MỘT KẺ NGƠ NGÁC

 

Tôi tưởng tôi là kẻ đứng trước một con tàu
Hành lý đã sẵn sàng
Và làm như sẵn sàng để ra đi

Có bao giờ như thế
Không muốn đi
Cũng không muốn trở về

Một kẻ
Đứng trước sự tàn phá
Của tương lai
Lẫn kỷ niệm
Mà không biết phải gầy dựng lại từ đâu…

San bằng mọi ước mơ và thất vọng
Tôi như đang ở trong một khúc phim quay chậm
Về trạng thái hoang vắng của mình
Một kẻ trễ tầu ngơ ngác
Một kẻ không cảm thấy gì trên sa mạc ngoài nỗi hanh hao khát
Một kẻ mất phương hướng trong rừng tối
Một kẻ đang nhìn xuống đớn đau trên dấu vết rưng rức của hạnh phúc
Một kẻ mà sự đuổi theo niềm hy vọng cứ làm mình cạn dần đi
Một kẻ, cuối cùng, trắng tay niềm tin cậy…

Với tâm trạng như thế
Tôi thẫn thờ xếp lại những trang thơ cũ
Nhẹ nhàng như sợ mở một vết thương…

Nguyễn thị Khánh Minh

Advertisements

One thought on “MỘT KẺ NGƠ NGÁC

  1. lê ngọc duyên hằng nói:

    Cứ tưởng SẼ Lên đường…
    Theo TÀU đi Viễn dương!
    RỒI chần chừ KHÔNG MUỐN…
    Tương lai dường HÃY CÒN…
    ….ĐỢI Tôi qua Thất vọng…
    Vượt thoát cơn đau thương…
    Tôi như kẽ MẤT HƯỚNG…
    Cạn dần đi LÝ TƯỞNG…
    …Đuối sức theo VẾT THƯƠNG!
    BUỒN gậm nhấm bào mòn…
    Trái Tim tôi MÁU TUÔN…
    Tràn Trang THƠ sầu muộn!

Comment

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s