NHỮNG CƠN GIÓ VÀ NHỮNG LINH HỒN.

ledachoanghuu

Sài Gòn gặp phải mùa áp thấp. Mưa triền miên cả ngày, mưa rỉ rả suốt tuần. Thành phố lại như một công trường. Người ta ra sức chống ngập như muốn xới tung cả thành phố lên, những con đường rào chắn chiếm gần trọn hết, đất đá vương vãi, bùn đất ngập ngụa càng làm cho thành phố buồn thê thảm. Anh ta cũng buồn thê thảm, trong đầu ngổng ngang những câu hỏi, và đập trực diện là câu hỏi giữa cái đống ngổn ngang này, ở đâu đó có hay không một căn phòng hội họp, có hay không một căn phòng tham mưu rồi dẫn tới những căn phòng với bọt bia tung tóe cùng những cô em chân dài thiều vải giống như căn phòng anh ta vừa ngồi với Khoát dùi, có hay không sự thực tâm hay bao nhiêu phần trăm là thực tâm muốn tốt đẹp xuất phát từ đây. Anh ta lê la hang cùng ngõ hẻm với những quán cà phê cóc, cà phê vỉa hè, cà phê của những người bán vé số, đánh giày, bán dạo ghé qua, những người nếu xếp lại có thể đầy đủ binh đoàn mà không có câu trả lời.
Mệt mỏi, anh ta dứt khoát bỏ ngoài ta những cuộc gọi của cò Lân, của Mẫm dược… Không biết đã bao lâu rồi anh ta mới lại thấy mình dũng cảm như vậy. Không nghĩ ngợi tới mưu mô chước quỷ, không suy nghĩ những toan tính thiệt hơn, không cần tới cây dùi của “thầy” Khoát, không cần biết nó có thành hay bại, nó có diễn ra hay không.
Có một điều làm anh ta nghĩ ngợi nhiều, chú Năm bị bắt, rồi hàng ngày mở trang báo ra ít nhiều cũng có một vụ bị bắt, không phải là loại tội phạm lưu manh côn đồ, đâm thuê chém mướn… loại này thì hà rầm. Đó là những tội tham nhũng, lừa đảo quy mô lớn nhỏ, đủ mọi thành phần, quan lớn quan nhỏ, doanh nghiệp này doanh nghiệp kia, ngành này ngành nọ… sao mà nhiều quá, nhiều, nhiều kể không xiếc. Anh ta nhớ tới cơn gió xoáy, phải rồi, đã ở trong nó theo nó thì bị xoáy theo là phải, xoáy thì càng ngày càng rộng như cái lồng phễu, anh ta rùng mình một ngày nào đó thôi rồi sẽ tới mình, tra hai tay vào cái cùm, không tàn lụi thể xác cũng mục ruỗng vì tra cổ vào cái thòng lọng vô hình mà thôi.
Anh ta muốn thoát ra. Bằng cách nào? Anh ta thử nằm sát xuống đất, bấu víu vào đất, đất âm ẩm hiền hòa tỏa một mùi thơm khó tả, anh ta như tan vào lòng đất, đất không khác gì mẹ, anh ta nghe một luồng không khí mát rượi lướt qua, một làn gió thoảng như không có gió làm nhẹ cả người, ru anh ta miên man, anh ta hỏi:
“Đây là cơn gió gì?”.
Cơn gió trả lời ngắn gọn nhưng thanh thoát:
“Vô thường”.
Anh ta khoan khoái hít đầy lồng ngực, có chút mơ hồ về sự vô thường nhưng cảm nhận được vô thường là cõi tuyệt vời, cõi thư thái tâm hồn, anh ta ước:
“Ta quý mi quá, ta muốn được như mi quá đỗi!”.
Cơn gió nhè nhẹ:
“Anh đã vừa mới có khoảng khắc vô thường, anh thoát khỏi vòng vây gió xoáy, tiếp theo thì anh tự định đoạt”.
Anh ta ngửa mặt lên trời:
“Linh hồn xoáy hãy biến vĩnh viễn khỏi đời ta”.

***

Tháng bảy lịch Ta, tháng có nhiều sự kiện. Tháng bảy âm hồn, tháng bảy mưa ngâu, mưa từ đôi mắt của đôi Ngưu Lang Chức Nữ, tháng bảy mùa Vu Lan báo hiếu. Có thể nói tháng bảy tuy không phải là tháng tư tháng trung tâm với ngày lễ Phật Đảng, nhưng tháng bảy mang nhiều âm hưởng thuyết nhà Phật.
Vô thường cũng là thuyết nhà Phật. Anh ta đang có vô thường, anh ta muốn giữ vô thường. Anh ta đội mưa như một kẻ khất sĩ đi lên chùa.
Cửa chùa rộng mở nhưng… lòng người ở chùa thì hông hẳn. Gã khất sĩ lang thang thì chắc chắn phải với một thể trạng bần hàn, héo úa – anh ta chua chát: “Đôi mắt ở chùa bây giờ là vậy sao, đôi mắt chẳng cần nhìn xuyên thấu tâm hồn, đôi mắt không khác gì người phàm mắt thịt, trần tục bụi mờ hay sao?”.
Ăn ta mặc xác, cái xác của anh ta lẫn những cái xác người chùa không rộng lòng. Anh ta dạo quanh chùa, phủ phục dưới chân tượng phật tìm bằng an. Rồi giữa chùa đập vào mắt anh ta một cảnh như là phiên chợ, nó không hỗn độn bát nháo như phiên chợ trời, ở đây là dòng người tươm tất từ đầu tới chân, y phục chỉnh tề, giày dép láng mượt cùng những vẻ mặt nghiêm nghị đôi khi toát ra những nụ cười bí hiểm. Những nhà sư cũng mang khuôn mặt và nụ cười bí hiểm. Họ trao đổi, rồi họ ký sổ, họ cúng dường, rồi họ ban phát và được nhận những ơn huệ. Những gương mặt tươm tất này anh ta gặp ngày một ở đời thường, những gương mặt cò Lân, Khoát dùi, Chín Của, Mẫm dược, Hội hè, Phán lụi, Ba Sậu… hiện rõ mồm một trước mặt anh ta. Anh ta thấy luôn cả gương mặt mình trong đó. Anh ta tự gật đầu: “Phải, phiên chợ mua thần bán thánh, mua một chỗ trên thiên đàng, có lẽ họ nghĩ sẽ được vậy”.
Anh ta không còn biết buồn vui, người anh ta mất nhận thức, đông như gỗ đá, anh ta lặng lẽ rời “phiên chợ chùa”.

