Gặp giữa ngàn trùng

 

 

 

Khi đó, bạn đang lang thang trong cõi ngàn trùng, một mình. Lang thang giữa hiện thực và mộng mị. Những người bạn chào hỏi mỗi ngày đều không ai là quen biết. Bạn đi mải miết trong cô độc, khoảng thời gian bạn đã đi qua dài lắm, bạn không nhớ hết. Những vô lý bạn gặp mỗi ngày cũng nhiều lắm, bạn cũng không nhớ hết . Bạn luôn cố gắng bước mải miết, mỗi ngày qua được đánh dấu bởi một điều gì đấy, như kiểu những hạt vụn bánh mì mà cậu út rắc trên con đường đi trong rừng cho khỏi lạc. Mỗi ngày, đều được nhắc nhớ về những kỷ niệm bạn đã từng qua. Không dửng dưng, không níu kéo. Tuồng như sự lạnh nhạt của những ngày không còn xuân sắc thiếu thì.

Khi ấy, có vẻ như bạn đang chờ đợi. Chờ đợi một điều không xảy đến, hay chờ đợi để lãng quên những niềm nuối tiếc trong nuối tiếc. Có những người đi lướt qua bạn, bạn tưởng đó là người mình mong chờ, nhưng không phải. Có những người dừng chân với bạn lâu hơn, nhưng rồi cũng không phải. Những lãng quên trôi qua mau, trong những buổi sáng áp thấp phủ ngập thị trấn. Ẩm ướt kéo dài , những đám mây chờn vờn trên các ngọn cây xám, chúng nói, đừng buồn, nước mắt không để rơi dưới bầu trời mùa thu. Những bầu trời không mang màu xanh lá.

Những lãng quên trôi mau, tựa như hàng nghìn năm qua dưới lưỡi gió sa mạc nóng rẫy, những cơn gió mang dung nham lửa mặt trời, chúng nói, đừng buồn, đừng cúi đầu, đừng khóc trong những đêm trăng mùa hạ. Đêm xưa bên hồ sen ngát tuổi thơ qua lâu rồi. Có nhiều thứ không tái hồi. Đừng khóc. Cơn gió nói với bạn trong những đêm mùa hè như thế.

Những lãng quên trôi mau trong những cơn viêm xoang đặc trắng mùa đông, ngón tay co ro trong túi áo khoác, tái nhợt đôi môi lạnh buốt. Bạn để mình trôi theo chiếc bóng trên vách. Trên tường trắng, những hoan ca vẫn âm ỉ từng đêm. Trên tường trắng , lại chỉ có bạn với những cơn nhớ nhức nhói, những mong đợi nhức nhói. Trận khắc khoải tràn qua những đêm trắng, trôi vùn vụt như gió thiên hà. Những đêm trắng nói với bạn, đứng lại và đừng chạy nữa, Uy, giọt mưa muôn đời vẫn mang hình nước mắt, và cơn nắng khô rang cũng cạn như nỗi mong chờ. Đứng lại và đừng chạy nữa.

Những lãng quên trôi mau trong những đêm xuân lạnh lẽo, chỉ tiếng lá khô vỡ vụn trên mặt đất, đừng chảy máu nữa, chúng nói, những con tim cạn khô . Sự mong chờ chỉ là hiện thân bằng tiếng tik tak đồng hồ, bằng tờ lịch rơi mỗi sáng, bằng những con số được đếm mỗi ngày trên màn hình điện thoại. Qua lâu chưa? Không biết. Khi nào thì đến? Không biết. Những lần lữa vốn dĩ sẽ kéo dài, khi mưa vẫn rơi trong những ngày quá khứ, khi những cơn gió vẫn cứ vùn vụt quất bên bờ vắng. Trong hành lang lạnh và trống ký túc xá.
Khi đó, ở thời khắc chín/ ba phần tư, những đồng tử chợt trở nên đông cứng. Bạn thấy em, kể từ một tỷ chín trăm chín mươi chín triệu năm trước, bạn như đã nhìn thấy em. Em đến bất ngờ như gió. Em biết bạn không? Biết chứ, em nói, em biết bạn cũng từ một tỷ chín trăm chín mươi chín triệu năm trước. Sao em không nghe tiếng bạn gọi? Em nghe chứ, nhưng em không trả lời bạn thôi. Sao em không đưa tay ra với bạn? Thì bây giờ em đã đến đây. Bạn ngắm nụ cười em rạng rỡ trong nắng. Những cơn nắng mang màu xanh lá cây. Đi với em chứ? Bạn có đi không? Nên đi không? Đi được không? Bạn ngắm nghía bộ rễ xù xì dưới chân mình. Bạn đã ở đây quá lâu để chờ đợi. Rễ đã đâm vào lòng đất hằng đêm đau nhói. Ở một nơi nào đấy chỉ có tuyết trắng, không ai có thể quấy rầy chúng ta, đi với em không? Bạn nhìn đôi cánh già nua kiệt lực của mình. Sẽ mang nỗi bạn qua ngàn trùng sao?
Với em, bạn thấy mình đang tự treo mình trên sợi dây treo cao giữa thinh không, bạn biết rơi xuống là sẽ tan xương. Nhưng vẫn cứ liều mạng. Bạn bị mê hoặc bởi sự chông chênh đó, hay bạn bị cuốn vào mà không cưỡng nỗi? Bạn không biết. Lý trí là con đường em phải đi, là nơi chốn bạn phải tới. Lý trí là sự sót lại sau những dằn vặt trong kí ức và sự lo lắng cho hiện tại. Nhưng những ảo tưởng mụ mị lại dẫn dắt bạn đến chốn hoang vu. Những lầm lỗi ai cũng có nhưng điêu tàn không phải ai cũng gánh. Sự nhập nhằng là những lối dẫn khai thông cho lỗi lầm tất yếu sẽ xảy ra. Không thể cắt cánh bướm, cũng không thể hiện thực hoá an toàn cho mỗi giấc mơ. Rốt cùng, bất cứ lựa chọn nào cũng chỉ có đau thương tràn qua trận nước mắt mỗi đêm không ngủ.

