ĐI VỀ PHÍA CON NGƯỜI: KÝ ỨC SẮC MÀU ( truyện dài)

ledachoanghuu

Chuyện rằng ở một làng hẻo lánh heo hút nọ có một bà mụ rất mát tay. Bà đỡ cho sanh nở được mẹ tròn con vuông hông chỉ trong làng, mà các làng kề cận đều một tay bà của bà lo liệu. Một bữa sáng còn sương đọng, bà thức dậy thì hoảng hồn đứng như trời trồng bởi ngay trước mặt, trong sân nhà là một ông hổ trắng, nhưng nhận biết bà đang run sợ, ngay lập tức hổ lắc đầu liên tiếp, sau đó khụy hai chân sau xuống, trở thành dáng thế ngồi, hai chân trước chắp thành hay tay, cuối đầu xá lạy liên tục. Ngừng lạy thì thấy bà vẫn còn tròn mắt, hổ ta tiếp tục lạy nữa. Chừng bà hiều rằng hổ cần giúp việc gì đó chớ muốn quật bà thì phóng ào vào cái một là xong. Bà gật đầu ra hiệu đã hiểu. Hổ liền mọp thân xuống ý mời bà lên. Bà lấy hết bạo dạng làm theo. Hổ đứng dậy cõng bà chạy như bay bằng hai chân tới một hang động. Trong hang có một con hổ cái nằm đau đẻ rên hừ hừ nhưng hông đẻ được. Tới đây thì bà đã rõ. Bà hết sức cứu giúp, hổ cũng mẹ tròn con vuông ra đời. Hổ cha vui mừng cõng bà quay về. Từ đó, cứ lâu lâu, buổi sáng thức dậy bà lại thấy trong sân có các loại thú rừng giống như của ông thầy Bí Ẩn, như một sự trả ơn cho bà. Vì vậy người ta đồn rằng ông như hổ tinh và có hàm ơn gì đó với người làng nên báo ân.
Một giai thoại truyền lại nữa là của những người thợ khai thác gỗ. Ngày trước, mùa mưa đi mần gỗ thường đưa về bằng cách chờ có có mưa lớn, nước đầu nguồn chảy mạnh sẽ thả gỗ cho trôi theo dòng suối, chỉ việc cặp bờ đi theo, gỗ bị đâm đầu vào bờ hay vào đá, nói chung là vướng chướng ngại vật thì lấy cây sào mà đầy mà xỉa cho nó bung ra khỏi là trôi tiếp. Đưa về cách này rất nhẹ nhàng, đỡ nhiều công sức người và trâu bò. Một bữa gỗ về ngang hòn đảo Bí Ẩn thì bị đâm sầm vào mấy tảng đá lớn, đợt này gỗ nhiều, nước cũng mạnh nên ào ào dồn chất đống, không cách gì đẩy ra nổi. Tới điểm tập kết cũng còn khá xa, đưa lên ngay đây đưa đi tiếp khá nhọc công. Toán thợ đành ngồi đốt thuốc bên bờ tìm cách, bàn nhiều cách sao cho an toàn nhứt mà chưa ra. Đang nhăn mặt, nhíu mày suy nghĩ chợt nghe rầm rầm, cây gỗ lúc nhúc dạt ra rồi từ từ trôi đi. Rất là kỳ lạ, chẳng thấy tác động gì, cây gỗ như tự động di chuyển. Và một vài người theo sau cùng với gỗ thấy thấp thoáng bóng trắng ẩn hiện trong các lũy tre bên kia bờ. Từ đó ông thầy Bí Ẩn là hổ tinh người ta càng tin hơn cho tới tận lúc này.
