CHỐN EM…

hienmay

ngó lên… trời tít tắp cao
bâng khuâng tự hỏi nơi nào chốn em
nhỡ khi hồn phách lạc đêm
cậy sen thơm thảo dịu êm dẫn đường
**
nhìn sang vạt cỏ… ngùi thương
rồi mai ra đất cũng dường này thôi
nhanh nhanh cười khóc ỉ ôi
mau vui buồn kẻo chia phôi sắp kề
**
trông chờ mây trắng… sơn khê
cảm lòng xin ghé ngang quê… chuyển lời
dẫu rằng giông tố trùng khơi
trái tim son vẫn giữ đời vì nhau
**
sông trôi nằng nặng dòng đau
bởi hai bờ trĩu nỗi sầu nhân gian
sống không vẹn để dở dang
bóng tìm bóng khắp trường giang mịt mùng
**
ngóng về nơi ấy
mông lung… .

HIỀN MÂY

CHỐN CŨ…

hienmay

ừ thế nhé anh đi cho kịp bước
ngoái lại chi trời mù lối phía sau
giọt thinh không lơ lửng ở trên cao
nào ai biết… em – tinh cầu vỡ vụn

và vội vã… triệu vì sao tắt ngúm
sau lưng anh (em trước mặt) – buồn thiu
đường thênh thang – một bóng hắt… liêu xiêu
thành đôi đấy (mà là đôi… hai nửa)

anh thừa sức tặng người nhiều lời hứa
em cả tin ôm vất vả đời mình
tình níu tình đợi khắc khoải… bình minh
đông lập sớm – em ngưng thu… thảng thốt

giữa màn tối… chập chờn cơn mê hốt
em vẽ anh bằng cọ nhớ rất mềm
buồn làm màu – nét nguệch ngoạc… thành tên
môi buột gọi – lá ngoài sân… xao xác

nước mắt rơi (nước mắt em) đắng chát
lã chã tuôn nhòe bức ảnh anh rồi
làm sao dừng (lững thững… cuộc tình trôi)?
em lạc mất… trái tim em – duy nhất

lặng lẽ… cọ tìm góc riêng khóc ngất
nghe dậy sầu (rượu chưa nhấp… đã cay?)
anh ngang qua… hoa cỏ chỉ khẽ lay
mà hất gọn em vào sâu huyệt mộ

**
chốn cũ bây giờ sót lại cái tên (khi xưa anh từng gọi em) – nhỏ ngốc… .

HIỀN MÂY

ANH…

hienmay

đêm sa xuống đáy tàn tro
trơ đôi hốc mắt buồn xo mệt nhoài
trăng mờ thắt thẻo thở dài
xót vườn hoang khổ lụy nài gió nương

đàn xa xăm vọng khúc thương
lơi buông nhịp xuống dòng tương lững lờ
giữa không gian lặng như tờ
dế ro ro bật gáy thơ tỏ tình

em men theo tiếng gọi mình
dáng ai (lặng hóa đá)… hình như anh
là anh… phải – rất hiền lành
(tự em phác họa mà thành)… lâu nay (!)

anh chìm quạnh quẽ… đâu hay
trên đầu… mây trắng bông bay nhẹ nhàng
quanh đây… hương đất dịu dàng
và hoa cỏ ngát thơm vàng nắng mai

trần gian… một bước cũng dài
nhặt ra anh nhé dấu gai nhọn sầu
trả môi ngọt vị ban đầu
nhận vào… em – rượu ủ lâu từ trời

hạt gì trong mắt anh rơi?
ôi mưa bụi… chúng nghịch chơi đấy mà
tim anh đang nói… nhỏ à
yêu em (giọng rất thiết tha)… mất rồi.

HIỀN MÂY

LẦN ĐẦU…

hienmay

lần đầu
nếm trái chín… rơi
bắp non hé đón chơi vơi nụ tình
giữa ngày… sao chiếu lung linh(!)
nghe đâu đây ngát hương trinh
lần đầu

lần đầu
thơm vị chua dâu
nôn nao hái sớm (sợ lâu… quả… già)
như con nít ngóng chờ quà
anh vung phép mở mắt na
lần đầu

lần đầu
bối rối nguyện cầu
đừng buông… đang lửng lơ mây ngang trời
vòng tay ôm chớ để rời
ngọt dòng mật lịm anh ơi
lần đầu

lần đầu
huyền thoại nhiệm mầu
lặng im mà ngỡ nói câu yêu rồi
ai làm bung cánh thềm môi
rước em – phi ái… lên ngôi
lần đầu

lần đầu – anh đó
lần đầu…

Hiền Mây

DẪU TÌNH VỐN CHỈ LƯNG LƯNG…

hienmay

trời trưa
nóng cháy khát khô
hóng theo con nắng lõa lồ mặt sân
tự dưng nhớ đến bần thần
anh… (không phải)… phải… (là anh)
phải rồi

là anh vừa rất xa xôi
vừa gần lắm với đôi môi ngập ngừng
những câu nói
gãy nửa chừng
trộn trong lời nghẹn rưng rưng
mỗi lần

mỗi lần gặp
rất bâng khuâng
(làm sao dấu được ân cần cho nhau)
lúc từ tạ
khó bước mau
sau lưng em trĩu nặng màu mắt anh

ghị vào đuôi vạt áo nhăn
theo về
người rất hiền lành dễ thương
nghìn đêm sau
giấc vấn vương
thả tim trôi nhé dòng tương tư này

gió ngang qua khẽ nhẹ lay
cho lá mướt chạm… vừa hay
cuối chiều
mộng ngưng
(tội quá nàng kiều
chàng từ hải đã hắt hiu quê người)

ngậm ngùi… em gửi nụ lơi
mây mang giúp… chớ để rơi
giữa chừng
dẫu tình vốn chỉ lưng lưng… .

HIỀN MÂY

MÀU QUAN SAN

hienmay

thơ xưa tả dấu quan san
ngậm ngùi em hiểu
hợp tan vô thường
người đi từ độ ấy
dường
màu thời gian phủ kín tường rêu xanh

lá lay
em biết mong manh
chốn quê đành lặng loanh quanh phận đời
rao lời vọng cổ trùng khơi
sáu câu hương sắc rã rời
từ khi

miệt đồng – phố chợ
biệt ly
sải đôi cánh rộng chim di quên về
người phai dạ… bẳng lời thề
giật mình bừng thức… ngủ mê
trời chiều

cống xề xang… lỗi nhịp yêu
bão giông ập
đổ liêu xiêu
bóng nàng
kiếp này mộng trót trễ tràng
sân vàng lá úa bàng hoàng tàn thu

cô đơn… buồn lạc giọng ru
gạt sầu hát trọn bài phù hư… nhưng
chừng
tim khóc quặn chẳng ngưng
màu quan san ấy… có từng?
hình như… .

HIỀN MÂY