Ở đâu cũng là vực thẳm, trước mặt, sau lưng, bên phải bên trái, những vực thẳm chập chùng, không lối thoát. Bạn nghĩ bạn sẽ đi, đi mải miết, đi cho hết đêm sâu, đi cho hết ngày dài, bạn chờ tiếng em gọi bạn, em đã ở đâu? Bạn cầu nguyện bên vỉa hè giá lạnh. Cơn gió đi ngang nhìn bạn cười ngả ngớn. Sự nguyền rũa có phải sẽ đến là tất yếu? Khi những mê muội phủ đắp tất cả những lý trí còn sót lại, sau rốt là lời mỉa mai hay cơn giận dữ kéo dài?
Bạn quỳ xuống giữa những ngọn đồi, cơn đau là dành cho bạn, đổi một đêm hoang vu cho một cái giá trả bằng nước mắt và mất mát. Những đau thương khi chia lìa sẽ xếp đều đặn như đá lát đường. Bạn hỏi, em này, nếu như bạn gọi em từ giữa đêm thâu, em có đến với bạn không? Chỉ còn thinh lặng , cũng rải đều trên phím trắng như những viên đá lát đường

Rồi em cũng đã bỏ bạn lại trên con đường thăm thẳm ấy, vực thẳm hiên ngang hiện diện chung quanh, đại lộ vắng tanh người, không ai cho bạn kêu lấy, không ai cho bạn níu giữ, thảo nguyên cũng mênh mông vắng. Chuyến tàu ấy hết vé rồi, người ta bảo bạn rằng như thế, có một tấm vé để đi đến cô đơn, có một tấm vé để đi đến những niềm đau, bạn có đi không? sẽ ở lại ở đấy? sẽ níu giữ gì ở đấy? bạn không biết. Những gì hôm nay bạn có rồi cũng sẽ mất hút như làn sương, như khói xe. Bạn níu giữ được gì?

tro tàn có màu gì?

Bạn không ngủ được, bạn ngắm những vì sao trong thiên hà của em, có những vì sao rất sáng, có những vì sao mờ dần đi, trong ánh nhìn của em, bạn có phải cũng chỉ là một ngôi sao đã cháy từ các kỷ băng hà và còn chút le lói sáng? Trong tiếng vi vút của những vì sao đã cháy hết , bạn thèm nghe tiếng em gọi bạn, một lần thôi. nhẹ thôi, nói rằng em cũng nhớ bạn, như rằng bạn đang nhớ em. Bạn ngồi nhìn sững sờ màn hình điện thoại, nơi đó em đang cười, nhưng nụ cười đó không dành cho bạn. bạn bới tung những thứ liên quan đến em, từng câu từng chữ của em, cũng không có câu chữ nào dành cho bạn, những tin nhắn rối bời, mà em vĩnh viễn không bao giờ đọc được, và bạn ngồi, miên man như mưa bên hiên nhà. Bạn buồn, em ạ. Nhiều khi bạn thấy bạn và em ở hai thế giới khác nhau. Cách xa nhau một tỷ chín trăm chín mươi chín triệu năm ánh sáng. Bạn chỉ thấy em lấp lánh ở phía cuối cuộc đời bạn, nhưng bạn chẳng thể tiến lại gần em hơn được. Bạn ngồi trong góc tối tháng ba và ngắm em lộng lẫy toả sáng. Bạn ngồi trong góc tối tháng ba và nhìn nỗi buồn rực rỡ ấy lên men. Ngoài kia cuộc sống sôi động từng ngày, bạn lặng lẽ ngồi ở thiên niên kỷ khác, nghe lá rụng từng đám dày chấp chới, nghe hơi lạnh se buốt chân tay.

