
Chiếc mũ nhung xanh thời chiến binh Cọp biển hiên ngang
Ta hội ngộ cùng ngươi bốn mươi mốt năm dài đăng đẵng
Bốn mươi mốt năm thất thủ Sài Gòn
Ta vào trại giam-mất người yêu- ra tù mưu sinh vất vả
Bốn mươi mốt năm sống nhờ lòng từ thiện bốn phương thiên hạ
Chiếc mũ nhung xanh- ta cùng ngươi lại “hợp phố châu hoàn“
Mắt ta buồn lệ cứ rưng rưng
Trái tim ta đau cứ rịn hoài máu đỏ
Trên đài phát thanh giọng Tổng Thống Dương Văn Minh (*) lúc 11 giờ 30
Tuyên “ quân lệnh cuối cùng “ anh em quân nhân đầu hàng buông súng
“Ngài Tổng tư lệnh ơi ! Thủ đô Sài Gòn 30 tháng 4 treo cờ tang trắng
Chúng tôi vẫn không quên- không quên đoàn quân bơ vơ không biết về đâu – còn đâu nữa mà về?“
Bốn mươi mốt năm vũ đình trường còn vang vọng lời thề
Một đời hy sinh vì dân – vì nước
Một đời hiến dâng cho non sông gấm vóc
Máu xương này – thân xác này- tuổi trẻ này – quyết không phản bội quê hương
Thưa ngài Tổng Tư lệnh ! Sao nỡ bức tử đoàn quân
Để bốn mươi mốt năm-chúng tôi mang nỗi buồn vong quốc
Bốn mươi mốt năm chúng tôi sống hèn – sống nhục
Bốn mươi mốt năm tóc bạc rồi thương nhớ tuổi mười tá – hai mươi ?
Tuổi mười tám – hai mươi thuở học trò
Sớm mai nào yêu đời quân đội
Sớm mai nào chúng tôi ra mặt trận mà hồn phơi phới
Nghe tiếng kèn đồng thôi thúc hát:“Này bao hùng binh tiến lên”. bật khóc
Mười tám-hai mươi- xương máu chúng tôi – tuổi trẻ chúng tôi ai đánh cắp?
Trả lời đi – Ngài Tổng tư lệnh ơi!
Trả lời đi câu hỏi
Ngài chết rồi – bốn mươi mốt năm ròng rã đau đáu khôn nguôi
Bốn mươi mốt năm nước mắt chúng tôi đã thành hạt lệ khô
Ngài vẫn im lặng nằm bên kia thế giới
Trả lời đi.- trả lời đi câu hỏi
Ngày 30 tháng 4 – 1975. Ngài tuyên bố “Quân lệnh cuối cùng“ bắt chúng tôi tức tưởi buông súng quy hàng?
Hôm nay- tôi mặc quân phục chào ngài Tổng tư lệnh-xin hỏi ngài câu hỏi bốn mươi mốt năm
Sao đành tâm bức tử cả đoàn quân phải chết?
LINH PHƯƠNG
(*) Tổng Thống kiêm Tổng tư lệnh QL,VNCH.