NHỮNG CƠN GIÓ VÀ NHỮNG LINH HỒN (TT)

ledachoanghuu

Cò Lân nhắn cho anh ta muốn gặp, gặp cò Lân ngồi ở quán bên bờ sông thoáng mát rất đẹp, cò Lân nâng ly bia:
“Khỏe rồi phải hông, xong xuôi ngon lành hen”.
“Dạ, cũng tàm tạm, chú kêu con có gì hông?’.
Cò Lân cười:
“Từ từ, đâu còn có đó, ăn uống chút đi, kêu vài em phục vụ ngồi chung cho vui hen”.
Anh ta giãy nãy:
“Dạ thôi, con hông cần, chú kêu cho chú”.
Cò Lân vỗ vai anh ta:
“Cái thằng nhà quê một cục, mà kêu ra ngồi cho vui chớ mần ăn gì mà la bài bãi dữ vậy, có bóng hồng cho có không khí”.
Anh ta vẫn một mực:
“Dạ, con thôi, chú cứ kêu cho chú”.
Cò Lân thấy anh ta kiên quyết, đành thôi, kêu hai cô một ngồi cạnh mình một cho ông bạn giới thiệu làm sếp lớn tên Hưởng. Có Lân thủng thẳng:
“Nhà chú em mày xây kiểu đẹp quá chừng, ai cũng khen hết nước”.
Anh ta khiêm tốn:
“Dạ, cũng được được, may có thằng bạn giới thiệu thêm thằng bạn làm kiến trúc sư, chỗ bạn bè thâm tình nó vẽ hết ý”.
Cò Lân vỗ vỗ vai cô em phục vụ:
“Đó, ăn tiền là chỗ đó, như bờ vai em đây thấy hông, ai hổng mê, biết bao thằng chết cũng vì đây mà ra” – Cò Lân cười ha ha, xoa xoa vai em phục vụ, phía bên kia ông bạn cũng vậy, kề môi hun cái chóc vô má cô em bên mình, rồi đưa ngón tay cái lên:
“Cò Lân nói chí phải, chí phải, cái đẹp là số một, phải biết thưởng thức”.
Anh ta giả lả theo:
“Dạ, cái đẹp là phải mê”.
Cò Lân chỉ anh ta:
“Thằng em mày trúng mánh rồi đó nhen”.
Anh ta nhíu mày:
“Dạ, trúng gì chú?”.
“Thì căn nhà mới xây đó, có người mê mệt nên trả giá một trăm hai chục cây, gật đầu là họ chồng tiền tiền, đúng giá là một trăm vậy lời hai chục hông vô mánh là gì – Cò Lân tiếp: Một trăm hai chục cây, dành vài chục cất lại căn nhà còn vài chục đầu tư tiếp, đất cát đang lên, biết chỗ sẽ vô mánh lớn”.
Anh ta suy nghĩ:
“Nhưng mà con đâu có biết mấy vụ này, làm gì biết ở đâu”.
Có Lân nảy người:
“Cái thằng y như vợ thằng Đậu, khờ hết chỗ nói, bộ người ta sanh ra tự nhiên biết hết à, vậy cần gì trường lớp, cần gì học hỏi. Học trường đời cũng là học, học theo chú mày nè, đi theo chú mày nè thì từ từ sẽ biết, chú mày ngày xưa cũng vậy, có mấy lão tiền bối dẫn dắt rồi gặp thêm nhiều bạn bè mần ăn, gặp những sếp lớn, Trời! tối ngày ngồi ở đáy giếng riết có biết gì, có nhìn thấy Thái Sơn đâu, chú Hưởng đây mày biết làm gì hông, ổng làm trùm quy hoạch đó, ở đâu ổng hông biết, ở đâu ỏng hông rành, tao chơi là chơi trực tiếp như vậy mới khá chớ mậy, đúng hông anh Hưởng?”.
Ông Hưởng buông tay đang ôm riết cô em phục vụ, quay qua cười hề hề:
“Ai nói tui hổng nghe chớ anh nói sao trật được – Đưa tay chỉ qua bên kia sông ông nói tiếp: Đó, bên đó đó là tương lai, đã có hướng mở rộng qua bển nhưng chưa ai biết nhiều đâu, đất bên đó còn rẻ òm, đất như chổ nhà thằng này hồi trước, đất ao hồ với đất ruộng hông thôi”.
Cò Lân gục gật:
“Có dự án rồi hả anh?”.
Ông Hưởng gật đầu:
“Đang làm quy hoạch, đầu tư ngay bây giờ là vừa, nửa năm nữa thôi nó lên vùn vụt cho mà coi”.
Cò Lân quay qua hun cô phục vụ cái chóc:
“Hà hà hà, hun cái lấy hên coi, mai tui qua bển tui coi, tui mua đứt vài miếng – Quay qua anh ta, cò Lân nói: Tao biết chú mày còn sợ, cứ về suy nghĩ vài bữa, mày làm vài vố bằng cả đời mày đi cày, nhịp giò mà ăn, mà nói thiệt đi theo tao tao chỉ cho rồi tự làm ăn riêng, tự đầu tư chẳng có hùn hạp sinh mích lòng, chủ yếu đông đông cho có tụ nó vui, tao làm ăn uy tín chẳng lừa gạt ai”.
Anh ta gật đầu:
“Chú cho con vài bữa”.