Trong cơn đau, bạn khoanh người cuộn tròn trong chăn, như hồ ly quấn mình trong hang lạnh, tự liếm láp vết thương. Nhưng dây tỳ bà đứt đoạn rồi, nhưng tiếng tỳ bà im bặt, nhưng cây tỳ bà đã rời đi , rất xa, rất xa. Bạn muốn gọi , bạn muốn kêu to, bạn muốn bảo với em là bạn cần em. Nhưng trong hang thì lạnh, và đêm đen sâu ngút ngàn.

Và bạn biết, những khúc đơn âm mỗi ngày bạn nói cho em, em không bao giờ được nghe thấy, cái đuôi chu tước dài lồng lộng, rực lửa, cũng không dài bằng nỗi nhớ của bạn trong những đêm dài phương nam. Hang lạnh và hoang trống, buồn cũng chẳng thể lấp đầy. Hừng đông là giấc mơ mỗi ngày bạn đều mơ đến. Hừng đông có lạnh không? Có trắng không? Khi những giấc mơ bạch tạng sẽ không còn phủ đắp bạn, là lúc bạn sẽ ra đi. Bạn ngồi đếm giờ bên vực xoáy, tối đen, hun hút gió, bạn đếm bên hành lang rêu ẩm ướt, bạn đếm giữa ngày sa mù . Tiếng tik tak không bao giờ lơi nghĩ trong đầu bạn, bạn nghĩ, khi tiếng tik tak ấy dừng lại, nhịp máu trong bạn cũng dừng lại, những hành lang mờ mờ dưới ánh đèn led xanh xao trong bệnh viện vắng, bạn luôn ngồi trên dãy ghế chờ. Bạn không chờ ai cả, chỉ là bạn muốn để mọi người nghĩ là bạn đang được chờ ai đó, đi qua đời mình.

Rồi cũng chỉ mỗi ánh sáng xanh xao ấy soi đường cho bạn, đường hầm tối sâu dài thăm thẳm, bạn thấy mịt mờ, bạn không thể biết nơi nó kết thúc. Vô định bước đi, vật vờ bước đi, xung quanh bặt câm, bạn thèm nghe tiếng em hát, bạn thèm nghe tiếng tỳ bà, bạn thèm nghe tiếng hời ru của mẹ, thậm chí có lúc bạn thèm nghe tiếng gió cũng được. Nhưng xung quanh bạn không có gì cả, không tồn tại gì cả, ngay cả tiếng bước chân cũng không. Ngực bạn đau buốt, tim bạn đau buốt, đầu bạn đau buốt, cảm giác như cả khuôn mặt bạn cũng đã bị luộc chín. Bạn không thở nổi, không khí rít róng nấc nghẹn nơi cuống họng. Bạn lại sững sờ nhìn màn hình điện thoại, em còn ở đó không?

Những phím chữ nhảy loạn trước mắt bạn. Ngón tay khô từ bao mùa trước không định vị được nơi chốn. Xung quanh tối đen, mịt mờ. Lần từng bước trong sâu thẳm, bạn có vùng thoát để thở, nhưng những hắc ám ngàn năm đè chặt lấy bạn. Trong ánh sáng xanh xao, bạn thấy những móng tay của mình xám đi, như tro tàn. Rồi màu xám lan lên đôi bàn tay, chảy loang ra như vệt địa y, không ngừng vùng vẫy và phát triển. Như cái lạnh đang toả ra trên hai vai bạn rồi tan ra khắp châu thân. Mắt lạnh mũi lạnh môi lạnh. Bạn cắn chặt môi, cố gắng giữ cho màu đỏ trên đó đừng tan đi. Bạn cố gắng dỗ mình, đừng ngủ, không được thiếp ngủ vào lúc này, những cơn mê dạt trôi kia sẽ chiếm lấy bạn, sẽ ăn mòn bạn đến tận xương tuỷ. Những phím bấm lại nhảy loạn trên mười đầu ngón tay. Bạn cố gắng để hoàn thành dãy kí tự của em. Bạn sợ, khi em trở lại thì bạn đã phân rã rồi, phải có gì lưu lại để em biết đấy là chính bạn, chính bạn chứ không ai khác. Công cuộc đào bới và tìm kiếm hư vô sẽ nhiều khắc khoải. Bạn không muốn em rối bời. Giữa muôn vàn màu rêu đen đúa cũ kỹ kia, bạn muốn em nhận ra bạn, như ngày môi bạn còn đỏ thắm.