***

Anh ta đổ bịnh.
Những cơn mưa dầm thấm sâu, những suy nghĩ mệt nhoài làm đầu óc anh ta nặng trĩu, anh ta lê thân tới bịnh viện. Bịnh viện người xếp hàng dài như rồng rắn, người ngồi chật cứng trước khu bốc số. Anh ta lắc đầu quay ra tìm cho mình một phòng mạch riêng, sực nhớ tới nhiều người đồn đãi, hữu xạ tự nhiên hương về ông bác sĩ Văn Khoa, một ông bác sĩ có cái tên thật đẹp, cái tên vừa nghe là gợi nhớ ngay tới những nhà văn nhà thơ, những lãng tử mộng mơ.
Anh ta bước vào phòng mạch, một cô gái ngồi ở bàn tiếp tân xinh đẹp cất tiếng lảnh lót chào:
“Dạ, chào anh, anh khám bịnh hay có việc gì?”.
Anh ta muốn bật cười, đã tới phòng mạch với tấm thân này thì còn làm gì nhưng uể oải nụ cười không đến được:
“Dạ, khám bịnh”.
Cô gái tiếp:
“Mời anh vô trong, bác sĩ Văn Khoa vừa tới”.
Cố gái dẫn anh ta bước vô, cô gái nhỏ nhẹ:
“Dạ thưa bác sĩ có khách”.
Vị bác sĩ đang ngồi trong phòng một mình, anh ta nói thầm: “Chà, không hổ danh lời đồn” – Bác sĩ với dáng phong độ, mái tóc bồng bềnh, đôi mắt sáng toát vẻ hiền hậu sau đôi kiếng, anh ta gật đầu chào:
“Chào bác sĩ, thưa bác sĩ tui muốn khám bịnh”.
Bác sĩ Văn Khoa đưa tay mời ngồi, và hỏi:
“Anh là ai?”.
Anh ta ngớ người, ú ớ:
“Dạ thưa, tui… tui là…”.
Bác sĩ cắt ngang:
“Tui là… tui phải hông?”
Anh ta cười và gật đầu đại:
“Dạ…”.
Bác sĩ với tay lấy cái ống nghe, một trong những động tác quen thuộc của các vị bác sĩ khám bịnh, cho dù đôi lúc chẳng cần tới nó, bác sĩ nhìn anh ta mỉm cười:
“Lần đầu mới có người trả lời như vậy, nhưng tui không nghĩ anh không biết mình là ai, chỉ có điều anh không nói hay bị bối rối mà thôi”.
Anh ta càng thấy vị bác sĩ lạ lùng, anh ta nhướng mày:
“Nhưng điều này có quan trọng để một bịnh nhân phải trả lời?”.
Bác sĩ đứng dậy đi qua lại anh ta:
“Hỏi hay lắm và cũng chưa ai hỏi tui như vậy. Đã vậy thì chúng ta nên thiệt tình với nhau nhé. Thú thực với tui là có, rất quan trọng”.
Anh ta hỏi tiếp:
“Quan trọng hơn cả bịnh nhân nói đau gì, đau ra sao?”.
Bác sĩ đưa bàn tay cản lại điều anh ta hỏi:
“Không, mỗi cái có quan trọng khác nhau, tui chỉ hỏi cái nào trước cái nào sau mà thôi”.
Anh ta suy tư:
“Bác sĩ nói rằng ai cũng nói rằng mình là ai, riêng tui tui không trả lời có được hông?”.
Bác sĩ nhẹ nhàng lắc đầu:
“Không, đó là nguyên tắc của tui, không thể khác, đó là thủ tục đầu tiên”.
Anh ta bật cười:
“Nghe giống thủ tục tiền đâu”.
Bác sĩ đứng lại:
“Tui biết anh nói chơi cho vui, câu cửa miệng bây giờ nhưng là thực, đúng trăm phần trăm”.
Anh ta thất vọng:
“Thưa bác sĩ hông lẽ những lời đốn đoán là sai, những lời tốt đẹp về bác sĩ tài hoa và y đức là hoàn toàn trái ngược?”.
Anh ta chờ cơn phẫn nộ của vị bác sĩ nhưng không, bác sĩ bật cười:
“Tui không dám nhận những lời tốt đẹp đó nhưng đừng vội phán xét, phán xét dành cho cả con đường dài nhìn nhận – Bác sĩ Văn Khoa ngừng lại một hồi, rồi tiếp: Thôi, trò chuyện vậy đủ rồi, biết nhau chút đỉnh rồi, bây giờ anh có muốn khám bịnh?”.
Anh ta lưỡng lự chút rồi gật đầu, bác sĩ đưa tay mời:
“Hãy làm thủ tục đầu tiên”.
Anh ta kể sơ anh ta là ai. Chuyến đi trải dài từ tuổi thơ cho tới bây giờ. Anh ta chỉ lướt qua, chỉ những ngày gần đây thì anh ta nói kỹ một chút. Nghe xong, Bác sĩ gục gật:
“Tui cũng đã bắt thần sắc của anh rồi, anh chẳng bị gì nặng lắm, cảm lạnh đau ê ẩm mình mẩy, còn nhúc buốt, nhói lên tận óc là từ những cơn dằn vặt, những cơn dằn xé mà ra”.
Anh ta thấy đúng quá:
“Có lẽ đúng vậy, bác sĩ cho biết cách trị”.
Bác sĩ cười:
“Đau thì kê đơn thuốc dễ ợt, còn nhức óc thì tui bó tay, anh phải tìm nguyên căn từ đâu ở chính anh và anh phải loại bỏ nó”.
Anh ta gục gật và phát đồ cho mình cách loại bỏ như bác sĩ nói. Bác sĩ Văn Khoa viết đơn thuốc, bác sĩ đưa cho anh ta, anh ta cầm lấy:
“Cảm ơn bác sĩ rất nhiều, bác sĩ xin cho gởi tiền thù lao”.
Bác sĩ ngần ngừ:
“Tui chưa gặp người nào giống anh trong nhiều hạng người tui đã khám nên tui không biết tính thế nào, thôi coi như bữa nay tui chưa khám vậy, anh cứ tự nhiên”.
Anh ta không thể thấy lạ lùng hơn nữa, tự dưng anh ta muốn tìm hiểu kỹ hơn vị bác sĩ này, anh ta ngồi lại xuống ghế:
“Bác sĩ có thể nói khác nhau của nhiều hạng người hông?”.
Bác sĩ nhìn anh ta:
“Anh muốn biết, muốn trò chuyện”.
Đúng ý, anh ta gật ngay, bác sĩ tiếp:
“Được nhưng tui không thích trò chuyện ở phòng mạch, ta kiếm chỗ nào đi”.
Anh ta ngại ngùng:
“Còn phòng mạch?”.
Bác sĩ kêu cô tiếp khách mua dùm anh ta đơn thuốc, kéo anh ta đi và nói:
“Còn nhiều đệ tử khám bịnh, cần kíp lắm thì sẽ gọi chớ lo gì”.

