Nam mô một bồ dao găm

nguyentri

Ngày xưa cách đây chừng khoảng 25 năm. Thằng khùng tôi có thân với hai anh em nhà Đạt Duy. Đạt là anh có vợ trước nhưng không ở riêng vì không vốn liếng ra riêng cho chết à? Cả hai vợ chồng và thằng em tên Duy cùng nương nhờ dưới bóng bà mẹ làm nghề bói toán. Phải công nhận càng nghèo người ta càng tin vô bá láp. Cỡ Trí tôi mà đôi khi còn xoè tay nhờ con mụ ba trợn coi cho một quẻ nói chi dân ngu khu đen.
Đùng một cái thằng Duy quy y của phật. Chả là gần nơi tôi tạm ngụ có một cái chùa, tuy nhỏ nhưng linh lắm, bá tánh vẫn thường đến ngôi tự nầy để xin ơn trên phù hộ cho… trúng số. Ở chùa được ba tháng Duy về thăm mẹ già với cái đầu trọc và mặc một bộ áo nâu. Anh em gặp lại mừng thôi thì hết lớn. Trí tôi mới hỏi bạn rằng:
– Mày có bị khùng không mà xuống tóc đi tu? Bộ có ông Phật nào độ mày hả?
Duy lắc cái đầu trọc lóc:
– Ở nhà khổ quá tao vô chùa cho phẻ. Nói vậy chớ vô chùa có đồng ra đồng vô hơn ở nhà.
Tôi kinh ngạc;
– Làm đếch gì mà ở trỏng có tiền.
Thông cảm cho. Trí tôi vốn bụi đời nên ăn nói có hơi báng bổ.
Duy kể rằng trong chùa bá tánh công quả nhiều lắm, lâu lâu Duy chôm trong thùng công đức nên có chút đỉnh. Sau đó Duy đưa tiền cho anh là Đạt đi mua bia lên cơn về uống. Hồi đó có bia Vitamen là quý hoá lắm. Tôi hỏi:
– Làm sao chôm?
Duy trả lời:
– Tao vót một thanh tre mõng thiệt mõng rồi bôi mủ mít lên đầu thanh tre, thọc vô kẻ hở rồi lôi lên. Nhưng phải chôm lúc hai giờ sáng chứ ban ngày sư ông biết là chết mồ tổ liền.
Có bia lên cơn nên Duy khai tiếp:
– Trong chùa có ni Tâm là ngon cơm nhứt.
– Ngon làm sao?
– Cứ lễ lớn là sư trụ trì làm một cây lộc. Trên đó gắn cả ngàn cái phong bì đựng câu sấm. Ai hái lộc xong là nhờ ni Tâm giải . Giải là cho tiền. Hiểu không?
Nghe qua thằng khùng tôi buồn cười tợn. Nhưng tợn nhất là Duy nhờ tôi dẫn đi khu bả đậu. Khu bả đậu là khu để đàn ông mua còn đàn bà bán tình. Chỉ có thứ đồi truỵ mới đến khu nầy. Tôi nói:
– Tu hành kiểu mày chắc xuống địa ngục a tỳ sớm quá Duy ơi.
Duy nói:
– Kệ mẹ tao. Mày không biết ông trụ trì của chùa tao ở đâu. Ổng còn quá cha ông nội tao nữa.
– Sao?
– Ổng ba đứa con hai bà vợ luôn đó mày.
– Trời đất ơi…
Có vitamen bia lên cơn nên Duy cười khùng khục:
– Mày nghĩ coi. Thầy chùa không có vợ thì làm sao có phật con? Mà thôi. Có đi khu bả đậu không?
Trí tôi phải dẫn ông con đi chớ biết sao giờ? Lâu lâu bạn bè nhờ không giúp đâu có được. Với lại bia bọt uống rồi. Xôi chùa ăn là ngọng miệng. Đúng không?
