NHỚ MÁ TÔI XƯA

lephuhai

Từ Tuy Hòa đi ra phía bắc khoảng 30 cây số là đến thị trấn Chí Thạnh. Qua khỏi Chí Thạnh chút xíu rẻ phải dọc theo sông Phường Lụa là đường đi về nhà thờ cổ Mằng Lăng. Đường đi đến nhà thờ ngang qua một con đập có tên Tam Giang. Đứng đó nhìn qua phía bên kia bờ thấy có một nhà nguyện be bé. Đó là xứ đạo Gò Chung, là quê quán bên ngoại của má tôi.
Ngày đó bà ngoại tôi về đây sinh má tôi, bà mất trong lần sinh nở này, má tôi sống với cậu dì và họ hàng bên ngoại. Khoảng 5 năm sau, có người đàn ông cởi ngựa về tìm dẫn má tôi đi. Nghe nói đó là cha, má tôi xúc động và đi theo ngay không cần suy nghĩ. Sau này má nói có lẽ do sự thiêng liêng của huyết thống.
Mười chin tuổi má tôi lấy chồng. Lúc đó Phú Yên là vùng kháng chiến do Việt Minh kiểm soát kể từ sau cách mạng tháng tám năm 1945. Khoảng đầu năm 1951, Pháp thả bom Cầu Máng, không có nước tưới tiêu nên cả vùng đồng bằng bị mất mùa và lâm vào cảnh thiếu đói. Ba má tôi ở miền núi nhưng vẫn phải ăn bắp thay cơm suốt nhiều tháng liền. Đến năm 1953, ba má tôi trốn ra khỏi vùng Việt Minh kiểm soát và bắt đầu cuộc đời lưu lạc…

xxx

Miền Nam Việt Nam trải qua hết thời đệ nhất lại đến thời đệ nhị cộng hòa. Và cứ mỗi một thời gian qua đi, chúng tôi càng lớn thì thấy gia đình mình càng nghèo đi, càng bớt sang trọng, càng thắt lưng buộc bụng nhiều hơn. Sau năm 1975 thì đúng là nghèo thiệt…
Năm 1979 gia đình tôi đi KTM Hòa Nguyên, những chuyến xe chở đồ đoàn của người đi kinh tế mới lũ lượt đổ về Tuy Hòa, ghé nghỉ trưa chút xíu ở cầu Ông Chừ rồi tiếp tục rẽ theo hướng tây đi về phía mặt trời lặn. Nhìn má tôi buổi trưa hôm đó, một mình với lỉnh kỉnh đồ đạc chất đầy phía sau xe: cái gạc măng rê cũ kỹ, cái đi văng làm bằng ván ép Mỹ đã tróc véc ni loang lổ, mấy tấm tôn đầy vết đinh rỉ, mấy cái giường đã tháo rời ra thành mấy bó, thanh giường, vạt giường, thúng mủng, nong nia, rỗ rá và lóc nhóc những chai lọ, hũ ghè… chợt nhớ hồi Mậu Thân nhà tôi cũng một lần chuyển đi như vậy từ xóm Máy nước về xóm Bóng, cũng má tôi ngồi sau xe một mình với đống đồ đạc…
Về sau tôi có viết bài hát “Bài ca người di trú” mở đầu bằng câu: “Năm mươi năm sao vẫn đi đi hoài, chiều dần trôi về đây lòng con tê tái…” và kết thúc: “… Năm mươi năm đã mỏi cánh chim bay, cơn mơ là vùng đất vui hiền hòa”… là tôi viết cho má tôi. Năm đó má tôi 50 tuổi.

