NGỌC TRONG TIM

diemchaunguyen

Từ ngày mẹ chết, Ngọc thường hay ngồi khóc…cô khóc liên hồi, nhất là mỗi khi trời mưa… Hôm nay ngoài trời, những tiếng sấm chớp giống tiếng súng cà nông, như đang gầm gừ, phẫn nộ… báo hiệu trời sắp có cơn mưa lớn!
…Thời tiết dạo nầy thay đổi khá nhiều… Trên TV, hình ảnh và giọng nói của cô xướng ngôn viên đang loan báo tin nhiều người ở chính tiểu bang nầy, và các tiểu bang lân cận bị lũ cuốn trôi…
Ngọc vẫn ngồi đó bất động, hai mắt rưng rưng… Cô đã đổi qua đài Việt Nam, một bài nhạc êm êm vang lên từ chiếc loa, nhưng lâu lâu lại bị át bởi tiếng sấm nổ dữ dội, và những ngọn gió mạnh kéo lê trên mái, quất vào những gốc cây cành lá trong vườn rung quằn, gây ra những tiếng động kinh hãi…
Cô vẫn ngồi im không phản ứng! Chỉ thấy nỗi sợ hãi trong người càng lúc càng tăng, tê liệt cả chân tay… như hôm cô nhìn thấy mẹ bị dòng nước hung dữ kéo băng băng vào ống cống lớn cạnh nhà, cuốn đi mất tăm… mà cô không làm gì được!!!
Ngọc gục đầu xuống thẫn thờ… chợt cô nghe bụng mình kêu lên rột rột… cô đói… hình như từ hôm qua đến giờ, Ngọc đã ngồi như thế này, trên chiếc sofa phòng khách, và chưa có gì bỏ bụng!
Chắc là Ngọc phải đi tìm cái gì đó để ăn.. Cô từ từ đứng lên, thân thể hơi ngã nghiêng vì đuối sức… dáng đi chao đảo. Thì cũng phải… cô đã ngồi quá lâu rồi còn gì. Đêm qua có vào giường ngủ đâu! Hai mắt cô cứ thao láo nhìn ra cửa sổ, mà bên ngoài trước có đường mương và ống cống lớn ở đó, cơn nước lũ tràn vào thành phố bất ngờ, các miệng cống đầy ắp nước cuồn cuộn chảy xiết… đôi bàn chân Ngọc bị tê cứng, giờ mới được di động, tê rần, mỏi nhừ…
Căn bếp im lìm và lạnh ngắt. Tủ lạnh chẳng còn gì có thể ăn được… Bà chị đã lấy về hết bên nhà khi sự cố xảy ra cách đây vài tháng… Chỉ còn thùng gạo và mấy gói bún, bánh phở khô chưa luộc! Ngọc thở dài mệt mỏi… đôi chân lại rung lên từng cơn!
Bụng Ngọc lại réo lên sùng sục… Khó chịu, cô lần ra phòng khách, nằm úp mặt xuống cái gối trên ghế sôfa, nơi mà Ngọc đã ngự trên đó hai ngày. Phải ngủ thôi, để cho quên cơn đói, quan trọng là làm cho Ngọc tạm quên hình ảnh mẹ đang chới với kêu gào trên dòng nước xoáy cuốn đi…
Khi Ngọc thiếp vào giấc ngủ, thì mưa bắt đầu rơi xuống, mưa lớn và nặng hạt… Mưa năm nay nhiều quá, trái đất có thay đổi rõ rệt! Khi cô đã chìm sâu vào giấc ngủ, thì cảm nhận giấc mơ ấy lại hiện về….
– Mẹ ơi… trời ơi…. ai cứu mẹ tôi…! Mẹ ơi…!
Ngọc thấy mình đang đứng trên miệng cống, ở dưới chân dòng nước hung hãn chảy ào ào… Mẹ đứng gần đó bỗng dưng ngã ùm xuống nước vì mảng đất dưới chân bị xụp một khoảng lớn… Ðôi mắt mẹ mở căng đầy kinh hãi… Cô cuống quýt nhìn quanh để tìm một vật dài khả dĩ cho mẹ bám vào, nhưng hoài công… cô không thấy cái gì có thể tìm ra ngay lúc đó, trong khi mẹ đang bị dòng nước kéo dần tới miệng cống…
Cô giật mình, mồ hôi tuôn ra đầy người và hốt hoảng ngồi bật dậy! Lại nữa, cũng là giấc mơ tàn nhẫn đó.
– Mẹ chết thật rồi!!!
Ngọc ôm đầu lẩm bẩm… vẫn chưa hết nỗi sợ hãi trong giấc mơ, dù cố gắng trấn áp.
Ai cũng bảo cô bị tâm thần sau cái chết kinh hoàng của mẹ. Cô cứ thẫn thờ hối tiếc, tự trách mình mãi… sao lúc đó không tìm được một cái cành cây nào để cứu mẹ! Ngọc thỉnh thoảng lại nói lầm bầm một mình, còn khóc thì nhiều vô kể.
Ngọc đang sống yên ổn với mẹ thì tai nạn đến, mẹ mất đi và cô trở thành vô hồn, “mát mát”…
