Người Con Gái Ngồi Đợi Một Chuyến Tàu Về

nguyentruongtrunghuy

 truyện dài cuối cùng của Duyên Anh trước 1975

Truyện dài còn dang dở của DUYÊN ANH – có lẽ, lần đầu tiên xuất hiện “đầy đủ” trên cõi thế – nơi tôi, như một tưởng nhớ 20 năm ngày mất của một người đã dựng bày thiên đường – thiên đường tuổi nhỏ/ thiên đường mộng tưởng / thiên đường của những viễn du vào lòng thiện, đi đến những vùng đất hứa nơi “nước mắt” biết “rơi khi tình ra đời”, nơi “đời người chỉ có một lần để cô gái nghe cậu trai nói trong cơn mê xúc động Cám Ơn Em Đã Yêu Anh” / thiên đường của những van lơn nhỏ nhoi “xin cho em một chiếc áo như mây trời”…

Do một cơ duyên chưa biết vì sao có (hoặc có chăng đến từ Luật Của Thỏi Nam Châm Tâm Trí – Law of Attraction ?!? – “J’ai fait la magique élude/ Du bonheur, qu’aucun n’élude – Ai nghĩ về hạnh phúc/ Sẽ đạt nguồn diễm phúc” (Arthur Rimbaud) – và những cơ duyên đẹp diệu kỳ này là một làm bằng xác tín trong tôi về một phép màu có thật của cuộc sống – rải rác trong gần 10 năm, những gương mặt thiếu nữ với đôi mắt xoe tròn, ngậm một nhánh cỏ hay một cành hoa…lãng đãng và bâng quơ nhìn vào cuộc sống, trao đi một trìu mến , du người đến một nỗi “ Bàng hoàng gặp lại ngày xưa tuyệt vời/ Ru ta sáng thế, ru người yêu nhau “ (Ru ta, ru người – Duyên Anh) …. từng số báo, ngẫu nhiên xô dạt vào đời tôi, để cuối cùng tròn vẹn những số báo theo thứ tự – như những cánh rong trôi dạt về miền tôi…từ một miên viễn xa ngái nào đó… trôi về và neo tặng những cơn mộng đẹp…

“Mộng này là thần tiên? Mộng này là quyến luyến” (TCS) … Một cơn mộng đẹp, một cơn mộng vô cùng cần kíp, khi “đời sống đã mang đi hết những câu kinh trinh bạch mà không phải lúc nào, giờ nào, thời nào cũng thổ lộ cùng nhau được”(TCS)… Tuổi Ngọc & Duyên Anh, thời ấy, năm ấy…, với “Thi ca trong sữa lúa/ Tiểu thuyết trên lụa đào”… hơn bốn thập niên sau, vẫn như đang cùng tâm tình, đang cùng gióng giã lên những hồi kinh tình yêu, tình thân, tình quê…

NGƯỜI CON GÁI NGỒI ĐỢI MỘT CHUYẾN TÀU… truyện dài mà tác giả Duyên Anh xác quyết không còn là “những truyện tình mộng tưởng quen thuộc bấy lâu” mà là một dựng bày như một “phản kháng đích thực” hòng “níu giữ ít nhiều mơ mộng của tuổi trẻ trong thời chiến”…

Nhưng rồi…(bất chấp cho những lạc quan của Duyên Anh ước vọng về “khởi hành từ bóng tối” và “hy vọng sẽ bình minh ở hoàng hôn” trong một bức Thư Toà Soạn trước đó 1 tháng…)

Người con gái ấy đã mù khơi, chuyến tàu đã không bao giờ tới…thiên đường cũng đã lỡ …với số báo áp cuối (số 156) (tôi đồ là thế, vì trước đến giờ vẫn chưa nghe hay thấy số báo 158 (nếu có thật) “sẽ” ra vào ngày 20/4/1975, 10 ngày trước cơn đại hồng thuỷ)… Nhưng hình ảnh đep đau thương và những ấp ủ nguyện ước về những chuyến tàu nối những sân ga hiu quạnh trên đất nước này, về linh cảm“nếu mai này hoà bình”, về ước vọng “một mai qua cơn mê”, về rộn ràng cuộc tao ngộ “ta đón nhau về, khi non nước yên bề sông núi vào hội yêu thương ”… và cũng, những măng sét, những đôi mắt, những ngọn cỏ, những cánh lá…trang bìa… đẹp “khó tin” như…huyền thoại …thì còn mãi…như những câu chuyện cổ tích!