Tất nhiên là Duy phải thay nâu sồng bằng một bộ xi vin. Ai lại mặc đồ tu vào khu bả đậu? Hai mươi lăm năm trước, tức là sau thống nhất mười lăm năm, chả hiểu làm sao tàn dư của chế độ cũ – báo chí gọi vậy – vẫn không chịu già. Họ vẫn trẻ như tuổi đời họ khai: “Em mới mười tám hai mươi hà…” e là chế độ cũ đã bào chế thành công thuốc trường sinh bất lão rồi quá. Và. Chắc ai cũng biết, vào lúc mà chúng ta đang sống đây, một cô gái chạy hoả hoạn từ một karaôkê che mồm bằng áo chip đã bị chửi cho tắt bếp nói gì đến mua bán tình. Nhất là hai mươi lăm năm về trước thì chết chứ chẳng chơi.
Trong phim “ tôi vào đời” diễn viên Y Phụng đóng vai bán hoa và bán ở bờ sông Sài gòn. Truy quét đến là chạy như ngựa tế. Xã hội ta. Đất nước ta luôn tôn vinh phụ nữ. Chỉ có bọn tư bản phương tây mới đồi truỵ còn ta thì không. Mua bán tình là phạm tội. Kẻ mua người bán nhỡ bị hốt cốt thì vong mạng. Nên chi muốn mua phải tinh thông ngõ ngách chợ tình. Sỡ dĩ Duy nhờ tôi mà không nhờ ai khác là vì tôi – trí khùng – vốn là thằng ăn nhờ ở đậu ở bến tắm ngựa đến tinh như quỷ sứ. Nhưng quỷ cỡ nào rồi cũng bị phản đòn. Vụ phản nầy do Duy mà ra.
Duy cho tôi một suất mua tình – tất nhiên rồi – đời ai chả cho không ai cái gì cả đúng không? Nhưng tôi thề tôi không mua. Nói láo cho bà bắn chết không kịp ngáp. Có hai lý do. Một là tôi sợ. Sợ cái gì xin nói sau. Hai là lúc ấy Trí tôi vợ con rồi. Nhà đói lắm. Thèm cơm nhiều hơn thèm đường phèn. Trí nhét túi đồng bạc của mình để mua gạo cho vợ con. Thiệt là vậy. Xin thề lần nữa. Biết rằng có thề nghìn lần cũng chả ai tin. Vì suy cho cùng đàn ông ai thấy lạ và nõn nường lại không ham?
Một thằng dẫn mối đưa Duy vào một khu hoang hoá và đen hơn bóng tối. Nơi sinh sống của muỗi mòng và bẩn thỉu. Tôi ngồi ngoài quán cóc uống ly trà đá chờ bạn. Mụ nội cha ơi. Đùng một phát – trong bóng tối của khu hành sự đèn pin của truy quét tệ nạn loang loáng trong tiếng chửi thề hậm hực. Đứng lại. Đứng lại… tôi đứng lên nhìn từng cặp nam nữ bị điệu ra. Thằng Duy – trời ạ – một tay bị cột chung với một nữ lưu. Chuyến nầy có mà chết cả nút. Tại Duy mà ra. Nó đòi tôi đi xa xa chứ gần nhà sợ thiên hạ biết. Tôi phải dùng xe đạp thồ đưa ông con ra tận nơi nầy. Vậy mà vẫn bị dính chấu, biết làm sao đây trời hỡi?
Ngộ biến phải tùng quyền. Mọi cách phải giải cứu thằng nầy ra khỏi chốn a tỳ, bằng không chuyến nầy nó chết. Tôi lân la đến bên một anh có súng, móc trong túi ra điếu thuốc mời anh. Dăm câu ba chuyện một hồi tôi trổ giọng hối lộ như thời kỳ đi rừng mua bảo vệ. May quá anh chịu ăn. Ở đời cái gì ăn được ta cứ ăn phải không? Anh đòi tôi chung bằng bốn lần Trí tôi có trong túi. Và vậy là thằng khùng tôi hoàn toàn thua cuộc. Móc hết ra trí năn nĩ:
– Em còn có nhiêu đây. Anh tha cho thằng bạn em một lần.