***

Về nhà tiếp tục gát tay lên trán suy nghĩ, gát tay là cố tật không bỏ được. Lời vang vọng của cò Lân cũng không sai, chỉ có vụ lén phéng với em út, chơi bời, chuyện này thì anh ta chống chọi được. Anh ta áp vài tiêu chí phủ lên tên lý trí, dằng lòng tham lam, không vượt ranh giới phi pháp. Cuối cùng anh ta theo vậy mà làm, bán căn nhà đẹp, xây tiếp căn nhà mới và sang mấy miếng đất cạnh đất cò Lân và ông Hưởng, dĩ nhiên ông Hưởng đâu có ra mặt, đâu có đứng tên. Không nằm ngoài dự đoán, đất ngày càng lên chớ không giảm, những nơi trước còn như đồng hoang nay vụt biến thành đô thị, giá cả nhảy cóc lên trời. Anh ta cũng gần như một bước lên tới đỉnh.
Trong cuộc đời có những cái dài vô tận, không có giới hạn tận cùng. Ở trên đỉnh này ta lại thấy đỉnh khác. Và thông thường cái gì nó cũng phải tương hợp với nhau, ở dưới đáy xã hội thì anh ta gắn chặc với chiếc xe cừ tràm, lên đỉnh anh ta cũng phải đổi khác, phải vác vợt tenis đi đi về về trên chiếc xe cáu cạnh. Anh ta quen biết rộng hơn, cấp cao hơn. Danh dự cũng cần cao hơn, cần cắt đi cái đuôi là tay cò. Bây giờ phải là nhà môi giới, phải là công ty dịch vụ… Anh ta sai thằng em, đã thu nạp làm mấy đệ tử lâu nay:
“Ê, mai mày chạy lại thằng Báo hỏi cần bao nhiêu giấy tờ gì để lo một thể, bỏ bao nhiêu vô phong bì, làm nhanh cho tao ra cái giấy, sắm sửa máy móc bàn ghế văn phòng gì thì báo tao rồi làm luôn”.
Tay đệ tử dạ:
“Anh đứng làm giám đốc?”.
Anh ta vuốt râu:
“Hay mày thay tao đứng?”.
Tay đệ tử nhún vai:
“Anh nói giỡn hoài” – rồi cười hề hề chạy răm rắp.
Nửa tháng sau một văn phòng khang trang mọc lên. Trên giấy tờ bây giờ là chữ ký rẹt rẹt của anh ta cùng con dấu tròn đỏ chót, công ty TNHH dịch vụ… Ngày khai trương xe hơi đậu hàng hàng, lẳng hoa chúc mừng rợp trời, tiếng trống lân rộng ràng như ngày hội. Khui vài chai champagne nổ bóc bóc, bọt trào và bắn tia vút vút với tiệc đứng nhẹ nhàng, xong là cùng kéo ra nhà hàng, bia tuôn xối xả, tiếp ai còn nhã hứng thì tới tăng ba, quẹo vô chỗ có em út, vui chơi chút đỉnh. Nhóm anh ta đang nhậu nhẹt, ca hát, vài người chăm chú hú hí chợt bà chủ chạy ào lên, líu ríu:
“Mấy anh thông cảm, cho các em nó tạm nghỉ chút, chút thôi thì trở lại liền”.
Có người thắc mắc:
“Có chuyện gì, đang vui mà”.
Bà chủ nho nhỏ tiếp:
“Dạ, mấy anh thông cảm, kề bên nhà hàng giống mình đang bị kiểm tra, hốt mấy đứa, mình thì hông có gì tụi em lo rồi nhưng cũng tránh chút, được báo động tạm lánh, chút xong thì cho mấy em trở ra”.
Cò Lân phẩy tay:
“Tưởng khỉ mẹ gì, cứ chơi tiếp đi để tui lo, đừng làm mấy anh đây mắc hứng, mấy cái thằng bên đó làm ăn bố láo mới bị vậy chớ gì – Cò Lân móc điện thoại nói chuyện một hồi rồi đưa điện thoại cho bà chủ nói tiếp một chập, nói xong bà chủ rối rít:
“Dạ, em cảm ơn mấy anh, hông ngờ mấy anh quen lớn dữ, mấy anh cũng thứ dữ không đây, có gì nhờ mấy anh giúp đỡ thêm. Thôi mấy anh chơi tiếp, chầu này coi như em đãi, mấy đứa nhỏ phục vụ mấy anh tận tình nghe chưa, anh nào có nhã ý kiếm phòng riêng thì liệu mà tiếp đàng hoàng – bà ta cười cợt nhả: mấy anh đại gia đây sẵn lòng lo gì – Ba ta đưa tay xoẹt xoẹt kiểu đếm tiền cười he hé”.
Cò Lân khề khà:
“Để tui giới thiệu mấy mối, anh em lo cho đứng vững như bàn thạch, khỏi sợ kiểm tra kiểm chiết”.
Bà chủ rón rén chào đi ra, cảm ơn không ngớt…
Vài năm sau cơn sốt nhà đất chững lại nhưng với anh ta thì đều đều thăng tiến. Ai hỏi đường mần ăn anh ta gục gật: “Lai rai, lai rai đủ xài”.

