chuyện tình Lolita

lephuhai

Hồi đó tôi học lớp 9. Và dĩ nhiên chuyện tình Lolita này không phải của tôi mà là của ông anh họ. Anh Hồng nhỏ hơn tôi một tuổi, bà con cũng đời thứ ba rồi nhưng khá thân thiết vì suốt giai đoạn chiến tranh anh thường xuyên ở với gia đình tôi; thậm chí má tôi lo cho anh ăn học từ những ngày mẫu giáo.
Lúc này anh đã nghỉ học vài năm vì trầy trật miết cũng không qua được tiểu học. Đi học quá mệt – anh ta thường nói với tôi như vậy – ở nhà chơi rồi chiều chiều đi tắm biển khoái hơn. Và hầu như trưa chiều nào tôi và anh Hồng cùng vài đứa bé con trong xóm đều có mặt tại Bãi Dương hoặc Hòn Chồng. Dang nắng nhiều đến nỗi lưng và hai cánh tay tôi lúc nào cũng lột da, hết lớp này đến lớp khác.
Một hôm anh Hồng nghiêm nghị nói với tôi: “Có chuyện này quan trọng lắm”. “Chuyện gì?” tôi hỏi. Mà mày không được nói lại cho chú thím biết. Được, tôi hứa. Tao vừa mới làm quen với một con nhỏ kia.
Tự nhiên tôi thấy phấn khởi: Chà, hay quá ta, con nào vậy? Tui có biết hông? Mày không biết đâu, con Nga, bán bánh mì chỗ đầu đường lộ đi xuống Hòn Chồng. Tôi la lên: Có khi biết mặt à nghen, mấy bữa trước tui hay ra quốc lộ mua bánh mì. Không, tao hỏi rồi, hỏi nó có biết mày không nó nói không biết. Vậy bây giờ tính sao? tôi hỏi. Thì bồ bịch chớ tính gì nữa…
Một lát tôi băn khoăn hỏi: Mà có thiệt là nó thích ông không? Sao tui nghi quá. Có mà, mới hôm qua tao tới mua ổ bánh mì mà nó không lấy tiền, nói để cho nó tặng. Tôi nhìn lại ông anh họ. Trời, xấu trai thấy gớm, chỉ được cái khỏe mạnh… Sáng hôm sau đi lễ nhà thờ về, ngang qua chỗ xe bánh mì tôi đi chậm lại. Bên này đường nhìn qua tôi thấy một con bé nhong nhỏng cao đang lanh lợi xẻ bánh nhét thịt bán cho mấy người đi đường. Chắc đây là con Nga. Về nhà nghe tôi tả lại anh Hồng nói đúng là nó rồi đó. Tôi hỏi: Nhà con Nga không có ai sao mà nó phải bán bánh mì ? Nó chỉ bán một xíu buổi sáng thôi, lát má nó ra bán. Nó còn đi học buổi chiều mà. Vậy à? Nó học lớp mấy? Lớp bảy.
Vài ngày sau anh Hồng buồn bã nói với tôi: Có một chuyện mà tao làm không được, phải nhờ mày giúp. Tôi nói: Chuyện gì mà ghê dữ vậy ta. Viết dùm tao cái thơ cho con Nga. Trời, chuyện tình cảm của ông tui biết gì đâu mà viết thơ. Anh Hồng năn nỉ: Kệ, mày giúp dùm tao đi mà. Mày biết rồi đó, chữ tao như mèo quào, nó coi thơ thấy được thì mắc cở lắm. Nhưng tui đâu có biết viết gì. Thì mày cứ tưởng tượng ra, giả bộ như nó là người yêu của mày, mày kể lể nhớ thương gì đó cho thiệt mùi. Kẹt ghê nghen, cái vụ này khó à. Hay là có gì ông ghé lại xe bánh mì nói cho lẹ, cần gì thơ từ cho phiền phức. Ghé xe bánh mì chỉ nói vài câu sơ sơ, chỗ mua bán mà nói năng gì được chớ, rồi sợ má nó thấy…
Cuối cùng tôi cũng mủi lòng, nhận lời làm “chim xanh chim đỏ” cho anh Hồng. Lá thơ đầu hơi khó viết, mấy lá thơ sau tôi ca cải lương nghe chắc là khá mùi mẫn nên trong thơ hồi âm con Nga tỏ ra phục anh Hồng sát đất vì cái tài văn vẻ dồi dào. Nhiệm vụ của tôi là sau khi viết thơ xong, đọc lại cho anh Hồng nghe rồi gấp làm tư bỏ vào túi quần. Sáng hôm sau đi lễ về ngang qua chỗ xe bánh mì tôi làm bộ chàng ràng rồi chờ khi vắng khách ghé lại nhét cái thơ vào tay con Nga. Thơ hồi âm tôi không biết anh Hồng nhận lại bằng cách nào vì tôi còn phải lo đi học. Chỉ biết trưa về là anh Hồng đưa lá thư cho tôi đọc để biết nội dung rồi tính liệu trả lời sao cho càng sướt mướt càng tốt. Cứ vậy thơ qua thơ lại cả tuần lễ…