Khi Ngọc tỉnh lại trong bệnh viện, cô gào khóc như điên… sau đó, cô nói lảm nhảm! Cô cố gắng làm nỗi đau trong tim giảm bớt.
Sau khi tai nạn xảy ra, chị Hai đưa cô về nhà chị ở một thời gian, nhưng rồi nhận thấy phải để cô về ngay chính ngôi nhà cũ cô đã sống thì sẽ tốt hơn… dù cô đơn độc một mình!
– Mẹ cho dì Út về đi… con sợ dì Út quá!
Ba đứa con chị Hai đã kêu lên như thế, vì thấy dì Ngọc cứ khóc thầm, rầu rĩ như một bà điên, làm chúng nó sợ!
– Em không sao… em muốn về nhà…
Thế là chị Hai lại đưa cô về, với một túi thức ăn cho ngày hôm ấy… rồi sau đó, cô thường hay bị đói, ăn kem triền miên! Vì chỉ có ông bán cà rem là đẩy qua trước nhà cô, lắc cái chuông kêu leng keng… bạc cắc thì cô có cả thau…
Cô cứ sống một mình qua ngày như thế, cô độc trong ngôi nhà có mẹ ngày xưa, và không nhớ đến phương hướng…
Người thường xuyên đến thăm là chị Hai. Chị hay nhìn vào tủ lạnh, rồi mua cho cô vài thứ thức ăn làm sẵn từ nhà hàng, nấu cho cô nồi cơm điện, các thứ trái cây cô thích… Chị Hai ngạc nhiên khi thấy trên ngăn đá, có nhiều loại kem cây trong đó…
Ngoài ra, chẳng còn ai quan tâm đến cô…
Ðêm nay lại mưa…. Mưa lớn… Mấy ngày nay chị Hai không sang, chắc là vì trời mưa và bận gì đó, vì lần sau cùng gặp, chị hỏi cô có cần gì không, cô đã đáp, rất tỉnh táo:
– Không cần… em lo được mà…
Chị cười khi thấy cô em Út có vẻ bình thường hơn:
– OK… có gì kêu chị nghe cưng…
Thế nhưng chị đâu có biết là khi chị về, nhiều khi cô Út ngủ và vẫn khóc rấm rức một mình quên cả không gian, thời gian! Cô cảm thấy cô độc chi lạ!
Trời vẫn còn mưa rả rích…Ngọc choàng tỉnh dậy, thấy nhức mắt khủng khiếp. Chắc tại ngủ nhiều? hay khóc nhiều? Cái bụng lại kêu lên rột rột!!!
Cô ngồi lên, lần ra trước mở cửa nhìn trời. Trời buồn mưa màu xám! Ông cà rem cũng nghỉ bán! Mưa mà bán cho ai! Nếu có, chắc cô cũng mua vài cây cất trong tủ đá ăn cứu rỗi khi đói! Bỗng dưng Ngọc cảm thấy chóng mặt, và cô lao đao, quờ quạng, rồi ngã vật xuống trước thềm thật nhanh!
Một lúc khá lâu, thấy có gì ướt ướt trên mặt, Ngọc mở to mắt và nhìn người thanh niên đối diện đang đắp cái khăn ướt lên mặt cô với vẻ ngạc nhiên:
– A, cô tỉnh rồi…
Ngọc nhìn anh ta, nhận ra là người hàng xóm, nhưng vẫn hỏi:
– Anh là ai?
– Tôi ở kế bên nhà cô… hôm trước bác rớt xuống nước, tôi có chạy dọc theo đường mương tìm cả ngày, mà không được…
– Sao tôi không biết?
– Cô gào khóc đến xỉu, sau đó tôi kêu xe cứu thương đến chở cô vào nhà thương thì làm sao biết được!
– Là anh cứu tôi à… Sao mấy hôm nay không thấy anh?
– Cô không thấy tôi nhưng tôi thấy cô… Cô đừng sợ, tôi chỉ dòm chừng cô thôi… và qua đây khi thấy cô bị té xuống, với lại mang cho cô một chút súp và bánh mì…
Nghe anh ta nói, Ngọc ngửi thấy mùi súp thoảng khắp không gian, khứu giác của cô làm cho cái bụng lại cồn cào lên!
Người thanh niên mặc áo pull màu xanh đứng lên:
– Ðể tôi đem thức ăn cho cô… chắc cô bị đói phải không? Hôm nay không có ông cà rem đâu!
“Ủa, sao anh ta lại biết mình hay mua cà rem? Anh ta làm gì mà để ý mình kỹ thế?”
– Sao anh biết tôi mua kem?
– Ðã nói là tôi theo dõi cô mà… thôi, ngồi lên ăn nhé…
Chàng trai đưa cho cô chiếc muỗng sắt cùng tô súp gà thơm ngon, thêm miếng bánh mì lát màu trắng.
Ngọc ăn uống hấp tấp trước ánh mắt thương hại của anh ta. Chợt bắt gặp nụ cười nhếch miệng của anh khi cô bưng tô súp húp đến giọt nước cuối cùng, không dưng Ngọc nổi giận! Không, cô không thể nhận sự thương hại của bất kỳ ai… Có thể họ cho cô là con nhỏ mồ côi bị khùng đây mà.. Khốn kiếp!!!
