NHỮNG THÁNG NGÀY CHẬT HẸP

chuthuynguyen

chiều giấu mặt vào tháng ngày vụt mất
một bờ thu ai hái nhặt mưa giăng ?
sóng hung hãn trong tấc lòng quạnh quẽ
biển ơ thờ không níu vội chân em

cánh cửa khép trời ngoài kia lá cỏ
đất ôm cây đẫm lệ những mù sương
xao xác nhớ dương cầm rung tơ liễu
gọi thầm ai hay bóng dáng thiên thu ?

dốc phố cũ nằm bên trời ửng tím
quen gót chân người lữ khách hôm xưa
manh áo lụa phất phơ hồn rách nát
bước lang thang níu vội mấy cành khô

đã lâu lắm hanh hao mùi nắng ấm
hái thinh không vun xới một vườn trăng
tay núm níu bóng vờn bay xứ khác
một mình ngồi an trụ với hư không

chiều giấu mặt vào tháng ngày vụt mất
nhớ lền khên trăng gió những ngày qua
núi quanh quẩn và dốc đèo mê mải
may còn em trong cổ tích chiêm bao …

Chu Thụy Nguyên

TÔI ĐÃ ĐI VÀ TÔI HÁT NGHÊU NGAO

chuthuynguyen

đi qua mặt trời
ngó vào bếp hồng
thương mùa đông
những đôi tay hơ gò má ửng
nong nóng môi ngoan

đi qua mặt trăng
lúng liếng đèn lồng phố khuất
tôi tìm tôi
đêm say khướt muôn trùng
bước chân buồn tìm vớt ánh trăng mơ

đi qua cánh rừng
trồng đôi chân mình xuống đất
màu diệp lục
thở hơi non
nghe lá cỏ choàng tay ôm

đi qua phố lạ
nhìn cô em vạt tóc đuôi gà
mắt trông xa
ngồi khuấy mãi
ly cà phê chừng tan lâu hết đá

đi qua dòng sông
thương tuổi thơ trôi nổi vật vờ
những tuổi hoa
từng mơ làm cánh diều
băng một lần cho biết trời khôn cùng …

CHU THỤY NGUYÊN

THUA

chuthuynguyen

sói hoang đầm nắng
tay người
phước phần rõ một
tơi bời lá hoa

hỏi rồi
ông sĩ đạt ta
đường về
tơ liễu sa đà thân tôi

miểng sành chum vại
một đời
bùa mê thuốc lú
quên lời quy nguyên

thèm rong chơi
cõi diệu huyền
ta bà tang tịch
giấc thuyền mây mưa

bó tay
trời phán rằng thua …

CHU THỤY NGUYÊN

TỪ BÀN TAY NÀY

chuthuynguyen

tôi chạm
những ngòi hoang vu
bật cháy thành ngọn
tuổi rong chơi

tôi chạm
suối nguồn thanh xuân
hang hóc từng ánh mắt
đi hoang

tôi chạm
cội rễ của các tiếng khóc
chào đời
nơi chúng ta khởi đi
đến
và sẽ trở về

tôi chạm
từng nắm hạt rắc gieo
nguồn mưa và chớp bể
hay bức họa của số phần

tôi chạm
bóng mát rừng nguyên thủy
từng dấu chân ghi lại
trên thác ngàn
nơi có tiếng khèn nghiêng thác đổ

tôi chạm
vào thanh xuân
nghĩa là vào hương mật tinh tuyền
của em

của thơ …

CHU THỤY NGUYÊN

VÀ CỨ NHƯ THẾ …

chuthuynguyen

có hơn một lần
thú thật
anh đã nghĩ về em
như một giấc mơ chưa hề kết thúc

một dòng suối ?
vâng, một dòng suối chưa bao giờ
biết khóc

một vầng mây
chưa bao giờ biết bay
và thật tỏ tường
em chưa bao giờ
thấp thoáng trong bất kỳ trang cổ tích

hoặc hơn một lần
dòng sông nầy đổ ra biển
chợt vắng bóng
cánh diều ấu thơ

và cứ như thế …
anh đã nghĩ về em
như bài đồng dao thật dễ thương
chưa hát dứt

như con tàu
chưa kịp về lại sân ga
và chính anh
như gã khùng khịu
chờ hoài
chỉ một giấc mơ dễ thương trở lại …