Với cu Sô do đã thấy thoáng dáng ông và có điều gì đó khang khác trong mắt ông Tiên kể chuyện khi ông nhắc tới rồi bỏ qua liền nên nó không tin là vậy. Trong đầu nó xuất hiện một màu thần chưởng. Nó đọc được những cuốn truyện về võ thuật, võ công siêu phàm của ba nó cất giấu được. Nó nghĩ ông thầy Bí Ẩn như những người tu luyện lâu năm trong động, trong cốc, râu tóc bạc phơ, sống lâu hơn trăm tuổi nên đã đạt được nội công thâm hậu, đạt được thần chưởng và ông là giáo phái tâm đạo chứ không phải là tà giáo nên cứu nhân độ thế.
Một buổi hoàng hôn êm ả mát mẻ nhưng đượm buồn, mảnh đất bên này suối giáp ốc đảo Bí Ẩn lại một lần nữa loang máu đổ. Lần này không phải là tai nạn mà máu thổ huyết tràn lênh láng của một ông là hậu duệ cha ông khai phá đất này. Đổ biết bao công cức, biết bao mồ hôi nước mắt và cả máu mới nên nhưng bây giờ người ta trưng thu tất cả để vào hợp tác xã. Chỉ chừa lại mảnh đất nho nhỏ làm vườn xung quanh nhà. Ông đau buồn sinh bịnh. Người ta lại phát cho một bọc thuốc từ trạm y tế, bọc thuốc xuyên tâm liên gọi là thuốc trị bá bịnh, như là thần dược. Những người hiểu biết chỉ có lắc đầu, trên đời làm gì có thuốc thần tiên. Xuyên tâm liên cũng tốt như chỉ dành cho một số bịnh nào đó thôi. May, khi ngã xuống, xung quanh bốn bề vắng lặng như tờ thì ông lờ mờ thấy được người bận nguyên bộ đồ trắng, râu tóc cũng trắng phau cứu giúp, ông không biết bằng cách nào nhưng máu ngưng chảy rồi ông được đưa về nhà bằng cách nào đó cũng rất bí ẩn cùng bọc thuốc Nam với cả chỉ dẫn. Con cái ông ở nhà cũng không hề hay biết, chỉ thấy ông đã nằm gọn trên tấm phản trong nhà với bọc thuốc này. Và ông chắc chắn đó là ông thầy Bí Ẩn. Câu chuyện lan truyền cu Sô nghĩ rằng không chỉ giỏi về võ thuật võ công, ông thầy Bí Ẩn còn rất giỏi về các bài thuốc chữa bịnh trong dân gian.
Những năm tháng bà con cô bác phải vào làm ăn tập thể, ốc đảo Bí Ẩn vẫn không ai đá động tới, ông thầy Bí Ẩn vẫn một mình một cõi nơi đây.