Ngọc bỗng dưng hất tung mớ chén bát lên, mảnh vỡ văng trúng vào chân chàng trai… Anh ta đau quá, rút lui thật nhanh…
Cô lặng lẽ nhìn những thứ mình vừa đập phá văng tứ tung khắp nơi… một lúc sau, co ro trên ghế và thấy hơi đau đầu, có lẽ cô hối hận vì hành động của mình trước mặt anh chàng nọ!
Nhìn bốn bức tường lạnh lẽo trong căn nhà, cô nhớ lại khi mẹ còn sống, buổi tối hai mẹ con hay ngồi coi TV ngay trong phòng, trên chiếc ghế nầy…. bây giờ chỉ còn mình cô! Vậy mà Ngọc đã làm cho chàng ta bỏ đi!
Ðêm đã qua, buổi sáng Ngọc dậy muộn khi có tiếng chuông điện thoại reo… Ngọc không bốc phôn, ngồi lên nghe tiếng chuông reo… và sau đó nghe lời nhắn:
– Tôi là Tim… Trong tủ lạnh tôi có để súp, bánh mì và trái cây cho cô, đừng ăn kem lúc đói không tốt đâu… bye…
Tim… Một cái tên nghe êm ái, như là “Ngọc trong Tim”… Bất giác Ngọc đứng lên đi vào nhà bếp, cẩn thận tránh những miếng vỡ dưới đất. Mở tủ lạnh, cô thấy nhiều bánh trái, hoa quả, mấy hộp súp, xâu bánh mì lát, phô mai đầu bò và cả hộp chocolate gói nơ hồng xinh đẹp…
Lâu quá rồi Ngọc không có ai quan tâm ân cần như vậy, ngoại trừ chị Hai đôi khi ghé ngang…
Ngọc cảm thấy sung sướng bất chợt! “Tại sao đêm qua tôi lại quá cà chớn với anh như vậy!”… Cô cắn miếng bánh mì và phô mai, ngậm trong miệng để thấy vị ngọt toát ra đầu lưỡi… Lần nầy, Ngọc ăn trong trạng thái vui vẻ, khác hẳn với những lần trước, từ khi mẹ mất đi!
Mưa vẫn chưa dứt, không rền rĩ như trước mà nghe giống bản nhạc tình da diết ngân vang… Có bóng người ngoài cổng… Ngọc nhìn thấy chàng thanh niên trên tay có cây dù xanh đậm, còn một tay thì cầm bó hoa….
– Chào cô… Hôm nay cô đỡ chưa?
Anh đưa cho cô bó hoa… lúc nầy thì Ngọc không giấu nổi nụ cười, nhưng cô vội cúi xuống để tránh ánh mắt đang nhìn mình…
Tim bắt đầu dọn dẹp khắp mọi ngõ ngách trong nhà, những mảnh vỡ đêm qua được bỏ vào thùng rác… Trên bàn ăn, một bình hoa hồng làm rạng rõ căn phòng…
Thỉnh thoảng Tim nhìn cô, ánh mắt âu yếm… Một lát sau, họ ngồi trong bếp, trước mặt là ly trà xanh bốc khói, và hộp bánh bơ thơm phức… Tim nhỏ giọng:
– Lý do anh hay để ý đến em là vì anh thương em, anh đã thích em từ lâu rồi, nhưng chưa được làm quen… Từ khi mẹ em mất, anh muốn được che chở cho em mỗi ngày…
Trái tim của Ngọc như nhói lên, cô bỗng ước muốn được ở trong vòng tay người thanh niên này, người mà mẹ cô khi còn sống đã từng nhận định:
– Có thằng Mỹ ở kế bên nhà mình mẹ thấy nó tử tế lắm, hay giúp những người già quanh đây…
Ngọc đã trở lại bình thường, là con người trước kia của cô…Tim đã đem cô ra khỏi sự u buồn, phiền muộn…
+++
Một năm sau họ làm đám cưới. Buổi tiệc nhỏ nhưng đầy thân mật và ấm cúng, tổ chức ngay tại nhà cô dâu. Tim đã bán ngôi nhà của mình để về ở với Ngọc trong nhà cô, căn nhà nhiều kỷ niệm…
Ngọc ngồi bên Tim, nhìn vào mắt chàng, hỏi:
– Tại sao hồi đó anh không nghĩ em bị điên mà lại yêu em?
Tim quàng tay ôm vợ:
– Vì anh thường nhìn thấy em khóc khi ra đứng ở đường mương phiá trước cổng… Lúc đó, anh thấy em cô đơn và bé bỏng lạ lùng… anh cầm lòng không đậu… muốn được ôm em vào lòng… à… mà em coi chừng nhé…
Ngọc ngơ ngác:
– Coi chừng gì anh…
– Mấy hôm nay mưa nhiều, đừng có bao giờ ra phiá trước đường mương nhé!!!