Cái lạnh lại rù quến bạn đi về phía nó, mắt bạn sụp xuống, nhưng bạn nói, cố đi, đừng thiếp ngủ lúc này, sẽ mãi mãi không bao giờ dậy nữa, bạn tìm tiếng em cười, bạn tìm nụ cười của em đã rơi lạc đâu đó. Từ thiên hà xa xăm của em, bạn nhìn thấy em , mắt em lấp loá nắng. Em có nhìn thấy bạn không? Có nghe tiếng bạn gọi em không?

Trước khi đường chân trời chưa biến mất, bạn còn muốn được gặp em, nhưng giới hạn quá ngắn ngủi, các giác quan của bạn như đã muốn kiệt quệ. Bạn bảo mình, cố lên, ráng lên, kéo dài thêm đi, nỗi chờ đợi sắp hết rồi, bạn đã chờ em mấy ngàn năm trước, rồi cũng sẽ đợi được vạn năm sau nữa thôi mà. Nơi những xác hoa còn đọng lại, bạn nhớ mùi hương của em lắng đọng sau lớp áo mỏng.

Và bạn ngồi lẩm nhẩm những ám niệm về em, những ám niệm rách rưới luôn bị vò nhàu bởi nỗi nhớ, buồn như khuôn mặt của những con gia tinh bị chủ hắt hủi. mà bạn biết, vận kiếp bạn cũng có khác gì những con gia tinh kia. Bạn muốn hóa thạch đi thời gian, trôi trong miên viễn trận vô giác, để khi gặp em, vẫn mãi mãi mùa xanh xưa. Nơi không có những cơn bất lực âm u tràn sương trắng trôi ngang.

Bạn ngồi trên đồi mây, bạn nhìn mây dạt dào chảy, mây trắng như những ngày bạn cùng em nằm ngữa cổ trên cỏ ngắm trời xanh. Bạn nhớ tối qua bạn ngồi dưới gốc ngọc lan, miên man nghe em kể chuyện, em nói, ngọc lan thơm lắm, hương lạnh mà sâu, lại bền màu. Có bền cũng không thể không phai em nhỉ? Rồi em với bạn, có lâu dài được không? Bao lâu thì còn nhớ nhau? Hay chỉ khi trôi qua một làn mây trắng, một lớp sa mù, là mất nhau, là vĩnh viễn không tìm thấy. Là “người dùng không tồn tại”? Bạn ngồi trong bóng tối, nhớ về cái ngõ tối sâu hút của tuổi thơ, hàng râm bụt rợp trên đầu, mỗi lần về khuya, lại bắt gặp một sợi hương nhài mong manh từ vườn nhà ai đó, mùi hương nhẹ như sương, tinh khiết như sương, lẩn khuất trong mùi đêm sau mưa mát lạnh. Cái siết tay nhẹ nhàng lúc ấy, em có còn nhớ đến bây giờ?

Bạn hứa với em, bạn không viết linh tinh nữa. Nhưng rồi, mỗi khi cô đơn phủ đắp, bạn còn biết làm gì? Bạn ngồi ngó núi, ngó mây, bạn ngó trăng lọt qua kẽ lá. Tất cả mấy thứ đó đâu dành cho bạn. Bạn ngó thiên hạ dập dìu , ngó thanh xuân mây mẩy, mấy thứ đó cũng đâu dành cho bạn. Bạn đi loanh quanh trong cái hồi ức với em, mải miết tới lui, nhiều khi là hoang trống. Giấc mớ sâu hút, bạn không cưỡng lại được phía nó. Em nói, tỉnh lại đi, nhưng đời bạn cũng chỉ là ngủ mê, ngủ hoài không hết mớ. Có những niềm tin lần lượt vụn vỡ. Có những tình yêu tưởng như bất biến rồi cũng vụt mất, có những giao ước thề bồi trọn kiếp thiêng liêng, nhưng rồi cũng chỉ là hình thức, người với người tự hiểu nhau, tự nhận thức những điều không vốn có cho nhau. Bạn đã lần lượt trượt qua nhiều cơn mê muội dài như thế. Bạn đã lần lượt biết rõ, khi cơn đau ập đến, chẳng ai đau dùm mình , khóc dùm mình. Ngày cạn là đêm sâu. Buồn như đâm rễ chằng chịt trong lòng. Rồi có nhiều giấc khuya hốt hoảng, chợt tỉnh ra sau nhiều mộng mị, muốn kêu lên với ai đó, muốn gọi tên ai đó, có ai cho bạn gọi không? Bạn bị ám ảnh bởi câu hỏi : nếu bạn gọi vào những khuya khoắt ấy, ai sẽ đáp lời .Bởi nhiều khi thấy khó, người bên cạnh còn vô tri, hỏi chi tới người xa xăm. Bởi trên hành trình thăm thẳm, cùng lối chưa chắc đồng hành, dị mộng càng nhiều, đau khổ càng miên viễn.

