HÃY MƠ, SẼ CHẠM ĐƯỢC

nguyenthiminhngoc

img_1794%20f1

“Đố ai nằm ngủ không mơ..” Trong giấc mộng của mình, người thi sĩ của dân gian mơ thấy: “Nửa đêm trăng xuống, đứng đợi ngoài hiên, Nửa đêm anh đến, bến bờ yêu thương.. Đố ai tìm được tim ai..”
Mỗi lần nghe bản nhạc mang hơi hướng dân ca “Đố Ai” của Phạm Duy tôi cứ liên tưởng tới nhà thơ Tagore. Trong một bài thơ, ông đã xin người thiếu nữ hậu sinh của trăm năm sau, hãy tha thứ cho ông nếu ông hình dung ra dưới ánh trăng im lìm lai láng, nàng đang đọc thơ ông và tưởng tượng “nếu thi nhân còn sống đến ngày hôm nay, ắt hẳn chàng yêu ta” . Ông còn mơ mòng rằng đêm đó, nàng đã chong đèn suốt đêm ngoài ban công chờ thi sĩ đến mặc dù nàng biết chắc rằng người tình sống trước nàng trăm năm ấy chẳng bao giờ vượt được khoảng cách thời gian ấy để đến với nàng.
Đố người sáng tạo nào làm nên những tác phẩm lớn mà thiếu đi yếu tố mơ màng?. Một trong những người mơ mộng đi trước thời đại là June Verne, “cha đẻ” của thể loại “khoa-học viễn tưởng”. Trước khi máy bay, tàu ngầm và phi thuyền vũ trụ ra đời, ông đã cho độc giả được thưởng thức những cuộc hành trình kỳ thú bằng các phương tiện nầy trong các tác phẩm: “Tám mươi ngày vòng quanh thế giới” , “Hai mươi vạn dặm dưới đáy biển”, “Hành trình vào tâm quả địa cầu”…
Chúng ta thường nói đùa với nhau, ước mơ có bao giờ bị đóng thuế, lao vào nó ta chỉ có cửa ăn, cửa huề chớ có cửa thua đâu mà phải ngại ngần giới hạn nó.
Nói như vậy không có nghĩa mơ mộng chỉ có mặt tích cực của nó. Lady Macbeth vì tham vọng quyền lực cho phu quân, đã giải điềm gặp ba phù thủy của chồng thành hành động thúc ép chồng giết vua để đưa đến bi kịch đời họ cùng nhiều người liên lụy. Ta ủng hộ những con người giàu ý chí, có khả năng biến “ước mơ thành hiện thực” cũng như những người “biến đau thương thành sức mạnh” , có thể đứng dậy, vươn cao sau khi té ngã, nhưng cũng mong đi kèm theo đó là một chữ tâm tỏa sáng cho cơn mộng đẹp và lành của cả nhân thế chứ không chỉ thỏa hạnh phúc bình an cho mỗi cá nhân mình.
Năm Quý Tỵ tới đây, thoáng chốc mà tôi đã có mặt trên cõi đời nầy đúng tròn 5 con giáp. Nhìn lại những ước mơ mình đã vun bồi trong đời, tôi thấy mình khá may mắn khi những giấc mơ được biến thành sự thật của mình có thể số lượng ít hơn nhưng mang giá trị sống với tôi và những người chung quanh nhiều hơn những cơn mộng vỡ.
Thử hình dung sau một cuộc chiến quá dài, vào những ngày sau 30 tháng 4 năm 1975, thời gian vừa hòa bình nhưng thất tán người thân yêu, thất tán cả những mộng mơ thời mới lớn, tuyệt vọng trong việc tái ngộ khát vọng nối bước theo con đường nghệ thuật gian nan gần như độc hành của những người thầy, ở tuổi đôi mươi, bưng thùng thuốc lá bán lẻ, trôi từ vĩa hè góc Đinh Tiên Hoàng Hồng Thập Tự sang sân thềm Viện Đại Học ngó sang Hồ con Rùa, rồi góc Pasteur- Nguyễn Đình Chiểu, có những chiều mưa ế, tự làm khách hàng cho chính mình, tôi vẫn không dập tắt chút lửa mơ màng rằng sẽ có lúc mình trở lại cái công việc sáng tạo nầy. Rồi biết đâu, một trong những tác phẩm của mình được chu du .. thế giới và đó sẽ là lý do để thầy trò tái ngộ.
Cuốc sống như sóng sau xô sóng trước, những được mất, thành bại, khóc cười đan xen mà những tiêu cực hậu trường cho đến giờ vẫn chưa thể kể, sau khi trở thành người viết, người diễn, người dựng, người dạy với những hoàn cảnh đôi khi ngoài ý muốn, có cơ hội đi gần hết nhũng tỉnh thành trên đất nước mình và khoảng trên mười mấy thành phố của xứ người, cho đến đúng 32 năm sau, một ngày tháng tư, năm 2007, đang sống tại Bismarck, North Dakota là một thành phố chỉ có mấy chục ngàn dân trên đất Mỹ, tôi nhận một giấy mời báo tin mình được chọn làm nhân vật mà Đại Hội điện ảnh thế giới về Việt Nam(VIFF) ở California, US chọn để chiếu vào -“spot-light” (Được biết năm 2003, mới thành lập, VIFF “chiếu” Victor Vũ, năm 2005, VIFF “ chiếu” chị Kiều Chinh, 2009 là Dustin Nguyễn và 2011 là Khoa Đỗ ở Úc).
Trong giây phút được tuyên dương, nhìn ra và mời được người thầy dạy điện ảnh cho tôi là đao diễn Đặng Trần Thức, nay tóc đã muối tiêu lên đứng cạnh mình, tôi bỗng rùng mình khi cảm giác như mình đã chạm được cơn viễn mơ cách đó mấy mươi năm mà khi khởi mộng, tôi không bao giờ dám nghĩ ước mơ ấy sẽ có ngày thành sự thật.
Bạn tôi, những người trẻ tuổi đã và đang nhen những giấc mơ tương tợ như tôi. Hãy đi, sẽ đến, hãy tìm, sẽ gặp, hãy gỏ, sẽ mở. Hình như kinh thánh đã nói như thế. Và bạn có thể cho thêm vài chữ nữa, HÃY MƠ, SẼ CHẠM ĐƯỢC, trong kinh thánh của tôi, Nguyễn Thị Minh Ngọc, vào những năm tháng trở lại năm sinh Quý Tỵ của mình.

Nguyễn Thị Minh Ngọc

Advertisements

One thought on “HÃY MƠ, SẼ CHẠM ĐƯỢC

  1. lê ngọc duyên hằng nói:

    ”Hãy MƠ sẽ CHẠM được…”
    Ước mơ thành HIỆN THỰC
    Mơ dù có TAN VỠ
    Đau Thương-Sức mạnh đó!
    ….MƠ ai CẤM bao giờ?
    Tự do SỐNG trong Mơ…
    Nghe Tình Yêu BAN CHO
    ”Yêu Thương TRÀN DÂNG Nhớ…”
    ….Dù biết CHẲNG BAO GIỜ
    GẶP được Người trong Mơ
    NHƯNG vẫn YÊU Mộng Mơ…
    Cuộc Sống sẽ NÊN THƠ…

Comment

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s