HƯƠNG

 

 

1.

Lúc đó đã hơn hai giờ khuya, trên chuyến xe điện ngầm ấy người ta xuống dần cho đến trạm cuối thì ngừng hẳn. Lẽ ra tôi xuống từ lâu nhưng một người phụ nữ – tạm gọi là Nữ – đi một mình vào giờ đó khiến tôi áy náy. Nếu là một người Mỹ thì tôi không thấy lo, đằng này Nữ là người Châu Á, và rất có khả năng là người Việt. Nữ lại đẹp và ăn mặc khá mong manh như là không biết New York đang chuyển từ thu sang đông. Trong xe ngoài tôi và Nữ chỉ còn thêm một người đàn ông da đen khi xe dừng ở trạm cuối. Tôi vẫn ngỡ subway ở New York chạy 24 trên 24 nhưng đêm đó tôi mới biết không phải vậy. Cửa xe mở toang và có tiếng thông báo đến 5 giờ sáng sẽ tiếp tục vận hành. Nữ bước ra ngồi trên chiếc ghế đặt bên ngoài và lấy thuốc ra hút. Tôi đến bên cạnh Nữ, xin mồi lửa và xin cả thuốc vì tôi không có thói quen này. Người da đen thì lảng vảng quanh đó một chút rồi kiếm một cái ghế khác nằm ngủ..

 

Chúng tôi có được một khoảng thời gian im lặng bên nhau bằng thời gian tàn một điếu thuốc. Khi giúp Nữ vất chiếc bao thuốc rỗng chứa tàn thuốc vào chiếc thùng rác gần đó, tôi chợt nhớ ra vở kịch của Mishima hiện-đại-hóa một tích Noh mà tôi đã được xem khi đến trường Sân Khấu để kiếm người anh họ. Mở đầu vở kịch, một mụ hành khất đi nhặt “dế”- tiếng lóng chỉ tàn thuốc lá- trong công viên để vấn 3 “dế” thành một điếu. Mụ gặp một thi sĩ, anh yêu cầu mụ biến đi, kẻo làm xấu nơi những cặp yêu nhau đang tình tự. Mụ tự hào, xưa ta trẻ đẹp lắm, bao nhiêu người đắm say, có viên tướng được ta báo sẽ nhận lời cầu hôn nếu đến viếng ta trăm đêm, tiếc là chàng đã bị tuyết vùi vào đêm thứ một trăm. Tôi chợt thốt lên: Komachi!. Đó là tên nhân vật nữ chính cũng là tựa vở kịch. Sau lưng tôi, một mùi hương lạ loang tới….

 

Tôi không phải là thi sĩ, nhưng tôi không dễ dàng rời xa Nữ khi tôi còn là một người đàn ông. Chúng tôi đã qua đêm với nhau như vậy. Dưới ánh đèn sáng choang của hầm xe điện ngầm và một vài đường phố lang thang hiu hắt sáng. Nữ bước ra khỏi hầm, tôi lẽo đẽo đi theo. Ði chán và có lẽ cũng vì trời trở lạnh, Nữ lại kiếm một cái hầm khác chui vào. Rồi hút thuốc và chia sẻ thuốc cho tôi tập hút. Không phải cái hầm nào cũng có những người da đen nằm ngủ. Có khi là vài cậu choai choai ngồi với nhau cười đùa vang động cả vòm hầm, và Nữ lại bỏ ra. Người đàn bà này muốn gì? Nếu không có mình, Nữ sẽ ra sao? Nữ chưa bao giờ nghe nói những chuyện cướp của, giết người vẫn xảy ra à? Tại sao cậu không về nhà? Nữ hỏi bằng tiếng Việt. Tôi ú ớ. Lẽ ra người hỏi là tôi chớ. Tôi có muốn không về nhà đâu, nhưng tôi không đành lòng khi thấy Nữ đi lang thang như vầy ở một thành phố xứ người.

 

Chúng tôi không trao đổi nhau nhiều. Giữa những hơi thuốc, là thơ của Komachi do Nữ đọc:

 

Như cỏ đứt rể,

Nước cuốn xuôi dòng.