– Nó làm gì mà cạo trọc? Chống chế độ hả?
– Dạ đâu có. Nó mới sốt dậy nên trọc đầu.
– Sốt mà còn gái gú.
Anh nhìn mớ tiền trên tay Trí rồi nói:
– Nhiêu đây thì thua đi đại k.
– Em năn nĩ anh giúp cho một lần. Em cũng biết sống biết chơi. Thề là không quên ơn anh.
Anh ngẩm nghĩ một hồi rồi gọi:
– Ê… Dũng… lại nói nghe nè…
Người tên Dũng bước tới. Anh ta ngó tôi một hồi rồi reo lên:
– Trời đất… Minh Tàn… mày làm cái đếch gì ở đây?
Đúng là trời cao bất phụ hảo nhân tâm. Để kể cho quý bạn nghe về tay Dũng này. Nhân đây nói luôn chuyện sợ. Chính tay Dũng nầy khiến Trí tôi sợ chuyện mua tình. Trước đây Dũng là bảo vệ rừng. Suốt kiếp trong rừng nên lâu lâu về phố gã ngu lắm. Lèo quèo sao đó để bị nổ ống khói nên hắn gặp tôi nhờ cứu độ. Tình thiệt mà nói tôi vốn rất bố láo. Có ba giọt rượu cũng hay pháo rằng ba cái giang mai mồng gà hoa khế hột xoài với tao là chuyện nhỏ. Nổ rằng:
– Tụi mày biết không? Giang mai hay sùi mào gà ngó vậy nhưng không nguy bằng hột xoài. Không biết cách trị cho dứt điểm thì vi khuẩn sẽ nằm yên trong dương vật chờ ngày bột phát. Lúc nầy thuật ngữ y học gọi là KIS. Đến khi ta già trên bảo dưới không nghe thì vi khuẩn sẽ sống lại làm bộ phận sinh dục cứng như đá và đau đớn kinh khủng. Lúc ấy phải cắt bỏ và lúc nầy thuật ngữ gọi là KOS. Thằng nào lỡ bị cái nầy thì gặp tao.
Dũng bị ngay bon và gặp tôi. Tôi bảo nó sử dụng trụ sinh từ Pini đến Lincocin đều không thuyên giảm. Thì ra ông con bị lây cấp tá trở lên chứ không là cấp uý. Vậy là phải sử dụng Plageltin mới dứt điểm. Đây là loại trụ sinh thế hệ thứ ba, một hộp bốn viên đắt bằng ba tháng lương của Dũng. Nhìn Dũng đau khổ vì hoa liễu tôi sợ lắm. Dũng thề rằng có dịp sẽ trả ơn tôi. Nên đây cũng là dịp. May cho tôi là không móc tí tiền còm để chung chi cho giải cứu. Duy thì sao các bạn biết không? Trái đất tròn và hẹp té. Bảy năm trước đây tôi gặp lại Duy.
Tôi vốn là một tín đồ phật giáo bán chính thống. Cần phải nói cho rõ vụ chính và bán nầy để khỏi gây hiểu lầm cho quý chư liệt vị. Để hiểu biết về Phật giáo cho cặn kẽ thì Trí tôi không có cửa. Ít học thì đừng có mơ mà hiểu được nền triết lý cao thâm của tôn giáo này. Những có không không có. Có đó mà không đó hoặc hãy buông bỏ anh sẽ ngộ ra đời không là gì cả, hoặc là tỉnh động động tỉnh khó hiểu chết bà. Đọc trong một cuốn sách nào đó kể rằng: Có hai sãi áo nâu đang quét dọn sân chùa. Một cơn gió đi qua làm lay một cánh hoa trong chậu. Một sãi nói: – Hoa động. Sãi kia cãi: – Hoa không động, gió động. Inh củ tỏi một hồi sư ông đi đến khỏ đầu hai sãi mà rằng: – Hoa không động. Gió không động tâm hai ngươi động. Nghe xong hai sãi liền đốn ngộ. Là sao? Hiểu thằng khùng tôi chết liền.