Chu Thụy Nguyên

BUỔI CHIỀU LỬNG THỬNG Ở PRICETOWN

chuthuynguyen

những hạt có cánh thắp sáng đêm
chênh vênh rừng thưa mịt mờ
bàn tay trái thập thò lén nhìn
điều bàn tay phải vừa trót làm

tôi ghé lại bên rìa vực
nhìn em u trầm mênh mang ngực nở
bóng mây dạ cổ vá vai
thuyền đã khẳm lừ trăng độ nhật

bế bồng nhau rương tráp truân chuyên
dạ lòng chật nêm thôi thúc
người đàn bà quay đi e thẹn
như vừa bước qua chính linh hồn mình

hàng giậu thưa lấm tấm nụ hoa vàng
từng vạt nắng vẫn chần chờ
níu vai nhau ngoài phố
lòng trống tuếch kẻ không nhà

trên vách các ô cửa sổ đầy rêu
tiếng Khổng Tước gọi nhau bầu bạn
tôi khỏa tay lòng dầy đặc như rừng
chẳng một chỗ chen chân …

Chu Thụy Nguyên

RỒI, SẼ TAN CHẢY NHƯ TUYẾT

chuthuynguyen

ngày héo
phơi hằng hà kỳ vọng
thèm chút nắng thơm
thứ nắng lụa ở sân sau

trách làm gì
những bước chân lẻo đẻo
chạy vòng quanh một mặt trời
sà xuống gần
mốc thếch
tôi gặp em
và thế là bình minh

lâu rồi
nằm nhớ biển như vẫn bên mình
quanh tiếng sóng
khúc bi ai
và sóng biếc chít khăn tang

muốn vẽ vời
khi mặt hồ lặng trang
bỗng kinh động
sóng ngầm
lũ chim giật mình
chim bay

ngồi lại một mình
mùa đông ngoài kia đã héo rủ
nghe chao dao
lời trang sử ông cha
về một ngày
trời quang mây tạnh

người con gái
với bầu ngực thật thanh tân
ngồi gần
tai ta như nghe rõ mồn một
từng giọt của sự sống
đang chảy rần rật trong nàng
và thiết nghĩ
chẳng nên mơ mộng đến cùng đích làm gì

khi nhan sắc dẫu diễm tuyệt ấy
đến một ngày
rồi sẽ tan chảy như tuyết …

CHU THỤY NGUYÊN

DẤU CHÂN THƠ

 

chuthuynguyen

 

1. đứa bé khóc
giọt lệ nhỏ
vào bình mực tím
kể từ dạo ấy
những dòng chữ bé viết ra
từ bình mực ấy
hóa thành thơ.

2. cái bóng
giỡn với hình của nó
bức tường vô tình in lại
chỉ mỗi cái hình
bữa sau trên tường
người đọc thấy
toàn lời thơ.

3. Con chuột chạy suốt
trên màn hình
màn hình càng lúc
càng đông các con chữ
con chuột chẳng biết trốn đàng nào
bèn lủi đại vào
các con chữ bỗng chốc hóa thành thơ.

4. giọt dương cầm cuối dốc ban chiều
thờ thẩn rụng
những nắm hạt lời tình
rơi vãi
em tôi cố nhặt nhạnh
bằng hết vào rổ
chiếc rổ thoáng chốc hóa toàn thơ
lời tình …

CHU THỤY NGUYÊN

NGHẸN, GIỮA ĐẠI NGÀN

chuthuynguyen

hình như cái giọng đang khát
chót môi em
vừa làm vẫn đục
bài thơ

đôi cò trắng giương thẳng cánh
bay về núi
bàn tay trái
vụt nghi hoặc
điều bàn tay phải đã làm
may ra duy nhất
một giọt nước mắt
đủ khắc chạm lại chiếc bóng bữa qua
trên nét óng ả tơ trời

tự dưng ta muốn bay lên
chẳng phải
bên trên các đám mây lơ đãng
trộm nghĩ
đôi lúc chỉ cần
một vài tầng nấc thật vu vơ
khỏi nơi ta đang đứng
đã là hồn nhiên

đã là hồn nhiên như lá
như cỏ dại
như một chút điền khuyết
mà trong ta từ lâu đã mất

trên nụ cười em thật mông muội
những tiếng thở
cơ hồ như nghe được
nỗi buồn chum vại
hóa ra là tiếng . thơ
nghẹn giữa đại ngàn …

CHU THỤY NGUYÊN

MỘT THỜI . VẮNG XA

chuthuynguyen

trời ở bên ngoài sương muộn
cõi lòng cát đá ngổn ngang
vách rêu thềm hoang đổ nát
nhặt về đôi bước lang thang

lò khơi lụn tàn hương cũ
gió đùa rẽ bạt nhánh sông
cài hoa lược gương bao độ
rụng trắng tơi bời nụ đông

phố xưa ắng yên thoải dốc
dấu hài bóng nguyệt tỏ soi
bức họa mơ hồ mặt khóc
hoa cỏ cau mày ngó tôi

ngước lên đồi hoa rụng nát
gọi người lặng thầm vô biên
so vai ôm mình giá buốt
còi tàu lay giấc du miên …

Chu Thụy Nguyên