KÝ ỨC TRĂNG

daolam

Có mùa trăng như thế đã đi qua
Còn đọng lại trên bờ sương cỏ mượt
Ngày Anh đi gió lặng thầm nín khóc
Em trở về trong xa xót cuồng quay

Có những mùa trăng ngời ngợi tóc bay
Níu chặt nhau biển ru lời sóng vỗ
Nhưng khói sóng làm sao ngăn được gió
Mang cánh buồm mơ ước vút trùng khơi

Em như trăng đọng lại chỗ ta ngồi
Đo đếm tình yêu bằng tháng ngày nhung nhớ
Từ buổi đó em đường tim bỏ ngõ
Đợi Anh về khơi ngọn nến tuyên hôn

Để những mùa hoa rực rỡ nồng hương
Để em được cầm tay Anh thật ấm
Để những nụ hôn suốt đời mang dấu ấn
Vườn địa đàng về ngự giữa mùa trăng

TA ÔM CHẦM KÝ ỨC TRĂNG
ĐỂ MAI CÒN NHỚ…ĐƯỜNG TRĂNG TÌM VỀ

DaoLam

KHUYA – TẤU KHÚC

daolam

Nghìn xa
bóng đổ đêm sâu
Ta cô đơn
đổ buồn vào gối thơ
Nửa đêm
thương nhớ ơ thờ
Cụng ly rượu
chở buồn về phía Anh
Cuối đường
ngọn sáng long lanh
Bóng nghiêng tóc lá
dỗ dành lời khuya
Sương trăng
mở giọt đầm đìa
Rủ ta về phía
Anh vừa bỏ đi
Giận chi!
bày cuộc chia ly
Bóng ai hiu quạnh
buồn lay giấc buồn
Ai đem
sương núi thả nguồn
Câu thơ ta lạc
trắng miền hoang vu
Ngọn sầu
lả giấc miên du
Tiếng thơ mùa cũ
hắt hiu tháng ngày
Không cùng có
một cuộc say
Một mình ta!
chẳng thấy đầy, thấy lưng
Đêm vang…
tấu khúc nửa chừng
Câu thơ ta viết
ngập ngừng trách…mong
Muốn quay
về lại dốc nguồn
Tìm hơi hướm cũ
ủ sương hẹn chờ
Giận ai!…
Xa quá mịt mờ
Hỏi chim?
Chim vút cánh vào trời không
Hỏi trăng?
Trăng khuất cuối rừng
Hỏi sông?
Sông mãi nghìn trùng xa xăm

TIẾNG KHUYA RƯNG RỨC NẨY MẦM
LÙA ĐÊM TẤU KHÚC BUỒN THĂM THẲM BUỒN

DaoLam

CHIM GỌI MÙA LỨA ĐÔI

daolam

Có một ngày
Anh quay mặt bỏ đi
Hàng dã quỳ thắp lửa
Con chim chích choè đậu ngoài ô cửa
Bay đi rồi,
Bỏ mặc hàng xanh
Anh đi rồi
Phố vẫn lung linh
Quán sá vẫn đông vui mô thèm để ý
Làm răng họ nhìn ra em đang rầu đang rĩ
Vắng nhau
Anh đi rồi em quấn chặt tim đau
Không thèm ngó nghiêng ngó ngửa
Sáng sáng, trưa trưa, chiều chiều
Giả đò trông ra phía cửa
Coi thử Anh về chưa?
Anh đi rồi đêm trắng ngày thưa
Thơ em viết, nhạc em nghe
Đụng mô nhớ đó
Ước chi cứ mãi ngày tháng cũ xưa
Cứ yêu thương và cứ giận hờn
Cứ lấp lửng bên đồi sương
Ngồi tựa vai Anh nghe đàn nghe hát
Gió mơn man ngậm từng ngọn tóc
Em ngủ quên không thèm nhớ đường về
Nắng rụng xuống lưng đồi
Mây theo gió bước đi
Em theo Anh về với rừng thông bạt ngàn gió núi
Nơi ấy hoa Quỳ thôi thắp lửa
Sẽ vàng ươm rót mật xuống đôi môi
Chim sẻ về…đậu trên nhánh lứa đôi
Ríu rít mừng. Rủ nhau hợp xướng
Ta bước về vùng trời mộng tưởng
Nơi không còn cách chia
Nơi…
ANH LÓT LÁ EM NẰM
NHÌN MÂY TRẮNG
TỰA VAI NHAU
TA KỂ CHUYỆN MAI SAU…

DaoLam

CÒN RIÊNG THÔI!… MỘT TIẾNG THỞ DÀI

Khi ngọn gió sang mùa…
Gió chẻ đôi ngày xa cách
Anh chẻ đôi tình thứ nhất
Ta làm ngọn gió mồ côi
Nhớ thương Anh…suốt đời!