Diễm Châu

Advertisements

One thought on “NGỌC TRONG TIM

  1. lê ngọc duyên hằng nói:

    Ấn tượng mạnh mẽ trời mưa…
    Nhớ ngày Mẹ mất Ngọc sợ kinh hồn!
    Cái chết ám ảnh từng cơn!
    Lũ cuốn Mẹ trôi vào Cống mất tăm!
    ….Chết điếng bất lực lặng nhìn…
    Ống Cống thoát nước cái miệng thật rộng!
    Mưa ngập lũ lớn xoáy dòng…
    Mẹ ngã thình lình nước cuốn Người trong..
    …Nhớ tới vẫn còn hãi hùng!
    Ngồi đây mưa gió bão bùng thấy buồn!
    Nhà vắng Tủ Lạnh trống trơn!
    Bụng đói khiến đôi chân run khổ lòng!
    ….Nước ngập cản trở lưu thông
    Trời cứ vần vũ mưa tuôn hoài hoài…
    Một mình ngồi nhà không ai!
    Vướng tâm bệnh NGHĨ ngồi hoài không đi!
    …Ngẩn ngơ độc thoại thầm thì…
    Sau cơn chấn động tâm lý thất thường!
    Như khùng vui buồn từng cơn!
    Để ý mới biết hành động bệnh Tâm!
    ….Sinh tật thay đổi lạ lắm!
    Ưa thích ăn vặt quà bánh qua đường!
    Trời lạnh càng khiến đói bụng!
    Thèm ăn kem que mà liếm ngon lành!
    ….Biểu hiện nhiều tật trẻ con!
    Dù mang khuôn mặt thật buồn người lớn!
    Láng giềng chàng TIM dễ thương!
    Dõi theo mỗi chút người thương của mình!
    ….Nào những lời khuyên lên tiếng…
    Thù thì thủ thỉ từ Tim nói ra…
    ”Ngọc nầy hoa hồng sôcôla…
    Chút chút làm quà nhấm nhá mà ăn…”
    …Thưởng thức bằng đôi mắt lặng!
    Tim thương yêu lắm kề cận cận kề…
    Tim bảo có anh chàng Mỹ
    Hảo tâm giúp già những khi cô đơn..
    ….Đó người ta sống Tấm Lòng!
    Ngọc hãy còn trẻ sao buồn mãi chi?
    Nào cười nụ cười mê ly!
    Cho Tim nhìn thấy những gì vui tươi!
    ..*.Cô đơn già mới thấy tội!?
    Chưa già chớ vội buồn đời khổ tâm?
    Nghe lời Tim -Ngọc vui lắm!
    Đôi mắt long lanh ánh nhìn yêu đòi….HỎI???

Comment

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s