***

Chuông điện thoại reng, cô trực bàn nghe máy, có người cần gặp giám đốc, anh ta cầm máy:
“Dạ, alô, tui nghe”.
Đầu dây bên kia:
“Tui đây, Phán đây, Phán lụi nhớ hông, Phán chỗ hay ngồi với cò Lân”.
Anh ta nhanh nhảu:
“Nhớ, nhớ chớ sao hông, lâu quá chưa gặp, anh dạo này khỏe hông?”.
Phán lụi trả lời:
“Khỏe, khỏe ru bà rù nên mới định gầy sòng rủ chú em mày ra chơi rồi sẵng bàn chút chuyện”.
Anh ta nói được, trưa gặp.
Trưa, đệ tử đưa anh ta tới, gặp Phán lụi đã ngồi chờ sẵn, tay bắt mặt mừng, Phán lụi khen:
“Ngày càng phong độ ra hen”.
Anh ta khen lại:
“Anh cũng vậy, làm ăn vẫn đều đều chớ anh”.
Phán lụi đưa ly:
“Cạn trăm trăm nghen, làm ăn cũng đều đều, mà mới có vụ này, dự án hơi lớn phải ba bốn người mới làm nổi nên định kéo chú mày vô, vụ này ngon hết ý, vô là trúng đậm”.
Anh ta cạn ly:
“Chơi thì chơi, bịnh gì cử”.
Phán lụi đập tay xuống bàn:
“Anh mày khoái mày chỗ đó, làm ăn phải vậy, bây giờ nhậu thôi, mai anh dẫn đi coi đất, hông ngon hông làm anh mày”.
Đúng hẹn sáng hôm sau anh ta cùng Phán lụi và mấy người nữa đi coi đất. Rảo một vòng quanh quanh đất muốn mỏi chân. Khu đất độ khoảng hai hecta, có nhiều ngôi nhà nhỏ chủ yếu là nhà lá và nhà cây gỗ lợp tôn, một vài căn nhà xây. Đi dạo đất này nhớ lại giống ngày nào ở quê, những ký ức ùa về nên anh ta có chút thơ thẩn, mọi người đi đã ra hết anh ta còn một mình lững thững, lâu sau mới trở ra tới căn nhà đầu đường đi vào, đang rất vui thì bất ngờ sựng lại, bên cạnh đường có hai người một già một trẻ đứng sát cổng chống tay tựa cây cuốc nhìn anh ta chằm chằm, anh chàng trẻ bặm môi với anh mắt đằng đằng sát khí. Anh ta khó hiểu đem chuyện hỏi, Phán lụi vỗ vai:
“Chuyện nhỏ, hai cha con cứng đầu đó hả rồi cũng phải mềm thôi, mày cứ để anh mày lo”.
Anh ta hỏi lại:
“Có chuyện gì?”.
Ba Sậu làm ăn chung đáp:
“Cả khu này ai cũng đồng ý bán hết rồi, anh mày đưa cái bản quy hoạch treo ra ai cũng ngán hết, chỉ còn hai cha con này thôi”.
Anh ta thắc mắc:
“Họ chưa chịu giá sao, mình nâng cho họ chút chớ có gì, hông mua được chỗ này thì bên trong coi như đâu giá trị, ủa mà nãy anh nói đã nằm trong quy hoạch?”.
Phán lụi cười khẩy:
“Thằng em mày tệ thiệt, chỗ đó mới ăn đậm, quy hoạch mình chạy điều chỉnh mấy hồi, còn chuyện giá cả thì một căn mình nâng gấp đôi cũng được nhưng hổng phải, hai cha con kêu đất hương hỏa, cha ông để lại phải giữ, mà nhà đó gần chục người chia hai phe, phe ăn chơi đòi bán còn phe ông bà già với thằng nhỏ và một hai người nữa thì giữ. Chú mày cứ yên tâm để anh mày lo, đã có cách nắm thóp phe kia”.
Ba Sậu hỏi:
“Mày có cách rồi hả Phán”.
Phán lụi hề hề:
“Đi theo tui về quán nhậu. tui cho thấy, Phán lụi này trăm mưu ngàn kế”.
Cả đám kéo nhau tới quán nhậu. phán lụi móc điện thoại ra bấm:
“Tài đại ca phải hông, Phán lụi nè?”.
Bên kia hỏi lại:
“Dạ, anh Phán có gì hông anh?”.
“Mày ra đây với anh mày chút coi, nhờ chút việc”.
Chừng mười lăm phút sau Tài đại ca tới, Ba Sậu chỉ vào cái ghế:
“Ngồi đi, chạy nhanh dữ đại ca”.
Tài đại ca kéo ghế:
“Mấy anh kêu em lại liền chớ đâu dám trễ, gặp mấy anh em là tiểu ca chớ làm gì còn đại ca”.
Cụng bia lốp cốp, Phán lụi mở lời:
“Tao có vụ này nhờ mày”.
Tài đại ca uống ừng ực, uống bia như nước lã:
“Mấy anh cứ nói, xử được là em xử”.
Phán lụi chậm rãi:
“Mày biết nhà cha Hai Nẫm gần xóm mày đó, có hai thằng con ăn chơi mượn tiền chị tao hông chịu trả…”.
Tài đại ca ngắt lời:
“Đ.m nhà Hai Nẫm đầu đường chớ đâu, đại ca để em, ba mươi giây nó trả hông thiếu một cắc, mấy thằng này bao lăm hơi”.
Phán lụi đưa tay cản lại:
“Hông hông, chưa cần đòi, nghe theo anh mày – Phán lụi móc ra hai cọc tiền dày, đầy qua cho Tài đại ca: Mày giữ một cọc anh em xài, cọc còn lại mày gài người cho hai anh em kia mượn”.
Tài đại ca thấy tiền mắt sáng rỡ:
“Nhiều quá đại ca”.
Phán lụi hất đầu:
“Bi nhiêu đó chưa ăn thua, xong vụ việc tao cho gấp mấy, mày cho nó mượn viết giấy đàng hoàng, chừng tháng sau kêu trả, nó lấy tiền đâu trả, tụi bây cho người xuống nhà quậy banh cho tao”.
Tài đại ca cười lớn:
“Nghề của em, mấy đại ca đừng lo, đ.m. quậy tới luôn hả?”.
Tài Phán gật đầu:
“Má nó quậy tới, có chuyện gì tụi bây tao lãnh, tao dàn xếp”.
Tài đại ca hề hề:
“Em hiểu mấy đại ca mà, em làm hông đẹp hông ăn tiền”.

