Xiên Mỵ

 Nếu thơ là chốn ẩn náu của người lữ hành cô độc, thì truyện chính là nơi tiếp nối cuộc hành trình…những truyện ngắn của nhà thơ Phương Uy vẫn mang cái phong thái ma mị của thơ cô, từ Gặp Giữa Ngàn Trùng, Mớ Trăng Máu… đến Trong Góc Tối…
Nhưng Xiên Mỵ lại khác, Xiên Mỵ là lời cô muốn nói với môi trường xã hội cô đang sống, với nghề nghiệp cô đã chọn bằng một niềm thấu cảm sâu xa .
(Tương Tri)

Hải gọi cô là Xiên Mỵ, Xiên Mỵ là tên một nhân vật trong bộ phim hoạt hình mà Hải coi. . Một cô gái mong manh nhưng mạnh mẽ.Hải thích nhân vật ấy lắm. Lúc ấy Mỵ thấy buồn cười, thằng con trai to lộc ngộc như Hải mà còn mê hoạt hình như trẻ con.
Ngày cô chạy trốn khỏi cái vùng quê biển nắng gió ấy, chạy trốn hỏi người chú nuôi đáng sợ ấy. Cô lả đi trước nhà Hải vào một buổi trưa nắng. Hải đi học về, há hốc mồm khi nhìn thấy cô. Hải vội vã mang cô vào nhà, vục hết chai nước cô mới tỉnh lại đôi chút. Sau đó Hải nấu mì cô ăn, ba ngày cô chưa ăn gì ngoài những ngụm nước lã, nên cô ngấu nghiến hết tô mì nửa sống nửa chín mà Hải chế cho cô bằng chút nước gần nguội pha từ bình thủy. Mỵ nghe Hải nói lại, lúc ấy nhìn Mỵ thấy sợ lắm, khuôn mặt xanh lướt với cổ tay ẻo lả của Mỵ làm Hải nhớ đến mẹ, người mẹ đã bỏ Hải đi từ lâu lắm. Sau này Hải cho Mỵ coi hình của mẹ, Mỵ mới giật mình, đúng là Mỵ giống mẹ Hải kỳ lạ, cũng nhan sắc ấy, cũng thần thái ấy. Nước da ngăm đen và đôi mắt u uẩn hớp hồn người.
Mỵ sốt, nằm lại nhà Hải ba ngày, ngày thứ tư Hải bảo: Mỵ đừng đi nữa, ở nhà canh nhà cho Hải đi học, chừng nào tìm được việc gì làm rồi hãy đi.

Hải ở một mình trong ngôi nhà cũ kỹ của ba để lại, ngôi nhà nằm sát đường lộ, trơ trọi chỉ có một tán bằng lăng mảnh khảnh trước nhà, tới mùa ra bông tím đến nhức nhối. Ngày ba ra đi, mẹ cũng không về. Hải chỉ biết chụp điện thoại gọi cho bà nội ở Mỹ. Hai ngày sau, anh hai mới từ chùa về cùng Hải ôm di ảnh ba, chống gậy đưa ba tới nơi an nghỉ. Ba Hải bị xơ gan, hậu quả của những bữa rượu triền miên từ ngày mẹ bỏ đi.
“ Mà thật ra – Hải kể – anh hai cũng không phải là con ba”. Ba biết điều đó nhưng vẫn thương và chăm chút anh hai từng xíu một. Ngày anh hai lên chùa, hành trang không mang theo gì, chỉ mang chiếc xe tăng bằng gỗ mà ba đã tỉ mẫn gọt cho anh lúc anh Hai mới hai tuổi. Có lẽ anh Hai chỉ muốn lưu lại trong ký ức khoảng thời gian tươi đẹp của tuổi thơ đã qua.