Tối thứ Bảy, anh Hồng thầm thì với tôi: Chiều mai tụi tao hen gặp nhau. Ồ, hay quá, hẹn gặp ở đâu? Trên núi Sạn. Chết cha rồi – tôi kêu lên – ai đời hẹn hò trên núi cha nội! Đứng dưới này nhìn lên ai cũng thấy. Mặt anh Hồng lộ vẻ băn khoăn: Chà, tao lỡ hẹn với nó 4 giờ chiều mai rồi, làm sao đây ta? Tôi nói: Ông phải gặp nó chuyển địa điểm khác, hẹn trên núi là không kín đáo. Sao không ra Hòn Chồng? Ở đó có nhiều hóc đá mát mẽ và yên tĩnh.
Hồi đó nhà tôi ở dưới chân núi Sạn. Hòn núi này cao chỉ trung bình, phần lớn là lùm bụi và cây thấp. Có một con đường mòn dẫn lên lưng chừng núi. Có lẽ con đường này là của những người thợ chẻ đá. Thỉnh thoảng một năm vài ba lần, núi Sạn được làm nơi tập trận cho các khóa sinh và sinh viên sĩ quan của trường Hạ sĩ quan Đồng Đế. Cuộc tập trận chỉ bắn bằng đạn giả nhưng chúng tôi không được lại gần, chỉ đứng dưới chân núi nhìn lên… Trong mấy năm tôi ở đây, có hai lần “Việt Cộng” treo cờ “Mặt trận giải phóng” gần chóp núi vào ban đêm. Lá cờ có hai màu xanh đỏ, ở giữa là ngôi sao vàng. Báo hại mấy ông lính sáng hôm sau phải lần mò từng bước một, leo lên để lấy xuống. Họ cẩn thận quan sát từng bụi rậm chung quanh, có lẽ vì sợ bị gài mìn hay lựu đạn. May mắn là cả hai lần đều không tìm thấy loại vũ khí gì. Mấy ông lính vui vẻ đi xuống nói cười rôm rả, mặc kệ bộ mặt thất vọng của mấy đứa con nít tụi tôi núp sau lưng mấy cục đá tảng ló ra nhìn…
Ngày chủ nhựt hôm sau tôi đi cắm trại cả ngày với đoàn Hùng Tâm Dũng Chí của giáo xứ Vĩnh Phước, chiều tối mới về tới nhà. Anh Hồng đang nằm quay mặt vô vách tôn, tôi hỏi gì cũng ậm ừ không nói. Qua lời kể lại của mấy đứa em, tôi được biết anh Hồng đã không gặp được con Nga để thay đổi địa điểm hẹn hò nên phải y hẹn cũ. Bốn giờ chiều, có hai bóng người một trai một gái lầm lủi leo lên núi Sạn với khoảng cách hơn chục mét. “Bi kịch” là ở chỗ phía sau gần trăm mét, hàng đoàn trẻ con đi theo hò reo inh ỏi khiến ai ở dưới chân núi cũng phải ngước lên nhìn. Dĩ nhiên anh chàng và chị chàng mắc cở quay xuống. Không có mặt nhưng tôi cũng có thể hiểu được cái tẻn tò của hai người lúc đó…
Chưa kịp “sửa sai” thì xảy ra một sự cố. Bác tôi – ba anh Hồng – là lính lái xe vận tải. Ông vừa để thất thoát một số lượng lớn gạo ở trong kho. Suýt bị ở tù, bác tôi phải chịu kỷ luật thuyên chuyển về một đơn vị lính Biệt Động Quân ở Bình Định. Ông tới nói với ba má tôi để ông dẫn anh Hồng đi theo về đơn vị mới. Có cha có con cho đở buồn – ông nói. Bác gái tôi và mấy đứa con nhỏ vẫn ở lại Nha Trang… Rồi từ đó cho tới gần ngày “giải phóng” tôi mới gặp lại anh Hồng. Lúc này bác tôi đã chết mất xác trong một trận đánh trên cao nguyên. Anh Hồng lần mò tìm về lại Nha Trang, vẫn còn trên mình bộ đồ rằn ri của lính biệt động…