***

Phán lụi cho kế thâm độc, anh ta đắn đo mấy bữa rồi gặp lại, anh ta nói thiệt tình:
“Anh Phán à, vụ này em thấy ngan ngán sao á”.
Phán lụi phì môi:
“Ngán ngán cái con mẹ gì, làm ăn là phải vậy, phải có kế phải có chước”.
Anh ta nhỏ nhẹ:
“Nhưng chước quỷ quá chẳng có hay”.
Phán lụi cằn nhằn thêm:
“Mày cứ lo nhiều thằng quỷ kế hà rầm, ăn thua đủ đầy đống, có chơi là phải có chịu”.
Anh ta mín môi:
“Hay anh cho em rút”.
Phán lụi trợn mắt:
“Nói chơi mậy, làm ăn gì kỳ cục, hứa phải có uy tín chớ, mày làm như cái chợ muốn vô thì vô muốn ra thì ra, rồi tao ăn nói với anh em sao đây?”.
Anh lý nhí:
“Em đâu có nghĩ làm như vậy”.
Phán lụi ngẫm nghĩ một hồi rồi xuống giọng:
“Tao cũng nói tình thiệt có mày hùn nữa mới đủ, phải chi mày nói sớm tao còn chạy được, giờ tao biết chạy đâu, thôi vầy mày cứ yên chí, mấy cái vụ này coi như mày hông dính tới mày chỉ bỏ tiền, tao lo hết tao chịu hết, dĩ nhiên xong chia thì thằng nào nhiều công sức thằng đó được chia nhiều, mày thấy sao?”.
Anh ta đã lỡ leo lưng cọp, đâu có thể nhảy xuống, cọp quay lại vồ không còn miếng xương, mưu ma chước quỷ trước mắt anh ta đó thôi, chẳng dám nghĩ ngợi thêm nữa anh ta đành miễng cưỡng gật đầu, hứa với mình sẽ một vụ này thôi không dính dáng Phán lụi nữa.
Tài đại ca theo y quỷ kế của Phán lụi cùng với sự tiếp tay của vài người công quyền chẳng bao lâu sau gia đình ông Hai Nẫm buột phải bán căn nhà. Nhưng đó chưa phải là nỗi bi đát, kết cục còn mang một nỗi đau tận cùng. Trong một phút nóng giận, người con út của ông Hai Nẫm, người cương quyết giữ lại mảnh đất hương quả của cha ông để có chỗ mà thờ tự đã ra tay oánh trọng thương một đàn em của Tài đại ca, nhận một bản án tù đè nặng lên người, thêm một bản án lương tâm, nhà tan cửa nát, nồi da xáo thịt, anh em gia đình từ mặt nhau, mỗi người mỗi ngã, cha mẹ già chẳng hưởng được phúc phải oằn lưng ra vào trại giam lo cho người con út. Và sau này những người ăn chơi tiền chia từ bán nhà chưa kịp ráo tay, xe mới chưa chạy tróc xi đã quay ra ở nhà thuê nhà mướn, chúi mũi xuống vũng bùn.
Phán lụi, Ba Sậu và bộ sậu hả hê với món lợi kếch xù. Ngày chia chác anh ta cũng ôm một bọc tiền, một bọc tiền tổ bố lại đè lòng nặng trĩu, duy chỉ có chút an ủi, anh ta đã âm thầm tự bỏ tiền chạy chọt, cái án dành cho con ông Hai Nẫm đã nhẹ đi bảy tám phần.

***

Anh ta trở lại với công việc như trước đây, cố quên phi vụ vừa qua với Phán lụi.
Một đêm yên lành, người rất thư thái anh ta bỗng gặp giấc mơ. Không phải là những cơn ác mộng như đã từng gặp, không phải thấy mình chết không toàn thây, không phải bị neo mình xuống chín tầng địa ngục, không phải bị quỷ dữ hay những đàn ma bu quanh cấu xé, xiết họng không còn thở… Giấc mơ này khi tỉnh giấc anh ta lại run cầm cập, người thất thần mất hồn vía, mồ hôi mồ kê vã ra như tắm bởi nó giống thật. Anh ta thấy mình nằm giữa cơn gió xoáy, gió xoáy cuồn cuộn nhiều vòng rất lâu rồi cuốn lên cao, anh ta bị cuốn theo trong vòng xoáy với bao quanh là những đồng tiền cũng bị cuốn tung theo mù mịt, chới với, lúc anh ta với tay chụp lấy những tờ tiền giữ khư khư, lúc anh ta buông xuôi, người lơ lửng lộn ngược lên xuống, lúc tìm chỗ bấu víu nhưng xung quanh chỉ là những bức tường thành vô hình, lúc anh ta muốn thoát ra khỏi vòng xoáy… Anh ta thức tỉnh giấc mơ vẫn chưa kết thúc, không biết mình ra sao, cơn gió xoáy như thế nào, lồm cồm ngồi dậy pha trà như ông cụ già không ngủ vì tuổi tác bởi anh ta nằm xuống chợp mắt thì ám ảnh giấc mơ lại hiện về, hiện về rõ y như ban đầu và không đoạn kết.
Nhấm từng ngụm trà thì sực nhớ tới những cơn gió và những linh hồn, anh ta đã quên bẵng bấy lâu nay. Anh ta gọi, và cơn gió xoáy xoáy tới, anh ta ôm mặt không dám dòm:
“Giấc mơ là sự thật, ta đang mang linh hồn của ngươi?”.
Cơn gió xoáy trả lời gọn lỏn:
“Phải”.
Anh ta bối rối:
“Ta phải làm gì bây giờ, ta phải sao?”.
Cơn gió lúc lắc như người ta lúc lắc bàn tay:
“Tùy anh mà thôi, ta không biết, ta đang trong cuộc chiến, ta mạnh thì ta thắng, ta yếu ta thua” – Cơn gió cười ha ha xoáy bay mất.
Anh ta sững người nhìn theo cơn gió, không nghĩ được điều gì, khuất cơn gió anh ta lại nhìn trời, hết trời rồi cuối xuống ôm đầu, có phần tuyệt vọng, chán chường.

***

Cả ngày hôm sau anh ta cứ tới lui, lui tới trong văn phòng, ai hỏi gì tự dưng anh ta cũng gắt gỏng thậm chí còn nộ nạt. Một thái độ mà chưa bao giờ nhân viên từng thấy, ai cũng muốn hỏi có chuyện gì, muốn chia sẻ nhưng vừa mở miệng đã bị anh ta chặn họng. Tay đệ tử ruột đi theo anh ta từ ngày đầu mon men lại:
“Dạ, có chuyện gì ghê gớm quá vậy anh?”.
Anh ta quay ngoắc lại:
“Chuyện gì hỏi làm chi… đi… – May vừa lúc đó có chuông điện thoại, cô trực bàn nói có cò Lân gọi. Anh ta sẵn giọng: nói hông có ở đây – suy nghĩ lại anh ta kêu để nghe: có gì hông chú Lân”
Cò Lân nói:
“Có chuyến đi Đà Lạt nghỉ ngơi, đi chơi với anh mày?”.
Anh ta nghe nghỉ ngơi, tránh xa cái xô bồ, cái cơn gió ám ảnh, nhưng hỏi lại:
“Đi đông hông, có đám Phán lụi hông?”.
Cò Lân đáp:
“Hông, đông làm gì mệt, có ba anh em thôi, thêm chú em mày là bốn hông có đám Phán lụi”.
Anh ta như vớt được phao cứu sinh:
“Đi luôn, chừng nào?”.
Cò Lân trả lời:
“Sáng mơi”.
Anh ta gật đầu:
“Rồi, sáng mơi gặp”.

