RUỘT ĐAU CHÍN KHÚC

 

tặng Lê Thu Ba để cùng thương nhớ Lục Bình đứa con đầu bạc phước được sinh ra trong cơn hấp hối của đất nước và chết trong khổ não bần cùng

1.

Khi đổi về thị trấn Bình Khê
Tôi đâu biết hai chân chợt mỏi
Mái tóc dài chấm lưng con gái
Em thả thòng chặn mất lối đi

Thì thôi đành trồng đại cây si
Đời lính tráng làm sao biết trước
Em vô tư làm như không biết
Trên môi hồng nở nụ cười xinh

Lại cộng thêm khoé mắt long lanh
Làm mềm nhũn tim thằng sỏi đá
Rồi bỗng nhiên người dưng kẻ lạ
Em ngoéo tay kết nghĩa bà con

Tôi con trai nên gọi là chồng
Em con gái đương nhiên là vợ
Tôi cưới em trong cơn bão lửa
Kệ cuộc đời mấy độ thê lương

Tôi yêu em, yêu mỗi góc đường
Từng bước chân , đi, về in dấu
Như hận thù chiến tranh thống khổ
Đã lắng chìm giữa cõi vô biên

2.

Giặc tràn về chiếm lấy Phú Phong
Qui Nhơn thành tuyến đầu máu lữa
Buổi chia ly ngăn dòng lệ nhỏ
Sợ bận lòng em lúc tản cư

Mối u sầu gánh tuổi hai mươi
Em ray rứt tôi người ở lại
Cũng đành thôi chiến tranh là vậy
Nợ tang bồng phải trả cho xong

Đêm Qui Nhơn tay gạt nỗi buồn
Tay ghì súng nhìn đời cô quạnh
Tự nhủ lòng mai này còn sống
Đi tìm em giữ vẹn sắt son

3.

Chiến cuộc tàn, tháng ba tan hoang
Kẻ thất trận làm người sống sót
Chân bước qua xác người chồng chất
Trắng hai tay hụt hẫng tương lai

Tôi tìm em xơ xác tả tơi
Trái tim vẫn vương màu áo trắng
Vẫn trong tôi em về với nắng
Vẫn nụ cười một thuở đảo điên

Tìm em cùng trả nợ oan khiên
Ta đã trót vay từ kiếp trước
Biển thổi giạt tôi lên Phú Quốc
Cánh lục bình câm lặng đìu hiu

4.

Tôi cưới em chưa được bao ngày
Đâu có lẽ xa nhau mãi mãỉ
Từ giã biển theo hơi thở gọi
Dẫu sinh ly cũng một lời nguyền

Cuối tháng tư tôi gặp lại em
Sài Gòn đang vào cơn hấp hối
Em nghẹn ngào nhìn tôi không nói
Lệ lưng tròng chẳng dám thở than

Ngày chiến tranh nhịn đói đâu cần
Gặp lại nhau như còn tất cả
Dù cuộc đời cho là dâu bể
Dù trắng tay, đen bủa tương lai

Em bảo tôi con sắp chào đời
Quê hương lại sa vào tay giặc
Tổ quốc tôi: cánh bèo con nước
Đặt tên con: Dương thị Lục Bình

Mỗi cánh bèo là mỗi gian truân
Khi chào đời khổ đau, con nhớ
Mẹ đã ươm con từng hạt thở
Hoa lục bình: sắc tím quê hương

Nhục đau này để lại cho con
Giòng máu đó muôn đời bất khuất
Trên bản đồ không còn đất nước
Nhưng trong lòng tổ quốc muôn năm

5.

Tôi vào tù trả nợ tiền khiên
Miền đất khổ, em làm cô phụ
Biết bao năm trả hoài mới đủ
Cho nên em mưa nắng đợi chờ

Chiều mây rừng, trắng màu áo xưa
Trắng mênh mông bên bờ nỗi nhớ
Mái tóc dài thả buông quá nửa
Em nụ cười khờ dại xinh xinh

Con suối nhỏ len lách bên rừng
Cuốn thời gian mài mòn viên sỏi
Viên sỏi đau, lòng tay hôi hổi
Tôi bồi hồi trong nỗi xa em

Con phố nơi hai đứa mình quen
Giờ có còn đường chân bé nhỏ
Dấu chân đó, nay em thiếu phụ
Ngồi ru con để đợi người về

6.

Mùa đông gầy ướt mảnh sơn khê
Người thiếu phụ ôm con cô lẻ
Người chẳng lại đường trăng bỏ ngỏ
Người bây giờ người ở nơi đâu

Đứa con thơ từ buổi chào đời
Chưa một lần cùng cha gặp gỡ
Giọt sương rụng làm xanh lá cỏ
Giọt sương mềm ướt cõi u miên

Con chào đời giữa buổi truân chuyên
Củ khoai mì không là cổ tích
Bởi thượng đế không là có thật
Nên nhân gian chịu cảnh đọa đày

7.

