Vĩnh Biệt Võ Chân Cửu Vĩnh Biệt Lam Phương


Không ngủ được, thức dậy. 
Mới mười hai giờ khuya. 
Nhắm mắt tự vỗ về
“Ngủ đi, trời chưa sáng!”.

Lại ngủ, như ngủ nán. 
Trăng vẫn thấy trong vườn. 
Ánh trăng và ánh sương
Chập chờn cơn gió nhẹ…

Rồi phải dậy.  Thôi kệ. 
Vọc Net…chơi mà chơi. 
Bất chợt thấy hai người
Bay lên trời cái vụt!

Võ Chân Cửu, thứ nhất. 
Và Lam Phuơng, thứ nhì. 
Mười năm hẹn hò chi,
Chưa thăm mình một bữa.

Các anh làm tôi nhớ
rồi lỡ mãi thời gian!
*Cây nến nào cũng tàn.
Nén nhang nào cũng tắt.

Cái gì còn cũng mất.
Cái mất…đều Cố Nhân!
Trong khoảnh khắc bâng khuâng,
Tôi nhìn tôi rũ rượi.  
Lễ Noel đang tới. 
Năm nay Lễ buồn hiu!

Trần Vấn Lệ

Comment

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s