***

Kéo ghế ngồi ở quán bên bờ sông, bác sĩ Văn Koa vương người thở sảng khoái:
“Tui rất khoái dòng sông Sài Gòn, nước không ồn ào dữ dội, đều đều lên xuống và mang theo từng mảng lục bình xanh ngắt đôi khi có những nụ hoa tim tím”.
Anh ta cũng thích:
“Bác sĩ lãng mạng quá!”.
Bác sĩ kêu hai chai bia cho hai người, anh ta hỏi:
“Uống có sao… ?”.
Bác sĩ phẩy tay:
“Một hai chai chẳng đưa anh về chầu ông bà ông vãi đâu mà lo”.
Anh ta khơi chuyện trở lại:
“Bác sĩ khám hàng ngàn hàng vạn người rồi, chắc gặp biết bao hạng người…”.
Bác sĩ nhấm nháp ly bia:
“Đúng, tui đã khám không thể nhớ bao nhiêu người, chung quy lại thì chỉ có vài hạng người, hạng thứ nhứt sẽ ấp a ấp úng gần giống anh, nhưng sẽ không bao giờ dám hỏi, sẽ trả lời là dân đen dân nghèo, đây là những người bịnh nặng, bước đường cùng mới tới. Hạng thứ hai như vậy không thấy đường nào khác nhưng không đến nỗi mạt hạng, đó là những tay anh chị du côn du đãng…”.
Anh ta hỏi:
“Bác sĩ có sợ hạng người này?”.
Bác sĩ lắc đầu:
“Không, hoàn toàn không, cho dù anh là gì đi nữa thì đối diện cái chết anh cũng sẽ run rẩy, hiếm có người coi cái chết nhẹ tựa lông hồng. Hạng này sẽ phủ phục dưới chân và đôi khi có những tay có nghĩa khí, coi ân tình là trên hết, sẽ nhớ ơn suốt đời”.
Anh ta dần dần thấy chân dung của vị bác sĩ, bác sĩ tiếp:
“Hạng người nữa là sẵn sàng dõng dạc tuyên bố ta là ai…”.
Anh ta thử chen vô:
“Đây là hạng tự cao tự đại và phải có của cải quyền cao?”.
Bác sĩ gật đầu:
“Chính xác, thường là như vậy, họ sẽ chỉ thẳng vào ngực mình mà cho biết ta là doanh nhân, là những người làm ăn lớn, là quan chức, dĩ nhiên phải bỏ những doanh nhân những quan chức có đủ tri thức, hạng người này thì hiểu biết xử thế, tiếc thay thời nay hiếm có”.
Anh ta được cái mạch:
“Hạng tự đại sẽ buộc phải chữa cho họ dù họ hông nói thẳng thừng ra?”.
Bác sĩ tiếp gật đầu:
“Đúng vậy, coi như cái lịnh vô hình”.
Anh ta hỏi tiếp:
“Bác sĩ chữa hết cho tất cả?”.
Bác sĩ nhìn ra dòng sông, một chiếc ghe nhỏ có người chèo lướt qua, có lẽ người đi câu cá trên sông, bác sĩ đáp:
“Phải chữa hết, đó là thiên chức của người thầy thuốc”.
Anh ta đã hiểu, anh ta cười khà:
“Vậy là những lời đồn đoán về bác sĩ là thiệt sự, không sai chút nào, kể cả người nghèo, người giàu, người quyền cao chức trọng hay dân dao búa, bác sĩ khám bịnh kên đơn và kê giá tùy cho mỗi hạng người bởi vậy mới hỏi là ai?”.
Bác sĩ gật gù:
“Anh đã hiểu phần nào – Chợt bác sĩ thở dài nhìn lên bầu trời: Còn một hạng người nữa mà tui rất sợ, chẳng muốn vác mặt tới phòng mạch của mình, hạng này chữa không khỏi”.
Anh ta nói từ dân dã:
“Bó tay, hết thuốc chữa. Dạ, hạng gì mà ghê gớm vậy?”.
Bác sĩ cười mà vẫn buồn:
“Hạng đã đánh mất linh hồn”.
Anh ta chợt giật mình, anh ta nhớ lại ngày cơn gió tuổi thơ nói với mình, anh tự hỏi vậy đã đánh mất linh hồn chưa? Lúc anh ta cho rằng chưa lúc thì đã. Lúc chưa thì chưa tìm đủ tội lỗi, chưa nghĩ tội như vậy là nặng tột cùng để xóa linh hồn. Lúc đã thì với anh ta, tội lỗi là tội lỗi dù nhỏ nhặt, mà anh ta cũng hàng hàng tội lỗi. Ngày rời rừng rú anh ta một mực không quên một ai ấy vậy mà chưa một lần trở về nơi như là quê hương thứ hai của mình, người bạn học người bạn xóm làng người từng giúp anh ta không chút vụ lợi cũng chẳng màng tới huống gì nói về những ước mơ, những khao khát ngày nào, sau này sẽ góp sức làm thay đổi quê hương… và còn để mình cuốn ào ào vào cơn gió xoáy… Anh ta mụ người, như người bước rón rén:
“Người ta nói đánh mất tuổi thơ là đánh mất linh hồn, bác sĩ thấy sao?”.
Bác sĩ suy ngẫm, từ từ đáp:
“Có, nhưng không hẳn là hết tất cả. Đánh mất tuổi thơ để lại nỗi ám ảnh buồn tủi, nghèo hèn, đau thương để về sau những người như vậy không muốn thấy điều này tồn tại với mình với đời con cháu mình, họ dễ lắm dù phải bán linh hồn cho quỷ để xóa bỏ nó. Nhưng đó chỉ là một phần, những phần còn lại là những biến cố xấu xảy ra trong đời hay tác động của môi trường mình đang sống và kể cả môi trường xung quanh làm thay đổi nhận thức, dĩ nhiên vẫn có những trường hợp ngoại lệ như tự dưng ý thức, thay đổi ý thức. Những điều này là ngọn gió thổi bùng đóm lửa âm ỉ, thổi bùng mầm móng ung nhọt trong con người – lòng tham vị kỷ – một bản năng tồn tại trong tất cả con người, lòng tham vị kỷ cháy trong đầu sẽ đốt cháy linh hồn”.
Anh ta bị cuốn vô cách nhìn nhân của bác sĩ Văn Khoa, anh ta đưa tiếp lập luận:
“Tác động làm cho ngọn lửa vượt giới hạn”.
“Không sai, luôn luôn tồn tại một lằn ranh giới hạn nó chỉ mang trạng thái ảo hay thực mà thôi. Thực ta thấy là những chuẩn mực con người đúc kết đề ra, là phong tục, tập quán, là luật pháp… ảo là trạng thái của lương tâm, một chân thiện mỹ đối nghịch với sự gian tà”.
Anh ta gục gật:
“Bác sĩ nói hay quá, ý bác sĩ có phải là xã hộ tốt đẹp là đa số phải ở trong chuẩn mực, nếu vượt qua cái lằn ranh này thì sẽ trượt dài chắc chắn sẽ mang tới tồi tệ”.
Bác sĩ đồng ý:
“Đúng như vậy. Đơn cử về cái lằn ranh, cái vạch sơn trắng kẻ dừng ngay ngã tư, tất cả phải dừng sau nó khi đèn đỏ và chỉ được phép tiếp đi khi đèn xanh. Tuân thủ điều này thì ngã tư không loạn xạ, phá bỏ thì tai nạn dễ xảy ra, con đường lưu thông không tốt có khi phải kẹt cứng. Nói về với thực tại, hầu hết từ vượt qua cho tới lấn tới, cái này bắt đầu từ đâu, bắt đầu từ một vài người ban đầu rồi nó lây lan, học trò nhìn thấy thầy cô lấn vượt sẽ làm theo, nhân viên thấy sếp cũng vậy, bà con thường dân cũng sẽ lấn bởi cán bộ lấn tới mà. Và một khi ta vượt được cái lằn ranh này thì tại sao lại không vượt cái lằn ranh khác, những lằn ranh đâu phải sờ sờ trước mắt như cái vạch kẻ, những lằn ranh khó nhìn thấy, khó giám sát…”
Anh ta nghe tới sự lây lan, anh ta nói:
“Giống như con vi rút lan truyền?”.
Bác sĩ tiếp tục gật đầu:
“Cái ung nhọt như con siêu vi rút vô hình lây lan ghê gớm, nó ngang nhiên đi trên xa lộ, bay chờn vờn trong không trung, đi xuyên thấu những bức tường, thâm nhập hang cùng ngõ hẻm, nó còn tới thẳng cả những nơi tôn nghiên nhứt, nơi xưa nay gần như bất khả xâm phạm, đó là những giáo đường, những chùa chiền… Tiếp tục với thực tại, bởi vậy ngày càng có những ngổng ngang, đâu đâu cũng có. Tràn lan tham nhũng, tràn lan hám danh, hám quyền, hám lợi, tràn lan đấu đá quyền lực, lo chăm bẳm những điều này thì những điều khác bị phớt lờ, ngay cả những lớn lao đau thương, vận mệnh non sông đất nước cứ thay kệ thì những đói nghèo của đồng loại có hề chi. Tràn lan mua quan bán chức, anh đã từng nói mua cả xuất lên thiên đàng mà. Rồi tràn làn suy đồi đạo đức, cửa miệng ngày nay không còn ngượng miệng với những câu tục tĩu, những dục vọng thấp hèn không chỉ có trong tầng lớp kém hiểu biết, thất học. Tràn lan bạo lực và sự vô cảm, sự mặc nhiên với cuộc đời, bạo lực và vô cảm ngay cả với người thân trong gia đình, sự vô cảm nó còn góp phần giết chết sự sáng tạo, không một sáng tạo nào xứng tầm được ra đời trong tất cả các lĩnh vực từ khoa học công nghệ cho tới văn học nghệ thuật. Tràn lan sự gian manh, dối trá lừa gạt, lòng trung thực thành thứ xa xỉ. Nghiệt ngã thay ung nhọt nó đã gậm nhấm tơi tả luôn cả hai nơi, hai cơ quan một đào tạo nên con người, một cứu người, tiến sĩ giấy như giấy tiền vàng mã thì nó tha cho nơi nào, mối mọt từ gốc cho tới ngọn. Cái ung nhọt lòng tham vị kỷ ghê gớm này đã di căn làm người ta đánh mất lòng tự trọng, lòng tự trọng thì tỷ lệ nghịch với tự ái, mất tự trọng thì tự ái leo thang, càng kinh khủng… – Ngừng mộ chút, nhấp ly bia bác sĩ tiếp giọng nhỏ đi: Cứ tiếp nối như thế này thì băng hoại cả một thế hệ, sẽ đến ngày thối nát, mục rữa mất thôi”.
Anh ta nghe choáng váng nhưng rất đúng, đúng ngay với cả bản thân anh ta. Có điều nghe lùng bùng quá, anh ta thử chuyển qua vài điều tốt đẹp hơn, anh ta nói:
“Nhưng cũng có những điều tốt đẹp tồn tại trong xã hội”.
Bác sĩ gật đầu:
“Dĩ nhiên vẫn có sự tốt đẹp, nhưng phải lấy đa số, lý ra phải ngược lại, đi mò tìm sự xấu xa mới đúng chứ. Vẫn có những điều làm xã hội tốt đẹp lên, không ai phủ nhận được. Tuy chỉ vì đã mất lòng tin, lòng tin đã khô héo nên mấy ai dám cho rằng đó là từ cái tâm sáng mà thành hay là phục vụ cho ý đồ riêng, một nhóm riêng. Dẫu sao thì nó vẫn tốt. Những ngôi nhà những ngôi biệt thự khang trang ngày càng mọc nhiều nhưng một khía cạnh khác thì lại cho thấy sự phân hóa rõ rệt, một nhóm người đang ở trên mây với bồng lai tiên cảnh, còn đa phần thì lại vẫn ở dưới đáy khốn khó, người trên cao thì chẳng muốn nhìn xuống, họ phớt tỉnh, họ chỉ chú tâm để còn mãi ở nơi này, những người ở dưới thì không dám ngước lên, một đám mây mờ áng ngữ phủ đầu – Bác sĩ xòe bàn tay qua hướng anh ta: Anh có thấy điều này, chắc chắn thấy phải hông?”.
Anh ta gật đầu:
“Thấy rất rõ”.
Bác sĩ hỏi tiếp:
“Nhưng anh biết chứng minh cho điều này ở dễ nhứt ở đâu không?”.
Anh ta thấy thì nhiều nhưng chưa nghĩ tới, anh ta lắc đầu, bác sĩ cười:
“Anh cứ đi dọc theo con đường rày xe lửa thì anh sẽ rõ, hai bên đó bao nhiêu căn nhà có phải là nhà, chỉ vài mét vuông, bao nhiêu mảnh đời lúc nhúc cơm hàng cháo chợ, chạy ăn từng ngày từng bữa, anh sẽ so sánh được mà thôi, một căn biệt thự bao nhiêu căn như vậy…”.
Anh ta gục gật:
“Bác sĩ tinh ý quá”.
Điện thoại của bác sĩ Văn Khoa reo, phòng mạch có ca cần tới, anh ta đứng dậy, chào bác sĩ:
“Trò chuyện với bác sĩ quên cả thời gian, cảm ơn bác sĩ rất nhiều”.
Bác sĩ từ tốn:
“Không có gì, tui rất vui vì có người chia sẽ, hẹn gặp lại”.