Từ khi nghe được câu chuyện cha ông đi khai hoang, cu Sô không còn ghét đêm tối trời.
Đêm tối trời nó vui mừng là đêm có đom đóm. Nó bắt chước ông Trạng nguyên Mạc Đĩnh Chi bắt đom đóm bỏ vào vỏ trứng. Vỏ trứng khá hiếm nên phải giữ kỹ càng. Bắt đom đóm làm đèn phát sáng vui chơi chớ không phải lấy ánh sáng học bài. Nó vẫn còn có cây đèn dầu hột vịt dù leo lét và hay bị tắt ngúm do ngọn gió thổi ngang khi bị bể bóng đèn, chưa kịp có bóng mới để thay, bóng đèn cũng thuộc hàng xa xỉ nhưng buộc phải có, còn hiếm hơn vỏ trứng. Cái đèn dầu lớn hao dầu nên chỉ đốt những dịp tết, giỗ quảy, có khách quý… Ý nghĩ là lạ trong nó rằng, nhờ đom đóm mà ông Trạng nguyên thành tài. Nó cũng muốn như vậy, muốn soi những vùng u tối trong mình, nhiều chuyện khó hiểu với nó quá chừng quá đỗi. Có lúc nó lóe lên, hiểu ra một điều, nó thấy mình phát sáng, đó là lúc vui mừng hơn tất cả, càng tự tin sẽ tiếp tục phát sáng. Và đó là niềm hy vọng để nó chờ đợi đêm tối trời.

