NHỮNG NGÀY Ở KHÁNH HỘI

nguyenanbinh

Nhìn cao ốc ngày mọc lên như nấm
Đời cứ trôi theo từng bước chân quê
Đi một chút đường như bàn cờ trận
Lạc qua sông không thấy lối quay về.

Tiếng búa máy len vào trong giấc ngủ
Đêm nằm mơ thấy mây khói quê nhà
Tôi xa lạ giữa Sài Gòn trăm ngả
Nhà tầng tầng nuốt mất khoảng trời xa.

Ngày vẫn đi bánh xe đời vẫn chảy
Nước qua cầu ai biết được về đâu
Đèn vẫn sáng Sài Gòn dường không ngủ
Tiếng rao dài nghe hun hút đêm sâu.

Thương biết mấy những mảnh đời hạ bạc
Trên dòng kênh trôi nổi kiêp thương hồ
Mui nhiều màu xác xơ bờ Kênh Tẻ
Bao phận người chấp vá những ước mơ.

Mưa theo tôi suốt những ngày Khánh Hội
Tàn lá xanh đâu kể hết buồn vui
Thèm một chút khói sương trời quê cũ
Dòng sông xưa chỉ còn lại ngậm ngùi.

NGUYỄN AN BÌNH

Advertisements

One thought on “NHỮNG NGÀY Ở KHÁNH HỘI

  1. lê ngọc duyên hằng nói:

    Vẫn THẾ đó!
    Tầng Cao Ốc…
    Như Nấm mọc sau mưa…
    Đi Đường như Trận Bạn Cờ…
    Nếu qua Sông LẠC không ngờ!
    ….Sài gòn luôn KHÓ NGỦ…
    Tiếng BÚA RÌU va đập…
    Từng cơn tiếng nhỏ to…!
    Khói nhà máy NHỚ…
    ”Khói sương trời quê CŨ…”
    ……Hun hút đêm sâu buồn TỰ SỰ…
    ”Dòng Sông buồn Kênh Tẻ đó!
    Bao phận người Chấp Vá những Ước Mơ…”
    Lặng lẽ đời trôi nổi đây đó…
    Những đôi mắt đỏ thức Chờ…
    …..Sài gòn hoài niệm Ngày Xưa…
    ”Quên sao được Vùng Trời Thương VÀ Nhớ..”
    Đời hạ bạc đời xác xơ!
    Kiếp sống người khổ sở!
    Đau đáu nỗi sầu tư lự …!
    ……..”KHÁNH HỘI ơi !
    Vẫn SÔNG NƯỚC Tình muôn thuở!”

Comment

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s