Chu Thuỵ Nguyên

Xóm cũ, nơi gia đình tôi sống lúc tôi lên 7 là xóm nhỏ lao động rất nghèo. Những ngôi nhà vách thiếc cao bồi, lợp tôn cũ, nửa đất, nửa sàn ván thùng trên bờ kinh nước đen. Vì là xóm lao động nên vẻ bát nháo của nó cũng là lẽ thường tình.
Để tôi thử nhớ lại coi. Trong kẹt con hẻm cùng đếm trở ra, bắt đầu là nhà anh Tư thợ điện. Nghe đâu cả gia đình anh chạy loạn từ miền trung vào Sài Gòn. Nhà anh gồm một mẹ già sáng xỉn chiều say. Có hôm mới 5 giờ sáng bà đã ngồi tu cả xị đế như uống nước lã. Rượu vào lời ra, bà bắt đầu nhắc chuyện năm trên. Lúc nào cũng bắt đầu bằng cái thời lam lũ, khổ ải của bà ở miền trung. Có hôm xỉn quá tay, bà nằm giữa con hẻm, thậm chí nằm cả trên vũng nước mưa mà hát, mà hò. Ngoài bà ra, gia đình còn có hai vợ chồng anh tư, em trai anh và người em gái út.Vợ chồng anh Tư có hai con, một trai và một gái. Anh Tư thợ điện là người làm ăn gặp thời. Anh lãnh một lúc mấy tòa nhà lớn mới cất để “đi” dây điện. Ngày càng ăn nên làm ra, em trai anh, anh Vĩnh cũng theo anh phụ việc. Nhà anh sắm không thiếu thứ chi, từ bàn ủi điện tự động xịt nước đến ti vi đen trắng hiệu Denon có hai cửa lùa. Ngoài ra, vợ chồng anh còn sắm chiếc Honda dame đời quân đội màu đỏ. Nghe nói chữ nghĩa chẳng bao nhiêu, nhưng gặp thời “đi” dây điện có tiền, anh Tư sanh tật nói nhiều, mà hễ nói nhiều thì hay nổ. Chuyện có nói không, chuyện không nói có, thêu dệt toàn chuyện trên trời dưới đất. Nhất là đêm đêm đến giờ tin tức trên tivi, anh Tư tha hồ nổ hết biết. Anh nói mà người nghe cứ tưởng anh từng là bạn nối khố với tổng thống cộng hòa Trung Phi Bokassa thời đó đang tìm con rơi và người vợ rớt ở Việt Nam. (Thời đó ở miền nam chẳng hiểu sao gọi tivi cụt ngủn là “ vô tuyến”) Tiếp tục đọc →