NHẬM DOANH DOANH

linhphuong

Tháng này mưa rót thay rượu cạn
Ta thèm em gọi Tướng công ơi!
Buồn bỗng dưng đầy men cay đắng
Biệt bóng mỹ nhơn khuất góc trời

Thơ ta đi hết mùa phiêu bạt
Váy em bay tám nẻo đường thành
Bốn mươi mốt năm Trường An mất
Ta cứ tìm hoài mộng ngày xanh

Em mãi mê vui cùng nhan sắc
Quên mẹ lâu rồi Lệnh Hồ Xung
Buông kiếm ta thành tên thua cuộc
Ẩn dật biển khơi- gió muôn trùng

Mỹ nhơn- mỹ nhơn- ta tấu khúc
Bước ngao du” tiếu ngạo giang hồ “
Xưa nay thiên hạ bao người khóc
Nghe tiếng tiêu sầu- nước mắt rơi

Tri kỷ hồng nhan. Ai tri kỷ ?
Hồng nhan ư. Ai kẻ hồng nhan?
Câu thề chôn dưới chân mộ chí
Mới sém bạc đầu thả tay buông

Ha ha!Ta vốn thằng kiêu ngạo
Lên xe mơ cưỡi ngựa vi hành
Vết thương đời vẫn còn rịn máu
Em về băng bó! Nhé, Doanh Doanh?

LINH PHƯƠNG

KINH KHA

linhphuong

Em ở bên kia trời Mỹ quốc
Nhìn mây bay ngàn dặm quê nhà
Quê nhà mất biệt ngày thua cuộc
Sông Dịch ngậm ngùi nhớ Kinh Kha

Kinh Kha đã chết từ lâu lắm
Trong trại giam tù bảy mươi lăm
Mai mốt em về ngang cố quận
Xin đốt dùm ta nén hương lòng

Xin đốt dùm ta câu thề cũ
Lần ra mặt trận lỡ hẹn hò
Lấy chồng rồi sao em vẫn giữ
Tờ thư ta và những bài thơ?

Kinh Kha đã chết từ lâu lắm
Nhẫn tâm em cắt sợi tơ hồng
Đừng khóc đời ta nhiều lận đận
Có gì đâu chuyện mấy chục năm

Có gì đâu một thời bom đạn
Lụy tình ta sương gió phong trần
Lụy tình ta cái thằng ngạo mạn
Đứt ruột em trèo lên xe bông

Đứt ruột he he ta cười ngất
Hôm qua sông mây khói mịt mù
« Thái tử Đan chặt tay người ngọc
Uống rượu tặng ta áo hồ cừu «

Hồ cừu hề đi không trở lại
Hành thích Tần vương cũng chẳng xong
Kinh Kha đã chết từ lâu lắm
Trả nợ người- trả nợ núi sông

Em ở bên kia trời Mỹ quốc
Ta ở bên này nước Việt Nam
Xa nhau hơn nửa vòng trái đất
Oán hận chi ta kẻ phụ tình?