Bạn biết, những trống vắng điêu tàn sẽ chờ bạn phía trước, rồi một ngày chỉ có cô đơn bủa vây, một ngày lại mình bạn với những con đường không bóng nắng, chỉ có mình bạn đi, với nhớ thương trên vai, với những buồn vui ngày cũ bây giờ trở thành trĩu nặng. Mưa mùa xuân rồi cũng qua mau. Nhà ở trong mơ, có ai đến? Mà muốn đến cũng không đến được.

Khi những chia ly đã ùa tới thật gần, bạn biết có trốn tránh cũng không được, những dự cảm rối bời về một sự cách trở đau đớn. Bạn biết, con người , không bao giờ giữ được con sóng, giữ được mùa xuân. Nhưng bạn cũng biết, con người, luôn giữ được những nỗi đau mãi mãi, trong trái tim mình.

Rồi một ngày, bạn về ngồi bên mái hiên cũ, nghe mùa nắng cũ trôi qua, nghe mùa mưa cũ trôi qua. Lật giở những buồn vui quá khứ, mà đâu đâu cũng mang khuôn mặt em, đâu đâu cũng là hình dáng em.

Rõ ràng bạn biết, không có người đồng hành vĩnh viễn. Cuộc hành trình bạn vẫn phải cứ tiếp tục. Những bước chân nối dài. Thành công hay thất bại cũng chỉ là dấu vết bàn chân. Chỉ duy con tim bạn luôn luôn mang lấy niềm khắc khoải. Những vết cứa của mỗi cuộc mất mát , mỗi lúc một dày. Những người đến rồi đi. Trịnh nói, như những dòng sông nhỏ. Bạn chỉ thấy, như hai vệt bánh xe trên đường cát, chập lại chung dòng rôi cũng sẽ chia ra

Tiếp tục đi với những dự cảm đau đớn đoạn lìa ở phía trước. Biết là đau, biết là quay quắt, nhưng vẫn chấp nhận. Nhưng rồi, cho dù chấp nhận với tâm thế nào cũng là nhức nhói. Cho dù chấp nhận thì vẫn có lúc lìa xa. Luẩn quẩn không? Có. Nhưng làm sao biết được. Phương hướng nào là đúng cho mình. Con đường nào là đúng cho mình? Bạn không biết. Em nói, lựa chọn xa nhau, để đoạn đường trước mặt không phải dằn vặt, rồi thanh thản mà đi. Nhưng rồi có thanh thản không? Có hết dằn vặt không? Khi mà đã để quên trên đoạn đường cũ trái tim mình ở lại. Sắp tới rồi cũng chỉ là trống rỗng, là hoang tàn.

Có những lần, niềm tin vỡ tan ra, bạn đi trong hoang mang chập chùng, những nỗi hoang mang không bao giờ dứt. Té ra , bạn nghĩ, những gì mình được dạy dỗ, chẳng có gì áp dụng được cho cuộc sống đầy đau đớn này. Những gì bạn hấp thụ được, không giống với những thứ bạn phải nếm trải. Những thất bại liên tiếp tấn công bạn, và bạn không có kỹ năng tránh né. Những thứ đó, chưa bao giờ bạn được học. Cũng như bạn không biết cách chống lại nỗi đau của ngày em đi bằng cách nào.

 

Cô đơn có màu tro lạnh

Rõ ràng là bạn vẫn tiếp tục đi trong đêm đen, những đêm đen thật dài. Bạn dò dẫm bước từng bước từng bước, một mình , ai cũng phải đi một mình phải không? Bạn hỏi to lên như thế và không ai trả lời. Những tiếng vọng rồi cũng mất hút như hơi khói bạn thở ra trong lạnh giá. Bạn nghĩ bạn sẽ đi hết đêm trắng này, nhưng còn những đêm trắng khác dài hơn, bạn còn sức đi nỗi không?
Rõ ràng là bạn vẫn đi, nhưng đêm lai tạp giữa đen và trắng, kéo dài , miên viễn, bạn nghĩ, hay thôi đừng đi nữa, nhưng những cơn gió vẫn cứ nuốt lạnh hang sâu. Không một tia lửa, ngọn lửa Đan -Kô chỉ là thứ trá hình của thế kỉ trước. Chỉ như là đốm mắt xanh yêu mị của những con mèo bỏ đi hoang lâu lắm không trở về. Có khi nào lạc lối không? Đôi khi bạn nghĩ như thế. Nhưng trong những đêm đen trắng này, không hề có con đường nào. Dạ dày bạn quặn thắt và ộc lên một cơn đau tràn ra những đốt sống lưng gai nhọn. Bạn co quắp trong sự tranh tối tranh sáng ma mị ấy. Cuộn tròn lại và giấu cơn đau vào nơi thẳm sâu nhất trong cả con người bạn. Trận nôn vẫn cứ cuộn trào trong ngực, như sóng.