Hải cưu mang Mỵ, cùng Mỵ chia sẻ cuộc sống bằng khoản tiền chu cấp ít ỏi từ bà nội.Vì Hải đi học hai buổi, cả ngày Mỵ ở nhà một mình, tối Hải về, cả hai lại ngồi đong đưa trên cái xích đu dưới gốc bằng lăng dưới sân. Mỵ kể cho Hải nghe về tuổi thơ cơ cực của Mỵ, về lí do Mỵ trốn chạy.
Mỵ vốn mồ côi, bà lượm Mỵ ở chợ vào một buổi sáng sớm. Bà vẫn bảo Mỵ là món quà trời ban cho bà khi về nhà. Mỵ ríu rít bên bà như con sẻ nhỏ. Có những lúc trời mưa, bà nằm ôm Mỵ trên chõng trông mưa, Mỵ hỏi bà ba mẹ Mỵ ở đâu, sao đứa nào cũng có ba mẹ mà Mỵ không có. Bà bảo Mỵ là con của mẹ đất, của cha trời, đất trời sinh ra Mỵ, rồi tặng Mỵ cho bà.Mỵ vốn vẫn tin như vậy. Mỵ không hề biết được, ngày bà nhặt Mỵ nằm o e ở chợ thì ở bến sông Hạ người ta vớt được xác của một cô gái, vốn trước làm công nhân ở mỏ đá. Sau này, hình như bị người yêu phụ tình, bụng mang dạ chửa, không chịu nỗi điều tiếng dư luận, đã mang con để chợ, ra bến sông trẫm mình.
Hải vẫn thường phải ôm siết Mỵ vào lòng vỗ về mỗi khi cô rúm ró cả người lúc kể lại buổi tối hôm đó.
Bà mất, Mỵ về ở với chú thím nuôi. Đêm đó, Mỵ đang ngủ thì thấy đổ ập trên người mình một khối đen ngập ngụa mùi rượu, Mỵ vùng vẫy, la hét để kêu cứu. Nhưng tiếng la tắc nghẽn ngang cổ khi cái đau xé rách thịt da đâm xuyên qua người.Khi Mỵ lết ra đến cửa sau, thì thấy thím ngồi gục đầu khóc rấm rứt ở đấy, không để cho Mỵ kịp nói gì, thím lận túi vét chút tiền lẻ mà thím tích cóp được mỗi ngày đi chợ đưa cho Mỵ rồi đẩy Mỵ chạy đi.
Có khi, Hải không cho Mỵ kể chuyện nữa mà bảo Mỵ ngồi yên Hải hát cho nghe. Điệu hát buồn buồn của bài hát mà mẹ Hải hồi xưa hay hát “ Thôi về đi,đường trần đâu có gì…”
Nhưng bây giờ Mỵ biết đi về đâu? Còn mẹ Hải biết ở đâu mà gọi về?
Giọng Hải trầm, khàn khàn do vỡ tiếng. Mười sáu tuổi, Hải đã cao lớn như một thanh niên ,tóc loăn xoăn ,mắt sâu hút.
Mỵ mười bảy tuổi mảnh dẻ như bé gái chưa dậy thì.