Là tín đồ bán chính thống sức hiểu về phật giáo của tôi là niệm phật. Nghe rằng niệm phật một lần là phúc đẳng hà sa. Trí tôi cũng thuộc được vài thời kinh nữa đó. Những Chú Đại Bi. Liên Hoa. Bát Nhã tôi nằm lòng. Đêm đêm thắp hương lên bàn thờ phật và gia tiên Trí tôi thường tụng lắm. Tụng xong là cầu xin ơn trên phù hộ cho cả nhà bình an may mắn. Mấy đứa con đi làm công ty đừng bị chủ quản nó đì là con cảm tạ vân vân… vậy gọi bán chính thống là quá xá đúng. Và cái không hiểu, cái bán chính thống thường đưa con người ta tin vào hảo huyền. Tức là tin vào cái tượng đất thó chứ không tin vào chính mình. Thậm chí tin đến cuồng. Tục gọi cuồng tín.
Tám năm trước Trí tôi ngoại trừ bần cùng còn bị tai hoạ bủa vây. Con trai lớn lâm vô sa đoạ và bị bắt đi cai nghiện cưỡng bức. Tâm tư người cha có đứa con lâm cảnh tội tù xa xót lắm tha nhân hỡi. Được vài tháng đến đứa con gái bị giết. Chao ôi là đau đớn. Đoạn trường ai có qua cầu mới hay. Trí tôi ôm niềm đau nằm trên võng tì tì nốc rượu cho quên sầu nhân thế. Nói thiệt nghe. Về rượu dám nói một câu chỉ Kiều Phong trong Thiên long bát bộ và Lệnh Hồ Xung trong Tiếu ngạo giang hồ mới dám ngồi chung bàn với thằng khùng tôi. Đứa con gái chết vào tháng tám trời mưa trời mưa không dứt. Xe đưa áo quan ra huyệt phải có năm thằng thanh niên vai u thịt bắp luân phiên cật lực tát nước mới đưa được áo quan về đất mẹ. Tôi ngồi giữa nghĩa địa nốc bao nhiêu rượu cũng không say. Chợt nghĩ đến những bà mẹ của hai miền nam bắc trong chiến tranh có người mất cả chục đứa con. Mình thằng đàn ông buồn đã có rượu chia lửa còn họ thì sao?
Đêm nào Trí tôi cũng bên bàn thờ tụng cầu siêu cho con gái. Hết siêu đến an cho thằng con trong trại. Cuồng đến độ tin rằng tụng càng nhiều thì con gái sẽ sớm đầu thai, con trai sẽ mau chóng bị con ma tên tuý từ bỏ. Con gái chả biết có siêu không chứ thằng con thì chịu. Bằng chứng là sau hai mươi bốn tháng cai nghiện về được bốn tháng mười hai ngày nó bị hốt đi lần thứ hai. Trí tôi lòng lòng những Đại Bi, Bát Nhã, Liên Hoa là vì vậy. Cả văn tế thập loại chúng sinh cũng làu luôn mới là hay ác.
Có ông bạn người công giáo trùm một họ đạo lại là tổ trưởng an ninh nhân dân kề bên nhà vẫn tạc thù với Trí khuyên rằng:
– Anh phật giáo thì nên lên chùa nhờ trụ trì đích thân cầu siêu cho cháu mau siêu thoát.
Nhìn cái nhà của Trí như cái chuồng heo anh cám cảnh:
– Tôi quen thân với sư trụ trì. Ổng có cái nhà bỏ không. Mai anh đi với tôi lên nói với ổng một tiếng xin ở nhờ, luôn tiện coi ngó dùm ổng luôn.