LINH PHƯƠNG

SÀI GÒN, TRỜI MƯA ANH ĐƯA EM VỀ

linhphuong

Con đường kỷ niệm
Nhạt nhòa lối đi
Mưa trời giăng kín
Anh đưa em về

Bầy chim dậy trễ
Trên hàng cây sao
Thì thầm rủ nhau
Bay vào cõi mộng

Sông dài biển rộng
Chẳng thể lìa tan
Nhật- nguyệt hai vầng
Khắc câu thề nguyện

Con đường kỷ niệm
Anh đưa em về
Giữa nghìn dâu bể
Giữa nghìn bão giông

Đời mấy bến sông
Anh qua chưa hết
Trái tim da diết
Mối tình ngu ngơ

Thuở ấy đâu ngờ
Em vừa chớm nhớ
Bóng anh ngoài ngõ
Đứng chờ trao thư

Sài Gòn mùa thu
Mưa bay nhạt nhòa
Tay anh dù nhỏ
Che người trăm năm

Vạt áo lụa thơm
Tay ngà-chân sáo
Mắt biếc bồ câu
Má hồng-da phấn

Để anh lận đận
Đau điếng một thời
Nụ hôn ngày đó
Vẫn còn môi tê

Anh đưa em về
Con đường kỷ niệm
Thì thầm gọi em
Thu vàng xa ngái

Thương em thơ dại
Chiều mưa nhạt nhòa
Tay anh dù nhỏ
Che người trăm năm

LINH PHƯƠNG

TỪ PHÍA CHÂN MÂY RỰC LỬA

linhphuong

từ phía chân mây rực lửa
nỗi buồn nằm chết dưới chân
da diết một thời
thương yêu một thời
những nụ hôn mọc cánh
bay vào khoảng trời xanh ngắt

nơi góc phố anh đứng thời loạn lạc
em chắp tay hoa nguyện cầu
giọt lệ tình rơi xuống
mặt đường rướm máu ngày ly tan
chiến tranh đi vào dĩ vãng

cài vội lên ngực bông hoa trắng
cài vội lên đầu vành khăn tang
tháng tư -một ngàn chín trăm bảy mươi lăm
tiếng khóc sài gòn biến dạng
nụ cười sài gòn biến dạng

từ phía chân mây rực lửa
em quỳ gối ôm lá cờ xưa
lặng lẽ khóc một mình
khóc một mình …

LINH PHƯƠNG

EM TRONG RỪNG BIỂU NGỮ

linhphuong

( Sáng nay 5.6.2016 Hà Nội đã biểu tình và bị đàn áp )
*
Em trong rừng biểu ngữ
Đẹp vô ngần sáng nay
Tháng sáu mùa phượng nở
Sao đầy hoa kẽm gai ?

Trời Hà Nội vẫn đẹp
Thương hàng cây buồn xo
Lạ lùng nhiều con mắt
Côn đồ cầm dùi cui

Chúng chờ lệnh đàn áp
Đồng bào đi biểu tình
Đòi lại môi trường sạch
Đòi lại biển khơi xanh
*
Em trong rừng biểu ngữ
Anh làm thơ xuống đường
Thức dậy đi-đừng ngủ
Những người con quê hương

Thơ anh là bóng mát
Che nắng nóng Hà thành
Cho nồng thơm mùi đất
Mạnh mẽ từng bước chân

Tiến lên về phía trước
Đồng bào thân yêu ơi !
Dù bạo quyền hung ác
Nhất định chẳng chịu lùi
*
Em trong rừng biểu ngữ
Đẹp vô ngần sáng nay
Chim họa mi Hà Nội
Chào mùa hoa kẽm gai

Em hô to khẩu hiệu
Anh làm thơ xuống đường
Bầy sẻ nâu chợt hiểu
Thành phố mình đau thương

Em trong rừng biểu ngữ
Môi vẫn nụ cười hiền
Giữa vòng vây thú dữ
Cất tiếng hát hồn nhiên

LINH PHƯƠNG

NGƯỜI ĐÀN ÔNG KHIẾN TRÁI TIM EM ĐAU

linhphuong

Quá khứ anh nâng niu-sớm mai nào cũng đem ra phơi nắng
Để gió đại ngàn ướp muối biển mặn – nồng hôm qua hạnh phúc
Mỗi lần kể chuyện cũ trong veo thủy tinh em đều khóc
Ngày tháng năm – dâng hiến cho anh máu thịt của mình

Ngày tháng năm-người đàn ông bạc tình
Bỏ lại sau lưng vầng trăng thiêng liêng mười sáu
Em – cô thiếu nữ dậy thì nắm tay anh đi bằng bước chân chim sáo
Hồn nhiên vô cùng ngần ấy tuổi mùa ngâu

Yêu chi người đàn ông khiến trái tim em đau
Chạy theo anh-nước mắt chảy dài theo đường xe hiu hắt
Chạy theo anh-chạy theo thằng cha Linh Phương háo sắc
Đã chết rồi-thềm xưa- ly cà phê đá – ngồi lặng lẽ nhớ vu vơ