Đom đóm có khi nhiều có khi ít.
Ta cũng vậy, bản nhạc có khi dài, có khi ngắn. Có khác là bản nhạc khó làm nên từ một hay vài nốt. “Tưng” – “Vui”, “Tưng tứng từng” – “Vui quá chừng”, có thể là một bài nhạc, nhưng chưa đủ vui, lặp đi lặp lại thì nhàm chán.
Đom đóm thì có một con giữa đêm tối trời.
Cu Sô thấy một đốm phát sáng. Nó chạy lại định bắt thì vấp té cái đụi, ngã lăn quay. Một ánh đén pin sáng lên rọi vào nó. Tiếng quát lớn đi theo sau:
“Thằng quỷ sứ. Phá hả mậy, gông cổ bây giờ.”
Liền ngay đó là tiếng chân người vùng chạy ào ào chỗ gốc cây lớn gần kề. Nó đứng dậy rúm người trong ánh đèn pin và tiếng quát mà chẳng biết ất giáp gì rồi bị nhéo tai buộc chỉ đường đưa về nhà, giải thích bao nhiêu cũng bằng thừa. May ở nhà còn cái đèn đom đóm mà con đom đóm nằm chết queo với xác nhận của cha nó mới tạm thoát, vẫn còn nghi ngờ phá đám. Cha nó im lặng không la chửi, chỉ kêu đi ngủ. Làm sao nhắm mắt được với tội lỗi tày đình bị gán ghép này. Qua mẫu đối thoại bên ngoài và những mẫu chuyện đàn anh lớn hơn kể lại nó mới biết thêm, ngoài ma quỷ, trong đêm tối trời còn có màu lén lút và màu rình mò. Một cặp đôi nào đó lén lút bên gốc cây, phả ra màu hơi thở gấp gáp nóng hổi, màu đôi môi run run chạm vào nhau nồng cháy, rồi màu trầm xuống, màu của nín thở, bàn tay lần mò, lần mò bật nút áo sao cho nhẹ nhàng nhứt, sao cho không phát ra tiếng động, tới màu của nín thở hết sức có thể để phát ra thì thào, anh yêu em và ngược lại em yêu anh vừa đủ cho đôi tai của nhau nghe… Đó là màu của cây mắc cỡ, ai động vào sẽ khép lá ngay tức thì, mắc cỡ không biết đi, biết có lẽ cũng trốn vào đêm tối. Màu của rình mò cũng nín thở nhưng nín thì cũng phải phả ra, phả ra hơi không nóng hực mà bốc mùi khó ngửi như tiếng xì hơi bị dồn nén. Màu này kèm màu mắt lăm lăm, mắt cú vọ rực sáng trong đêm tối, màu thân thể của chó sói chực vồ mồi… Rình mò để chực bắt tại trận những kẻ lét lút hò hẹn bị gán cho là lăng loàn. Nó cũng chưa hiều rõ nghĩa lăng loàn là gì, mơ hồ là bậy bạ, là sai trái. Những ánh mắt rình mò mang tên cán bộ, kết hợp rất nhiều, cán bộ xã đội, công an và văn hóa, đôi khi có hội phụ nữ, đoàn thanh niên… Những kẻ tuổi thanh niên cả nam lẫn nữ “lăng loàn”, những kẻ tuổi thanh niên cả nam lẫn nữ chưa “lăng loàn” được cán bộ dạy bảo luôn luôn mang trong mình một tình yêu trong sáng, một tình yêu minh bạch, một tấm gương trinh nguyên… Cu Sô chưa biết tức cười, nó chỉ thấy sự mâu thuẫn, sự lạ đời. Người ta cũng dạy cho những kẻ tuổi thanh niên cả nam lẫn nữ “lăng loàn”, chưa “lăng loàn” rằng phải có tư tưởng mới, tư tưởng tiến bộ, tư tưởng tự do, đến với nhau bằng tình yêu tự do, không bị áp đặt, không bị tư tưởng cổ hủ áp đặt là cha mẹ ông bà đặt đâu ngồi đó, không mối lái mai mối mồi chài trong tình yêu… Tự do là phải ngồi một đống trước làng nước qua lại để trò chuyện, tìm hiều rồi nói anh yêu em, em yêu anh không chút ngượng ngùng hay sao? Không được thử hơi thở có nóng hổi, có hòa hợp, đôi môi có run run thiệt tình trong tình yêu, hay phải thử trước làng nước? Thanh niên là phải hùng hồn, là phải anh dũng, là phải kiên định, là phải lập trường… cho dù là nữ cũng phải vậy(!). Cọc đi tìm trâu thì có sao(?!). Không được tồn tại khái niệm mắc cỡ, ôi! cái loài hoa mắc cỡ thiệt kỳ quặc(!). Phát sáng trong đêm tối lần này nó đã lầm, nhảy vào chụp bắt không phải là đom đóm mà có thể là miếng đai nịch bằng inox hay viên đạn đồng, đạn bạc chưa lắp vào khẩu súng phát ra.
Đom đóm có khi có cả đàn. Cả đàn như bãi sao sa. Những đóm lân tinh đẹp hơn vì nó ở gần, tận mắt thấy nhấp nháy phát sáng rất sáng, rất lung linh. Những đêm như vậy nó không bắt nữa mà nằm sải dài người ngay bên cạnh, tiếp tục ước và dĩ nhiên nghĩ mình sẽ phát sáng rất sáng, rất lung linh.