Thân tôi trôi nổi

Ai có rũ rê,

Sẽ sống phiêu bồng…  (*)

 

Đó là câu trả lời của Komachi khi được một thi sĩ khác rủ đến một vùng đất mới. Đã có người cho là Komachi gần với Hồ Xuân Hương của người Việt: đẹp, tài, đào ba, hư ảo dù hai người cách nhau hơn chục thế kỷ. Người phụ nữ ngồi rất gần tôi kia không thể là Komachi dù Nữ rất đẹp, một nét đẹp bí ẩn bất chấp thời gian như lời thoại trong vở kịch mang tên nàng: “Một mỹ nhân, dù có tăng thêm bao nhiêu năm tháng, vĩnh viễn vẫn là mỹ nhân.” Chính nét đẹp bí ẩn như một cơn mộng ấy khiến tôi không dám gợi chuyện với Nữ vì cứ ngại cơn mộng kia bị tan ra như sương mù khi nắng lên.

 

Cứ vậy, tôi câm lặng theo Nữ, cho đến lúc bốn giờ rưỡi sáng, Nữ ngồi thiếp ngủ một chút. Trong giấc ngủ của khuôn mặt được hóa trang rất khéo ấy, nhiều lúc, tôi thấy thời gian như lướt qua mặt Nữ, khi thì những nếp nhăn, thoáng chớm tóc muối tiêu.. khi thì  cả mái đầu tuyền màu xám sắt… hiện ra rồi lại trôi đi. Lời trong vở kịch trở lại, khi chàng thi sĩ toan lên tiếng yêu nàng, mụ già nhặt “dế” nhắc nhở:

 

–         Ta, mụ hành khất tàn héo, da nhăn nheo, gần đất xa trời, khoác mớ giẻ thối hoắc, rách nát như tổ đĩa. Nhưng hãy nhớ, tuyệt đối không được nói yêu ta vì cái chết sẽ đến với ngươi.

Cuối vở kịch, chàng thi sĩ quyết thốt ra lời yêu. Anh ta nằm thẳng cẳng ngay sau đó. Cảnh sát tới, khiêng xác anh ta đi. Bà già vẫn tiếp tục lượm dế.

 

Tôi ngồi cạnh Nữ, rất gần, để có thể ngữi được mùi hương, rất trầm, toát ra từ thân thể Nữ, mùi hương không làm người ta muốn níu lấy hôn, mà chỉ cảm được rằng, mình nên giữ một khoảng cách, dù bằng một sợi tóc, nếu còn muốn sống.

 

Mãi đến khi trước chuyến năm giờ đầu ngày, có một thoáng hoan hỉ lướt qua mặt Nữ như một cơn mộng đẹp vừa thoáng hiện đâu đó. Ý thức được giây phút chia tay phải đến, tôi không kìm được, định ôm choàng lấy Nữ, ngỏ lời yêu, dù phải đổi bằng sinh mạng mình, thì cũng là lúc Nữ mở mắt ra. Tôi cứng người vì sợ hãi, Nữ đọc nhanh vài câu thơ trong tiếng subway đầu ngày ầm ầm chuyển động:

 

Hoài mãi nhớ nhung,

Đắm chìm giấc ngủ,

Đã tìm thấy nhau,

Nếu biết là Mộng,

Thức chi Người ơi!…  (**)

 

Lại là thơ của Komachi…Rồi Nữ bước vào chuyến xe ấy. Khung cửa khép lại. Tôi chỉ còn thấy một nụ cười. Điều lạ nhứt là toàn thân tôi cứng đờ, chẳng thể nhấc mình lao theo Nữ. Cho mãi đến chuyến subway kế tiếp…

 

 

2.

Năm tháng trôi qua. Khi kể chuyện nầy cho vài người bạn nghe, ai cũng cười tôi sống ảo hơn cả chữ ảo, nhất là sao lần gặp gỡ đó, các cuộc tình của tôi đều không có duyên đưa đến hôn nhân. Nghe kể lần kỳ ngộ đó đang mùa Halloween, có người còn tin lần đó tôi gặp một cô gái giả ma, và cũng rất có thể đã bị một ma nữ ám.

Một lần họp gia đình trên đất Mỹ, gặp lại người anh họ, nhắc lại vở kịch Komachi mà anh đóng vai thi sĩ, anh cho tôi địa chỉ liên lạc với gia đình của Nhụ Hương, người bạn cùng lớp đóng vai Komachi. Sau đó, tôi gọi điện thoại, để lại lời nhắn và gởi thư, đều không được hồi đáp.

Tình cờ, tôi được mời đến Toronto để …hát và nói chuyện. Người mời cho biết gần đầy, những người trẻ nơi anh ở bị trầm cảm nhiều quá, hy vọng những bài hát của một người độc thân chỉ lao vào những việc xã hội như tôi sẽ giúp họ tin và yêu cuộc đời nầy trở lại.

