Bông hoa rồi cũng héo tàn
Tình yêu chân thật chưa chắc gì vĩnh cửu
Khúc trăng chảy máu vừa nhu nhú
Ướt đẫm người đàn bà-ướt đẫm bầu trời đêm
Ngôn từ ngang qua trái tim
Vô cảm tận cùng tâm thức
Vô cảm tận cùng thể xác
Sợ ngày mai đối diện mặt trời
Người đàn ông làm xiếc chạy trên sợi dây thừng treo cổ cuộc đời
Bàng hoàng nhận ra cơn mộng du trong giấc ngủ
Bão số 1 kéo băng băng theo cơn mưa lũ
Mùa hạ thảng thốt rơi xuống khuôn mặt đá lạnh lùng
Ai tạc hình bóng người đàn ông
Tượng đài sống chưa chết
Tượng đài sống không thể hóa kiếp
Gió cấp 8 giật cấp 9 -10 không thể cuốn phăng ra biển Đông xa hút muôn trùng
Người đàn bà không quen sáng nay lững thững đến nghĩa trang
Thăm mộ thân nhân đã mất
Tay cầm điện thoại nhắn tin cho người đàn ông nào đó và rưng rưng khóc
“ Thôi ! Em đi một mình không ngóng đợi anh “
Đứng bên lề đường cạnh cây hạnh phúc bị chặt trụi cành
Người đàn ông mặc áo mưa nhìn vết thương mũ non ràn rụa
Hốc mắt âu lo bốn mươi năm buồn lệ ứa.
Khúc trăng chảy máu-mùa ly tan chớm bạc mái đầu
LINH PHƯƠNG