Nằm và khép mắt, cơn thôi miên màu bồ hóng bắt đầu xâm lấn, bạn nghe tiếng hát em vọng về từ cõi trùng trùng. Nơi những bầy thiên sứ đang bơi lội ngã ngớn. Trái cấm có phải là thứ rất khó nuốt, nhưng hấp dẫn, tựa như khi bạn mở chiếc hộp Pandora bằng những ngón tay run rẩy, những làn khói độc dược nào sẽ tràn ra trong trận viêm xoang lưu cữu này?

Đêm dài vẫn cứ kéo dài, con Nhân Mã vẫn bước những bước mê sảng, lọn tóc vẫn rũ rượi trước trán không vén lên. Trăng non xanh xao như chén thuốc độc vừa nấu tới. Bạn nghe tiếng chân lộc cộc của chính mình trong đêm vắng. Hỏi có cô đơn không? Có. Hỏi có ngàn trùng không? Có. Nhưng cô đơn màu gì? Bạn không biết, chỉ có màu trắng và đen nhờ nhờ bao quanh. Những ám hồn trong ngục Azkaban có cô đơn như bạn không? Bạn không biết. Cô đơn hình như không màu, chỉ có hương vị lạnh lẽo của tuổi xuân qua đi trong đêm trường cửu .

Rõ ràng là bạn vẫn cứ phải bước và không đứng lại. Bạn nghĩ, bạn phải đi hết cuộc hành trình. Bên kia bóng tối, bạn nghĩ sẽ có lửa, những ngọn lửa nhào lộn xuôi ngược trong ảo ảnh tù đày, lửa đốt cháy những sinh vật và cũng tự đốt cháy nó, xong thì còn lại gì? Khi những ca nhi từ biệt tiếng hót của con chìa vôi, họ sẽ mang xác con chim và chôn xuống đất. Màu ao tù lạnh lẽo hay màu quan quách tro than? Rốt cùng, khi ngọn lửa chết đi và con chim tắt đi tiếng hót, bên kia thinh lặng, lãng quên mang màu của tro tàn.

Mây trắng tháng ba

Bạn dọn dẹp lại căn nhà, bạn xoá hết những cà rỡn bông lơn , như người ta dọn dẹp nhà sau mấy ngày ăn tết, bạn thấy bạn ăn tết hơi lâu, xuân qua rồi, những tàn dư của những lần vui phải dọn đi. Bạn cất một số thứ riêng cho mình, như để dành mảnh chăn còn mang hơi ấm của em. Bạn quét mạng nhện, để dành chỗ cho mớ mạng nhện khác sẽ bám vào, bạn bỏ những mẩu vụn tiếng cười vào sọt rác, còn tiếng hát em, bạn cất vào một chiếc hộp rồi khoá bỏ vào hộc tủ. Chiếc hộp Pandora. Bạn khoá cửa rồi treo lên cánh cửa tấm bảng đi vắng. Ngôi nhà im lìm, bạn để linh hồn của mình ở lại đấy, linh hồn của những ngày ngắn ngủi có em. Bạn đi nhé. Bạn đi vòng quanh nhà, nhành dạ yến thảo vẫn trắng, bạn nghĩ đến một ngày nó không nở nữa, như hoa tím trên thảo nguyên. Bạn nhìn quanh, bạn mong tiếng phong linh sẽ bớt lạnh hơn ngày bạn ra đi. Bạn thả chìa khoá vào con suối nhỏ sau nhà, màu kim loại khẽ óng ánh trước khi mất hút. Bạn xếp lại đôi giày của em cho ngay ngắn trên kệ giày. Bạn đặt một ít hạt vào bát phòng khi con mèo thất lạc từ năm ngoái có quay lại. Bạn nhẹ nhàng khép cổng rào, nhẹ nhàng bỏ vào thùng thư bức thư bạn mới viết. Căn nhà từ nay sẽ lạnh, nhưng bạn đã không bật điều hoà. Có lạnh cũng không hơn lúc em đi.

