VIếT ĐỂ NhỚ NhÀ VăN KIệT XUấT CủA SÀI GÒN : DưƠNG NGhIỄM MậU.

nguyentancu

“Những kẻ sống đã chết“ từ khuya rồi khi con kinh tràn lên nước đen. Khi những con cáo tràn về thành phố. Khi văn chương trở thành “tội đồ“ khi những tiếng kẻng triệu tập gióng lên những tiếng kêu đanh tai nhức óc …
Những con chó săn bắt đầu nhe nanh sắt -những cái thòng lọng được buông ra khắp hang cùng ngõ hẻm bọn chúng săn mồi săn người ở bất cứ nơi đâu mà cách mạng tràn tới … kéo theo những con chó hoang đang lang thang trên đường cong hoảng.
Văn chương của chế độ cũ trở thành mục tiêu rõ ràng nhất trong bóng tối của cách mạng. Họ trở thành những “tên biệt kích văn nghệ“ không thể dung thứ.
Bằng cách đốt sạch phá sạch bằng cách treo cho chúng một bản án – đưa chúng vào danh mục cần phải bị loại trừ ra khỏi đời sống. Văn chương trở thành cánh cửa hoang vu của cánh đồng trống không sau một mùa giải phóng.
Những cuộc trốn chạy bất tận. Những cuộc vượt biên bất thành. Những cuộc thúc thủ cam chịu sau khi đã “trình diện” và lên đường đi “học tập cải tạo” 3 năm 10 năm và nhiều hơn là không thấy ngày về và tất cả đều hư vô như bụi hồng trên những cung đường vô định.
Và họ đã không thỏa hiệp – Họ im lặng nhẫn nhục – và họ đã phải nhìn ngắm đất nước Sài Gòn tang thương qua những tháng ngày đoạn mục. Chỉ còn những chiếc ghế cái bàn quán nhỏ – hẻm xuyên mắt ướt – khi những người bạn của họ đã “chìm nổi” ra đi khi cuộc chiến đã lùi xa như những tiếng depa rơi rớt.
Họ không xuất hiện nữa. Chỉ có những con chó săn văn chương cách mạng hiện hình canh gác. Chỉ có bọn Đảng Đoàn Văn nghệ của Đảng xuất hiện. Bằng danh xưng Chủ Tịch – Phó chủ tịch văn nghệ – Bằng các Tổng Biên Tập – Trưởng ban VHVN của các báo Đoàn – Đảng đang lãnh đạo các tỉnh thành phố từ TW tới địa phương …
Chúng sục sạo tuần tra xăm xỉa ròng rã suốt mấy mươi năm bằng những vòng khuyên mỹ miều. Như là Văn chương Chống Mỹ. Văn chương TNXP. Văn Chương thành phố. Bằng văn chương rau muống ba xu của Bà Tùng Long trồi lên từ Tuyến Đầu của Đoàn TNCSHCM – chúng chế ngự thống lĩnh khắp các mặt báo mà chỉ có chúng mới được lên tiếng sủa.
Và cho đến tận những ngày sắp chết lụi tàn chúng vẫn còn “vác mặt” lên gân “tụ đám tụ đàn” lại như những con chó hoang trên những vỉa hè quán xá của chế độ. Chúng rống rít loảng xoảng khua lên những tiếng kêu tuyệt vọng bằng những danh xưng Nhà Văn với tấm thẻ Đảng đã hết thời – khi mà văn chương của chúng đang đến hồi cáo chung khi mà sự nghiệp văn học rách nát XHCN… của chúng còn thua xa một cuốn sách đã được chính chúng nó in ấn xuất bản “dịch dọt” ra bằng nước tiểu của một “con rồng” văn chương đã chết ….

 

Advertisements

One thought on “VIếT ĐỂ NhỚ NhÀ VăN KIệT XUấT CủA SÀI GÒN : DưƠNG NGhIỄM MậU.

  1. lê ngọc duyên hằng nói:

    ”Con KINH nước Đen –Phận Đời!
    ”Sống như Chết”đó Phận Người Vận RỦI!?
    Một Văn chương – một thế giới!
    Uổng Đẹp CỘM lên vết NỔI Xấu xa!?
    ….Con người sống nhờ VĂN HÓA?
    Bỗng LOẠN lên bởi ”ĐẬP PHÁ HƠN XÂY!”
    Những Người Chân Chính -Chiến Bại!
    Bại vì”Thiểu THUA Đa”đấy BÌNH THƯỜNG?
    …Bút Thua Bút -YẾU hành ĐỘNG?
    Bút Thắng khi có”đồng Lòng đồng Tâm?”
    ĐỜI THƯỜNG”Tâm Thể CÂN BẰNG”
    VƯỢT NGƯỠNG bình thường hóa THĂNG HOA ĐỜI?
    ….Văn CHƯƠNG-Văn HỌC-Văn ”HÓA”
    VĂN NHÂN Hành Xử đẹp ra CON NGƯỜI?
    Cuộc sống yêu cầu nhỏ nhoi
    -Đẹp ĐẠO ”Tâm TRỌNG yên Vui HÒA BÌNH?”

Comment

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s