Người đàn ông tưng tửng làm thơ
Nơi biển đợi chờ -ước nguyện mang đến em cánh buồm thắm đỏ
Cánh buồm với giấc mơ hết đời chồng vợ
Da diết hoài bàn tay nắm lấy bàn tay

Phố chợ ngậm ngùi màu áo em phai
Ràn rụa ngấn lệ nhìn về phía chân trời xa bóng anh liêu xiêu chiều muộn tím
Nụ hôn liêu xiêu chỉ còn là kỷ niệm
Chôn dưới nấm mồ oán hận oan khiên

Muốn vực em dậy-ôm em- và nói với em rằng : – Anh rất cần em
Người đàn bà bình thường như bao người đàn bà khác
Quên đi những giận hờn – sáng mai bình minh em thức
Hít điên cuồng mùi ngực người đàn ông thương nhất xứ hôm nào

Người đàn ông khiến trái tim em đau
Và khóc – khi hoàng hôn nắng vàng vọt tắt
Và khóc – khi đạp xe trên đường – hai bên bờ ruộng ghé thăm ngôi chùa cô bạn thân đã mất
Và khóc – khi nghe tiếng động cơ Đồng Phước xa dần…

LINH PHƯƠNG

THÁNG TƯ XƯA LỆNH QUY HÀNG

linhphuong

Tháng tư xưa
lệnh quy hàng
Tôi sửng sốt
tôi bàng hoàng – đớn đau
Mấy mươi năm trước
binh đao
Tôi đem xương máu
đi vào máu xương

Tháng tư xưa
lệnh quy hàng
Tháng tư xưa
mất Sài Gòn thủ đô
Tay tôi
ôm lấy lá cờ
Trời ơi !
Nửa mảnh dư đồ Việt Nam

Tháng tư xưa
lệnh quy hàng
Tôi buông súng
đội khăn tang khóc ròng
Quỳ xin
tạ tội tiền nhân
Cùng đồng bào
với non sông của mình
Tôi sống nhục
tôi sống hèn…

LINH PHƯƠNG

MAI NGƯỜI VỀ

linhphuong

Mai người về cho ta xin gởi
Tháng tư buồn đã mấy mươi năm
Khăn tang-tóc thề bay theo gió
Đỏ thắm máu tươi dưới nắng hồng

Bạn bè ta ở trong rừng thẳm
Không mộ bia nhang khói lâu rồi
Mấy mươi năm mắt chưa hề nhắm
Ngày 30 tan nát cơ đồ

Mai người về cho ta xin gởi
Cánh hoa thời loạn giữa Sài Gòn
Nói rằng Linh Phương này vẫn nhớ
Thủ đô mình Hòn Ngọc Viển Đông

Chiều thương xá Tax-sáng Mai Hương
Đêm vũ trường hay phòng trà ca nhạc
Thanh Thúy sầu giọng liêu trai hát
Thái Thanh buồn” Kỷ Vật Cho Em”

Mai người về nghe đời lênh đênh
Tìm lại tuổi thanh niên xa lắc
Tìm lại mối tình xưa đã chết
Mùa loạn ly bạc trắng mái đầu

Phà Thủ Thiêm giờ biết tìm đâu ?
Sông xanh mãi màu xanh sông núi
Hồ Con Rùa cây cao vời vợi
Dẫu muôn thu kỷ niệm chưa mờ

Mai người về chợ Bến Thành ơi !
Có chút gì ta đau cắt ruột
Có chút gì mà ta đánh mất
Mấy mươi năm thất thủ Sài Gòn…

LINH PHƯƠNG

TRẢ LỜI ĐI – NGÀI TỔNG TƯ LỆNH

linhphuong

Chiếc mũ nhung xanh thời chiến binh Cọp biển hiên ngang
Ta hội ngộ cùng ngươi bốn mươi mốt năm dài đăng đẵng
Bốn mươi mốt năm thất thủ Sài Gòn
Ta vào trại giam-mất người yêu- ra tù mưu sinh vất vả

Bốn mươi mốt năm sống nhờ lòng từ thiện bốn phương thiên hạ
Chiếc mũ nhung xanh- ta cùng ngươi lại “hợp phố châu hoàn“
Mắt ta buồn lệ cứ rưng rưng
Trái tim ta đau cứ rịn hoài máu đỏ

