TẠI SAO TA LÀM THƠ TÌNH

(để trả lời một câu hỏi,
chưa chắc những người sống trong lòng quê hương
yêu quê hương bằng những người xa quê hương…)

không hiểu sao em cứ bất bình
lạnh nhạt mãi ngữ ngôn ta viết
mấy mươi năm sống chết với thơ tình
vẫn chưa khiến lòng em rung động.

ta biết hôm nay qua thời mơ mộng
chuyện học trò thành cổ tích ru con
có cách xa nhau trái đất vẫn tròn
tình đã chết là tình chờ sống dậy.

cứ đứng đợi mùa cây chín trái
từ hương hoa thơm ngát vườn đời
quá khứ ta là những trận mưa rơi
giờ đến lúc thất thời khô khốc.

ta biết Sài Gòn vỉa hè đang khóc
ôm vết thương cắt nát mặt mày
những bậc thềm lịch sử đã phân ngai
bỗng vụn nát từ bàn tay quyền lực

ta biết miền trung biển đang chết tức
thuyền ngư dân nằm phơi bụng trên bờ
sóng ngày xưa mềm mại tựa bài thơ
nay biến sắc oi nồng mùi hóa chất.

ta biết non sông dần dà sẽ mất
đảo, vịnh, đất, rừng, biên giới, lương tâm…
những con người biểu hiện thú cầm
những thú cầm nhân danh thiên tử.

ta biết trẻ em đến trường kiếm chữ
nhọc nhằn hơn kiếm gạo nuôi thân
vượt suối băng sông bằng dây cáp tử thần
đội mưa học trong lớp nghèo xơ xác.

ta biết ngoài kia bọn nịnh thần khoác lác
xây tượng đài, dinh thự…thật nguy nga
tính toán công trình bằng bạc đô la
dân thì sống lùi về thời lượm hái.

em đừng bảo ta suốt đời cuồng dại
suốt đời làm thơ ca tụng tình yêu
mấy mươi năm vui ít buồn nhiều
hận chồng chất làm sao ta thở được
hãy cho đời một lần thêm ơn phước
(đem yêu thương vào nơi oán thù).*

PHẠM HỒNG ÂN

Advertisements

One thought on “TẠI SAO TA LÀM THƠ TÌNH

  1. lê ngọc duyên hằng nói:

    Chưa khiến lòng…
    Rung động với THƠ buông…
    Ngôn ngữ Tình MỘNG..
    Lời ru CỔ TÍCH Trăng tròn…
    Hương Thơm hoa trái trong VƯỜN..
    VÌ SAO Thắc mắc mãi còn?!
    ….”Từ em ôm lấy VẾT THƯƠNG…
    MƯA rơi biển sóng dập dồn…
    Nổi lên CÁ CHẾT phình trương…
    Nỗi buồn NHÂN lên đòi đoạn!
    Thương LẮM xiết bao hoàn cảnh!?
    Nhìn nghe đau nhói TÂM CAN!
    …..Nhọc nhằn Tuổi Thơ đến TRƯỜNG…
    Dây CÁP treo người lơ lửng…
    Sơ sẩy một chút TAY buông rồi đời!
    Anh biết anh hiểu Không Nói…!
    Khổ lắm nói nữa phải ”Tội buồn thêm!?”
    Thế nên ”ít LÝ nhiều TÌNH”
    Cho em đôi mắt còn nhìn VUI RA…?
    …..Em BẤT BÌNH có phải là?
    ”Nghe anh TÌNH quá em đà SỢ SAY?”
    Say sẽ ngủ quên không thấy!
    ”Còn mất không biết Phải Trái VÌ SAO?”

Comment

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s