KHI NGƯỜI ĐẾN

Khi Người đến không mặt trời trên biển
Không bóng chiều ngã xuống cuối dòng sông
Không gì cả, chỉ nụ cười lặng lẽ
Và bàn tay cầm một đóa hoa hồng

Khi Người đến như một vầng trăng mọc
Những sao mai dần lặn tắt chân trời
Không gì cả, những lời ca lặng tiếng
Lời thầm thì không nghe được trên môi

Khi Người đến đi qua ngàn mây trắng
Cả hoàng hôn cũng im lặng cúi nhìn
Trong đôi mắt của một người đau yếu
Tôi cúi nhìn một mặt đất mông mênh

Khi Người đến không còn nghe chim hót
Không còn nghe lời than thở van cầu
Tôi chỉ nghe từ xa lời gió thổi
Qua những đỉnh trời suốt cả canh thâu

Khi Người đến tôi trở về im lặng
Tôi trở về chiêm ngưỡng vẻ uy linh
Không gì cả, không còn điều gì cả
Chỉ còn một lời vang vọng, Giáng Sinh.

Lữ Thành Kiến

Comment

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s