Trên đài phát thanh giọng Tổng Thống Dương Văn Minh (*) lúc 11 giờ 30
Tuyên “ quân lệnh cuối cùng “ anh em quân nhân đầu hàng buông súng
“Ngài Tổng tư lệnh ơi ! Thủ đô Sài Gòn 30 tháng 4 treo cờ tang trắng
Chúng tôi vẫn không quên- không quên đoàn quân bơ vơ không biết về đâu – còn đâu nữa mà về?“

Bốn mươi mốt năm vũ đình trường còn vang vọng lời thề
Một đời hy sinh vì dân – vì nước
Một đời hiến dâng cho non sông gấm vóc
Máu xương này – thân xác này- tuổi trẻ này – quyết không phản bội quê hương

Thưa ngài Tổng Tư lệnh ! Sao nỡ bức tử đoàn quân
Để bốn mươi mốt năm-chúng tôi mang nỗi buồn vong quốc
Bốn mươi mốt năm chúng tôi sống hèn – sống nhục
Bốn mươi mốt năm tóc bạc rồi thương nhớ tuổi mười tá – hai mươi ?

Tuổi mười tám – hai mươi thuở học trò
Sớm mai nào yêu đời quân đội
Sớm mai nào chúng tôi ra mặt trận mà hồn phơi phới
Nghe tiếng kèn đồng thôi thúc hát:“Này bao hùng binh tiến lên”. bật khóc

Mười tám-hai mươi- xương máu chúng tôi – tuổi trẻ chúng tôi ai đánh cắp?
Trả lời đi – Ngài Tổng tư lệnh ơi!
Trả lời đi câu hỏi
Ngài chết rồi – bốn mươi mốt năm ròng rã đau đáu khôn nguôi

Bốn mươi mốt năm nước mắt chúng tôi đã thành hạt lệ khô
Ngài vẫn im lặng nằm bên kia thế giới
Trả lời đi.- trả lời đi câu hỏi
Ngày 30 tháng 4 – 1975. Ngài tuyên bố “Quân lệnh cuối cùng“ bắt chúng tôi tức tưởi buông súng quy hàng?

Hôm nay- tôi mặc quân phục chào ngài Tổng tư lệnh-xin hỏi ngài câu hỏi bốn mươi mốt năm
Sao đành tâm bức tử cả đoàn quân phải chết?

LINH PHƯƠNG
(*) Tổng Thống kiêm Tổng tư lệnh QL,VNCH.

V Ợ L Í N H

linhphuong

Vợ lính đi qua cuộc chiến tranh
Mấy mươi năm chưa vơi mùi thuốc súng
Mấy mươi năm như ân sủng
Nằm trong ngực “ bên thua cuộc “ tan hàng

Khóc đi hỡi những oan hồn
Mấy mươi năm vất vưởng
Khóc đi hỡi anh thương phế binh còn sống
Đêm từng đêm đau nhức vết thương xưa

Vợ lính đi qua dâu bể một thời
Một thời đội khăn tang theo chồng ra trận
Xương máu Việt Nam chảy dài con đường di tản
Mấy mươi năm rồi chưa khô

Mấy mươi năm những nấm mồ
Lạnh tanh không nhang khói
Tấm thẻ bài nhìn đôi giày saut đau khổ
Nón sắt buồn ứa lệ khóc rưng rưng

Vợ lính đi qua cuộc chiến tranh
Vành khăn tang còn đó
Vợ lính năm nào còn đó
Nước mắt chảy ngược vào trong

Đứa con của Ngụy lớn lên đã biết mình mất quê hương
Từ tháng tư người lính Sài Gòn bị bức tử
Từ tháng tư thủ đô treo cờ rũ
Tưởng niệm anh hùng ” vị quốc vong thân ”

Sau một ngàn chín trăm bảy mươi lăm
Vợ lính năm nào ôm lá cờ xưa bật khóc
Mấy mươi năm chưa cạn dòng nước mắt
Dù chiến tranh đã đi vào quá khứ xa xăm

LINH PHƯƠNG