Trò Chơi Xác Ma

1.

Thỉnh thoảng, anh em nhà nhỏ Nga và vài đứa bạn học tụ lại để chơi một trò chơi đặc biệt lý thú. Xác ma, nội tên gọi nghe đã dị thường, hèn chi trò này chỉ nên chơi vào những đêm tối tăm, vắng vẻ…

Tối bữa nay, nhằm lúc bố mẹ đi ăn đám cưới, cả bọn tụ lại ở một căn phòng đóng kín cửa. Kỳ này, cũng một tên bạn học của Minh phối hợp với cậu ta cùng Đăng – cậu em kế – và nhỏ Nga – cô em út – cho đủ bốn người, tạm gọi là bốn pháp sư, như yêu cầu của trò chơi. Và, cũng không hề có ý tự nguyện nhưng nhỏ Liên – bạn hàng xóm của nhỏ Nga – lại phải miễn cưỡng đóng vai xác ma như ý kiến áp đảo của cả bọn.

Nhỏ Liên ngồi dưới đất, nhắm nghiến mắt, hai chân hơi co lại, hai cánh tay vòng qua đầu gối, các ngón tay đan vào nhau. Ba cậu trai và nhỏ Nga cùng quì một chân, nhanh nhẩu đặt ngón trỏ tay phải của mình vào hai nách và phía sau hai khuỷu chân nhỏ Liên. Cả bốn pháp sư thầm khấn vái với người cõi Âm, nhất là những bóng quế đang có mặt quanh quẩn đâu đây, rằng xin giúp nâng xác ma lên cao.

Minh chậm rãi đếm “một, hai, ba”. Tiếng “ba” vừa dứt là cả bốn anh em đồng loạt nín thở, dùng ngón tay của mình nâng nhỏ Liên lên với ý nghĩ hết sức nồng nhiệt là nhất định sẽ cùng làm được việc này.

Kết quả không như mong muốn: thân mình nhỏ Liên chỉ bị lay chuyển chút ít mà không hề cất lên cao một chút nào cả.

Đúng ra đây là một điều nếu như bình thường thì phải thế. Cân nặng ở một bé gái 8 tuổi nào khác nếu phát triển bình thường khoảng 25 – 26 kí lô. Còn trường hợp này, nhỏ Liên ròm con nhà nghèo nhất định sẽ nhẹ hơn mức ấy, nghĩa là khoảng 21-22 kí lô. Nhưng đối với chừng ấy khối nặng, chỉ có bốn ngón tay của bốn thiếu niên thì làm sao mà nâng bổng lên được?

Trước khi làm lại lần nữa, Minh lại nhắc cả bọn phải hết sức tập trung, mỗi đứa đều phải thành tâm hơn nữa so với lần trước khi khấn vái ngưởi cõi Âm trợ giúp cho sức mạnh của ngón tay mình.

Lần này thì thật kỳ diệu: xác ma được nâng bổng lên như một khối bông gòn. Rồi chừng khoảng 5 – 10 giây trôi qua, những ngón tay tự buông lỏng theo quán tính. Thân hình nhỏ Liên nhẹ nhàng rơi xuống vị trí cũ. Sự việc chỉ diễn ra vài giây ngắn ngủi vậy thôi nhưng cả bọn ồ lên, cười hể hả, vô cùng mãn nguyện như là mình mới cùng thực hiện được một phép thuật tuyệt vời. Chỉ có nhỏ Liên – cái  xác ma mới được các pháp sư người phàm cho bay lên hạ xuống, lúc này đã trở lại làm người bình thường – là im lặng, ngơ ngác, bàng hoàng nhìn hết người này đến người khác.

 

2.

Nhỏ Nga chợt đề nghị:

“Tụi mình chơi trò này nhiều lần rồi, bốn người thì trước sau gì cũng nâng được con nhỏ Liên. Giờ mấy anh thử để một mình em thôi, em cầu bóng quế hết sức rồi cũng dùng một ngón tay nâng thử cái gì đó. Như cái ghế nhỏ kia kìa.”