Hải ít bạn bè nhưng có một đận, Hải mang một đám bạn về nhà liên hoan, hát karaoke. Trong đám con trai, có một đứa cao ráo trắng trẻo cứ đi theo khen Mỵ xinh.
– Em mày hả Hải?
– Không, chị tao đó – Hải nặng giọng, đôi mắt đã tối lại càng tối hơn.
Tối lại, khi chỉ còn hai đứa, ngồi dưới gốc bằng lăng. Hải bảo:
– Hải không thích ai khen Mỵ xinh. Ngày xưa, chú ấy cũng thường đến chơi khen mẹ xinh, đẹp. Sau đó, mẹ bỏ cha con Hải theo chú ấy.
Ngày mẹ đi, không một lời từ giã. Sáng Hải ngủ dậy, đã không thấy mẹ. Ba không đi tìm, mà chỉ thấy mỗi tối, ba ngồi bên chai rượu khuya hơn.
– Thế Hải có giận mẹ không?
– Không, Hải chỉ thấy nhớ mẹ. Tới tận bây giờ, mỗi đêm Hải đều mơ thấy mẹ.
Mỵ sực nhớ có đêm, Mỵ đau bụng, ra phòng khách, chỗ tấm đệm Hải ngủ tìm chai dầu, bật đèn lên thấy má Hải nhòe nhoẹt nước, không lẽ lúc ấy Hải khóc vì một hình bóng mẹ đã xa?
Nhiều lúc Mỵ hỏi Hải sao cả gan đem Mỵ về nuôi thế. Hải chỉ cười
– Nuôi Xiên Mỵ có tốn gì đâu, Mỵ ăn ít như mèo, ngủ thì khoanh một cục rúm ró trong phòng. Nhìn Mỵ tội nghiệp lắm, thả cho Mỵ đi lang thang bên ngoài, Hải không đành.
– Có một điều, Hải không kể cho Mỵ nghe trong những giấc mơ của Hải dạo gần đây. Mẹ càng lúc càng trẻ , trẻ giống như Mỵ.
***
Hải bỏ học, chỉ vì bị vướng vào một vụ đánh nhau có vũ khí trong trường học do một mối quan hệ lằng nhằng. Thư đẹp, và thú vị, đó là nhận xét của Hải về cô bạn lớp bên. Và cũng như những đứa con trai khác cùng tuổi, Hải say nắng Thư, cũng đưa đón, cũng hẹn hò…và điều đó làm một nhóm nam sinh lớp Thư khó chịu.
Sáng đó đến lớp, Hải đến lớp, đã thấy đám thằng Khánh chận trước cửa, không cho Hải vào lớp, và cú đánh bằng sợi xích sắt vào lưng đã khiến Hải nổi điên. Sẳn con dao vẫn dùng để rọc giấy Hải cất trong balô, Hải lận túi lấy con dao và cuộc chiến nổ ra. Hải và cả nhóm kia bị đình chỉ.
Hải bảo với Mỵ:
– Thôi, Hải nghỉ một năm chờ Mỵ, sang năm, Hải đi học với Mỵ luôn.
Mỵ hỏi tiền đâu mà đi học thì Hải cười:
– Để Hải đi làm, lấy tiền nuôi Mỵ đi học
Nói rồi Hải đi làm thật, Hải xin phụ việc cho tiệm nhôm kiếng trước nhà. Có khi về nhà, tay Hải bị nhôm và kiếng cứa chảy máu tùm lum. Mỵ vừa bôi thuốc vừa xa xót. Hải chỉ cười “ Ráng chút là đủ tiền cho Mỵ sang năm đi học chung với Hải”

***
Tháng Tám , Mỵ với Hải đến trường nộp đơn xin học. Trong lúc chờ nhận giấy vào lớp. Hải với Mỵ đi loanh quanh trong sân trường, vô tình lại đứng sau cửa sổ phòng giáo viên. Từ trong đó vọng ra tiếng các thầy cô nói chuyện với nhau.
Hải đứng gần hơn nên nghe rõ, còn Mỵ đứng xa, nên không biết các thầy cô nói gì. Chỉ thấy mặt Hải tối đen, càng lúc càng u ám. Rồi Hải quay lưng bỏ đi một mạch, không gọi Mỵ theo cùng. Mỵ chạy theo, hỏi Hải cái gì Hải cũng không nói. Mãi đến tối, Hải mới kể Mỵ nghe. Hải bảo Hải không học nữa.Mỵ gặng một hồi, Hải mới kể. Câu chuyện trong phòng giáo viên, mà Hải nghe được, nhân vật chính là Hải.
– Rồi sao?
– Thì người này đá qua người kia, nguyên dàn giáo viên khối 11, không ai chịu nhận Hải vào lớp.
– Nhưng vì sao?
– Thầy Vinh bảo là Hải đánh lộn, khó dạy, thầy không nhận, lớp thầy yếu, sợ Hải vào ảnh hưởng thi đua. Thầy Hương thì bảo Hải là dạng lưu ban, học yếu, không theo kịp trình độ lớp chọn của thầy. Còn cô Loan thì bảo Hải…