Cuối cùng, nhắc đến Duyên Anh, nhắc đến Tuổi Ngọc và số phận của bền bỉ 157 tờ báo neo giữ & níu giữ “những năm tháng mơ mộng đẹp nhất đời người”, không khỏi thoáng rùng mình và xúc động – như một lời tiên liệu – khi hai truyện ngắn cuối cùng trong số báo 157 Tuổi Ngọc có tên lần lượt là “Đâu phải cái gì cũng mong manh” (Nguyễn Thanh Trịnh) và sau đó “ Rất dịu dàng ta đã khóc” (Ni)!

“Giọt nước mắt tỏ tình thương ngàn xưa hư vô
Giọt nước mắt tội nghiệp còn thế giới hoang vu
Giọt nước mắt tâm tư
Giọt nước mắt ươm mơ
Rơi xuống em ơi. Xanh ngọc vàng tơ…” (Giọt nước mắt cho Việt Nam – Duyên Anh)

“Đừng tuyệt vọng nghe không / Còn trang thơ thắm lại với trời hồng” (Bùi Giáng), và những giọt lệ có nào đâu tan đi, mà …đã ánh lên màu nhiệm Xanh Ngọc Vàng Tơ! “Đâu phải cái gì cũng mong manh”…

 

16665203_10202761170386274_1049749310820425695_o

NGUYỄN TRƯỜNG TRUNG HUY

Advertisements

One thought on “Người Con Gái Ngồi Đợi Một Chuyến Tàu Về

  1. lê ngọc duyên hằng nói:

    LÚA dậy THÌ ngậm SỮA…
    THƠM Mùa xanh MỞ NGÕ…
    NẮNG VÀNG ươm màu LỤA…
    TÌNH YÊU đẹp NÊN THƠ…
    ….LÚA CHÍN Vàng hăm hở…
    Mùa PHỒN HOA ấm no…
    NGỌT lên bờ MÔI NHỚ..
    NGON Lưỡi vị mùi MƠ…
    ….Khi NƯỚC MẮT Hoài Nhớ…
    Khóc Tình đầu ngày xưa…
    Qua CƠN MÊ phiêu du..
    THIÊN ĐƯỜNG Thôi đã Lỡ!
    ….HUYỀN THOẠI Tình Ước Mơ…
    Ngồi đợi Chuyến TÀU XA…
    NÀNG SAY trong Nắng HẠ…
    Nhìn Mây Trắng BAY QUA…
    ….Con tim đau vật vờ…
    Khúc RU TÌNH Thương Nhớ…
    DƯ ÂM còn vây phủ…
    Nghe Đời Buồn MUÔN THƯỞ…!
    ….NƯỚC MẮT ĐỘNG Chực Chờ…
    Rơi xuống trái tim KHỜ!
    Tình yêu SỨC quyến rủ…
    Tâm hồn LẠC Trời THƠ…
    ….HƯƠNG Nước Mắt SẦU MƠ…
    Tình Yêu ĐÓA HOA NỞ…
    Đọng Sương những giọt CHO
    THƯƠNG ĐAU Khóc TỰ TÌNH…!
    ….Mở CỬA SỔ Lưu luyến…
    Tâm tư Lòng TRÌU MẾN…
    Bóng người Tình DỊU DÀNG…
    Nghe hồn nhẹ lâng lâng…
    …NÀNG Ngồi đợi TÀU Sang…
    Phiêu lưu DỌC HÀNH TRÌNH…
    Miền Thơ Mộng THIÊN NHIÊN…
    ĐÊM Trăng Sao NGÀY Nắng….
    ….SUỐI MƠ Chảy Mơn Man…
    TRẦM MÌNH nghe Cảm Nhận…
    ”Thời gian NGỪNG IM LẶNG…
    TÀU ĐI Không VỀ NGANG…!”

Comment

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s