Lập tức Đăng tỏ vẻ không tin:

“Làm sao em làm được? Cái ghế nhựa đó coi thấp và nhẹ như vậy nhưng nó vẫn nặng đối với người nhỏ, yếu như em. Cỡ em thì bằng cả hai tay mới mong nâng nó lên cao được. Còn em tính đưa ra có một ngón tay thôi thì…, coi chừng không bị gãy thì cũng bị quẹo ngón đó nhe!”

Riêng Minh thì lo lắng cho em gái mình:

“Hồi nảy, tụi mình nâng nhỏ Liên lên được đúng là nhờ có sự giúp sức của bóng quế, nhưng phải tính thêm cái vụ bốn ngón tay đã kê vô bốn vị trí cân bằng trước/sau và trên/dưới, nghĩa là chịu đồng đều sức nặng của thân hình nhỏ Liên. Còn thí dụ như tụi mình dồn hết bốn ngón tay vô dọc một bên thân mình hay chỉ nâng chỗ cặp giò nhỏ Liên thôi chẳng hạn, thì mất cân bằng liền, trọng tâm vật được nâng sẽ bị lệch, nghĩa là con nhỏ này sẽ ngã qua một bên hay ngã ra đằng sau thôi chứ tụi mình không nâng bổng nguyên người nó lên được.”

Minh lấy cái ghế nhựa đặt vào một chỗ trống giữa phòng, chỉ vô một góc vuông, chỗ tiếp giáp giữa một chân ghế với phía dưới mặt ngồi, bảo em mình:

“Vậy với cái ghế này, em nên kê ngón tay vô chỗ đây nè, thì khi em nâng, hy vọng trọng tâm của ghế đỡ bị lệch, ghế đỡ nghiêng ngã.”

Nảy giờ, cung cách suy nghĩ và hành động của Minh rõ ràng cho thấy là dù vẫn có tin tưởng về thế giới thần bí và các quyền lực siêu hình, cũng như lâu nay cậu có tin vào “công lực” chưa khám phá của em gái mình, nhưng cậu trai trẻ vẫn tỏ lộ một cách đáng khen xu hướng lý trí thường thấy nơi nam giới, đồng thời cậu biết vận dụng kiến thức về khoa học, vật lý học, động lực học, đặc biệt là về luật hấp dẫn và trọng lực.v.v.. học hỏi được từ cả bên trong lẫn bên ngoài nhà trường để góp phần lý giải sự việc.

Thế là một mình nhỏ Nga nhắm mắt khấn gọi các bóng quế trợ giúp rồi đặt một ngón trỏ tay phải vào vị trí Minh đã chỉ ở cái ghế. Nhỏ đếm thầm “một, hai, ba!” rối quả quyết cất tay lên thật nhanh.

Kết quả thật mỹ mãn: cái ghế được nâng bổng lên theo phương thẳng đứng, cao gần cả thước mà không hề đổ ngã! Cứ như cái ghế được nâng lên bởi một, hai bàn tay vô hình, cỡ tay của người lớn khỏe mạnh có thừa chứ không phải bởi ngón tay nhỏ xíu, gầy guộc của nhỏ Nga…

 

PHẠM NGA

Advertisements

One thought on “Trò Chơi Xác Ma

  1. lê ngọc duyên hằng nói:

    Chuyện KHÓ TIN nhưng mà CÓ THẬT?
    Chỉ BỐN NGÓN TAY Tạo Sức Mạnh?
    ”ĐIỂM HUYỆT Nách và Nhượng Chân”
    NÂNG người lên CAO Vượt hẳn MẶT ĐẤT?
    ….Cả THÂN người ngồi lên GHẾ THẤP?
    Cũng BỐN NGÓN TAY đồng loạt NHẤC…
    ”Người và ghế BỐC LÊN THẬT?
    Lên cao cao Nhìn Kinh Ngạc QUÁ TRỜI!”
    ….*Khó Tin có Thật TRÒ CHƠI…
    MA xui QUỈ khiến TAY NGƯỜI Bày ra…?
    ”XÁC MA nhập Thân người ta?!
    TỰA như Ảo Thuật NÓI RA KHÓ TIN?
    ….THẤY được đến GẦN rình rình…
    Xem có DÂY NHỢ buộc mình KÉO LÊN?
    DÂY CƯỚC Trong veo CHẮC MẢNH?
    LÒE MẮTngười nhìn thoáng nhanh BAY LÊN…???

Comment

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s