 

Làm xong việc của mình, tôi mua vé bus khuya lên Montreal. Ở chơi một ngày với bạn bè, tôi nảy ý kiếm xe đi Québec, nơi gia đình của Nhụ Hương đang sống với hy vọng người đàn bà tôi đã gặp ở subway của New York lúc 2 đến 5 giờ sáng có liên quan đến chị.

 

Tiếp tôi ở đó là Quê, một người con trai có khuôn mặt khá giống Nữ. Quê khẳng định:

 

–         Đó là chị Hương của tôi. Sau khi gặp anh, chị có gọi về, kể từ lúc lên tầu chị đã định lao vào một đầu máy chạy nghiến tới nhưng khi quan sát từng người khách quanh mình, ngại sẽ làm lỡ việc của họ nên chị hoãn ý đó. Lúc quyết tâm cao độ thì cũng là lúc tàu phải nghỉ khuya. Suốt thời gian bị anh lẳng nhẳng đi theo, trong đầu chị chỉ độc một ý: làm thế nào để mình chết mà không lụy tới người thanh niên kia. Rồi khi chị thiếp đi một chút, đúng là một cơn mộng đẹp lướt qua đã làm sạch tâm hồn chị, không còn đọng chút nào, cơn thèm chết. Nhụ Hương cho là anh đã cứu chị.

 

–         Nhụ Hương bị trầm cảm à?

 

–         Không giống những người trẻ vừa nghe anh hát. Chị vượt biển sang đây. Gặp cướp. Mang thai. Muốn chết. Nhưng thấy có lỗi với đứa bé vô tội nên giẳng co giữa quyết định sống và … đi.

 

–         Giờ có cách nào gặp được?

 

–         Sau cú phôn đó, chị không liên lạc nữa. Gia đình, bạn bè đều không ai biết chị về đâu, còn sống hay không?!. Tôi lấy ngày chị gọi về lần cuối là ngày tưởng nhớ. Đúng là hôm nay.

 

Tôi xin được xem hình. Vì khi đóng vai Komachi, Nhụ Hương hóa trang thành một mụ già ăn xin, lưng còng gần sát đất. Quê đưa tôi tấm hình. Trong ảnh là một cô gái khá giống Nữ dù mái tóc dài bay trong gió che phủ mặt chỉ còn thấy một đôi, mắt trái khóc, mắt phải cười. Sau lưng tấm ảnh là một bài thơ khác, vẫn của Komachi.

 

 

3.

Khi tôi kể cho anh họ tôi nghe, anh nói Nhụ Hương không có em trai. Tôi cho anh biết ngữi được mùi hương trầm thoáng bao quanh Quê và chiếc áo khoác lộn trái mà Quê mặc, anh tủm tỉm cười:

 

–         Em quên sao? Dân Nhật tin mặc áo trái ngủ sẽ có nhiều mộng đẹp. Biết đâu Nhụ Hương giả nam để bỡn em. Đừng quên nàng là diễn viên.

 

Sau nầy, nghĩ tới Nữ, tôi liên tưởng đến Liễu Hạnh, một trong tứ bất tử của người Việt, cô công chúa thứ hai của Ngọc Hoàng đã nhiều lượt xuống trần, vào nhà họ Phạm lấy tên Tiên Nga, vào nhà họ Lê là Giáng Tiên, với mong cầu Nữ – hay Nhụ Hương sẽ tái sanh kiếp khác. Nhiều lúc hụt hơi với đam mê nghiệt ngã của mình, tôi chỉ mong nó như Komachi, biết chạm vào là ngưng thở, vẫn phải tỏ tình với nguồn sống đó.

 

Và bây giờ, trong chuyến bay từ Phoenix tới Austin, hành khách bên trái của tôi đang xem một đoạn video có một cư sĩ nói về Nhụ Mộ Cố Hương, bên phải là một cô gái chỉ khoảng đôi mươi, đang ngủ say trên chiếc ghế sát cửa, một nửa mặt trái giống hệt Nữ. Suốt hai giờ bay, tôi loay hoay mãi, không lẽ đánh thức cô ta dậy chỉ để hỏi cô có bà con với Nhụ Hương không?.