***

Sáng sớm chiếc xe bảy chỗ láng cóng của cò Lân rà trước cửa, bóp kèn mấy tiếng, anh ta với tay lấy cái ba lô vọt ra nhảy lên. Trên xe ngoài cò Lân còn hai người nữa, đưa tay bắt anh ta cười:
“Trời, tưởng ai, chà cũng gần chục năm mới gặp lại hen, sao khỏe hông anh Mẫm, anh Hội?”.
Tay Mẫm mau mắn:
“Khỏe chớ, khỏe mới đi chơi được chớ”.
Anh ta tiếp:
“Giờ hai ông làm gì rồi?”.
Cò Lân ngồi ghế trước quay lại:
“Đù, hai thằng này giờ ngon, thằng Mẫm có bằng bác sĩ đàng hoàng, còn thành đại gia, có hàng chục cái đại lý thuốc tây chú mày chẳng biết gì sao?”.
Tay Mẫm đính chính:
“Bằng dược sĩ chú ơi, người ta kêu Mẫm dược đó”.
Cò Lân nói lại:
“Thì cũng gần như nhau, bác sĩ dược sĩ”.
Anh ta ngỡ ngàng:
“Hay quá vậy cha, nhớ lúc trước tui chỉ chỗ cho ông chạy cái bằng tốt nghiệp mười hai”.
Mẫm dược nhún vai:
“Thì chạy tiếp, có tiền mua tiên cũng được mà, mua xong lại làm ra tiền” – Mẫm dược cười ha ha. Anh ta nói vui:
“Cha bán thuốc mà cha biết đọc tên thuốc hông đó?”.
Cò Lân chen vô:
“Nó đọc được tao chết liền”.
Mẫm dược vỗ đùi cười the thé:
“Đó, chỗ đó đó, tui chẳng biết đọc tên thuốc chớ tay nào không muốn chết liền, muốn sống là phải tìm tới tui mua thuốc à nha, nhiều thuốc chỉ tui mới có à hông giỡn chơi đâu”.
Cò Lân hí hí:
“Thì mày cũng chạy, cũng kiếm mối ăn chia độc quyền”.
Mẫm dược chẳng ngần ngài:
“Thời buổi giờ cái gì hông chạy, à, thằng Hội hè này cũng vậy chớ gì, mẹ nó từ học chuyên tu tại chức khỉ gió gì đó giờ cũng sắp làm luận án tiến sĩ như ai”.
Hội hè nãy giờ ngồi mỉm cười lên tiếng:
“Cha nội, hồi học đại học có học đàng hoàng chớ hông như cha, chỉ khi lên cao học mới tà tà, nhậu nhẹt với mấy ông thầy là chính, còn để làm luận án tiến sĩ cũng chua bỏ mẹ, bộ lót tay ít à”.
Mẫm dược cười khà:
“Kệ mẹ đi, ai nói gì nói, giáo sư tiến sĩ giấy gì cũng được, có cái để lòe để làm ăn là ngon cơm”.
Cò Lân, Hội hè gục gật, anh ta dù buồn buồn cũng gục gật theo.

***

Xế chiều Đà Lạt mộng mơ xuất hiện trước tầm mắt. Xe tới một khách sạn sang trọng, bốn người bước ra dang tay hít mạnh bầu không khí. Anh ta thấy sảng khoái:
“Chà mùa thu Đà Lạt tuyệt vời!”.
Cò Lân lúng liếng:
“Vậy mới rủ chú em mày đi thưởng thức chớ”.
Chừng tiếng sau, tài xế đưa chiếc xe láng cóng vòng một vòng Đà Lạt rồi tấp vô một nhà sang trọng không kém ai.
Năm giờ rưỡi có hai vị khách xuất hiện. Cò Lân cho rót đầy ly rượu vang giới thiệu, chỉ người già hơn:
“Đây là anh Chín Của, ảnh cán bộ gộc, ở tuốt luốt trên á chớ hổng phải sở, phòng đâu à nha”.
Mẫm dược đưa ly cụng:
“Dạ, tụi em hân hạnh được gặp anh”.
Cò Lân chỉ tiếp người trẻ hơn:
“Chú này là chú Khoát, ở Sài Gòn mình luôn, kêu Khoát tham mưu, tham mưu có hạng, kiểu như ở nước ngoài người ta kêu là vận động hành lang”.
Khoát tham mưu đắc chí đưa ly cụng tiếp:
“Nâng ly chúc mừng hội ngộ”.
Khoái tham mưu trịnh trọng:
“Rất mừng được gặp anh em, tụi tui đi dự hội thảo trên Đà Lạt này, còn hai ngày, anh em ở chơi bao lâu?”.
Cò Lân thủng thẳng:
“Chú với anh Chín ở bao lâu tụi này ở bấy lâu, mà nói vậy nè, bữa nay lo hội thảo mệt rồi hông bàn chuyện làm ăn gì nghe, chơi xả cảng vài bữa đi, xong xuôi công việc rồi tính”.
Khoát tham mưu gật đầu:
“Ý anh đúng ý tui, giải trí cái đã”.
Vậy là cả bàn chỉ nói chuyện ăn nhậu và em út. Lúc ngà cò Lân rỉ tai anh ta:
“Mẹ, thằng này đao to búa lớn tỏ vẻ thấy ớn, muốn làm oai với thiên hạ, ở dưới kêu nó là thằng thầy dùi, Khoát dùi chớ mẹ gì”.