***

Anh ta đã đỡ hẳn đau đầu, nhức buốt óc cũng ít đi bởi cố không suy nghĩ nhiều. Mang gói quà tới gặp bác sĩ Văn Khoa, đa tạ là một phần phần chính anh ta muốn gặp lại vị bác sĩ lãng tử và rất giỏi, bác sĩ gặp anh rất vui:
“Chà bày đặt quá, đỡ chút đỉnh nào chưa?”.
Anh ta cười tươi:
“Dạ đỡ rất nhiều, bác sĩ rảnh rổi?”.
Bác sĩ nhướng mày:
“Trò chuyện chơi hả, ừ thì đi chớ rảnh rỗi thì tui khó à”.
Anh ta và bác sĩ kéo tiếp ra bờ sông Sài Gòn, vẫn là những ly bia, anh ta khai cuộc:
“Bác sĩ nói lòng tham vị kỷ, vậy có lòng tham khác nữa?”.
“Phải, tui gọi đó là lòng tham nhân bản”.
Anh ta tròn đôi mắt:
“Đã tham sao còn nhân bản?”.
“Chỉ là cách nói, cách hiểu, lâu nay động tới từ tham thì người ta nghĩ ngay tới xấu xa. Người ta quên rằng có những lòng tham chân chính, có người cảm thấy yêu thương là đủ, chẳng hạn yêu thương gia đình, quê hương… nhưng có người thì lại không họ phải là yêu thương vô bờ bến, như vậy họ chẳng tham yêu thương hơn là gì. Ở trường lớp, ở môi trường làm việc… vẫn có người muốn hơn người khác chứ, là lòng tham, lòng tham này dẫn tới sự cạnh tranh, sự cạnh tranh lành mạnh bằng sáng tạo, bằng con tim, bằng sự chia sẽ, bằng tài năng, bằng sức làm việc thì đó là lòng tham chân chính, tất cả cho sự tốt đẹp hơn. Trọng danh dự cũng là một loại tham này, tui gọi là lòng tham nhân bản, còn ngầm hiểu cần nhân lên nữa như cấp số nhân càng tốt”.
“Bác sĩ nói chí lý quá, bác sĩ phán xét giỏi quá”.
Bác sĩ Văn Khoa chựng người lại, đưa bàn tay cản:
“Tui không phải là quan tòa nên không có phán xét, chỉ có cái nhìn nhận và là một kẻ làm nghề”.
Anh ta biết đã lỡ lời, anh ta sợ bác sĩ giận:
“Dạ, không không, xin lỗi bác sĩ tui hông có ý đó”.
Bác sĩ hiểu ý xua tay:
“Đó cũng có thể là cách phản biện, mà phản biện thì cần phải nghe chứ”.
Anh ta cười xuề:
“Tui làm gì đủ tư cách phản biện, à chỉ xin hỏi bác sĩ điều này, nhìn nhận coi như một mệnh đề bác sĩ đưa ra, vậy chắc chắc còn một mệnh đề phía sau đó”.
“Anh cũng khá lắm, lâu rồi chưa trò chuyện với ai được nhiều và có phần hiểu tui, ý anh là mệnh đề giải quyết những điều này? Tìm lời giải cho bài toán có ẩn số?”.
Anh ta công nhận:
“Đúng vậy”.
Bác sĩ uống cạn ly bia, bác sĩ Văn Khoa uống cũng rất khá, ông từ từ đáp:
“Có hai lời giải”.
Anh ta khấp khởi mừng:
“Bác sĩ có thể chia sẽ?”.
Bác sĩ mỉm cười:
“Dĩ nhiên rồi. Lời giải đầu là xuất hiện một bộ óc và trái tim tuyệt vời, bộ óc vĩ nhân như trên bầu trời xuất hiện một ngôi sao sáng, sự lấp lánh của nó sẽ lấn át tất cả. Trái tim này đè bẹp được lòng tham vị kỷ và thôi thúc lòng tham nhân bản. Bộ óc sẽ sản sinh siêu vi rút lòng tham nhân bản, siêu truyền nhiễm để chống lại sự siêu truyền nhiễm xấu xa từ lòng tham vị kỷ gây ra. Bên cạnh đó bộ óc này phải là bộ óc không hề ảo tưởng, tìm đúng con đường để đi. Không thể có con đường trải đầy hoa hồng cho tới đích là một cánh đồng hồng tươi. Ai còn vọng điều này là quá ảo tưởng bởi sự phức tạp trong bộ óc con người, bản ngã của con người khó đo đếm được, không thể triệt tiêu được lòng tham vị kỷ, chỉ kìm nén trong cái lằn ranh là quá đủ. Không thể có sự tuyệt đối, tất cả chỉ là tương đối như thuyết tương đối trong vật lý của thiên tài Einstein”.
Anh ta hơi thất vọng:
“Phải chờ đợi ngôi sao sáng xuất hiện”.
Bác sĩ cụng ly với anh ta:
“Anh không nghe câu truyền khẩu bao đời à, thời nào cũng có anh hùng thời nào cũng có kẻ khùng kẻ điên, rồi sẽ xuất hiện”.
Anh ta thở phào:
“Hy vọng sẽ nhanh chóng, dạ, còn lời giải thứ hai?”.
Bác sĩ tiếp:
“Lời giải thứ hai không có ở đây, nếu anh muốn biết thì mai tới tui sẽ dẫn tới một nơi, lời giải của chính tui nhưng chưa biết có thành”.
Anh ta muốn biết lắm chớ anh ta vồn vã:
“Dạ mai tới, chắc chắn mai sẽ tới, thưa bác sĩ”.