 

Trong lúc mong cô choàng thức để xin tôi bước ra ngoài, tôi đành xem phim. Loáng thoáng cạnh tôi, lời giải thích Mộ là hết lòng mong cầu đạt đến, còn Nhụ Mộ Cố Hương ví như đứa nhỏ lạc loài, nhớ đến mẹ cha. Lời giảng còn dài, nói về tu tập. Người khách bên trái đột ngột chuyển sang xem những tài liệu về khoảng bốn trăm ngàn người Việt giạt trôi đâu đó mất tăm tích giữa lòng biển, xó rừng…

 

Tiếng loa kêu hành khách thắt chặt seatbelt vì sắp vào vùng thời tiết xấu. Cô gái bên tay phải  của tôi vẫn ngủ say. Thoáng hương trầm quen thuộc từ nơi ấy tiết ra. Khi tay tôi chạm vào tay cô, đúng ngay đoạn phim cho biết người chạm vào ma, có thể là một khoảng không, nhưng nếu đó là quỷ, mình cố nắm tay, da sẽ chạm được xương thịt, như với người. May mà cô ta không thức giấc, không thì chắc tôi chỉ nói được một lời xin lỗi. Chớ chẳng lẽ hỏi cô là ai? Là quỷ hay người? Là cô diễn viên đã đóng xuất thần vai bà già còng lưng, ngực gần chạm đất, là cô trinh nữ đã bị hãm hiếp trên biển Đông, là thiếu phụ đã gợi tôi nổi khát khao được tỏ lòng yêu dù biết nói ra mình có thể ngưng thở. Bỗng hiện rõ trong tôi, bài thơ của Komachi viết tay sau tấm ảnh của Nhụ Hương – hay Nữ, của tôi?!

 

Đường đến cõi Mơ

Chân bước tới Người

Đi không ngơi nghỉ,

Nhưng trong đời Thực

Chẳng sao gặp được,

Trong chớp mắt thôi…. (***)

 

Tôi đã gặp. Hơn một cái chớp mắt. Chẳng phải hạnh phúc hơn bao người?

 

Tôi đang ngồi cạnh. Hãy tận hưởng mùi hương đang tỏa ra trong cõi thực, sát bên mình.

 

——–

(*) thơ Komachi, Cổ Kim Tập- Tạp Ca

(**) thơ Komachi, Cổ Kim Tập- Luyến Ca

(***) thơ Komachi, Cổ Kim Tập- Luyến Ca

 

Nguyễn Thị Minh Ngọc

Advertisements

One thought on “HƯƠNG

  1. lê ngọc duyên hằng nói:

    Nhụ Hương một nhân vật NỮ
    Ám ảnh tôi như Thực như Mơ ngoài đời…
    Như Phim hóa trang Mặt Người…
    Hương như Ma Nữ không rời BÊN TÔI…
    ….Hương Trầm Kha trong Thế giới…
    Mộng Mị Tiếng Lòng Thơ với BÓNG HÌNH…
    Chỉ Nàng hiểu rõ CHÍNH MÌNH…
    Chỉ Nàng mới hiểu CÁI TÌNH Vấn Vương….
    ….Tôi gần- tôi CẢM Mùi Hương…
    Từ Thân Nàng toát Yêu đương Vui buồn…
    Theo Nàng trên mọi nẻo đường…
    Theo Tâm hồn đó VẪN CÒN CHÍNH TÔI!
    …Một Tình Yêu như CỨU RỔI…
    Trái Tim Tôi rằng muốn nói ĐAM MÊ
    HẠNH PHÚC khoảnh khắc TÌNH SI
    Cũng khiến cả đời YÊU VÌ SAY ĐẮM…
    …Nhụ Mộ Cố Hương giai nhân
    Nàng vốn TRẦM CẢM hóa thành BÀ GIÀ..
    Trong Mắt Tôi Nàng hiện ra
    Nhan sắc Tự Tôn KIÊU SA Bóng CHIỀU…
    ….Chạm NÀNG Chỉ Chết NẾU YÊU!
    Sắc đẹp Hoàng Hôn ẨN điều báo TỬ!
    Nàng CÒNG LƯNG xuống nói nhỏ
    ”CÁI CHẾT sẽ đến đi từ GIẤC MƠ….”
    …Hương ám trí tôi từng giờ!
    Nhìn đâu cũng thấy Người đó giống Hương…
    Ma Nữ đã từng THẤT VỌNG!
    Có lần quyên sinh nhưng không chết được!
    ….Nàng LẪN cứ quên SAU TRƯỚC
    Cứ THƠ THẨN một mình một LANG THANG…
    Tôi Yêu theo Sau CỨ BÁM…
    HƯƠNG mãi trú ẩn âm thầm TIM TÔI!
    …..*Dòng Suy Tưởng cứ TRÔI TRÔI…
    Minh Ngọc Tưởng Tượng KHÔNG THÔI VỀ HƯƠNG….
    MÙI của Tâm Hồn thoang thoảng
    Quyến rủ con người ĐA MANG TÌNH ÁI???”

Comment

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s