Nói tới đây, Hải nghẹn lại, Mỵ chờ, đỗi lâu mới nghe Hải nói tiếp.
– … Hải là con không cha không mẹ, lại là thành phần quậy phá trong trường, xảy ra chuyện gì thì cô biết nói với ai? Chưa kể nhà Hải lại gần nhà cô, nhỡ Hải có vi phạm gì, nói Hải mất công Hải lại vác đá chọi vào nhà cô như mấy học sinh năm trước thì sao?
Hải bảo, lúc nghe xong câu ấy, Hải bỏ đi thẳng về nhà, và quyết định hình thành trong đầu Hải lúc ấy, là phải đi tìm mẹ. Nếu không tìm được mẹ về, Hải không bước chân vào ngôi trường ấy nữa.
Mỵ chưa kịp kể lại với Hải câu nói của một thầy giáo, già và hơi gầy mà Mỵ nghe được lúc Hải bỏ đi : “ Các thầy các cô cứ chọn cho được học sinh ngoan, chê học sinh hư. Nó không ai dạy thì mình càng phải dạy dỗ cho nó, chứ nó ngoan ngoãn thông minh rồi thì đâu cần mình nhiều như những đứa kia. Em này, nhà trường mình đẩy ra khỏi trường, thì không khéo lại thành du đãng” thì Hải đã xốc áo đứng dậy bỏ sang bên kia đường, không quên ngoái lại bảo Mỵ lát để cửa chờ Hải về , Hải đóng cho.
Mỵ không biết là trong giấc mơ Hải hằng đêm, hình ảnh hai đứa nhỏ đứa bảy tuổi cõng đứa hai tuổi leo lên con dốc đầu đường chờ mẹ về mỗi chiều đến khi nắng chiều chênh vênh qua núi rồi lại lủi thủi cõng nhau về ám ảnh Hải hằng đêm.
– Hải phải đi tìm mẹ, Mỵ ở nhà một mình, chờ Hải, được không?
Mỵ không biết nói gì, bởi Mỵ đã thấy những giọt nước mắt của Hải, trong giấc ngủ, nhiều đêm.