Tiếng ngày rơi mõi mệt
Gió cuối mùa xao xác
Ta tìm trên sắc tím môi xưa
Chút ăn năn…tình vừa!

Anh gởi lại phố chiều tháng chạp
Ta gom lá cuối đôngẩn nấp
Mùa xuân đang xa khuất tầm tay
Nhớ…mịt mờ áo bay!

Khi ngọn gió sang mùa… tiễn biệt
Những ngày buồn lấp đầy ký ức
Câu thơ nào dằng dặc cơn mê
Anh ơi! …Đợi Anh về!

Khi ngọn gió sang mùa…khuất dấu
Chỉ còn giọt sương heo may đọng nhớ
Anh về đâu ?… trên tháng năm phai
CÒN RIÊNG THÔI! …NHỮNG TIẾNG THỞ DÀI

DaoLam

AI ?

Ai thả sương mù lên mái tóc
Tôi về hong lại tuổi xuân xưa
Vàng bay từng cánh theo cơn lốc
Xoáy cả hồn tôi mưa ướt mưa

Ai thả trăng mười lăm mười bảy
Tròn vạnh câu thơ tình đầu tiên
Hồn tôi quay quắt từ bữa ấy
Dẫu bước chân ai lạc cuối miền

Ai thắp giùm đời tôi mộng ảo
Hồn sơ nguyên trắng muốt tinh khôi
Cả một trời thơ màu thạch thảo
Ươm lòng…se sắt mãi không thôi

Ai ngõ lời thương rồi lặng lẽ
Quay đi…để lại giấc mơ đôi
Mãi mãi nhánh sầu rơm rớm lệ
Hồn phiêu linh gió thoảng qua trời

Ai giữ cánh sầu đông ướt gió
Ngày lên sương xuống lạc phố người
Tôi đứng một mình bên dốc nhớ
Hiu quạnh đất trời…Quạnh hiu tôi

AI MÙ KHƠI SƯƠNG KHÓI BAY 
VỀ NGHE TÌNH PHỤ BUỒN LAY DỐC BUỒN 
ĐƯA TAY LÙA GIÓ CUỐI NGUỒN 
THẮP HƯƠNG MÙA CŨ LOẠN CUỒNG DẤU XƯA 

DaoLam

VẼ LÊN THỀM NẮNG

Ta vẽ lên thềm nắng
Những vệt dài nhớ thương
Từng sợi buồn khuất lấp
Theo nắng chiều nhẹ buông

Ta vẽ lên thềm nắng
Hoa pensée tím buồn
Câu thơ tình diệu vợi
Tím một đời hồn hoang

Ta vẽ lên thềm nắng
Chân dung ngày gió lên
Hiên nhà ai hửng nắng
Nhốt nỗi buồn không tên

Ta vẽ lên thềm nắng
Bóng ngã dốc rêu vàng
Hoa cỏ may vương vấn
Níu chân ai nồng nàn

Ta vẽ lên thềm nắng
Tháng năm rêu phủ mờ
Dốc rêu vàng ngày nọ
Gói một trời đầy thơ

TA VẼ LÊN THỀM NẮNG
DẤU YÊU XƯA BIỆT NGÀN

DAOLAM

GỢI NHỚ

Như con chim gợi nhớ những đường bay
Như lá nõn gợi mùa Xuân tươi trẻ
Ta có một thời để yêu Anh như thế
Rồi có nhiều, nhiều khoảng lặng tiếp sau

Như vết thương chưa kịp kéo vết khâu
Như nước mắt lăn dài ngày xa biệt
Ta có một thời để yêu Anh tha thiết
Rồi một đời cơn bão chẳng đi qua