xxx

Sống ở KTM mười mấy năm, mang bệnh sốt rét trong người lâu ngày lại không có nhiều thuốc men để điều trị nên dần dà má tôi chuyển sang sưng lá lách. Bước qua tuổi sáu mươi lăm má tôi bắt đầu suy sụp. Cái lá lách sưng to thường hay gây sốt. Đi bệnh viện mấy lần nhưng bác sĩ không dám mổ. Họ nói má tôi sức yếu sợ không chịu đựng được. Bà bước đi khó nhọc vì cái bụng sưng to.
Năm 1996, tôi và vợ con chuyển về Tuy Hòa. Không lâu sau đó tôi được tin má bị té, hôn mê và đang hấp hối. Tôi hấp tấp chạy về nhưng chỉ còn thấy má tôi nằm im trên giường, thỉnh thoảng hai bên khóe ứa ra những giọt nước mắt. Đến chiều tối hôm đó má tôi trút hơi thở cuối cùng. Năm đó bà được 67 tuổi. Chỗ chúng tôi ở lúc bấy giờ không có cửa hàng bán hòm đóng sẵn nên nhà nào cũng có để dành mấy tấm ván phòng khi hữu sự. Tôi đạp xe ra tiệm mua đinh và mấy lon sơn.
Ngày hôm sau trời vẫn còn mưa phùn gió bấc. Chiếc xe bục bịch chở xác má và mấy anh em tôi nặng nhọc tiến về phía nhà thờ. Những người đưa tang mặc áo mưa đi xe gắn máy hoặc xe đạp chạy theo sau. Sau thánh lễ Misa và nghi thức làm phép xác, cái hòm màu xanh da trời có má tôi trong đó được một nhóm trai tráng khiêng đi. Nghĩa trang công giáo đang bị ngập nước nên má tôi về nằm trên một cái gò cao, bên cạnh em gái tôi đã mất vì bệnh sốt rét hơn mười năm trước đó. Thường thì người công giáo khi chết chôn trong hòm sơn đen, cha Hiên nói sơn màu gì cũng được vì chết cũng là một sự vui mừng… Nghe kể lại trước đó bác Huy ở Sơn Nguyên mất, chôn trong một cái hòm sơn màu hồng, bên hông có ghi hàng chữ: “Ta đi về nhà Cha”, và bây giờ là má tôi với cái hòm không ghi chữ, chỉ có màu xanh da trời như sáng lên giữa một ngày đông xám.

xxx

Hồi còn ở Nha trang, mỗi lần đến lễ Vu lan, bạn tôi sinh hoạt trong Gia đình phật tử thường hay rủ tôi đi chùa. Tụi nó kể tôi nghe về bông hồng và bông trắng. Tôi cũng biết bài hát “Bông hồng cài áo”… nhưng chưa khi nào tôi quan tâm đến ý nghĩa người mẹ… Má tôi mất khi mấy anh em tôi ai cũng cắm đầu cho việc mưu sinh, cho “giọt nước mắt chảy xuống” của qui luật cuộc đời…

Lê Phú Hải

Advertisements

2 thoughts on “NHỚ MÁ TÔI XƯA

  1. lemenpyn nói:

    sáng trời trở lạnh gió mưa sa
    ngoảnh cổ nhìn lên đất sơn hòa
    mộ mẹ và em ta ở đó
    ngàn năm ở đó … mẹ em ta

    Một dòng sông

  2. lê ngọc duyên hằng nói:

    Tuy Hòa -Thị trấn Chí Thạnh
    Phường Lụa,nhà Thờ Măng lăng cổ xưa
    Đập Tam giang,nhà Nguyện nhỏ
    Xứ Đạo -Gò Chung ở đó quê Ngoai
    …Ngoại mất năm năm sau đó…
    Má đi lấy chồng tuổi đầy MƯỜI CHÍN
    Cái tuổi thực thà nguyên trinh
    Gái nhà quê sống khép kín thiệt tình!
    ….Thời kỳ Phú Yên kháng chiến…
    Việt Minh kiểm soát tình hình rối ren!
    Cách mạng Tháng Tám nổi lên…
    Chuyện Pháp thả bom sao quên cho được!
    ….Vào năm ”một chín NĂM MỐT”
    Cầu Máng điêu linh tan tác vì BOM!
    Dân tình ăn Bắp thay Cơm!
    ”Không nước TƯỚI TIÊU-Cuộc sống long đong!”
    …Một chín NĂM BA-Lưu vong…
    Vào xứ NAM KỲ”Thắt lưng buộc bụng…”
    ”Nghèo thiệt nghèo nghĩ càng BUỒN!”
    ”LẬN ĐẬN theo mãi có Sướng chút nào!”
    ….Một chín BẢY LĂM -Khổ ải!
    Một chín BẢY CHÍN nhớ lại còn KINH…
    Đi Kinh tế mới Hòa Nguyên…
    Điểm Tiến LŨ LƯỢT về miền Tuy Hòa…
    ….Vẫn MÁ cái tính LO RA….
    Đi đâu cũng mang vác cả GIA TÀI!
    ”Lỉnh kỉnh đủ thứ TRẦN AI!”
    -Nồi niêu xoong chảo,quạt máy quạt gió…
    …Gói ghém vật dụng gìn giữ…
    ”Không hề muốn bỏ những thứ đã quen!”
    ”Chạy giặc Mậu Thân”nhớ chuyện…
    Cũng vậy”Lủ khủ bên mình VẬT DỤNG…!”
    …Nói cách mấy”Mẹ cũng KHÔNG!”
    ”BỎ ĐI SAO ĐƯỢC”Sẽ Dụng khi Cần!
    ”BÀI CA DI TRÚ”Hát Tặng…
    ”Trái Tim người mẹ TUYỆT TRẦN là đây!”
    ….Và Tôi,lòng con TÊ TÁI!
    ”Năm mươi sao Mẹ khổ ải đi hoài!”
    -Vùng đất HIỀN HÒA nơi nào?
    Để tuổi Về CHIỀU lao đao yên nghỉ?
    …Mẹ mất ở vùng Kinh Tế..
    -Chứng Sốt rét RỪNG không Trị mà ra…!
    Lá Lách sưng bụng trướng to…
    Để mặc không thèm chịu MỔ mới Chết!
    ….Một đời người thế là hết!
    Đám tang”QUAN TÀI Ván GHÉP nhặt nhạnh..
    Mua ĐINH về đóng hoàn thành
    ”Màu xanh DA TRỜI-Cỗ Quan” lạ lùng?
    …LON SƠN đã vô hình chung…
    Tay tôi Sơn phết mà không biết rằng
    ”Thường ĐEN mới đúng dễ nhận
    Cõi ÂM -Người Chết hòa lẫn bóng đêm”
    …Ôi Bác Huy mất ở Sơn Nguyên…
    QUAN TÀI màu Hồng-Xong chuyện ĐỜI NGƯỜI!
    Có gì phải nghĩ RẮC RỐI?!
    ”Chết giống như Sống được Vui THIÊN ĐÀNG!?”
    ….Buồn nói cho đỡ thấy CHÁN?
    Cái chuyện”Địa ngục -Thiên đàng”TRẦN GIAN!
    Chỉ biết Ngày đưa ĐÁM TANG!
    ”Mưa phùn gió bấc”ĐÔNG XÁM Màu Trời!
    …Trời cũng buồn lây-Mưa rơi?!
    Tiễn Người ĐI” Bằng áo tơi áo Mưa !”
    Xe đạp,xe máy chạy tới…
    ”Xem xong Thánh Lễ Misa..Phép Xác…”
    ….Như thế đó mẹ đã mất!
    Thân xác nằm trong lòng đất bình yên..
    Nhớ lại lạ lùng một chuyện…
    Quan tài khi chờ hạ huyệt BỖNG NHIÊN
    ….Như có điều gì xui khiến?
    Nghĩa trang NGẬP NƯỚC ..Tay khiêng VÔ TÌNH..
    Đặt tạm ”Nằm kế MỘ EM….
    Em gái tôi-cũng CON XINH của Mẹ!”
    ….Chuyện Buồn về Mẹ kể nghe…
    Qua rồi bao năm vẫn NGHĨ MÃI về…
    ”Bông Hồng-Bông Trắng -Ngày Lễ….
    VU LAN nhìn thấy ÁO AI ĐANG CÀI…!”
    ….NỖI NHỚ về Mẹ thế đấy!
    Hình ảnh mẹ không phai nhòa tâm tưởng…
    ”Mẹ Sống một đời VÌ CON!
    Tất cả hai chữ YÊU THƯƠNG -Khổ đời…!”

Comment

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s