Đôi khi, bạn đứng dưới gốc cây lớn , bạn nhìn đôi tình nhân ngã đầu trên cỏ, nụ cười của em thật rạng rỡ, như nắng xuân những ngày đã qua, đôi khi, giữa sậy lau ngút trắng, bạn nghĩ bạn sẽ nhìn về ngôi nhà của mình, nơi linh hồn bạn còn ở lại. Bạn nghĩ, em không quay lại nữa, như những đêm xưa bạn đã nghĩ trong tiếng nhịp đếm đồng hồ. Nếu em về, em có vào nhà không? Bạn nghĩ, bạn thấy em đi loanh quanh bên ngôi nhà, nhưng em chắc không biết, trái tim của bạn còn ở đấy. Đôi khi có những lúc không biết làm gì, bạn ngồi nhìn mây nắng ngoài cửa. Con ngựa trắng biết biến hình ở trên cao ngó xuống bạn mà cười. Bạn ngồi nghe gió đi giật cục trên mái nhà rầm rĩ. Bạn ngậm ngụm cà phê trong miệng và để vị đắng dẫn bạn đi rất xa. Bạn biết, bạn nhớ em. Nhưng bạn không gọi em được, nào bạn đã biết em là ai? Dù em đã ở trong bạn cả nghìn năm tuổi. Có những khi về mở cửa nhà, như lúc này, không ai gọi tên bạn và không ai chờ đón bạn. Loài người luôn bận bịu và em cũng như loài người. Bạn muốn nghe tiếng nói, của em, của ai đó. Nhưng rồi chỉ có tiếng con nắng lộng lẫy trổ mộng ngoài hiên. Bạn muốn thoát khỏi nhân dạng này, bạn vốn không phải loài người nên bạn không có quyền gì yêu cầu họ cả, bạn nghĩ, hay trở về thôi? Đôi khi, bên hiên đá vắng, bạn nhìn về nơi bạn đã rời đi, bạn nhìn về Z, nhưng A không có ở đó, ở Y, cũng không còn K hiện hữu, vậy bạn về đâu bây giờ?

Đôi khi, bên hiên đá vắng, bạn ngồi nhìn ly cà phê đá tan trong vắt, bạn nhớ màu mắt em, mắt em màu gì nhỉ? Bạn không nhớ . Màu đen, màu nâu hay màu xanh. Bạn không biết. Bạn chỉ nhớ màu thuỷ tinh lấp loáng, như màu nước đá đang tan trong ly cà phê. Bạn sững sờ. Bạn đã không nhận ra em từ lâu lắm.

Đôi khi, giọt nước rơi xuống chân bạn lạnh buốt, bạn nhớ những đêm sương năm xưa, mùi hương điệp vàng nồng trong giấc ngủ của bạn. Trong giấc ngủ đó có em không? Bạn không biết. Bạn chỉ nhớ môi hôn của em. Đôi khi, dù không thích Trịnh, bạn vẫn nhìn nắng qua mái hiên, bạn nghe nắng nhạt dần và gió lạnh dần, bạn nhìn những ngọn đèn đường lần lượt gục đầu , bạn nghe tiếng đọc kinh sớm ở giáo đường trước mặt. Bạn nhận ra bạn đã ngồi đây quá lâu. Chiếc điện thoại nóng bỏng trong tay. Bạn phân vân, rồi bạn hoang mang. Về ư? Bạn có nên về không? Bạn có thể về không? Nẻo xa cũng chỉ mây mù, nẻo xa cũng chỉ gió chướng. Bạn nhắm mắt và nghe tiếng gió. Là em sao? Tháng ba, bạn đi tìm mình trong bóng. Bạn tìm mình trong chất chồng tuổi núi, trong ngập ngụa đêm sâu. Nắng vàng đang viết những khúc hát lấp lánh, ngọt như mật, nhưng không phải dành cho bạn. Hoa tím cũng vậy, lá xanh cũng vậy . Bọn chúng nhìn bạn mà cười, b lêu lêu, b lêu lêu…. Mà thôi, bạn tự nói, bọn chúng đâu biết bạn nghĩ gì. Bọn chúng đâu biết bạn định làm gì. Tháng Ba, bạn đi về phía tiếng gió. Bạn nghe gió réo điên cuồng trên đọt cây, bạn hỏi gió , thấy em ở đâu không? Bạn chỉ hỏi cho vui vậy, gió sao biết em ở đâu. tháng ba, bạn triệu hồi những giấc mơ, bạn hỏi chúng về em. Nhưng bạn bảo, những giấc mơ cũng không biết đâu. Em bỏ chúng đi lâu lắm rồi. Những giấc mơ cóng lạnh , run lẩy bẩy trong phòng tắm, những giấc mơ ngữa măt khóc dưới vòi sen. Tháng ba, bạn ôm con mèo vào lòng và nhắm mắt. Con mèo ngao ngao, mèo này, mày nhìn trong đêm tối, có thấy dấu chân em không? Mèo cọ tay cọ chân và im lặng. Bên kia hàng rào, khúc Main Theme vẫn chảy dưới trăng. Tháng ba, bạn gục đầu trong góc tối, góc tối những đêm hai hai tuổi em đã nấp. Góc tối những đêm xanh xa xưa, em thầm thì kể với bạn về những nỗi bất an, về sự cô độc dâng đầy, về niềm tin đã không còn nơi trú ngụ. Tháng ba, bạn chậm rãi bước mỏi mòn. Đường thì vắng, và đêm quá dài sâu, A ơi.