Còn gì quý hoá hơn. Hôm sau tôi lê thân tàn đi theo cán bộ. Anh dẫn tôi vô chùa. Vô hẳn phòng riêng của sư trụ trì và trình bày vấn đề. Nghe xong sư nói:
– Chuyện cầu siêu của thí chủ thì để thầy nói với các sư đến tụng nhân 49 ngày của cháu. Còn cái nhà thì không được…
Trầm ngâm một hồi sư tiếp:
– Thí chủ đừng nghĩ thầy ích kỹ mà tội lắm. Chẳng là cái nhà nầy một người bà con của thầy nhờ mua hộ. Nhưng có đơn tố lên trên thầy dùng tiền công quả để mua nhà riêng… mô phật… vậy nên xã đang quản lý. Căn nhà nầy không được cho ai ở trong khi chờ giải quyết.
Nghe xong anh bạn cán bộ gật gù rồi cáo biệt thầy ra về. Tôi nấn ná:
– Anh về trước nhé, tôi về sau.
– Tôi nhìn sư thầy một hồi. Thực mà nói. Khi nhìn một sư ông áo vàng chả biết chư liệt vị ra sao chứ tôi ít để ý lắm. Cứ như cái áo nó ám đến mụ mị con mắt mình vậy. Nhất là quý sư thường như nhau. Mặt thịt hay xương chi đầu trọc tếu bằng nhau khiến cho ai cũng như ai. Vị trụ trì nầy tôi ngờ ngợ. Chừng như tôi đã gặp đâu đó trên đời. Nhìn một chặp tôi thốt lên:
– Trời ơi… Duy. Nhớ tao không?
– Cái mặt tôi – nói thiệt – bạn bè cách xa nhau nhưng bốn chục năm gặp là họ nhận ra tôi liền. Bơi tôi có gương mặt rất là du côn. Vậy mà sư ông không nhận ra mới lạ chứ. Sư nói:
– Mô phật… thì chủ nhầm tôi với ai rồi.
Tôi suýt cái chửi thề:
– Cái sẹo trên màng tang của mày tao quên sao được. Mày nhớ vụ bị bắt ở xóm bả đậu không?
Thầy nhìn tôi rồi hấp háy mắt:
– Ủa… Minh Tàn hả… lâu quá mình nhận không ra…
Trên đường về, thoạt tiên tôi có trách. Nhưng ngẫm một hồi và tự đặt mình vào hoàn cảnh của Duy nếu là tôi liệu dám nhận lại bạn cũ không? Rất biết sống biết chơi từ đó tôi cạch luôn cái chùa – nơi mà – thàng bả đậu đang trụ trì. Việc gì tha nhân không muốn ta chớ có nên làm. Có ngày ăn mã tấu vong mạng. Hồi mới bước chân ra đời kiếm sống tôi bị nắng gió miền trung thiêu cho đen như cột nhà cháy. Một hôm có thằng bạn gọi: Ê Minh Hắc. Cái giọng của nó vừa kỳ thị vừa bỉ khinh làm tôi nóng mủi. Tôi không ư hử. Nói gọi tiếp lần nữa. Tôi nói hắc một tiếng nữa là tao đập đó. Nó nói:
– Mày đen tao nói hắc chứ có nói bạch đâu mà tự ái.
Vậy là một cú đấm vô mặt nó liền. Ừ. Cái gì xấu hoặc không hay không phải của tha nhân chớ dại mà lôi ra làm trò. Tôi không chùa nhưng bà xã thì thường xuyên, thậm chí ngày sinh nhựt của thầy trụ trì cô vẫn lên bếp chùa làm công quả, gọi là xin chút ít phúc đức cho con cháu về sau. Cũng đúng thôi. Ngày công phụ hồ bét dem cũng hai trăm nghìn nay phụ không công cũng có cái ân điễn trị giá chừng đó chứ. Đúng không? Tôi bán chính thống phật giáo thì nghĩ vậy. Có hôm chùa về vợ tôi khoe:
– Ông Năm nè…. Hôm nay sinh nhựt thấy ông biết riêng cái khoản tiền nếp nấu xôi hết bao nhiêu không?