Nó không ngã người một mình mà cùng với đám bạn con nít là ngã ở ụ rôm những đêm tối trời đầy sao. Bầu trời đầy sao đẹp đẽ chỉ sau đàn đom đóm bởi đom đóm thấy ngay cận kề. Có bữa nó nghe chuyện trò, kể chuyện, có bữa nó bỏ qua, chằm chằm bầu trời mà đếm sao. Nó ví con người như những vì sao. Sao ông sao bà, sao cha sao má, sao anh sao chị sao em, sao bạn bè, sao bà con xóm giềng… Những sao lớn nhưng xa xôi là những người cán bộ và của thầy cô.
“Của thầy cô mà xa xôi?”
“Ừ, của thầy cô.”
Một lúc nào đó ta sẽ tấu khúc nhạc vui nhộn nhưng có xen nhiều dấu lặng, sẽ gặp nó ở điều này.
Cu Sô cảm nhận về sao dừng lại ở đó. Cũng như những giọt sương long lanh, về sau nó mới nhận ra hết vẻ đẹp của sao, của ánh trăng.

Có một đêm tối trời nó rất mong chờ, đây là đêm tối trời nhứt, đó là đêm ba mươi. “Tối như đêm ba mươi”, đêm tối như mực đã được lưu truyền trong dân gian không biết từ bao đời, có lẽ từ ngàn xưa. Đêm ba mươi, đêm cuối cùng, cánh cửa cuối cùng khép lại một năm. Đêm tối nhứt lại chuẩn bị mở một cánh cửa cho một năm mới. Một năm phía trước chưa biết ra sao nhưng chí ít mở ra ngày mùng một sáng tươi và những ngày xuân hồng, vui nhộn trước mắt. Nó khoái màu lửa bập bùng, màu những cục than to tướng từ những khúc củi bự cháy thành, củi lửa nấu nồi bánh tét, có mấy đòn bánh của nó trong đó, mấy đòn nhỏ xíu vụng về so với bánh tròn dài rất đẹp của cha của má làm thiệt điệu nghệ. Cả nhà thay phiên nhau canh chừng và lăng xăng chuẩn bị bông hoa, mâm ngủ quả. Lúc có một mình nó len lén bỏ vào mớ cành củi nhỏ, những cành củi đan chéo, chồng lên nhau cháy hết rụm xuống từ từ giống như tổ ong màu đỏ, như ngày đốt cỏ còn lại tàn lửa, trong lò cây củi đượm hơn, giữ lâu hơn và tự tay nó làm nên thấy đẹp tuyệt vời hơn. Mâm ngũ quả trên bàn thờ ông bà tổ tiên đã bày xong từ sáng cùng với bàn thờ Phật để buổi trưa cúng đón rước về cùng ăn tết. Đồ ăn ngon từ trưa còn lại nó còn no và ngán chớ không với bếp lửa này nó nghĩ ngay tới củ khoai lang lùi, trái bắp nướng… Mâm ngũ quả đang chuẩn bị là để giành giờ phút cúng mở cánh cửa năm mới, giờ phút giao thừa. Lăng xăng chuẩn bị nhưng rất nhẹ nhàng, nói năng nhỏ nhẹ hầu giữ cho bầu không khí tĩnh lặng, thật tĩnh lặng để chờ đón giờ phút thiêng liêng lắm lắm! Và cả tĩnh lặng để lắng nghe tiếng chuông chùa, tiếng chuông nhà thờ gióng lên từ xa xôi vang vọng tới cho đúng thời khắc, cha trang nghiêm đốt những nén nhang vái lạy. Không có tiếng điểm của đồng hồ, đồng hồ thuộc màu xa xỉ. Và sau đó là tiếng pháo nổ đì đùng. Làng quê thanh vắng tiếng nổ vang xa và vọng. Những viên pháo đỏ nổ tung tóe, xác lại ra màu hồng phơi đầy. Cu Sô nghĩ nôm na, có lẽ vậy mà được gọi là xuân hồng, bởi xuân sặc sỡ màu vàng, vàng của cội mai cổ thụ trước sân, vàng của gốc mai rừng chặt về chưng trong nhà, trong rừng cũng vàng mai khắp nơi, rồi vàng của vạn thọ, của cúc, của hướng dương, lát đát tô điểm vài màu cúc đỏ cúc trắng, một ít đỏ của mào gà không đủ khoe sắc với màu vàng tươi, tới ánh nắng cũng hao hao vàng. Qua thời khắc giao thừa nó lên giường ngủ vùi, phần do thức khuya phần buộc không nghĩ ngợi điều gì để sáng mai tránh kiêng cữ, tránh gương mặt ủ dột ỉu xìu, đầu tóc bù xù rũ rượi cạo gãi tứ tung, hay co ro vòng tay sát ngực… để đón xuân may mắn. Lúc này và vài năm về sau nữa không được như những năm trước nhưng tụi con nít vẫn vui. Vẫn có bộ áo mới súng sính chạy nhảy ra ngoài lộ mà xum xoe. Không có món xa xỉ khổ qua nhồi thịt, chả lụa, nem chua thì vẫn còn nồi măng kho dù ít thịt đi, nồi thịt kho hột vịt lưng bớt, vẫn còn hủ dưa món, khạp cải tà xị muối chua. Không có món xa xỉ bánh mứt thì vẫn có cái bánh in đóng bằng bột nếp lạt hơn bởi ít đường, học cốm đóng từ nổ nếp cũng vậy. Những thứ có được từ sự chắt chiu, nhịn nhục để dành, dù sao cũng là tết, đón ông bà cúng tổ tiên. Hơi buồn chút là thiếu tiền lì xì và những viên pháo lẻ đốt nổ bì bùm như những năm trước. Người lớn tới chúc tụng cũng ráng bỏ gương mặt lo âu, phiền muộn chán chường để hy vọng, nhâm nhi chút rượu với củ kiệu mà tôm khô đã búng bay đâu mất, hủ tai heo ngâm chua cũng vậy, đã “vẫy tai” chào đi…