***

Sáng sớm thức dậy, anh ta nóng lòng tới ngay phòng mạch bác sĩ Văn Khoa. Bác sĩ chưa đến. Anh ta ra quán cà phê đối diện ngồi đợi.
Hai tiếng sau vị bác sĩ mới tới. Bác sĩ ngồi nhấm ly cà phê với anh ta:
“Chà tới sớm quá hả?”.
Anh ta thật thà:
“Dạ rất sớm, rất muốn biết lời giải thứ hai”.
Bác sĩ đưa anh ta tới một căn nhà khang trang, đi xuyên qua phòng khách gặp một hành lang nhỏ hẹp, quẹo qua lại hai ba lần gặp bức tường chắn, hết thấy lối đi. Bác sĩ rút cái vật giống cái điều khiền ti vi và bấm bấm, phút chốc bức tường xê dịch mở ra, bên trong một ô trống như thang máy, bác sĩ mời anh ta cùng bước vào, bức tường đóng lại tối om, tia ánh sáng yếu ớt bật lên, cái sàng di chuyển đi xuống, anh ta nghĩ là xuống tầng hầm, cũng trong phút chốc thì ngừng lại. Bức tường lại xê dịch mở ra, bác sĩ kéo nhẹ anh ta ra bước ra ngoài. Vừa bước ra thì ánh sáng được bật lên sáng trưng, hiện ra trước mắt anh ta là một phòng thí nghiệm sáng choang làm anh ta choáng ngợp, đầy đủ máy móc, những cái máy vi tính, những cái máy anh ta không thể biết… Anh ta thốt lên:
“Tuyệt vời quá, quá ư là hiện đại”.
Bác sĩ xoa xoa những cái máy:
“Hiện đại này là nhờ những người… tự cao tự đại đó”.
Bác sĩ dẫn anh ta vào bên trong, căn phòng mổ, cái bàn mổ cũng hiện đại không kém. Chợt anh ta giựt bắn người, lạnh cả sống lưng, trên những cái bàn xung quanh nằm la liệt những bộ não, bộ còn nguyên bộ bị mổ làm đôi, bô bị mổ làm tư, có bộ mổ ra từng mảnh nhỏ, trong đầu anh ta một luồng suy nghĩ xấu về vị bác sĩ chạy qua, anh ta nghĩ không thể ngờ được, đúng là điều gì cũng cần nhìn kỹ chân tướng, bác sĩ đứng lại quay qua anh, anh ta run lên muốn quay đầu bỏ chạy rồi anh ta lại nghĩ, chạy đi đâu, anh ta tìm thế thủ, bác sĩ Văn Khoa bật cười:
“Anh nghĩ tui sẽ hại anh à, tui sẽ mổ xẻ não anh sao? Ồ, đừng hiểu lầm chứ, đây là những bộ não phỏng theo thôi, chúng được làm bằng sợi tổng hợp, nhìn như thiệt phải không?”.
Anh ta vỗ trán:
“Xin lỗi bác sĩ, đúng là tui có ý nghĩ quái đảng vừa rồi”.
Bác sĩ ngúc ngoắc đầu:
“Đó là lẽ thường tình thôi”.
Anh ta đi tới chỗ mấy bộ não:
“Giống quá, y như đúc, cả hàng ngàn mạch máu li ti – Bác sĩ nói đây là lời giải của ông, anh ta nghiệm ra và hỏi: Bác sĩ đã tìm ra điều gì phải hông?”.
Bác sĩ ngồi xuống ghế, chỉ vào bộ não xẻ nhiều mảnh:
“Não bộ điều khiển tất cả các hoạt động của cơ thể và tạo ra suy nghĩ, tính toán tưởng tượng, có cả sự phán xét… Mỗi vùng của não điều khiển một hoạt động, sau bao nhiêu năm nghiên cứu từ hình ảnh não thật mà các loại máy hỗ trợ, chụp cắt lớp, máy siêu âm, máy vi tính… và cả cái máy tui với các cộng sự chế tạo mà tui gọi là máy leser soi não cùng mổ xẻ mô hình tui đã phát hiện ra một vùng sâu kín trong não, vùng tui muốn ngàn lần loại bỏ, vùng điều khiển lòng tham vị kỷ”.
Anh ta vui mừng muốn hét lớn:
“Vậy là bác sĩ đã tìm ra, đã có lời giải”.
Bác sĩ trầm ngâm trở lại:
“Tìm ra chưa phải tất cả, loại bỏ nó mới là việc đau đầu tiếp theo”.
Phấn khích quá, anh ta nghĩ dễ khô mà:
“Thì chỉ việc cắt bỏ nó đi”.
Bác sĩ ngã người ra ghế dựa:
“Nói như anh thì việc gì tui đau đầu, anh nghe tới chấn thương sọ não là thất kinh rồi phải không, mổ xẻ não là một vấn đề nan giải, chưa nói đây là một vùng sâu thẳm, động tới nó là động ngay tới những vùng khác. Rồi thí dụ như có được đi chăng nữa hổng lẽ phải mổ xẻ hết những cái đầu?”.
Anh ta tiu nghỉu:
“Vậy phải làm sao, bác sĩ phải có cách chớ?”.
Bác sĩ thở phù:
“Dĩ nhiên tui đã nghĩ cách khác, tui đang tìm ra loại thuốc tiêm để triệt tiêu nó, nhưng lại phải chờ thời gian”.
Anh ta hồi hộp:
“Sao lại phải chờ?”.
Bác sĩ từ tốn:
“Thuốc này phải thử ngay trên người, tui chờ đào tạo cho đứa học trò nó thành thạo, ít nhứt là bằng tui bây giờ lúc đó bộ não này… – bác sĩ chỉ vào đầu mình -… mới là bộ não để thí nghiệm được”.
Anh ta trợn trừng:
“Thí nghiệm ngay trên bác sĩ?”.
Bác sĩ Văn Khoa cười:
“Dù sao thì tui cũng đã kinh qua gần trọn một đời”.