***

Hai ngày hôm sau lòng vòng cho hết Đà Lạt và nhậu nhẹt, ngày thứ ba tụ họp với băng Khoát dùi. Có Lân mở màn:
“Có phi vụ làm lớn gì mà mấy anh hú tụi này lên đây?”.
Chín Của trả lời:
“Đà Lạt mùa này mát mẻ, thư thả bàn chuyện làm ăn cho nó nên chuyện, chú Khoát vừa tham mưu cho tụi tui thấy có lý lắm, vụ này nếu thành, mà chắc phải thành chớ là cần rất nhiều vốn liếng, cần tập hợp nguồn vốn đó – Chỉ Khoát dùi, Chín của tiếp: Chú mày trình bày anh em nghe đi”.
Khoát dùi nhè nhẹ:
“Thằng Khoát này mà tham mưu là tính toán rất kỹ lắm, thấy ăn mới chơi, bảo đảm phải thành. Là vầy, các anh thấy hiện nay cả nước biết bao nhiêu cán bộ nhân viên nhà nước, người có công… được cấp nhà cho ở, cho thuê, nhiều lắm đúng hông. Mình chỉ cần tính tới những căn lớn, biệt thự. Nhiều căn ngon lắm ở trung tâm thành phố, ở ngay thị tứ nữa, giá cả đâu có ít, giá trị khỏi phải bàn. Mà giờ đùng cái nhà nước kêu lấy lại thì sao được, loạn lên liền à, người ta ở đâu, bán luôn thì người ta lấy tiền đâu mua, ngay cả theo giá của nhà nước, đa số những người làm lương ba cọc ba đồng, những cán bộ, người có công ngày trước có gì xơ múi, chấm mút được bao nhiêu, nếu cắc ca cắc củm cũng chỉ có dư chút đỉnh…”.
Chín Của chen vô:
“Chú em mày nói đúng như chú đây nghèo xác nghèo xơ”.
Cò Lân cười khà:
“Anh Chín mà nghèo hen, chục căn anh cũng có chớ nói chi một, mà chú Khoát nói tui thấy lại đi về chỗ cũ, tui hiểu chú là muốn những căn nhà đó…”
Chín Của ngắt lời:
“Anh nói quá, tui nghèo thiệt, thôi bỏ qua chuyện này, trở về chuyện tham mưu độc của chú Khoát, nói tiếp đi”.
Khoát dùi tiếp:
“Tham mưu với anh Chín tính là cứ cho hóa giá những nhà đó nhà nước được tiếng, có chế độ chính sách chăm lo chu toàn nhưng phải cho thời hạn ngắn thôi”.
Cò Lân đập tay xuống bàn:
“Hiểu chú rồi, thời gian ngắn là người ta hông đủ chạy vạy, mượn đầu này đầu kia để mà chồng đủ”.
Chín Của gật đầu:
“Hiểu ra rồi hen”.
Mẫm dược xen vô:
“Nhưng người ta vay ngân hàng?”.
Khoát dùi phẩy tay:
“Lấy cái gì thế chấp, nhà nhà nước chớ bộ cha nội”.
Mẫm dược gục gật:
“Ờ hén, rồi bước kế tiếp”.
Khoát dùi tiếp:
“Để tui nói hết đã mấy anh cho ý kiến, giá nhà hóa giá thì chỉ bằng góc giá thị trường, mình đưa ra bằng một nửa luôn nhà nước sẽ có lợi đôi điều, vừa có tiền vừa có tiếng, lợi nhuận mình có được cũng phải hứa chia bao nhiêu cho mấy ông ký duyệt thì sao hông thành được – Nghỉ nhấp ly bia, Khoát dùi búng tay cười hà: Bây giờ mới cần mấy ông nè, mấy ông cứ bỏ tiền ra, tui sẽ cho đội ngũ tới nói chuyện với họ, mình đi với người công quyền chỗ như anh Chín đây thì họ tin chắc. Mình sẽ ứng toàn bộ tiền để họ mua hóa giá nhưng với điều kiện xong phải bán lại cho mình, mình mua cao lên một bậc nữa, chắc chắn họ sẽ đống ý, có một khoản tiền mà lớn chớ đâu nhỏ còn hơn tự dưng mất trắng sao”.
Hội hè vỗ đùi cái bốp:
“Hay, cha này kế như thần, hay quá hay”.
Mẫm dược lẩm nhẩm:
“Tỷ như một căn như vậy hóa giá chừng năm trăm cây, đúng giá nhà nước chỉ chừng hai trăm, nhà nước có thêm ba trăm, mình mua lại tám trăm, người ta nháy mắt có ba trăm là quá ngon dễ hông chịu, sau mình bán lại hông dưới một ngàn, lời hai trăm nhưng lấy số nhiều, nhiều vô kể”.
Khoát dùi đắc chí cười he hé, cả bàn cùng cười theo, cò Lân gục gật:
“Diệu kế, diệu kế”.
Anh ta thắc mắc:
“Nhưng làm sao thay đổi giá, nhà nước có quy định giá cả hết trơn rồi”.
Chín Của ngồi gần vỗ vai anh ta:
“Chú mày còn nai quá, đã có mưu kế lớn, thì sẽ có sách lượt, có hàng hàng chiêu nhỏ đi kèm, thiếu gì cách, sửa cái này chút cái kia chút, thêm thắc cái nọ chút cái ấy chút là xong, mấy cái đó tui lo”.
Hội hè tán đồng:
“Nghề của anh Chín mà, ảnh lo tuốt luột – Hội hè cười hé hé: ấy ấy chút, ấy ấy còn gin ảnh còn có mà ”.
Chín Của được tâng càng khoái chí:
“Vậy đi nghen, mưu này tui khoái, làm êm đẹp bằng trí chẳng đính dáng gì với binh đao máu lửa, anh em cứ chuẩn bị vốn liếng ta oánh một trận, thắng lên luôn thiên đường, vô cạn hết nè, bây giờ chơi tới luôn”.
Cả bàn nâng ly vui như hội.