LÊ ĐẮC HOÀNG HỰU

Advertisements

One thought on “ĐI VỀ PHÍA CON NGƯỜI: KÝ ỨC SẮC MÀU ( truyện dài)

  1. lê ngọc duyên hằng nói:

    Giai thoại về Bà Mụ”MÁT TAY”…
    Đỡ đẻ giùm HỔ rồi từ đấy…
    ”HỔ nhớ ơn Xui Khiến điều MAY…
    CHO Ngôi Làng có Bà ở đó!”
    …Chuyện về Mượn Dòng Nước THẢ CÂY…
    Nước mạnh Cây Dồn Cục khó lấy…
    Thế mà tự nhiên Cây bỗng XOAY..
    BÓNG TRẮNG xuất hiện MẤT nhấp nháy…
    ….Họ đồn Hổ Tinh-Ông BÍ ẨN…
    ”Ẩn dật ỐC ĐẢO phép thuật đầy…
    Đã giúp nhiều việc KHÓ LÝ GIẢI…
    Thoắt ẨN thoắt HIỆN -Chính Ông ấy?
    ….Xưa Ông Cha khai hoang Vùng nầy…
    Dược thảo nhiều lấy từ cỏ cây….
    Hậu duệ sau lấn đất san bằng…
    Đến Ốc đảo đất hẹp lần lần…
    ….”Xuyên Tâm Liên”mỗi thứ thuốc dùng
    TRỊ BÁ BỆNH như Phép Thần Thông!
    ”Trị đâu hết đó ”phải vậy không?
    Có lẽ Đúng ”BÍ ẨN lạ lùng!?”
    ….CU SÔ Tôi hồi đó nhỏ lắm!
    Cứ tưởng tượng nghĩ ngợi lan man…
    Điều hay ho có từ Ở Ông…
    ”CỨU NGƯỜI không để LỘ hành tung…”
    ….NHỚ Làng quê nhiều chuyện VUI BUỒN…..
    Nhớ lần đêm tối bắt ĐOM ĐÓM…
    Đề cho VUI bỏ vào Vỏ Trứng …
    Chớp sáng như đèn HỘT VỊT tròn…
    …Ngang qua Rừng chiều tối nhập nhoạng
    Gió lồng lộng thổi ngang từng cơn…
    Bụi RẬM tối ”MẮC CỞ khép bông..”
    ĐAI NỊT ai phát sáng tưởng ĐÓM…
    ….”Ôi Trời MA..”Tiếng quát đàn Ông
    Đồ Qủi Sứ”Phá hả ông con?…
    Ù TÉ chạy lăn tròn một vòng…
    Lồm cồm đứng dậy chạy RUN CHÂN…
    ….Thiên hạ xầm xì CHUYỆN NGƯỜI LỚN…
    Nghe chẳng hiểu cũng thích NGHE NGÓNG….
    BÓNG TỐI tưởng tượng ỚN Xương Sống…
    ”Cọc tìm trâu…KỲ QUẶC lạ lùng….!”
    ….Tối BA MƯƠI trông nồi BÁNH CHƯNG…
    CỦI đỏ Tổ Ong cháy phừng phừng…
    Ngồi quanh Bếp Lửa HÓNG chuyện Sướng…
    Sớm mơi ÁO MỚI cho trẻ con…
    Sung sướng ngắm Mai Vàng Xuân Hồng…
    …Đủ đầy cả chuyện Ăn với Uống…
    Cả Làng hổ hởi VUI MỪNG đón…
    XUÂN về dù Làng đang túng cùng..
    VUI LÀ CHÍNH Tình làng nghĩa xóm…
    …Vui nhất CU SÔ Tôi trẻ con…
    TÔM KHÔ búng bay thiêu thiếu buồn!
    TAI HEO NGÂM CHUA cũng không còn…
    VẪY TAI chào đi TỒN lại SƯỚNG……?

Comment

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s