TỪ ĐÊM NGUYỆT TẬN

.

 

Biết rằng khuất mất mùa xuân
Từ đêm nguyệt tận cõi tang thương người
Mất trăng tôi tự trách tôi
Như con chim khổ mồ côi giọng khàn
.
Soi gương sầu sợi tóc sương
Thấy trong tâm nỗi đoạn trường phân ly
Đêm đông chim khóc những gì?
Riêng tôi rất rõ sầu bi khúc tình
.
Trăm năm một kiếp nhân sinh
Bụi hồng tan hợp, hợp tan não lòng
Cố nhân còn gặp lại không?
Đêm nay khuyết nguyệt đầy hồn sương rơi!
.
Nguyên Lạc

Comment

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s