Tháng ba, bạn bật máy mở bài hát đã từng nghe cùng em. Bạn mong tiếng em gọi bạn. Nhẹ thôi, nhỏ thôi, nói thật chậm : cùng nghe nhé? Tháng ba, bạn ngồi tháo ra lắp vào những cái móc xích. Bạn nghĩ về những vòng lặp đồng tâm, thường loang ra trên mặt ao tù. Bạn nghĩ, bạn hình như đã quên những lời em nói với bạn, đừng tự ru mình quá lâu, lúc tỉnh lại không còn mơ nữa thì sự ngọt ngào kia quá là kinh khủng. Bạn cô độc quá lâu chăng? Nên đã hoảng hốt tin tất cả những hoang đường đó. Tháng ba, bạn ngồi nối hình với bóng, sợi liên kết nào cho bạn? Bạn đã ra đi quá lâu. Bây giờ dù có muốn về cũng không còn kịp nữa. Có nhiều thứ không thể quay lại, có nhiều bí mật mãi mãi tồn tại trong ngục tù. Cả A, cả B hay K hay H, đều là một đi thì mãi không quay lại bao giờ. Tháng ba, bạn ngồi bên hiên nắng, nghe mây trắng qua trời.

 

Phương Uy

Advertisements

One thought on “Gặp giữa ngàn trùng

  1. lê ngọc duyên hằng nói:

    VIỄN CẢNH ngày ĐI ngày VỀ…
    TRÔI trong Ý NGHĨ lê thê THẬT dài…
    Ngàn trùng muôn tiếng TỈNH SAY…
    Phơi TÌNH Ý mộng u hoài trở trăn….!
    ….Một vùng TRŨNG BUỒN Tối XÁM!
    Đôi tay tê cóng đôi chân nặng Ỳ!
    Máu dường động đặc nghẽn đi…
    Người như hóa thạch ngồi đây thẩn thờ!
    ….Một chân dung ĐỜI GIẤC MƠ!
    Có em CÔ ĐỘC bơ vơ giữa người…
    Chỉ em trong THẾ GIỚI TÔI!
    Tiếng THẦM Tôi gọi em rời XÔN XAO…
    ….YÊN ĐI đến đây ngồi nào!
    Cùng Tôi ĐÔI MẮT hướng vào VƯỜN MƠ…
    Ta cùng LẮNG NGHE nhịp THỞ…
    ĐẤT TRỜI cùng LẶNG giấc mơ của người…
    …Dẫu biết TÂM TƯ tả tơi!
    Cô đơn độc hành mắt môi lạnh giá!
    Ngọn Lửa trong Thân dần Hạ…
    Vẫn cần phải Thở thiết tha NÍU TRÌ..
    …Tất cả kỹ niệm TÌNH LÝ
    Sẽ như MÂY TRẮNG bay đi giữa trời…
    Ý NGHĨ lần lữa BỐC KHÓI!
    Khi cơ thể bốc đen mùi nặc nồng!
    ….Buồng tim nhói đau cuối cùng!
    Ngực nằng nặng ngộp máu hồng quánh đen!
    Não hoành hành tụ bóng hình
    Điều nghĩ nhiều nhất nhớ đến niềm YÊU..
    …..MÂY TRẮNG bay gió đìu hiu…
    Em đi mang bóng diễm kiều giữa Hạ…
    Tháng ba trời sương mù.sa..
    Tình sầu vạn thuở cho ta ngậm ngùi…!
    ….Cô đơn cả một bầu trời!
    Em ĐI VỀ Chốn một đời LẺ LOI!
    TRO TÀN MÀU GIÓ cũng thôi!
    MÂY TRẮNG QUA ĐỜI em tôi theo VỀ…!
    …Ôi THƠ u uất nhiêu khê!
    TAY xanh xao GỌI em đi VẪY CHÀO…!
    Lặng lẽ không TIẾNG VỌNG vào..!
    GIẾT HỒN tôi khóc thương sao THỂ CÒN…!?

Comment

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s