– Nhiêu?
– Bảy triệu.
– Mấy? Trăm hay triệu?
– Triệu.
– Bà nội cha ơi…
Tôi suýt thốt lên với vợ là bà biết tay trụ trì là ai không? Làm sao bà xã tôi biết được Duy đang là chưởng môn nhân cái chùa nầy? Thì ngay tôi còn không nhận ra nói gì cô ấy. Ngày xưa mười bốn ký nay tạ tư là hiểu rồi. May mà tôi kìm được.
Nhưng đời không bao giờ đơn giản. Có những cái ta không muốn nhưng sự đời cứ mặc nhiên đưa lại buộc phải nghe phải thấy phải biết. Ông bạn an ninh nhân dân trùm một họ đạo bò lên được cái trưởng ấp giới thiệu tôi với một lão gia kính cận tám độ. Ông này là nhân vật còn sót lại từ thời di cư ‘54. Bẩy mươi ba tuổi tên Tám Ẩn. Ông có một chiếc rim tàu mua được từ tiền trúng số đề. Già, mắt kém nên không dám chạy. Cần một người có tuổi, chạy xe cẩn thận để đưa ông đi chơi. Ngày năm chục ngàn xăng ông ta chịu. Lúc ấy công thợ hồ là năm chục. Chạy xe chở đi chơi cơm chủ bao thì hết sức là vô mánh. Tám Ẩn tuy già nhưng sành sỏi chiêu thức Trâu già khoái gặm cỏ non. Tôi có bổn phận dọc theo lộ mà rề rề. Nơi tốp lại là những quán cà phê mái lá. Ở đó rất nhiều nữ tú đang chơi tiến lên hoặc tứ sắc. Có khách là một cô chạy ra hỏi uống gì anh. Đem thức uống ra cô hỏi tiếp mát xa không anh? Các cô không gọi Ẩn mà gọi Ẩu. Bữa nay Tám Ẩu đến kìa. Hỏi sao gọi vậy các cô nói:
– Thì đụng đâu bốc hốt đó nên gọi Ẩu.
Kể ra vậy cũng vui.
– Hôm đó chạy đâu chừng năm mươi cây số Tám Ẩu ra hiệu cho tôi ngừng lại một quán lá. Quán nầy mới nên chả em nào biết Ẩu là ai. Một cô ngồi chung võng với tôi thăn thỉ thư giản đi cưng, từ sáng giờ ế quá không có đồng nào hết cưng ơi. Tôi nói chú chỉ là thằng tài chạy thuê cho ông già đó thôi cháu ơi. Nghe vậy cô dợm chân đứng lên thì tôi vội ôm cô ta lại và vùi mặt vào tóc cô. Cô ta tưởng tôi muốn mát xa nhưng làm bộ.
Từ trong cánh cửa một hộ pháp bước ra.
Tôi phải vùi mặt để tránh vì đó là Duy.
– Thực ra đời sống nầy chả có gì đáng phải buồn hết. Suy cho cùng bản năng sống của chúng ta là gì? Ông Bùi Hữu Nghĩa đã diễn tả tứ khoái của loài người qua bốn câu: Cơm phiếu mẫu, chiếu bồ đoàn, ngữa nghiêng loan phụng, nhẹ nhàng nương long. Ăn, ngủ, làm tình, đi ngoài là bốn cái không thể thiếu của loài người. Nén lại một cái dứt khoát nó nổ cái ầm. Cái buồn nhất đây là nam mô một bồ dao găm. Anh lợi dụng niềm tin bá tánh để mưu lợi riêng cho mình là nguy hại lắm. Giá trả không ít đâu.
