MỚ TRĂNG MÁU

Nàng ngồi và lặt lựa mớ trăng trong rổ, mấy con trăng gầy lom nhom bò lột xột lạo xạo. Chợ sớm vắng, nghe rõ cả tiếng ì oạp của nước vỗ mạn thuyền.

Nàng lặt lựa và sắp xếp lũ trăng để chúng nom ngon mắt hơn. Nàng tính toán rồi thở dài, bán hết nhiêu đây cũng không đủ tiền mua gạo. Nhưng dạo này rất khó bán, thường là ế.

Nàng lại dùng dây chun chằng từng cái cẳng của đám trăng lại , sau đó vẫy sương lên cho nó tươi tỉnh. Mỗi khi không bán được, nàng lại bắt lũ con ăn trăng. Tụi nhỏ gào lên “ con không muốn ăn trăng, con muốn ăn cơm với cá cơ” . Nhưng gào thì gào, chúng vẫn phải ăn vì đói, ngoài thứ này ra, chúng không còn gì khác để bỏ mồm. Những cái cạnh vỏ cứng xóc vào miệng chúng đau nhói, có lúc cào tước cả lưỡi, toạc máu. Máu nhuộm đỏ cả con trăng chúng đang nhai. Chúng ngồm ngoàm, chúng nhai, chúng nuốt… mớ trăng máu ấy.

Mà những con trăng thì chúng không cam lòng để bị nhai nuốt như thế. Đêm mát trời, chúng lượn ra lặng lờ dưới đáy ao, vậy là bị tóm, bị bắt. Đứa thì được người ta mua về sấy khô rồi treo lên tường để trang trí, để ngắm, đây là một thú chơi của bọn nhà giàu . Đứa không may bị tóm bỏ vào dạ dày, nên chúng quẫy đạp dữ dội. Chúng trườn theo các mao mạch, bò thẳng lên mắt, lên tai…Có khi sáng sớm, lũ con nàng  thức dậy, nàng thấy hốc tai chúng đỏ lòe, mồm lòa luệnh máu. Còn mắt thì rỉ ra hai dòng gỉ chảy dài như nước trầu. Chúng vẫn cứ gào ra rả “ Con đói, con muốn ăn cơm với cá…”

Gã ở gần nhà nàng, sát cạnh nhà nàng, và gã làm trưởng làng. Nàng sợ gã, lũ con nàng cũng sợ gã. Mỗi khi bọn chúng rền rĩ quá lâu, nàng thường bảo chúng im đi. “ Ông ấy nghe thấy bây giờ, không được để ông ấy nghe thấy, ông ấy đuổi mẹ con ta đi đấy, cái đói sẽ làm mất mặt làng này, tụi bây biết chưa?” . Nhưng thật ra gã đã nghe thấy từ lâu, gã nghe đến thuộc lòng điệp khúc ấy “ Con đói, con muốn ăn cơm với cá cơ….”. Gã bảo:

– Mày ngoan, mày nghe lời tao, tao cho mày tờ giấy ấy, có lá bùa ấy, mày sẽ có ruộng, con mày sẽ có cá ăn.

Rồi gã mải miết sục sạo tất cả các ngóc ngách trên cơ thể nàng, kiểu như nàng vẫn chăm chỉ sục sạo cái ao bé tẹo , cằn cỗi sau nhà nàng mỗi ngày để bắt lũ trăng.

Lòng ao mỗi lúc một cạn khô, đám trăng càng lúc càng còm cỏi trong lòng ao đỏ quạch như máu. Trăng cũng đỏ nọc ra như máu. Lũ con đói ăn của nàng đã ốm còn ốm nhom, mồm vêu ra, cổ dài ngoẳng, những con mắt dại đục lờ. Chúng lẩm nhẩm suốt ngày điệp khúc “ Con đói, con muốn ăn cơm với cá…” đến nỗi khản cả tiếng.Bây giờ, chỉ còn môi chúng mấp máy. Chúng đói quá nên đã ăn cả tiếng nói, chúng chỉ  nhìn nhau bằng hình môi

“ Ăn đi, để tiếng nói lại làm gì? Chúng ta nói có ai nghe đâu?”

“ Ừ, vô ích thôi mà, chúng ta đã nói quá nhiều để im lặng, nuốt đi….” .

“ Đã ăn hết tiếng rồi, đã nuốt hết lời rồi, nhưng có no đâu?”.

“ Ngày mai, lũ trăng lại bò đi trốn, mẹ lại không bắt được chúng, phải nửa tháng nữa mới có trăng lại để ăn đấy…” .

” Đêm ấy, tao nghe lén ông ấy bảo với mẹ nhà mình sắp có cá ăn , sao tao không thấy? Tao chờ hoài vẫn không thấy cá. Cá ở đâu? Cơm ở đâu? Ông ấy ở đâu? “.

“  Tao sao biết được, ông ấy hứa hoài, mỗi ngày một giọng, mỗi ngày một lời, lúc nào cũng bảo sẽ ấm no, bây giờ ra đường, đâu đâu cũng là giọng của ông ấy, đâu đâu cũng thấy ông ấy. Chỉ có cá và cơm là không thấy đâu.”

“ Sao mẹ không nấu cơm cho tụi mình ăn?”

“ gạo ở đâu mà nấu, cá ở đâu mà nấu?”