Như nỗi lòng rót xuống những khúc ca
Như đêm trắng ta và thơ chung chạ
Ta có một thời yêu Anh hơn tất cả
Rồi suốt đời tay trắng với hồn trơ

Như đêm rằm nguyệt bạch ủ ước mơ
Như hơi thở gợi một lần trao gởi
Ta có một thời yêu Anh không cần hỏi
Rồi suốt đời chẳng để ý được thua

Như nụ tầm xuân gợi nhớ mắt xưa
Áo ta tím hay bờ môi Anh tím?
Ta có một thời để yêu Anh câm nín
Rồi suốt đời gieo hạt xuống chiêm bao

Như bầu trời gợi nhớ khúc ca sao
Như máng cỏ gợi lại ngàyThánh lễ
Ta có một thời yêu Anh không kể lể
Rồi suốt đời nhốt kín cõi lặng câm

Như đường về gợi nhớ thuở xa xăm
Như cõi sống gợi đến ngày mất mát
Ta có một thời để yêu Anh tha thiết
Rồi suốt đời gặm nhắm trái sầu đau

Như bây chừ… đã gợi nhớ trước sau
Như bóng nắng gợi nhớ ngày mưa thấp
Ta có một thời đo trái tim bầm dập
Rồi một đời nhịp đập cứ rối tung

CHỈ MỘT THỜI MÀ GỢI NHỚ MÃI…KHÔNG QUÊN!

DAO LAM

BÀI THÁNH CA NỬA ĐÊM

Bài Thánh ca nửa đêm
Buồn như lời tình phụ
Con chim hót buồn thêm
Ta trở về ẩn trú

Giọt sương sa đáy mắt
Lặng thinh giữa mùa đông
Nhớ ai mà quay quắt
Ướt tóc chẻ môi hường

Sao Anh không đứng lại
Ngắm một sắc hoa vàng
Còn ta mãi đứng đợi
Cuối mùa đông nắng tràn

Bài Thánh ca tội nghiệp
Riêng Anh hay riêng ta?
Ấm như giọt nước mắt
Nửa đêm về …lạ xa

Bài Thánh ca vô vọng
Trôi mãi đến vô cùng
Ta suốt đời đứng ngóng
Một khoảng đời… sau lưng!

BÀI THÁNH CA NỬA ĐÊM
BUỒN NHƯ LỜI TÌNH PHỤ

DAO LAM

TỨ TUYỆT PHỐ CỔ

1
Những con đường trầm mặc
Hoa bằng lăng tím mùa
Thời gian chừ trôi lạc
Đọng trên mái ngói xưa

2
Trăng chao nghiêng sóng sánh
Nỗi buồn úa trên tay
Chòng chành đêm hiu quạnh
Bên sông Hoài nhớ ai?

3
Đi giữa lòng phố cổ
Mà nhớ vầng trăng xưa
Tím hồn hoa một thuở
Tóc bạc màu sương mưa

4
Điệu buồn ru mái phố
Hoa đăng trôi về đâu?
Trăng ẩn vào lá gió
Bên sông Hoài nhớ nhau

5
Đêm trăng rằm phố cổ
Ai đứng dựa tường rêu
Đèn lồng giăng mái phố
Từng giọt buồn hắt hiu

6
Ta đứng dưới chân cầu
Mà nhớ người thuở trước
Ánh trăng xưa bạc màu
Đò tình trôi…lặng bước…

DAO LAM

ĐIỀU CÒN LẠI

Hôm nay còn lại gì không?
Bờ vai sót cọng cỏ hồng mồ côi
Ngày mai người bỏ quên tôi
Heo may thu nhuốm buồn phơi lá vàng

Chút sầu chút nhớ miên man
Câu thơ chết điếng giữa bàng hoàng tôi
Ngày mai còn lại ngậm ngùi
Tôi lang thang giữa cuộc đời buồn tênh

Mưa khuya rắc nhớ vào quên
Lắng nghe Trời đất gọi miền xa xăm
Ngày mai còn lại dư âm
Trăng phù du thả trăm năm lối buồn

Ta trôi về với cội nguồn
Lời thiên thu gọi loạn cuồng dấu xưa
Ngày mai dưới cội hiên mưa
Phù Dung khép cánh tình xưa khóc người!

Ngày mai còn lại gì không
Mà hôm nay đã nhói lòng tôi ơi

DAO LAM