Một năm, rồi năm năm trôi qua
Con kiệt sức không chờ ba nữa
Giơ hai tay rơi vào huyền sử
Con đầu hàng chối bỏ cuộc chơi

Giọt lệ nào còn sót trong tôi ?
Buổi lao công mài thơ trên đá
Chân bé bỏng con tôi đạp ngã
Tảng đá thù, đè nặng tâm can

Nắm đất bụm ủ nấm mồ con
Vung nhát kiếm chẻ đôi giòng lệ
Thôi hết rồi bàn chân bé nhỏ
Đã đi xa dẫm nát cả hồn

Vẫn chưa về sau buổi chiến chinh
Tôi biền biệt rừng sâu núi thẳm
Vợ của tôi miền quê khổ nạn
Con của tôi đất lạnh muôn thu

8.

Đừng bao giờ hỏi tôi tại sao
Trong con tim chứa đầy thống hận
Tôi người lính tự do nhân bản
Bị quân thù cưỡng đoạt từ tâm

Năm một nghìn chín trăm bảy lăm
Gã thanh niên hai mươi lăm tuổi
Đầu cúi gầm hai tay bị trói
Còn bao điều bỏ lại sau lưng

Manh áo tù rằn đỏ sọc xanh
Chiếc lon gô bám vài hạt gạo
Đường khẳng khiu giữa đời nhân ảo
Gọi tên em lây lất qua ngày

Năm một nghìn chín trăm tám mươi
Em đùm đụp bươn xuôi chải ngược
Mỗi xuân về già thêm cọng tóc
Chẳng áo hoa cũng chẳng lượt là

9.

Năm năm, rồi sáu năm trôi qua
Bầy sói lang nợ đời thanh thỏa
Canh bạc lường ăn thua đã đủ
Thấm ba đời di hận thấu xương

Liệng tôi ra tơi tớt bầm mình
Kẻ chiến thắng reo cười hả dạ
Quai dép đứt vấp chân vào đá
Cái đau nào cũng giống như nhau

Mảnh trên lưng . Mảnh vá trên vai
Áo tôi vá nhiều màu sặc sở
Trên đầu tôi mảnh cờ màu đỏ
Đít quần tôi mảnh vá màu đen

Tôi chỉ còn có mỗi con tim
Để ký gởi cho em yêu dấu
Ráng mò mẫm nơi xưa tìm lại
Chút tháng năm nào của riêng mình
Quan Dương

Advertisements

One thought on “RUỘT ĐAU CHÍN KHÚC

  1. lê ngọc duyên hằng nói:

    Thị trấn BÌNH KHÊ!
    CHÂN Về mỏi mê!
    Nghe BUỒN BIẾT MẤY!?
    ”NGHẼN đường lồi đi…!”
    …ĐỜI LÍNH Nghĩ chi?!
    THÔI Trồng CÂY SI!
    CHO Vui TÌNH Ý…
    NỤ CƯỜI Thi Vị…
    ….LONG LANH Mắt Mi…
    Bỗng DƯNG Say Mê…!
    Nói lời HUYNH ĐỆ…
    Kết Nghĩa THÔI KỆ!
    ….Nên duyên TRÚC MAI…
    Kể từ Ngày ấy…
    Chiến tranh TAI HỌA..
    Đôi ngã CHIA LY!
    ….Anh buồn RA ĐI!
    Em sầu Ở LẠI!
    Phú Phong Tuyến ĐẦU!
    Qui Nhơn ĐAU ĐÁU…
    ….SỐNG sẽ trở lại…
    TÌM em ở đâu?!
    LỤC BÌNH giọt Máu!
    Cuộc Tình Yêu nhau…
    …Đời lắm BỂ DÂU!
    LỤC BÌNH úa nhàu!
    Biển thổi dạt vào…
    Phú Quốc hoang đảo!
    ….Tháng Tư năm ấy!
    Sài gòn Thảm hại!
    Mịt mù Tương lai!
    LỤC BÌNH Lạc Loài…!
    …..Sắc tím U HOÀI!
    Tội tình SỎI ĐÁ…
    Nghe bờ yêu xa!
    Thương BÌNH TÍM HOA!
    ….Thương RỪNG khổ ải!
    Nhân gian ĐỌA ĐÀY..
    Thượng đế QUÁ XA!
    Thương BÌNH bôn ba!
    …*GIỌT LỆ buồn bã!
    Tình SẦU đôi ngã!
    Mảnh đời ÁO VÁ
    TRĂM MÀU tơi tả!

Comment

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s