***

Hai ba bữa sau hình ảnh phòng thí nghiệm của bác sĩ Văn Khoa cứ lảng vãng trước mắt anh ta. Anh ta cứ nghĩ tới nghĩ lui, đúng là vị bác sĩ tài năng và đức độ, ông dám đánh đổi cả mạng sống của mình, một hành động không phải của kẻ hèn nhát. Trong đầu anh ta bỗng xuất hiện ý nghĩ hay mình sẽ là chỗ thay thế, vừa xuất hiện thì anh ta rụt người lại như có luồng điện chạy dọc trên người, anh ta vội xua ngay cái ý nghĩ này đi, có đau đầu nhưng cuộc sống vẫn đang tốt đẹp với anh ta mà. Người anh ta như mớ tơ vò, anh ta chạy một mình ra bên bờ sông. Một con tàu kéo chiếc xà lan chở đầy hàng chầm chậm chạy qua, sóng nước ùn ùn đập vào bờ, một cơn gió cũng rùn rùn thổi vô, cơn gió làm anh ta càng rụt người, anh ta hỏi:
“Ngươi là cơn gió gì?”.
Cơn gió oằn cong xuống:
“Ta là kẻ đê hèn”.
Anh ta bức bối:
“Ngươi tới đây làm gì? Ta đâu cần cái loại như ngươi”.
Cơn gió không đổi dáng:
“Ta đang ngự trị trong ngươi kẻ đê hèn ạ”.
Anh ta điên tiết, tay huơ loạng xạ:
“Ta đâu phải kẻ đê hèn, biến đi cho ta, biến mất xác đi cho ta, ta hông cần những loại như ngươi”.
Cơn gió cười rè rè:
“Ngươi can đảm lên rồi đó, ta sẽ đi, ta sẽ cho ngươi gặp cơn gió khác”.
Anh ta hỏi:
“Là cơn gió gì?”.
Cơn gió bay đi và nói với lại:
“Cơn gió xám hối, linh hồn tội lỗi ạ”.
Chỉ lát sau cơn gió khác bay lại, anh ta đã biết đây là cơn gió xám hối, anh ta chào:
“Chào mi, chẳng lẽ ta đã nhiễm?”.
Cơn gió nhỏ nhẹ:
“Ngươi đã nhiễm từ lâu, ngươi còn chút lực còm để chống trả nên chưa gây hậu họa lớn, nhưng ngươi cũng đã tiếp tay thì đã mang tội lỗi, trước sau gì ngươi cũng sẽ bị di căn”.
Anh ta nghe mà hồn vía lên mây, anh ta chưa bao giờ muốn điều này xảy ra, anh ta rối rít:
“Bây giờ ta phải làm sao, phải làm sao?”.
Cơn gió bay vòng anh ta:
“Thì có ta đây, hãy xám hối và làm một điều tốt để được hãnh tiến”.
Anh ta phân vân:
“Điều tốt như thế nào, điều tốt gì đây nhưng ta chẳng muốn hãnh tiến?”.
Cơn gió bóng gió:
“Ngươi không muốn hãnh tiến cũng được, chỉ nên đừng làm kẻ đê hèn”.
Anh ta nghĩ hồi lâu, tại sao ai cứ kêu ta là kẻ đê hèn rồi anh ta nhớ lại, ừ ta đúng là kẻ đê hèn, anh ta thều thào:
“Chí ít cũng phải làm một việc tốt?”.
Cơn gió khẳng định:
“Hãy làm việc tốt mà ngươi nghĩ và ngươi sẽ mãi mãi được vinh danh, xám hối của ngươi xóa nhòa những tội lỗi”.
Anh ta thở ra:
“Ta chẳng cần vinh danh, xóa tội lỗi là quá tốt rồi, nhưng hãy cho ta thêm chút thới gian”.
Cơn gió gật đầu và lượn đi.
Một tuần nghiền ngẫm một mình anh ta quyết định lớn – sẽ không làm người đê hèn. Anh ta vừa thề xong lòng thanh thản ngước lên nhìn trời mây thì lướt qua bên đối diện thấy một gương mặt thân quen, nhìn lại, người anh ta tự nhiên run run bật bật, trước mắt là hình bóng không thể nhạt phai trong mắt, trong đầu anh ta được, cô nàng tình đầu, anh ta đứng dậy bước qua:
“Em… khỏe không?”.
Nàng tình đầu đôi mắt đỏ hoe, chớp chớp:
“Dạ, em… khỏe… còn anh?”.
Anh ta ngồi xuống:
“Anh có lúc khỏe, có lúc mệt mỏi, nhưng hiện tại thì khỏe rồi và luôn nhớ tới em, em sống ra sao?”.
Cô nàng lý nhí:
“Em cũng vậy, luôn nhớ tới anh, em đã lập gia đình và có một đứa con nhưng không may ảnh đã mất trong một tai nạn, anh thì thế nào?”.
Anh ta chia sẽ:
“Chia buồn với em, mất mát quá lớn, anh thì vẫn cô độc, từ ngày xa nhau có vài mối tình nhưng chẳng đi tới đâu”.
Anh ta và nàng tình đầu trò chuyện rất lâu, hết cả buổi chiều cho tới khi trăng đã lên cao. Trăng lên ánh vàng rất đẹp, dưới dòng sông hai bên bờ hắt bóng ánh đèn vàng cũng rất đẹp, rất lung linh. Anh ta kể khá nhiều chuyện kể cả chuyện vì sao lại trốn mối tình đầu. Nàng tính đầu nhìn chăm chăm anh ta rất lâu rồi mở lời:
“Chúng ta có thể bắt đầu lại từ đầu”.
Anh ta định gật đầu sực nhớ lại anh ta nhẹ nhàng lắc đầu:
“Tiếc quá em à anh đã thề, có lẽ chúng ta có duyên nhưng không có phận”.
Nàng tính đầu tuy mắt rưng rưng nhưng đành chấp nhận, nàng biết người như anh ta là trọng lời thề:
“Có lẽ đó là số mệnh như vậy đã an bài, chúng ta hông có thời gian để thay đổi. Em và con tới thăm anh được chứ?”.
Anh ta gục gật:
“Dĩ nhiên là được”.
Trăng đã tới gần đỉnh đầu. Anh ta và nàng là hai người cuối cùng rời bờ sông. Anh ta dìu nàng trong cơn gió khẽ lay lay cành lá, và nụ hôn nàng đặt trên môi anh ta mới cảm nhận được thế nào là nụ hôn, hồn anh ta là cơn gió lâng lâng quyện vào hồn nàng.

***
Anh ta gặp bác sĩ Văn Khoa, anh ta nói ngay:
“Thưa bác sĩ, tui muốn dành bộ não cho thí nghiệm”.
Bác sĩ quá bất ngờ nên giãy nãy:
“Đâu có giỡn chơi được, không không, không tui chưa bao giờ có ý này hết”.
Anh ta hỏi với giọng rất cứng cỏi:
“Tại sao hông được?”.
Bác sĩ than vãn:
“Trời ơi! Tui biết giải thích sao đây, tui đâu chắc thành công, tui đâu thể giết cuộc sống của anh được, mỗi người sanh ra là để được sống”.
Anh ta hỏi lại:
“Vậy bác sĩ thì sao, rồi lỡ bác sĩ đào tạo học trò không kịp thì sao?”
Bác sĩ bối rối nhưng vẫn giữ ý mình:
“Hãy chờ thêm chút thời gian, tui đang đào tạo sắp thành với lại tui đã nói rồi, tui đã gần đủ một đời”.
Anh ta nhìn thẳng mắt bác sĩ:
“Bác sĩ có thấy thời gian ngừng lại để chờ đợi bao giờ chưa? và thưa với bác sĩ không nói về thời gian sống, chỉ nói về trải qua thì tui cũng đã nếm trải gần hết những hỉ nộ ái ố của cuộc đời và cả những giây phút hạnh phúc, như vậy cũng là quá đủ, chỉ có một điều tui chưa làm được điều gì tốt đẹp cả, vậy đây chắc chắn phải là lúc cần làm, ta không còn thời gian”.
Vị bác sĩ bần thần:
“Anh có biết là trước khi tiến hành thí nghiệm phải làm tê liệt toàn thân, toàn thân không còn cử động, chỉ còn mấp môi, cử động mắt và suy nghĩ…”.
Anh ta móc ra một tờ giấy đưa cho bác sĩ:
“Dạ thưa, đây là tờ cam kết quyền sử dụng thân xác này tùy nghi của bác sĩ dù sống hay đã chết”.
Bác sĩ vẫn không chấp nhận:
“Không, không, không thể được”.
Một tháng ròng rã ngày nào anh ta cũng tới thuyết phục bác sĩ Văn Khoa, có khi anh dắt cả mẹ con nàng tình đầu tới nữa. Với sự cứng cỏi và quyết đoán, cuối cùng vị bác sĩ phải bị thuyết phục, anh ta không còn sợ không thực hiện được lời thề.