Tôi ở Thanh Sơn Định Quán Đồng nai từ khi chưa thành lập xã. Khi tôi bỏ xứ này ra đi chưa có cái chùa nào hết. Vừa qua đọc trên báo nghe có một trụ trì của chùa chi đó mơi xây dựng bị bắt về tội quan hệ với một vị thành niên. Tôi hỏi. Một vài học trò của tôi nói ông sư này bị gài thầy ơi. Nhỏ nầy mới mười bốn nhưng cà phê ôm bia ôm hơn năm rồi. Chuyện bị gài thế để kiếm tiền của một số kẻ táng tận lương tâm là có. Nhưng anh là ai, là gì mà để bị gài? Thầy tu cả trăm ông đang khất thực trên đường chả ông nào không có cái ai phôn tàu đẻ xem phim… đồi truỵ? Đừng nói quý vị ngây thơ. Ông sư ở Thanh sơn khi bị bắt mới thòi ra ông bị giáo hội trục xuất vì rất nhiều bá láp từ khuya rồi. Vậy, nhưng anh vẫn qua mặt được chính quyền sở tại để trụ trì mà ngây thơ sao?
Làm sao nói bị gài? Tôi không tin. Chuyện của Duy đến đây tôi dừng, kể nhiều e mệt trí bạn đọc. Ngày mai tôi sẽ kể cho quý chư liệt vị chuyện bị gài đến thân bại danh liệt, vợ con không ngó của bạn tôi. Tay tổ trưởng an ninh nhân dân, tay trưởng ấp, trùm một họ đạo…
Tát nhiên là nếu các bạn còn muốn đọc.

NGUYỄN TRÍ

Advertisements

2 thoughts on “Nam mô một bồ dao găm

  1. lê ngọc duyên hằng nói:

    2/Dũng ngạc nhiên giống như Minh!
    ”Đâu ngồi đó rồi nhìn thấy nhau?!”
    -”Trời bất phụ hảo nhân tâm!?
    Không hẹn mà gặp ở chốn ATỳ!?”
    ….”Đúng là trái đất HẸP TÉ..?
    Đi đâu cũng ĐỤNG mới là CÓ DUYÊN?”
    Minh đương nghĩ ngợi linh tinh…
    ”Trường sinh bất lão”phải VIẾNG nơi đây?!”
    …..HÈN CHI trong Rừng hồi ấy…
    Nổi tiếng phong tình DÍNH CHẤU chưa KINH?
    Lạm dụng mớ thuốc TRỤ SINH
    Vẫn khó đuổi được bệnh Tình Cái Dương…!
    ….Chuyện ”nổ ống khói”tưng bừng!
    Vi khuẩn bộc phát lung tung lan ra…
    ”Hoa khế hoa liễu mồng gà..
    Giang mai hột xoài bung ra lạ kỳ!”
    ….KIS-KOS thuật ngữ của Y…
    Cấp Uý-Cấp Tá nặng nhẹ cao trào…
    Văn chương-Triết lý-Tôn giáo…
    Người biết ít chữ không sao hiểu nổi!
    ….”Không có có không”ÔiI TRỜI!
    Như ”Vịt nghe Sấm”ĐẤT TRỜI chuyển rung…!
    ”Hoa không Động,gió không Động”
    Hai SƯ cãi cọ là Động Tâm GIẬN!
    ….ĐỐN NGỘ ra tiếp tục SỐNG…
    Ngồi uống TRÀ ĐÁ gặp Dũng đồng thời
    Chợ Tình ồn ào phong tỏa…
    CÔNG AN truy quét trong đó có Duy!
    BI HÀI hết sức thiệt đấy!
    Thế là Minh Tàn trở về TU HÀNH!
    ….TỤNG KINH Niệm Chú Cầu nguyện
    ”Cho gái tự tử hồn linh siêu thoát..
    Cho trai Cai Nghiện MA TÚY
    Sống đời bình thường trở về MÁI ẤM…”
    ….Thế rồi TỤNG Ngày TỤNG đêm…
    VANG ĐỘNG cả xóm không YÊN giấc NGỦ…!
    Rồi Đơn Ngầm xin YÊU CẦU
    ”TRỤC XUẤT Tụng KINH dời vào NHÀ CHÙA…
    ….Một cuộc Đụng Độ BẤT NGỜ!