***
Trở về Sài Gòn ba bốn ngày sau anh ta còn chưa lấy lại nhịp, Sài Gòn nóng bức, tất bật, Đà Lạt thì thời gian chầm chậm trôi, người tĩnh lặng. Anh ta chạy ra bờ sông vừa hóng mát vừa đắm chìm với mưu kế của Khoát dùi. Đang ngồi trầm tư nhìn dòng sông êm đềm chảy thì tay đệ tử chở dì Năm su ào ào chạy tới, dì Năm bu lu bu loa:
“Chú ơi, cứu ổng với, cứu giúp với chú ơi”.
Anh ta thảng thốt”
“Có chuyện gì vậy dì, có chuyện gì dì từ từ nói”.
Dì Nằm mếu máo:
“Ổng bị bắt nhốt rồi, tui cũng chẳng biết chuyện gì nữa, người ta nói ổng lừa đảo”.
Anh ta không thể ngạc nhiên hơn:
“Chú Năm lừa đảo, chú Năm mà lừa đảo hả trời, làm gì có được, mà người ta nói chú lừa của ai”.
Dì Năm lắc đầu:
“Nói lừa tùm lum, lừa cả nhà nước”.
Anh Ta thở dài:
“Chắc người ta lộn hay sao đó dì ơi, không thể có được chuyện này, chú Năm con rành lắm, để con coi sao – Anh ta đứng dậy: Dì cứ yên tâm, để con lo”.
Chạy ngay lên gặp được chú Năm đang ngồi sau song sắt tiền tụy, thiểu não, anh ta nghẹn ngào:
“Con xin lỗi chú, bấy lâu nay cứ chạy theo mần ăn, chẳng ngó ngàng gì tới chú”.
Chú Năm cũng nghẹn ngào:
“Lỗi tại chú mà, cháu đã kêu chú về mà chú đâu có chịu, chú cũng đâu cần tiền gì nhiều, chú chạy xe ôm cho vui với mấy người mối quen kiếm tiền cà phê thuốc lá, hông ngờ một phút yếu lòng, ham damh mà ra nông nổi”.
“Chú bị gạt phải hông?”.
Chú Năm cúi đầu:
“Hổng biết có phải bị ăn bùa mê thuốc lú hông mà vậy, từng này tuổi đầu còn bị, thiệt là ê chề”.
Anh ta an ủi:
“Đừng nói vậy chú, bảy mươi chưa chắc là lành, chuyện là sao chú nói đi để con còn gỡ”.
Chú Năm lý nhí:
“Chú bị mụ mẫn với cái văn phòng đẹp mắt, cái thằng giả Việt kiều, mượn chú giấy tờ để đăng ký nhờ chú đứng làm giám đốc dùm, nó làm ăn gian dối lừa đảo, vay tiền đầu này đầu nọ tứ tung rồi biến mất để lại một đống cho chú, đã vậy chú còn lôi kéo thêm thằng bạn nữa, nó làm phó giám đốc, thiệt là oan khiêng”.
Anh ta hiều ra:
“Đúng là lừa đảo, chú chỉ bị lừa gạt thôi hông sao đâu chú, con sẽ cố lo chú khỏi tù tội, hậu quả con lo phần nào”.
Chú Năm cảm động:
“Chú cảm ơn cháu, cháu là người tốt”.
Chú Năm và ông bạn được thả nhưng cái nghiệt ngã thì chưa hết đeo bám. Một tuần sau bị cú sốc nặng, tiếng đời dèm pha, bạn chú Năm không chịu đựng nổi phải tìm tới cái chết. Anh ta và chú Năm tức tốc lên bện viện nơi lưu xác. Người bệnh viện cứ lấp la lấp lửng lúc khám ngiệm, lúc chưa, lúc chờ… Một người đàn ông chạy xe bảnh tỏn tới gặp, hỏi anh ta và chú Năm:
“Hai ông là người nhà của người tự tử vừa chết?”.
Anh ta và chú Năm gật đầu, anh ta đưa tờ giấy cười tươi:
“Tui là dịch vụ mai táng, tui đưa báo giá hai anh coi tham khảo bảo đảm giá mềm, hàng tốt, đầy đủ dịch vụ…”.
Anh ta lắc đầu:
“Xin anh để yên cho, ở đây đang bối rối lắm, cần lấy xác ra đã rồi tính”.
Người đàn ông sắt mặt lại:
“Tui nói hông nghe, ờ ở đó chờ tới tết công gô đi” – Ông ta rồ ga phóng vèo đi.
Anh ta lắc đầu:
“Vô cảm quá, họ không còn biết nỗi đau là gì”.
Chú Năm quay qua hỏi:
“Thằng chả nói vậy là ý gì hay là cấu kết với nhau, làm khó không cho lấy xác, bây giờ mà còn chưa khám nghiệm thì làm sao mà kịp giờ nhập quan, nhà đã coi ngày giờ rồi, tính sao đây cháu”.
Anh ta vỗ trán:
“Quên lửng, để con gọi cho mấy tay công an”.
Xác được lấy ra. Chú Năm lắc đầu:
“Ác giả ác báo, nó vô tới cả cái chốn này, đã chết oan nghiệt còn không được yên”.

Advertisements

3 thoughts on “NHỮNG CƠN GIÓ VÀ NHỮNG LINH HỒN (TT)

  1. Sáu Quỷnh nói:

    Cảm ơn BBT Tương Tri. Cảm ơn chị Lê Ngọc Duyên Hằng đã bỏ công đọc còn còm thơ thiệt dài!

  2. lê ngọc duyên hằng nói:

    Cò Lân rủ rê bán Nhà!
    Nhà đẹp mới tậu có giá Mặt Tiền
    Bán đó hùn Vốn cổ phần..
    Kinh doanh nhà đất mua bán sinh Lợi..
    …Phóng đường giải tỏa đổi đời…
    ”Cơn Sốt”nhà đất sinh sôi dạng Cò…
    Đất hóa giá ,đất giải tỏa…
    Đất đai qui hoạch theo Cò ”kiếm ăn”
    …Cò đất cò nhà lăng xăng..
    Lân la gọi mời lòng Tham thằng Tôi…
    Trổi lên cho biết Thú Vui…
    Có Tiền thiên hạ chào mời xun xoe…?
    ….Phục vụ ”tận răng ”vui vẻ..
    Đệ Nhất vẫn là Thượng Đế có Tiền?
    Nhìn kìa Cò Lân trước tiên..
    Vây cánh bè phái”Tiền đẻ ra Tiền”?
    …Cổ phần ”nổ”ra rủ ren…
    Hùn hạp đông vui có Tiền mà Nhậu…
    Nhậu vào thể hiện Bộ Sậu?..
    ”Dân chơi thứ thiệt”phải Đồ Bỏ đâu?
    ….Làm Ăn có Gốc Đỡ Đầu?
    Gốc To có KẸT khỏi rầu khỏi Lo…?
    Nói chung cứ việc tha hồ..
    Biết Chung Chi Đẹp khỏi Sợ khỏi ngán…..
    ..Mọi hợp thức hóa tàng tàng…
    ”Giấy tờ ,thuế má.mặt bằng,đất đai…”
    Quen Lớn dễ lọt cửa ải…
    Thông qua mọi chuyện tiền tài biến thiên…
    ….Tất cả hai chữ Tiền- Quyền
    Làm ăn bửu bối ĐẦU TIÊN BIẾT ĐIỀU….
    ”Phi thương bất phú” phải hiểu
    Muốn có vị trí Lụy Chiều đương nhiên?
    ….Thằng Tôi cũng thế nào hiền!?
    ”Cuốn theo Chiều gió”còn Yên chỗ mình!?
    ”Lỡ leo lưng cọp”nào Nhịn?!
    Ít nhiều liếm láp chút đỉnh không sao?
    …Chiêm bao cứ thấy ào ào..
    Gió thổi gió lốc xoáy vào tâm can…
    Gió như cười cợt bảo rằng
    ”Đời THÂN càng MUỐN vai quằn GÁNH MANG!?

  3. lê ngọc duyên hằng nói:

    Nhờ cơn sốt đất đổi đời luôn!
    Từ thằng nhà quê bỗng lên hương!
    Ao vườn đổi nhà mặt tiền đường
    Giá trị càng tăng BỀ THẾ hưởng…
    ….Tạm gọi khá giàu nhà sang trọng?
    Mối quan hệ bạn bè KHÁ RỘNG….
    Một BỘ SẬU làm ăn mánh mung..
    Áp phe béo bở ngon vô cùng!
    …Cũng từ ĐỀN BÙ chuyện phóng đường…
    Từ qui hoạch giải tỏa Nhà-Vườn….
    Phát sinh CÒ-nghề làm phát Tướng…
    Thi nhau kết BÈ dễ hành động…
    …Rủ ren Thằng Tôi nhập cho đông!
    Dân có ”thớ”-Nhà Mặt Tiền đường?
    Và không ngoài”Rủ bán làm VỐN”?
    Lưỡng lự riết rồi cũng HÒA ĐỒNG!!!
    …”Tiền đẻ Tiền”có gì hơn không?
    Vị NỂ phần-phần bị Khích Tướng!
    ”Ếch đáy giếng sao thấy Thái Sơn?”
    ”Quê một cục-như vợ thằng Đậu?”
    ….”Một BƯỚC lên ĐỈNH bộ chê sao?”
    ”Có TIỀN có tất cả Phục Vụ!?”
    ”Bông hồng bên-má tựa vai kề”?
    Tương lai HƯỞNG giờ ĐẦU TƯ đi!???
    ….RỦ REN như thế hấp dẫn quá!
    Rung động Thằng Tôi THAM nổi dậy….
    Gia nhập Cò Đất Có ĐƯỜNG DÂY….
    Đỡ ĐẦU đã có Tay Trong Tay Ngoài…
    …Thằng Tôi thuộc dạng”lơ tơ mơ”
    Ai sao mặc-KÉ cứ hưởng NHỜ….
    HỌ tung hoành SÁT PHẠT cho CÓ
    ”TIỀN ” giải quyết CHIA CHÁC ấm no…
    ….Những cuộc Nhậu nhẹt cũng RA TRÒ…
    Chơi cho biết Tuổi Tên dân Cò….
    Cò dân đủ Hạng Lớn với nhỏ…
    Kết Nhậu ra Tiền -xài tha hồ!?
    ….TIỀN đầu đề”Mạnh được Yếu thua”!
    Sự ĂN THEO vây quanh TIỀN CỦA?
    Quyền hạn -bè phái Mạnh ít LO?
    Nhỏ chết mặc nhỏ ai thèm ngó?
    …Từ Cò Lân,Phán lụi,Chín Của….
    Những nhân vật ”cộm cán” đẩy đưa..
    ”ĐƯỜNG DÂY”thoăn thoắt êm ru tới
    Trục trặc đã SẴN tay gở RỐI?
    ….Thằng Tôi theo bổi hổi bồi hồi..
    Lo lo rồi vui theo ĐÀ TỚI…
    Đôi lúc cũng xót xa ngậm ngùi..
    Những quái gỡ chẳng chút TÌNH NGƯỜI!
    ….Nhà đang Ở khi giải tỏa tới..
    Chịu trận”muốn hay không”cũng đi!
    Đất Hương Hỏa có cố nắm ghì…
    Ai cũng ĐI HẾT-MÌNH sao đây?!
    …Sự dằng co ngầm đưa CÒ vây..
    Muốn ỔN THỎA chỉ có cách đây…
    ”Kế mưu giăng mắc BẪY tuyệt hảo?
    NỢ nhiều TIỀN MẶT một cách GIẢI
    …THOÁT ra được qua truông khổ ải!
    Trần ai dân Tình bị LỪA hoài!
    ”Cũng bởi THAM VỌNG mà ra đấy!?”
    BẠN của Chú Năm”CHẾT KHÔNG HAY!”
    …Thằng Tôi chiêm bao CƠN GIÓ XOÁY…
    Chới với cả hồn trong cơn BAY…
    Từ sướng tới ám ảnh dài dài…!
    Mềm người rêm đời trong MỆT NHOÀI!
    ….TIỀN là tất cả HÀNH cảTôi!
    Đâu chỉ Thiên Hạ YÊU-THÍCH-KHOÁI…!?
    Đồng Tiền đồng Bạc cứ VẦN XOAY..
    NHẤN người LÚN vào VÒNG XOÁY XOAY…!!!

    ….

Comment

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s