Ngày Hải đi, Hải vét túi đưa hết tiền cho Mỵ. Chỉ giữ lại đúng một trăm hai chục ngàn tiền xe vào thành phố, nơi Hải nghe nói là chỗ mẹ ở. Mỵ hỏi vào đấy, nếu không tìm được mẹ ngay thì Hải đói lấy gì ăn? Hải bảo Mỵ không phải lo, Hải tự kiếm được việc làm để khỏi đói. Hải sợ là sợ cho Mỵ. Số tiền nội gửi về hàng tháng đủ cho Mỵ sống, nhưng một thân một mình, Mỵ lại hay đau yếu, thì không biết làm sao.
Hải gọi xe khuya, mở cửa cho Hải đi rồi, Mỵ vào vùi mình trong tấm nệm còn ấm hơi Hải, tự dưng thấy má ướt đầm. Trong đầu Mỵ lại hiện lên con dốc mà anh em Hải thuở bé vẫn thường chờ mẹ về. Mai mốt, trên con dốc ấy lại sẽ là Mỵ?
***
Chiều và mưa – Hơi lạnh đan xen vào máu, vào não.
Nhiều đêm, đã nhiều đêm không ngủ yên.Nhiều đêm, mộng mị ngập đầy chăn gối.
Có những ngày mưa ngồi một mình trong nhà, ý nghĩ về Hải làm Mỵ sững người.Mỵ cứ mê mãi chờ đợi như thế này , không biết đến lúc nào dừng lại.Đến chừng nhận ra thì đã không còn dừng lại được nữa.
Mà Hải , đã lâu cũng đã không còn đi trên con đường đó nữa!
Hải đi mấy tháng, mấy ngày, Mỵ không còn nhớ .Cỏ dại mọc lấn vào cả hiên nhà, bám lên vách. Không có Hải, một mình Mỵ cũng không đủ sức để làm cỏ, cái bình nấu nước bằng điện bị hỏng, không có Hải, Mỵ cũng không sửa được. cả cái mô tơ bơm nước từ giếng bị hư, Mỵ phải kéo nước bằng gàu từ giếng lên.
Mỵ muốn gặp Hải lắm rồi. Hải hứa tìm được mẹ, Hải sẽ về với Mỵ. Nhưng tới giờ, vẫn chưa thấy Hải về. Hải chưa tìm được mẹ? hay Hải quên Mỵ rồi? Giả mà Hải không tìm đươc mẹ, thì Hải sống như thế nào? Nhiều lúc, Mỵ cũng muốn lên thành phố tìm Hải, nhưng Mỵ không biết phải đi bằng cách nào. Rồi làm sao mà tìm được Hải.
Mà Mỵ lo, nếu Mỵ đi, mà Hải về, không thấy Mỵ thì sao? Lúc ấy, không biết Hải có đi tìm Mỵ không?
Mỵ quyết định ở lại chờ Hải. Mà thật ra mà nói, Mỵ không muốn đi đâu cả. Ngôi nhà của bà, chú đã bán cho người khác. Tuổi thơ của Mỵ, quá khứ đầy yêu thương của bà với Mỵ, đã bị thay đổi. Khi Mỵ đến đây, Hải đã mở lòng với Mỵ. Mỵ từ lâu đã yêu quý nơi này. Bây giờ, dù vắng Hải, nhưng mọi thứ vẫn còn đậm hơi Hải. Vì vậy, Mỵ không muốn rời đi. Ngoài bà, thì Hải là người duy nhất còn thương Mỵ.
Ba hôm nay Mỵ lại sốt, nằm vùi trong nhà, trên tấm nệm Hải thường ngủ lúc còn ở nhà. Mỵ tưởng tượng ra cảnh Mỵ chết một mình mà Hải thì chưa về. Mối sẽ đùn lên phủ lấy Mỵ và tấm nệm của Hải, nghĩ tới đấy, Mỵ lại khóc. Sao Hải lâu về quá…

Chiều, Mỵ lần mò ra sân, ngồi ở cái xích đu dưới gốc bằng lăng, chỗ Hải hay ngồi hát cho Mỵ nghe mỗi tối. “ Thôi về đi, đường trần đâu có gì, tóc xanh mấy mùa…”
Ừ, Mỵ không biết khi nào Hải về, nhưng Mỵ tin Hải sẽ về.
Cho dù tóc có không còn xanh.
Mỵ ngửa mặt hít một hơi dài, rồi lau nước mắt. Mỵ còn trẻ mà, Mỵ mới mười tám tuổi. Mỵ sẽ cố gắng khỏe mạnh lại, rồi Mỵ sẽ xin việc ở chỗ bà Vân bán cơm đầu chợ. Làm một buổi, một buổi Mỵ đi học. Khi Hải về, Hải sẽ thấy được Mỵ sống vui vẻ như thế nào.
Dù sao thì Mỵ cũng mới mười tám tuổi. Và Mỵ còn rất nhiều thời gian để chờ Hải về. Và Hải sẽ về, Mỵ tin như vậy.