    Cố nhân chạm mặt Duy đó LẠ ĐỜI?
    ”GHÉT CỦA nào Trời CHO CỦA đó!?”
    Chấp nhận như là CÁI SỐ cho rồi?
    ….CÁI KẾT đạo đức suy đồi…
    Nhiều chuyện xảy ra cái Thời MẠT PHÁP?
    Sư Sải nổi cơn giết Thầy!
    Truy ra BỒ ĐÀ Tất cả mà ra!
    …TỨ KHOÁI nó khiển Người ta…
    Từ chuyện Tám Ẩn Ẩu tả chịu chơi…
    ”Trâu già khoái gặm Cỏ non!”
    Theo Sách Bùi Hữu Nghĩa LOẠN cho SƯỚNG?
    ….”Cơm Xiếu Mẫu.Chiếu Bồ đoàn
    Ngửa nghiêng Loan Phụng,nhẹ nhàng nương Long”
    -”Ăn -Ngủ-Làm Tình-Đi Ngoài!”
    ”NÉN-NÍN”là NỔ cái ẦM tanh banh…!?
    ….[Thế đó VĂN CHƯƠNG Sức MẠNH?
    Chuyển tải THẾ THÁI NHÂN TÌNH Vui Buồn…
    Đọc nghe TÂM TRẠNG Từng Cơn…
    CẢM XÚC như SÓNG quay cuồng CHƯA BÃO!]

  2. lê ngọc duyên hằng nói:

    1/Anh sống bám,mẹ bói toán
    DUY ở chùa khoác áo vàng Sướng thân?
    MINH Tàn nghe nói hỏi bạn
    ”Làm đếch gì có tiền ăn tiền sống?”
    …..”Thùng Công Quả lén chỉa chôm…
    Bất chấp tất cả thấy Sướng là làm…
    Giúp Tiền đã có Ni Tâm
    Cây Lộc-Phong bì-Câu Sấm giải giùm…”
    ….Duy rỉ tai Minh chuyện khủng…
    ”Thầy Tu có vợ chuyện thường đó nghe…!
    Ăn Xôi chùa ngọng miệng…hé?”
    Nghe hỏi Duy cười nắc nẻ thiệt tình…
    …..”Thằng bạn giống thứ TRỜI ĐÁNH…
    BỘ TỊCH mắc cười tu hành gì nó!?”
    Nói thì nói vậy MỘT THỨ
    Giống Y NHƯ mình TẦM CỠ thứ Dữ!
    …..Minh Tàn DÂN TẮM BẾN NGỰA
    Tinh thông giống như QUỈ SỨ đâu vừa!?
    ”Đường đi nước bước”rành rẽ…
    Chuẩn bị độ đường dẫn đi DU HÍ…
    …THIỆT TÌNH là theo YÊU CẦU…
    DUY cứ tha thiết ĐI SÂU THỰC TẾ…
    Xem Phim ảnh ít thấy MÊ
    ”Tôi vào đời…”vai chính Y Phụng đóng…
    ….Minh Tàn phục vụ XE ÔM..
    VÈO CÁI đến khu hoang hóa bã đậu…
    CHỢ TÌNH cho Duy tha hồ…
    Minh Tàn TỆ THIỆT ngồi ngó QUÁN CỐC…
    ….Sợ Vợ-Thèm Cơm-Thề Độc
    ”SON MÔI dính áo- VỢ KHÓC Tự Sát…”
    Ngồi đó thấy chưa nóng đít!
    Dũng -bảo vệ Rừng xuất hiện BẤT NGỜ!
    ….DÒNG sông Suy nghĩ TỰ DO…
    Bắt đầu dậy sóng chuyển hóa không ngừng…
    Những câu chuyện nhảy lòng vòng…
    Xoay xoay trong đầu làm CHÓNG MẶT Minh…[tt]

Comment

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s