Chuyện qua đã lâu rồi. Và ông anh họ của tôi cũng còn đó, chuẩn bị bước qua tuổi sáu mươi. Không biết có phải số phận không mà cái đường vợ con của anh Hồng hơi bị tốn kém. Anh đã trải qua nhiều mối tình (có nhãn hiệu cầu chứng) từ Bãi Điều đến Sơn Phước, từ Trại Lết về Đất Sét… Nghe địa danh có thể hình dung được dặm dài…
Nhớ lại tự nhiên thấy thương cô bé tên Nga năm nào. Không biết bây giờ nàng Lolita bé nhỏ ấy đã lưu lạc về đâu?

Lê Phú Hải

Advertisements

One thought on “chuyện tình Lolita

  1. lê ngọc duyên hằng nói:

    NGA Cô nàng chẳng biết gì!
    Anh Hồng người yêu để ý thương thầm…
    NHỜ Người Viết Thơ SỰ TÂM…
    Thư đi Tin lại TÌNH CẢM Lớn dần….
    …Một sự Yêu Thương LẦM LẪN!
    NƠI Trái Tim chứa muôn ngàn NGHĨ SUY…
    Trò chơi NGHIỆT NGÃ Từ Ấy….
    ”Thương THỂ -Yêu TÂM”OAN TRÁI Ở đây!
    ….HẸN HÒ không được GIẢI BÀY!
    NÚI SẠN đầy người CHIA TAY Lặng Lẽ!
    HÒN CHỒNG Nga về Nơi Ấy!
    ”BIỆT TĂM BIỆT TÍCH” Từ đây XA HỒNG…!
    ….*”NÓI RA nghe chỉ thêm BUỒN?!
    BỞI không gặp được hãy còn NHỚ NHAU?
    Yêu chi bày vẽ ĐÁNH TRÁO?!
    VIẾT chi THƠ TỪ gởi trao TÂM TÌNH…?!
    ….BÁNH MÌ KẸP THỊT …TAY CẦM
    ĂN rồi thì nói BẰNG MẶT BẰNG LÒNG?
    Lẳng lặng về nằm ÔM MỘNG
    MƯỢN Người TỎ TÌNH Thấy CHƯỚNG THIỆT TÌNH!?
    ….CUỐI CÙNG Trời cho MỘT MÌNH!
    Cho ĐÁNG KIẾP HỒNG linh đinh THÂN TRAI!
    NGA ngỗng trời VỖ CÁNH BAY…
    TỪ ĐÂY mãi mãi KHÔNG THẤY MẶT NHAU!?

Comment

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s