sợ ướt vai mềm. Nên em vội
Nép vào anh đi dưới giáo đường

Chiều Sài Gòn. Chiều rất dễ thương
Cho chúng mình sóng đôi dạo phố
Bàn tay lớn nắm bàn tay nhỏ
Dẫu mai xa. Xa cũng không đành

Mặc váy đầm. Thiên sứ của anh
Em thánh thiện giữa đời trần tục
Em thanh khiết-em xinh đẹp nhất
Mang giáo điều kinh thánh bước ra

Bởi yêu em-anh quá thật thà
Đâu hiểu được những lời mật ngọt
Là nhát dao đâm sâu giữa ngực
Giết đời anh-từng phút-từng giờ

Thiên sứ ơi ! Sao nỡ đánh lừa ?
Để anh chết vô cùng thê thảm
Chúa cũng tức mình buồn khóc hận
Nhìn tim anh rịn máu tươi hồng

Quên thôi em nhé ! Chiều Sài Gòn
Không còn nữa ngày xưa thơ mộng
Gã giang hồ bao năm lận đận
Giờ nằm yên dưới đất lạnh căm

Thiên sứ ơi ! Em thật nhẫn tâm
Chôn tình anh bên mồ tận tuyệt.

LINH PHƯƠNG