ĐỘC HÀNH

Độc hành số  5

 

Cả mùa thu, tôi lặng người đi
Trước vẻ đẹp lá về trong đất
Đẹp hơn cả những vàng quý giá
Lách cách kêu từ biệt nhẹ nhàng.

Lặng người đi tôi bước vào rừng
Lạc mình  trong sương mờ của sớm
Nâng lá uống ngọc trời cao xuống
Ngỡ là tiên uống rượu bàn đào.

Vậy là say tôi đã lỡ say
Nên không thấy đường về, lạc lõng.
Rừng cây ngủ che đường xưa lại
Bàn chân quên nhịp bước vô hồn.

 

Độc hành số  6

 

Mùa qua luân chuyển sắc màu
Kìa xanh trước mắt trôi mau rõ ràng
Vàng kia dần đến xanh tan
Vào trong hư tận, mênh mang tháng ngày.

Mùa qua nào níu được đâu
Xuân đầy ánh sáng đã mau thu vàng
Nhìn theo nước chảy lênh lang
Nỗi niềm xuân ấy, còn mang theo lòng.

Chốn xưa vàng võ hoàng hôn
Sương men kẽ lá giọt buồn lạnh tanh
Kỷ niệm xưa thấm đẫm lòng
Một mình, một bóng nương dòng dấu xưa.

 

Độc hành số  7

Anh biết rồi em cũng bỏ anh
Nhưng, không nói nữa
Chuyện ngày mai sẽ rõ
Còn bây giờ là thời gian tình yêu đôi lứa
Sống hết mình thôi kệ ngày mai.

Anh biết rồi em cũng thất vọng vì anh
Bởi tình yêu chỉ là tình yêu đơn giản vậy
Không nên tin suốt đời có nhau dù em mong mỏi
Đời anh không dừng lại một bến bờ.

Thôi cứ tựa vào nhau tìm hơi ấm
Rồi ngày mai mây trắng lên đường
Đành để lại nỗi buồn cho em vậy
Đời anh không dừng lại một bến bờ.

 

Độc hành số  8

 

Đêm về trên phố nhỏ
Đèn khuya lẫn ánh trăng
Xa xanh xanh đồi cỏ
Mắt hồ đêm long lanh.

Phố trăng chìm trong hoài niệm
Ta về áo ướt bụi trăng
Gió ơi đừng ca hát nữa
Gieo đau quá đỗi vô tình.

LÊ TRINH

Độc hành

 

 Độc hành số  1

 

Vàng trăng, thấm đẫm sương
Nhạc mơ hồ du dương
Bao la trời cô quạnh
Gợn sóng vàng miên man.

Mùa thu nàng đã sang
Mang dấu tàn, tan hoang
Trên những vùng rạng sáng
Hương gió ngàn đi hoang.

 

Độc hành số  2

 

Đêm qua núi đầy giỏ
Hơi thơm của mùa xuân
Trăng nhảy trời lồng lộng
Gió thổi xuôi xuống đồng.

Ba mươi mùa lận đận
Dừng chân chùi tóc sương
Thấy quê hương xa cách
Phía chân trời xanh xanh.

 

Độc hành số  3

 

Có một lần anh ngỏ ý cùng em
Bao năm nhỉ, biết em còn nhớ?
Ngày ấy em chối từ khéo léo
Trong đớn đau anh lặng lẽ ra về.

Từ đó em không về quê nữa
Anh bận lòng với việc đồng nương
Những đêm một mình cùng trăng sáng
Ngoảnh mặt buồn bao tháng năm sang.
Cây dương lớn ngoài sông già lặng lẽ
Tóc trên đầu đã bạc gió sương.

Giờ gặp lại hai mảnh đời khác biệt
Lão nông nghèo, bà chủ giàu sang
Và chắc em không còn nhớ nữa
Có một lần anh ngỏ ý cùng em!

 

Độc hành số  4

 

Ẩn mình trong lá và sâu
Rào rào nhảy dưới sắc màu của đêm
Ẩn vào những khoảng diụ êm
Trong trăng óng ánh soi miền cỏ hoang
Bài ca tạo vật ngân vang
Trái tim thâu nhận hân hoan diệu huyền
Bỏ buông thôi một cơn mê
Trói luôn thù hận ném về huyệt sâu.

LÊ TRINH