***

Anh ta nằm bất động trong phòng thí nghiệm nhưng anh ta không cô đơn. Bác sĩ Văn Khoa và học trò chia ca theo dõi gần trọn thời gian cùng với hai mẹ con nàng tình đầu tới thăm thường xuyên, à mà còn máy móc ống dẫn đủ thức chụp đủ thứ cắm trên đầu, đủ thứ cắm khắp người anh ta nữa, chúng ở bên lâu cũng như bạn bè thân thuộc, anh ta cười thầm cho ý nghĩ này. Anh ta cũng không bị tách biệt mấy với thế giới bên ngoài bằng cái ti vi và cái máy vi tính mà bác sĩ đặt thiết kế riêng cho anh ta, sử dụng bằng giọng nói.
Ba tháng trôi qua chưa một dấu hiệu tiến triển. Bác sĩ đã đổi hai ba loại thuốc. Tháng thứ năm, một ngày bác sĩ bật dậy khỏi ghế rút tấm phim dưới kính hiển vi chạy vào, mừng rỡ:
“Có dấu hiệu rồi, có dấu hiệu rồi, tui vừa tăng liều lượng chất xâm nhập vào máu, thuốc đã đi tới được vùng bí hiểm này mà không bị đồng hóa, bị tan mất, đây nè anh thấy không?”.
Anh ta cũng vui mừng lắm:
“Thấy rồi, thưa bác sĩ, hy vọng tiếp tục có tiến triển bác sĩ sẽ bào chế được phương thuốc độc đáo”.
Bác sĩ gục gật:
“Hy vọng là vậy, phải cảm ơn anh trước tiên”.
Anh ta trả lời:
“Tất cả phải cảm ơn bác sĩ, một thế giới tốt đẹp hông còn xa nữa”.
Bác sĩ trở lại bàn làm việc:
“Anh cũng đừng quá mơ mộng để rồi thất vọng”.
Năm tháng sau trên bức vách cạnh bên anh ta là năm tấm phim, tấm phim gắn lên sau cái vùng xấu xa bị tan biến mất một ít cho tới cái thứ năm thì đã biến hoàn toàn. Anh ta vui quá đỗi:
“Có thể ăn mừng được rồi phải hông bác sĩ?”.
Bác sĩ khoan thai:
“Khoan đã, phải còn một thí nghiệm nữa, chờ coi thử vùng này có dấu hiệu mọc trở lại không đã và hồi sinh cho anh trở về nguyên trạng đến lúc đó ăn mừng cũng chưa muộn”.
Người học trò nói vô, anh ta chưa nghe người này nói chuyện gì khác ngoài chuyênn môn:
“Đã chín mươi phần trăm rồi, nếu nó có mọc trở lại thì tăng liều lượng hoặc tiêm liều nữa, chỉ cần tính toán định kỳ”.
Bác sĩ gật đầu:
“Một trong hai cách đó thôi”.
Bác sĩ và người học trò bước ra phòng ngoài, bác sĩ nói:
“Thôi anh về nghỉ ngơi đi, anh đã thức cả đêm hôm qua thêm cả ngày nay nữa, nhìn anh mệt mỏi lắm rồi”.
Bác sĩ vừa dứt câu thì anh ta nghe tiếng ngã cái rầm, anh ta lịnh cho các máy quay quanh phòng và điếng hồn không thể tin vào mắt mình, người ngã nằm vật ra giữa sàn là bác sĩ Văn Khoa, người bắt đầu co giựt, miệng sùi bọt mép, bác sĩ chỉ kịp nói câu cuối cùng: “Tại sao vậy, tại sao, tại sao phải giết tui” rồi tắt lịm. Người học trò rút cái ống tim cắm nơi cổ bác sĩ, tay nắm chặc thành nắm đấm vả mím môi tỏ vẻ đắc thắng.
Anh ta quá đau đớn, anh ta muốn nhắm nghiền mắt để không phải thấy cảnh này, hai dòng nước mắt không ngăn được trào chảy xuống. Anh ta lấy hết sức mấp mấp môi cho máy tính gởi những hình ảnh này cho nàng tình đầu. Người học trò nghe được quay người trừng trừng nhìn anh ta rồi lao lại hét lớn:
“Anh vừa làm gì, vừa làm gì?”.
Anh ta bình thản:
“Anh đã quên những máy quay rồi”.
Người học trò điên tiết xô đẩy đập đá máy vi tính và ti vi. Anh ta nói:
“Anh hãy trả lời câu hỏi của bác sĩ, tại sao?”.
Người học trò gầm lên:
“Công lao là của ta, của ta, đâu để ông ta hưởng trọn được”.
Anh ta nói khinh bỉ:
“Anh điên rồi, tham lam vị kỷ làm anh điên rồi”.
Người học trò cười ha ha:
“Ta điên, ta điên cũng được nhưng ta sẽ vĩ đại”.
Anh ta mỉa mai:
“Anh đã thất bại, chút xíu nữa thôi những hình ảnh này sẽ chứng minh anh là kẻ thất bại thảm hại”.
Người học trò lại gầm lên điên tiết:
“Mày, mày đã gởi đi, mày phải câm miệng, mày phải bị tê liệt cả khuôn mặt, rồi người ta sẽ tin tao – Người học trò lao lại rút ống tim tim anh ta một mũi, khuôn mặt anh ta lập tức đơ cứng, mắt sụp xuống, miệng không còn mấp máy. Người học trò la hét cuồng loạn: Người ta sẽ tin ta, người ta sẽ tin ta”. Hắn lảo đảo chạm vào mấy cái máy nằm ngổn ngang, dây đứt chạm điện bị nẹt lửa lẹt xẹt, trở thành “con mồi ngon” cho đòng điện, người hắn bị giựt bắn liên tục rồi đổ gục, máy móc nổ lụp bụp bung bể tung tóe…
Nàng tình đầu tới được nơi thì phòng thí nghiệm chỉ còn là một đống hoang tàn. Hai cái xác một nám đen như sét đánh và một cơ thể bất động thoi thóp thở.

***

Tiếng lào xào, gào thét, hú hí ghê rợn bay tới nhưng lần này anh ta không thấy lạnh buốt sống lưng, anh ta đã biết là gì rồi, cơn gió mang linh hồn chết đã trở lại.
Cơn gió hỏi:
“Anh đã biết được mình là ai chưa?”.
Anh ta đáp:
“Ta đã biết, ta đã biết tường tận hết rồi, cảm ơn ngươi đã cho ta thời gian, bây giờ ta ra đi cũng hông có gì hối hận, ta chỉ tiếc là sự việc của bác sĩ mà ta góp sức đã không thành”.
Cơn gió an ủi:
“Ngươi cũng đừng quá đau buồn, ta nghe nói là đã có định mệnh”.
Anh ta đồng ý:
“Có lẽ vậy”.
Cơn gió tiếp:
“Vậy bây giờ theo ta được rồi chứ?”.
Anh ta định ừ, chợt nhớ lại:
“Ngươi đã giúp ta nhiều xin giúp lần cuối cho trót, cho ta thêm chút xíu nữa thôi, ta biết nàng tình đầu của ta sẽ tới ngay bây giờ”.
Cơn giớ nghe nàng tình đầu nên thông cảm:
“Cũng được, nhưng ngươi đâu cử động gì được?”.
Anh ta nói luôn:
“Hay ngươi cho ta chút sinh lực đi, đủ cho ta ngọ ngoạy ta báo cho nàng ta thương yêu nàng lắm và nàng phải chấp nhận số phận thôi”.
Cơn gió mủi lòng:
“Ta phá lệ một lần vậy”.
Lát sau anh ta nghe hai tiếng bước chân như ngày hôm trước tới, vậy là của vị giáo sư và nàng tình đầu. Sau tiếng tra chìa mở khóa nàng đứng sát bên anh ta. Vị giáo sư khám và nhìn vô máy móc rồi lắc đầu:
“Dấu hiệu xấu rồi, không thể cứu vãng”.
Nàng tình đầu cầm tay anh ta, đưa lên môi lên mũi, chợt bàn tay từ lạnh ngắt chuyển dần sang nóng hòa lẫn những giọt nước mắt của nàng nhỏ xuống, mấy ngón tay anh ta ngọ ngoạy, nàng mừng rỡ tưởng chừng có tia hy vọng nhưng nàng chưa kịp kêu lên thì bàn tay im và bắt đầu chuyển lạnh trở lại. Biểu đồ trên máy nhảy cao mấy bước sóng rồi từ từ hạ xuống và tắt. Nàng hiểu thông điệp của anh ta gởi cho nàng, nàng thì thầm: “Hẹn gặp ở thế giới khác”.
Hồn anh ta tạm biệt cái xác mình rồi bay lên theo cơn gió mang linh hồn chết. Vút một cái anh ta đã ở trong bầu trời màu tối đen và bao la, xa xa hình như anh ta thấy một ngôi sao nhấp nháy đang chừng chờ tỏa sáng. / HẾT

LÊ ĐẮC HOÀNG HỰU

Advertisements

One thought on “NHỮNG CƠN GIÓ VÀ NHỮNG LINH HỒN.