“ Thì trồng lúa, xay lúa, ra biển bắt cá”

“ Nhưng không có ruộng, không có biển. Có ruộng , có biển mới trồng được lúa, mới vớt được cá. Mẹ chỉ có cái ao nông choèn đỏ quạch ấy thôi, trong cái ao ấy, chỉ còn lũ trăng, mà dạo này, những con trăng cũng không còn vàng ruộm nữa, chúng cũng đỏ quạch như máu rồi…”.

Những hình môi tím xanh hình như cũng mỏi, chúng không nói nữa, không động đậy nữa. Lũ con nàng nằm im lìm, không ngủ cũng không ngọ nguậy. Chúng để dành hơi thở chờ cho đến mùa trăng sau.

Đứa gái lớn nhất chợt giật mình, nó trỗi dậy, thều thào:

“ Tao nhớ ra tiếng ông ấy rồi, tao nhận ra ông ấy rồi, tao đã đi hỏi ông ấy khi nào thì nhà mình có cá ăn”

“ Ờ, rồi sao?”

“ Ông ấy bảo, cá ở dưới biển, mày xuống đấy mà hỏi hà bá, tao quản lý làng này, chứ tao không quản lý lũ cá”

“ Tụi mình xuống hỏi hà bá đi bây”

“ Ừ, đi thôi, đi thôi, đi thôi, đi…..”

Bầy trẻ mắt nhắm vật vờ rồng rắn nhau đi ra biển.

Nàng vẫn ngồi và lặt lựa mớ trăng đỏ lòm trong rổ. Lũ trăng óp quá, con nào con nấy gầy vêu vao, mắt lồi ra, sùi cả bọt mép. Nắng dội từng mảng trên dáng ngồi cắm cúi xộc xệch của nàng. Mắt nàng mòn mỏi nhìn ra biển, ngoài ấy có cá. Trong lồng chợ, trên cái sạp cao cao kia cũng có cá. Đám cá chết đuối mới vớt được sang nay. Giờ đang nằm xếp lớp trên quầy. Da xanh lét, mắt nhắm chặt nhưng mồm vẫn nhóp nhép “ Con đói, con muốn ăn cơm với cá…”

Nắng vẫn dội từng mảng trên miếng ao nhỏ trơ đáy, dội lên vành khăn trắng trên đầu người đàn bà đang rền rĩ những câu hát ru lộn xộn không đầu không đuôi. “ à ơi… gió đưa cây cải về trời….à ơ….về sông ăn cá về đồng ăn tôm…à ơi…con ơi con dậy ăn cơm….” .

HOÀNG PHƯƠNG UY

Advertisements

One thought on “MỚ TRĂNG MÁU

  1. lê ngọc duyên hằng nói:

    MỚ TRĂNG MÁU nằm trong RỔ…
    Dây CHUN chằng thành MỘT BÓ vẩy Sương…
    TRĂNG gầy gầy Vỏ CƯNG CỨNG…
    Trăng ngạnh KHÔ treo trên TƯỜNG ngó chơi…
    ……Trăng Sống ƯỚT Trăng đỏ tươi…
    Đỏ thắm đậm đà nước như BÃ TRẦU…
    ĂN TRĂNG vào miệng đau đau…
    Ran rát cảm giác lưỡi máu đang tứa…
    …..Đoi đói phải ĂN CHO CÓ…
    Chun chút lót dạ cho ĐỠ XÓT XA!
    Xấu tính TRẺ rên rỉ LA…
    ĐÒI BẰNG ĐƯỢC”Ăn Cơm Cá”MỚI SƯỚNG!?
    ….Cực chẳng đã”ĂN TRĂNG LUÔN!”
    Nghĩ đến ĂN nước MIỆNG tuôn không ngừng!
    ĐÓI MẮT Trăng đùng đục BUỒN…
    ĐÔI MÔI mấp máy mình còng DÀI ngoằng …
    ….AO BÉ TẸO màu đỏ quạch
    Tay vẫn SỤC SẠO khuấy khoắng Tìm bắt…
    AO KHÔ CẠN vẫn luôn tay…
    Kiếm TRĂNG trám miệng đêm ngày gào la…
    ….Vẫn TRẺ đòi”ĂN CƠM CÁ”
    Chẳng Ruộng chẳng Sông BIỂN CẢ CŨNG KHÔNG?
    Cơm Cá có đâu CHO DÙNG?
    Đôi môi xanh lét mắt buồn TRĂNG GÀO…
    …HỨA HOÀI Cơm Cá đâu nào?
    Có tiếng CAO GIỌNG Thét bảo NGOÀI ẤY…
    ”HÀ BÁ đã thu tóm lấy…
    Ra mà đòi lại những gì CÁ CƠM…”
    ….NẮNG vẫn màu NẮNG VÀNG ƯƠM…
    AO NHỎ trơ đáy nước SÓNG SÁNH Còn…
    Mênh mang gió thổi ĐẦU NON
    LỜI RU theo nhịp Võng BUỒN ĐONG ĐƯA…
    …..”Gió đầy gió đưa CHO VỪA LÒNG BẬU…
    Bậu ĐI bậu Ở bậu sầu bậu thương…
    Bao giờ MƯA NẮNG không còn..
    Là không còn nhớ còn thương BẬU MÌNH?”

Comment

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s