PHƯƠNG UY

Advertisements

One thought on “Xiên Mỵ

  1. lê ngọc duyên hằng nói:

    1/TRỒNG CÂY TRỒNG NGƯỜI
    MÔI TRƯỜNG Sống trong xã hội…
    Cần Tốt ít Xấu-Vơi bớt TỆ NẠN
    Thế hệ TRẺ như HẠT MẦM…
    Kỳ Vọng phát triển Trưởng Thành NÊN NGƯỜI
    …. Hạt Mầm ví von mà nói
    ”Trồng Cây”mau lớn chọn nơi Môi Trường
    Chọn Hạt cho Tốt DỄ Trồng..
    Đỡ LO đỡ phí tốn công cán Trồng?
    …Ví để SO nói lên Ý Tưởng…
    ”Trồng CÂY-Trồng NGƯỜI”KHÁC-GIỐNG ra sao?
    Người KHÁC Cây-Người có NÃO
    ”Người không là Cây ”Khác ĐẦU BIẾT NGHĨ…
    ….Hạt Mầm Cây XẤU bỏ đi?
    Ngược lại Mầm Trẻ không ai làm thế!?
    SINH LINH Con người rất QUÍ
    ”Nuôi dưỡng QUAN TÂM -Thế hệ TỐT LÀNH”
    ….Trồng Người Môi Trường rất CẦN
    Như Cây cần Đất lớn nhanh NHỜ NGƯỜI
    Những Khối ÓC-Bàn Tay GIỎI
    ”Ý Tưởng-Phương Cách THAY ĐỔI Cuộc Sống”
    ….Mầm YỂU trở lại bình thường
    Người yếu đuối sẽ không còn bi quan
    Cây phát triển nhờ TAY CHĂM
    Người Trưởng Thành nhờ QUAN TÂM Nên Người
    …..Người Thể ĐỘNG- Máu đỏ tươi
    Cây loài THỰC Vật -Nhựa nuôi đời Cây
    Trồng CÂY-Trồng NGƯỜI ở đây!
    Người KHÁC BIỆT Cây -”TIM ĐẦY TÌNH THƯƠNG…”
    2/CHỐI BỎ NGƯỜI…
    Từ chối tiếp nhận giáo dưỡng…
    Tự nhận BẤT LỰC không muốn HỆ LỤY
    Hành động đó Sống ÍCH KỶ
    Chỉ biết cho mình không nghĩ kẽ khác..
    ….Sẽ như là MỘT TỘI ÁC!
    Vô tình vướng tội ĐỒNG LÕA CÁI XẤU!
    Mầm người Thiếu sự GIÁO DỤC
    Lớn hoang khó lường chuyện HỌA gieo rắc…?
    ….Nghề GIÁO mang đầy Trọng Trách
    Đã đứng BỤC GIẢNG phải VÁC Bổn Phận
    TRÒN VAI công việc UỐN NẮN
    ”Trẻ TỐT ảnh hưởng một phần SỰ GIÁO”
    ….*Truyện XIÊN MỊ đọc thấy ở đây:
    ”Hai đứa trẻ thơ đầy BẤT HẠNH!
    Nguyên nhân xuất phát từ GIA ĐÌNH
    -LỖI người Lớn khiến Trẻ KHỔ NẠN!
    ….HẢI con Trai khí chất TÍNH MẠNH
    Bảo bọc MỊ yếu đuối phải BÁM
    TÌNH CẢM người Dưng- TỐT NHƯ ANH…
    Hai đứa như Đôi Cánh Chim BỊ THƯƠNG!
    ….-Quan niệm Hải”HỌC là Cứu Cánh…”
    Mới mong cơ hội”BAY vào Trời Xanh…”
    VÀ yêu thương vẫn ĐỂ DÀNH
    GIÚP MỊ ”Yên tâm Học Hành”Trước đã…
    ….Còn Hải chẳng lo”CON TRAI MÀ!”
    Từ từ rồi TÍNH”Chẳng sao cả!?”
    Tấm lòng độ lượng HY SINH đó!
    Quyết Thực hiện ĐỔI BẰNG Vất Vả!
    ….&HIẾM THẤY nhưng cũng THIẾT THA..
    ƯỚC AO xã hội Tất cả như HẢI
    Sẽ là THẦY Trong Tương Lai
    MỊ là cô GIÁO cả hai CHUNG NHÀ???

Comment

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s