  1. lê ngọc duyên hằng nói:

    !/@Ôi Sài gòn áp thấp Mưa…
    Âm u thời tiết ẩm ương bất thường!
    Thành phố ngổn ngang khắp đường..
    Nơi đào chỗ lấp phòng chống nước ngập!
    ….Tin tức hồi hộp tham mưu…
    Nghe mà ơi hỡi từ lâu lình xình…
    Thực tế cho những công trình..
    Khuất tất bên trong Ý Thành bao người?
    ….Vẫn thấy phát sinh ăn chơi…
    Càng ngày nhiều ra ”nhậu tới bến”hoài..
    Mẫm dược,Cò Lân,Khoát dùi…
    Những nhân vật đó nhắc tới nghe mệt!?
    ….Mệt với mánh mung thành tích!
    Thành công thất bại cũng thích nhậu nhẹt…
    Vui nhậu-buồn nhậu …hết biết!
    ”Tiền chùa”sao ấy không tiếc chút nào!?
    …..Lương lậu không hiểu ra sao?
    Mà CHI lắm thế KHOẢN vào ăn chơi?!
    Nhất hạng Khoái dùi”Thầy”dùi….!
    ”Chưa say chưa về…”nổi trội trong đám!
    …..Và Thằng Tôi khác chi chăng?
    Lê la bia bọt lang thang vỉa hè….
    Chỗ nào buồn vui cũng ghé…
    Nhậu tưởng bớt buồn nào dè buồn thêm!
    ….Chú Năm hàng xóm ân nhân!
    Nghe tin bị bắt liên quan lăng nhăng
    Tham nhũng hối lộ dính dáng…?
    Nghe đâu vô can”họa quàng vô tình”?
    …..*Thằng Tôi đôi lúc buồn phiền…
    Ra vùng ngoại ô nằm im thảm cỏ…
    Nghe gió bờ sông thổi vô..
    Nghe hồn bơ vơ nghe vô thường đời!
    ….Khoảnh khắc bay bổng chơi vơi…
    Nghe như đất gọi nghe lời gió rên…
    Nghe tiếng tim tôi yếu mềm
    ”Vừa yêu vừa ghét chính mình bản thân!”
    …Đối chọi thực mộng thể tâm!
    Đôi khi nghe nát linh hồn nương thân!
    Dằng co nghiêng ngã Âm Dương!
    Nghe trong cuộc sống lắm buồn ít vui!
    ….Thằng Tôi vẫn là thằng tôi!
    Ít khi hài lòng đối với chính mình!
    Linh hồn gió thở theo cùng…
    Đi về trong tôi vui buồn thất thường!
    2/@@Thằng Tôi trái tim nghịch chướng!
    Trái tim nhịp đập loạn cuồng từng cơn?!
    Đôi khi nhìn gió thèm thuồng!
    Được như là gió xoáy cuộn vào trong…
    …Linh hồn bay lên thinh không..
    Vĩnh viễn xa hẳn mênh mông dương trần…
    Đôi lúc nghe như chuyển mình..
    Biến thành Khất Sĩ hành thân thấy ĐỜI…
    …..”Chùa như phiên chợ cũng người..
    Có khác Tôn Nghiêm chỗ nơi phụng thờ
    Nụ cười bí hiểm các Sư..
    Cúng dường-ban phát- hành sự lễ nghi…”
    …Trang trọng vẻ ngoài đẹp đấy!?
    Bình phong họa tiết thường ai để ý..
    Vết lem điểm xí xóa đi?
    Nét chấm phá cách đậy che tài tình…
    .. Thằng Tôi cái nhìn nhân sinh
    -Hời hợt bản tính nhẹ mình nghĩ suy…
    Vui sống nhìn NGOÀI mặt nghĩ..
    Quan tâm TRONG đó ai bi thêm sầu!
    …Giữ NIỀM TIN để sống lâu!
    Nụ cười tươi tắn điểm mầu vô tư ..
    Học Phật tánh- sự ban cho
    Những vô điều kiện khỏi lo SỰ buồn!
    ….Vẫn con người rất bình thường!
    Đổ bịnh ngặt mình gió chướng trở trời!
    Nhức đầu nhức óc đáng nói!
    Tìm thầy thuốc giỏi may khỏi tâm thần?!
    …Hiệu quả tiếng đồn nghe TIN ..
    Tâm tưởng kỳ vọng triệt căn dứt bịnh
    Ngưỡng mộ bái phục Kinh nghiệm
    Nhiêu đó hết nửa bịnh tình biến mau?
    ….Thủ tục ĐẦU TIÊN không sao?
    Đến là chuẩn bị Thế vào bày phân…
    Căn nguyên bịnh trạng ”tăng tăng”
    ĐAU thì dứt điểm HOẠN Tâm khó lòng!
    3/@@@VĂN KHOA -Thầy trị HOANG TƯỞNG
    Bịnh nhân-Thằng Tôi sung sướng gặp Thầy
    ”Ổng cũng giả NGỘ không thấy!?
    Thằng Tôi đang bịnh Tâm đầy âu lo…”
    …Thả lời bằng cách hỏi dò…
    Cho tôi SAY nói bày tỏ Ý mình…
    Vẫn Ông gợi Ý trước tiên
    Đưa ra mộng thực linh tinh bao chuyện..
    ….Chỗ ngồi chọn nơi hữu tình
    Phong cảnh gió mát lục bình tím sông..
    Lãng mạn đôi mắt vọng động..
    Là bao uẩn khúc nỗi lòng trào tuôn…
    …..Chuyện đánh giá những LINH HỒN!
    Hạng người bình thường-du côn ra sao?
    Hạng tự phụ-tự đại-tự cao…
    Hạng nào thấy CHẾT trở tráo bất nhân?
    ….Phân tích giải thích nhận định
    Thằng Tôi nghe MÊ Ông Thầy Văn Khoa!
    Đầu óc cảm thấy thư thả…
    Tâm thần nhẹ nhõm như là BỊNH KHÔNG
    ….VỀ NHÀ chiêm bao giấc mộng
    Thấy Phòng Thí nghiệm Vật dụng lung tung….
    Tiến hành xem BỘ NÃO Sống…
    Chất xám khu trú THAM VỌNG sản sinh…
    …..LỢI-HẠI từ Tham minh chứng…
    Tham có tốt xấu nằm trong VỌNG TƯỞNG…
    Nhận thức chân chính đúng đường
    Hoàn hảo CHO nhiều người sống thực tế
    ….Trái tim đẹp -Óc tinh vi
    Hào quang lấp lánh TÌNH-LÝ ở người
    Và con người sống ở đời
    THỬ NGHIỆM trả giá đánh đổi ĐƯỢC MẤT!
    ….Nên TÂM LÝ buộc cân bằng
    Sự điềm tĩnh giúp một phần tâm trạng
    Tự mình tìm sự bình thản
    Không gì THÁI QUÁ nó HÀNH Thể Tâm!
    ….Giấc mơ hành động QUÁ ĐÁNG!
    Xuất phát vị kỷ từ THAM nổi loạn!
    -Một Chết,một thoi thóp sống!
    Họa từ hậu sinh cuồng ngông DANH TIẾNG!
    ….
    ….
    ….
    ….

Comment

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s